Giáo dục: Bao giờ được như…xưa?

Có một nhận xét như thế này : " Giáo Dục là phương diện đầu tư không bao giờ thấy có lợi lộc ǵ trước mắt cả nhưng lợi ích nó mang lại cho đất nước, quốc gia xă hội không thể kể ra hết được...." Không thể tính bằng tiền bạc vật chất được.

Với tiêu đề: Giáo Dục, bao giờ được như ....xưa?

Nêu cao chủ nghĩa, chủ thuyết sáng ngời là tính vô sản của giai cấp công -nông: " Công nông mau vùng lên, trí thức mau cùng tiến " nghĩa là công - nông ( giai cấp đó ) là lực lượng tiên phong c̣n trí thức chỉ được phép theo đuôi thiên hạ. Thật là trái khoáy, hèn nào cả nước sau 42 năm thống nhất chỉ thấy cải lùi chớ có thấy cải tiến chỗ mô? Có chăng là những biệt thự của các ông bà cán cuốc quan tham ( nhũng ), những ṭa nhà chọc trời chỉ để du hí làm khách sạn phục vụ cho một thiểu số người có tiền có quyền, ăn trên ngồi trước. Đường xá xây thêm nhưng chi phí làm đường lại mắc nhất thế giới. Vấn đề là vay nợ tràn cung mây. Trả nợ là người dân và con cháu của cả nước nhiều thế hệ sau này.

Bước sang thế kỷ 21, Bắt đầu thiên niên kỷ thứ ba đă gần 20 năm mà bây giờ mới mơ ước thèm thuồng nền giáo dục được trở lại của VNCH như ngày xưa. Điều oái oăm là những ǵ có sẵn, người ta đă dọn cỗ chỉ chờ chỉ mong vào xơi rồi tiếp tục dọn cỗ cho thế hệ kế tục th́ kẻ tới trước, với sự kiêu căng của kẻ chiến thắng đă đạp đổ tất cả những thành quả mà người ta đă nhiều chục năm dày công xây dựng kiến tạo bồi đắp một nền Giáo Dục nhân bản, khoa học, nhân ái, đạo đức của đạo làm người. Trọng chữ TÍN, đề cao những giá trị tinh thần, tự do, dân chủ cùng những quyền căn bản của con người.

Nhật Bản sau chiến tranh, mọi sự đổ nát tan hoang v́ bị tàn phá. Nhất là hậu quả của hai trái bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki. Nhưng chỉ 10 năm , xin nhấn mạnh chỉ mười năm thôi là họ đă không những phục hồi nền kinh tế phát triển toàn diện trừ quân sự ( bị chế tài bởi hiệp ước đầu hàng vào năm 1945 ). Chẳng những thế mà họ c̣n chạy đua theo kịp kỹ thuật phát triển của Tây phương và Hoa Kỳ. Khiến cả thế giới ngả mũ thán phục, lấy đó làm gương cho thế hệ tương lai học hỏi.

C̣n Việt Nam th́ sao? Chẳng những đă không tiến mà c̣n cải lùi tụt hậu chậm tiến, lạc hậu sau người ta cả trăm năm. Trong khi miệng lằn lưỡi mối cứ ra rả văn minh tiến bộ, sáng tạo, khoan hồng nhân đạo. Miệng th́ nói thế nhưng hầu hết các sách giáo khoa, hệ thống giáo dục tuyên truyền thuần là một một luân điệu tuyên truyền để trả thù, tố cáo, chém gíết, thủ tiêu, bạo lực. C̣n đâu sự trong sáng của một nền học thuật trọng nhân tài, lấy LỄ làm nền tảng luân lư trong xă hội. Dĩ nhiên một nền giáo dục thiếu căn bản đạo đức chỉ chăm chú vào kiến thức đă lỗi thời, dồn nén các thế hệ tương lai vào sự thần thánh hóa một chủ nghĩa đă quá lỗi thời, tôn sùng những cá nhân mà tư cách lẫn tác phong chỉ là phường lưu manh vô học th́ hỏi làm sao đất nước phát triển cho được. Tốt nghiệp bằng chính tài năng, nỗ lực của ḿnh th́ thất nghiệp, không được trọng dụng. Thay vào đó là những kẻ vô học tham lam vô tài bất tướng chỉ v́ họ được coi, phân loại có nhân thân tốt tyheoquan điểm của chế độ, giỏi luồn lách chạy chọt hối lộ mà không có chút thực tài.

Đất nước trông chờ ǵ ở hạng người này?

Thế nên đừng trách hay than phiền là đất nước bị " chảu máu chất xám " hay cho đi du học mà chẳng chịu về nước làm việc, Kể cả trí thức khoa bảng trong nước cũng c̣n t́m cách vượt thoát ra nước ngoài để kiếm sống và làm việc v́ các nước khác ( cụ thể là Âu Mỹ ) người ta biết trọng dụng và ưu đăi nhân tài, hiền tài không phân biệt giai cấp hay chính sách phân biệt đỏ trắng xanh vàng.... chính kiến. Họ được bảo đảm đời sống, tự do hội họp, thảo luận, ư kiến mà không sợ bị câu thúc bắt bớ, không ngại bị nâng quan điểm. Môi trường làm việc thoải mái, họ vắt tim óc ra phục vụ làm việc hết khả năng. Nếu biết dùng người vào đúng nơi đúng chỗ đúng khả năng ắt đâu đến nỗi. Khốn thay, những bộ óc đặc sệt những bùn, sự cố chấp, kiêu mạn, bảo thủ nhất là sợ mất địa vị bổng lộc, sợ bị trả thù của những kẻ có trách nhiệm và bổn phận với " sơn hà xă tắc " này. Nếu những kẻ vô loại đó tiếp tục cai trị non sông này ắt sẽ có ngày đưa đất nước tới họa diệt vong.

