Chm tnh thơ sng hồ

Phạm Ngọc Thi

ANH VỌNG NGHE TIẾNG EM HT BN HỒ

Anh vọng nghe tiếng ht bỗng bng hong
Đi mắt ma thu ru m ả
i, hồ xưa! Những đm trăng lộng gi
Những đm khng chiếu, khng mn.

Tiếng ht ấy vẳng xa đ vo bụi ct
Em mi cn kỉ niệm trong anh
Như hạnh phc đời anh: Ci thực l hư cả,
Ci đ hư xưa mới chnh thực l mnh.

Cuộc đời như bng my qua vũ trụ
Chiếu ở rất xa,
qua hồn ta,
trong mộng ủ,
i, hư v... sao quặn xiết lng ta,
Hỡi đm tn! C nghe tiếng em vẫn ht tận hồ xa...

NGƯỜI CON GI SNG XƯA

. Nhớ lại thời chinh chiến qua lng

Sng Hồng chảy mun năm vẫn đỏ
Bi ng non xanh gi chn my
Người con gi anh gặp thời chinh chiến
Ci buổi qua lng lu bấy đến nay.

Một lng b quanh con nước lớn
Với qu hương thầm dịu thuở chiến tranh
Lng thn nữ như vầng trăng tỏa sng
Lại trở về man mc tri tim anh.

Lng em lũy tre xanh mi phủ
Mới gặp một đm m đ thấy thương thương...
Bng nhn anh mắt theo giờ cn biếc
Như ph sa cứ bồi mi khn cng.

L tre rụng bao ma tri dĩ vng
V qu em... đời sống c nng cao?
Người năm ấy, em ơi! Giờ tc trắng
Đang bồi hồi thao thiết giữa trăng sao...

Người con gi sng xưa, ơi c biết!
Một thời trai bo tp cuộc hnh qun
Đm thnh phố nhớ em buồn da diết
Em by giờ c hạnh phc khng em ?

MỘT GC HỒ TY

Anh đến mnh anh trong chiều muộn
Nhặt thơ tnh ở một gc Hồ Ty
Ngắm mặt gương hồ vo chập tối
Mặt trời lại ngỡ bng trăng soi.

Lơ đễnh đọt my qua phớt trắng
Vừa đơn ci m khng đơn ci!
Thiếu vắng em nn anh lẻ bng
L vng rơi thay vo chỗ em ngồi.

Chiều lễnh long bng đa g bn phố
M cha bung thay tiếng ni của tnh yu!
Trong sn gạch sư gi qut l
Bước người đi thầm lặng ci hư hao.

Chiều hồ Ty - Chiều Ty Hồ lộng gi
Ta v người - Ci mộng khc chi nhau?
Người qun hết! Cn ta yu tất cả,
Trong tiếng l bay...chầm chậm bng ta theo...

C QUT L ĐM HỒ

Một đm hồ nước đầy sương gi
Người đi khng r mặt người
Liễu ru nh nhẹ quanh bờ vắng
Em thầm th qut l, bn ti!

Em qut l lẫn đời lẫn kiếp
Tiếng chổi mn ku xiết vo tim!
Em ha thnh thơ rơi lặng lẽ
Trong ci lng ti buồn triền min.

Trăng như đứa khng nh tri lạc lng
Con nai vng chết bng thu xưa
Ti đứng trng em mịt mờ ảnh vọng
C qut l đm hồ khe khẽ vo khuya.

KHC BN HỒ NI CỐC

Anh đ đến bn Hồ Ni Cốc
Gửi hồn theo dng nước tri thy...
Gi go tht trong lặng chm tim c
Em khoả thn nằm trn bng bến xưa bay.

Nước mắt nng Cng khc tan ra suối
Cốc chết bn sồi lại ho thnh non...(**)
Nhưng để lm g khi tnh v vọng?
Cht hương nng vẫn ấm khoảng đời con.

Bng ngn than huyền thoại tang trắng phủ
M miệng cn muốn cắn v người yu!
i, hồ ni cứ xanh r mun thuở
Mu ta đổ đầy cho tạo ho tạc ph điu.

Anh đến bn Hồ Ni Cốc giữa chiều
Thơ rỏ đi hng, lệ trn một chn
Khc chuyện tnh xưa l khc mnh lắm lắm
Mai chết rồi lm nước tắm cho em...

Phạm Ngọc Thi

(**) Huyền thoại kể: Nng Cng (con gi quan lang dn tộc) thương nhớ chng Cốc khc m chết! Nước mắt nng chảy thnh suối nay biến ra hồ. Chng Cốc (chỉ l một tiều phu đốn củi) thương nng Cng cũng chết dưới gốc cy sồi, ho thnh non bao bọc lấy hồ nn mới c tn gọi: Hồ Ni Cốc!