Page 18 - Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
P. 18

18

                                                               thường được khi những người vợ trẻ chưa tròn
                “Đêm khuya âm u                                hạnh phúc lứa đôi đã nửa đường đứt gánh, xót

                Ai khóc than trong sương mù?                   xa đi nhận xác chồng, và chôn chồng như
                Gió  rít  qua  lũy  tre  như  nghiến  răng  chôn vùi cuộc đời son trẻ, cùng số phận với
                vương mối thù                                  Nàng Tô Thị đêm đêm ôm con mong chồng

                Hồn ai kia đau xót chơi vơi?                   cho đến nghìn thu? Làm sao bình thường được
                Hồn quân Nam căm uất chưa nguôi                khi những vầng trán trẻ thơ chưa hằn vết nhăn

                                                               đã vội vã quấn vòng tang trắng, những giọt
                Uất khí ngất đất,                              nước mắt vô tội đã làm mờ khung ảnh người
                Bao lớp mây che kín trời                       cha hiền trên bàn thờ đã ra đi không bao giờ


                Sóng  thét  qua  bãi  lau  như  nhắc  người  trở lại?
                xưa anh dũng

                Đã hy sinh giữ gìn nước non…”
                                                               Hỏi trời trời im tiếng, hỏi đất đất làm ngơ, nên

                                                               thôi tôi tự hỏi lòng…
                Khi lớn lên tôi mới hiểu được những            46 năm đã trôi qua, và những hy sinh cao quý
         gian khổ của thế hệ cha anh đã chiến đấu và           vĩ đại của một thế hệ cha anh đang bị đời lãng

         hy sinh cho Miền Nam Việt Nam, và những               quên. Chúng ta phải có trách nhiệm nhắc nhở
         khổ đau của gia đình lính. Trong nhạc phẩm            thế hệ con em và những thế hệ sau không thể
         “Bà Mẹ Trị Thiên” Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh            quên đi những hy sinh cao quý đó, vì những

         đã viết: “Mẹ ngồi bên cổ áo quan. Lóng lánh           hy sinh đó mà thế hệ con cháu ngày nay mới
         Quốc kỳ hai hàng bội tinh. Mẹ buồn mà mắt             có cơ hội lớn lên trong một đất nước tự do dân
         mẹ vui. Con mẹ Vị Quốc vong thân chiến                chủ và đầy cơ hội này. Nhân kỷ niệm Ngày

         trường. Chuyện đời có tử có sinh. Có con đi
         lính hy sinh là thường”. Có lẽ vì hơn ba trăm

         ngàn chiến sĩ VNCH đã chết trong cuộc chiến  Quân  Lực 19 Tháng  6, tôi xin được gởi  đến
         nên người đời trở thành chai đá, và xã hội            quý anh quý chú cựu chiến sĩ lời tri ân chân
         chấp nhận cái chết của người lính trên chiến          thành  nhất.  Tôi  kính  xin  quý  vị  cùng  tưởng

         trận là chuyện bình thường. Nhưng trời ơi,            nhớ  đến  những  người Thương  Phế  Binh  vẫn
         làm sao bình thường được khi những người              còn sống những ngày tháng khổ đau nơi quê

         con trai đã nằm xuống khi vòng tay chưa ôm            nhà,  và  cùng  đốt  một  nén  hương  lòng  cho
         trọn cuộc đời, khi nụ cười chưa nở trọn trên          những  vong  linh  chiến  sĩ  đã  Vị  Quốc  Vong
         môi? Làm sao bình thường được những cảnh              Thân, đã chết cho chúng ta được sống.

         tre già khóc măng, khi người mẹ phải chôn             Xin trân trọng kính chào.
         đứa con trai vừa lớn lên đã vội ra đi, thân thể

         ngày nào mẹ đã dày công nuôi dưỡng, nay đã            BS Đàng Thiện Hưng
         nát tan vì lửa đạn chiến tranh? Làm sao bình




                                               Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
   13   14   15   16   17   18   19   20   21   22   23