MƯA NGUỒN.


Giáo dục: Bao giờ được như…xưa?

So sánh là khiên cưỡng v́ thể chế chính trị khác nhau, tất yếu nền giáo dục cũng khác nhau. Tuy nhiên, hàng năm cứ vào cuối tháng 4, người miền Nam lại nh́n lại những năm hậu chiến với thời gian trước 1975 trong nỗi niềm luyến tiếc.
Đến cuối tháng 4 này, miền Nam Việt Nam bước sang năm thứ 43 của hậu chiến. Nh́n lại chặng đường giáo dục của miền Nam trước và sau năm 1975, người ta dễ nhận ra có sự khác biệt quá xa trong 42 năm qua. Triết lư giáo dục của Việt Nam Cộng ḥa thời trước là nhân bản, dân tộc, và khai phóng.
Linh mục Phạm Trung Thành của Ḍng Chúa Cứu Thế Sài G̣n nói rằng ông đă được hưởng một nền giáo dục khá toàn mỹ dưới thời Việt Nam Cộng Ḥa:
“Tôi lớn lên và trưởng thành ở miền nam Việt Nam trước năm 1975. Là một học sinh trung học của một trường công lập và rồi là một sinh viên, tôi đă được thừa hưởng một cái nền giáo dục, một hệ thống giáo dục và một bầu không khí giáo dục có thể nói là khá toàn mỹ ”.
Sau năm 1975 và kéo dài đến hôm nay, nền giáo dục vẫn loay hoay trong những kế hoạch thử nghiệm, mà mới nhất là tiếp tục kêu gọi góp ư về thay đổi chương tŕnh giáo dục phổ thông. Từ thập niên đầu 90 đến nay, học tṛ đang bị buộc học quá nhiều ở lớp, và khi về nhà c̣n phải theo các lớp học thêm với những khoản chi phí, mà theo lời của phụ huynh Lê Thị Nh́n, nhiều lúc vượt khả năng của phụ huynh:

“Chương tŕnh học của mấy cháu tiểu học quá nhiều so với số tuổi của các cháu. Bởi v́ học ở trong trường xong th́ c̣n phải về học phụ đạo hoặc là học thêm tất cả các môn, chẳng hạn như Anh văn để không sợ thua với bạn bè. Ngoài chuyện học phí ra c̣n nhiều số tiền khác nữa, chẳng hạn như tiền học thêm rồi tiền phụ đạo, cảm thấy nhiều”.
Chạy tiền để cho con cái được đi học là chuyện không hề xảy ra trước năm 1975, theo lời cựu giáo sư Trần Minh Quốc:

“Nhớ thuở xưa, từ lúc tôi học lớp một cho tới lớp mười hai, tôi hoàn toàn không đóng một đồng xu nào cho nhà trường, hoàn toàn không đóng. Cái này nói thật. Không những không đóng tiền cho nhà trường, mà có những năm tôi được cấp học bổng, rồi học giỏi, rồi được phần thưởng, tập vở giấy bút này nọ phủ phê. Rồi khi lên đại học th́ tốn kém rất ít. Riêng cái ngành Sư Phạm và Văn Khoa th́ nói thiệt như các bạn biết là hoàn toàn không có đóng tiền. Giáo dục hoàn toàn miễn phí. Thật đáng ca ngợi, ưu việt mà ca ngợi trong một cái sự luyến tiếc...”.

Học sinh hiện nay tất bật đến trường, rời trường để bước vào những lớp học thêm, lớp phụ đạo. Phụ huynh cũng tất bật đưa đón con cái. Khoảng nghỉ để lứa tuổi hoa niên hồn nhiên với những tṛ chơi như nhảy dây cũng ngày càng hiếm hoi.
Cựu giáo sư Trần Minh Quốc bi quan nói rằng 42 niên học đi qua, nền giáo dục vẫn chưa có được sự yên ổn:
“Và có thể nói trong suốt bốn mươi hai năm nay th́ chưa từng ngày nào, tháng nào, năm nào nền giáo dục hiện hữu ổn định cả”.
Sự không yên ổn ấy càng khiến người ta thương tiếc về một nền giáo dục đă mất.
Linh mục Phạm Trung Thành ngậm ngùi tỏ bày ḷng tri ân:
“Xin cám ơn những con người đă hy sinh, những con người đă cố gắng để tạo dựng cho cái bầu khí của miền Nam Việt Nam trước năm bảy mươi lăm tốt đẹp. Nếu đem so sánh với các bạn trẻ ngày hôm nay, th́ chúng tôi thấy rằng chúng tôi đă được sống trong một bầu không khí khá trong lành và thuận lợi cho việc phát triển học tập. Ngày hôm nay, có thể nói rằng thế hệ của chúng tôi tủi hổ và xin lỗi thế hệ các em, các cháu v́ chúng tôi đă không tạo được một môi trường văn hóa-xă hội-giáo dục như thời chúng tôi đă được hưởng từ cha ông”.
VOA

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS