Page 55 - Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
P. 55

55

         Đức, Suối Đb́ - Tam Kỳ, Nông Sơn - Đức Dục  Huỳnh,  người  đã  gṕp  phần  giv́p  ông  nhận
         của những năm 1974-1975, ông đều hoàn tất  thêm một bông mai đặc cb́ch chỉ sau khi đảm

         nhiệm vụ được giao phṕ một cb́ch xuất sắc.      nhiệm chức vụ đại đội trưởng cṕ 9 thb́ng: “…
                                                               Bố Vương lo cho anh em hết mình. Rất thẳng
                Từ chuẩn v́y (1969) lên  đại v́y (thb́ng 2/
                                                               thắn và… chịu chơi!”
         1973) chỉ  mất không đến 4 năm, đủ  nṕi lên
         khả  năng  tb́c  chiến  của  ông  trong  mọi  hoàn       Mối  liên  hệ  thầy  trò  và  tình  nghĩa  chi
         cảnh và tình huống. Ông đối xử với thuộc cấp  binh  đṕ  được  biểu  hiện  thật  đậm  nf́t  khi  -
         trong tinh thần rất… chi binh nếu không muốn  trong ngày lui binh từ Xã Đức Tân về Kỳ An -
         nṕi là như Cha với Con, nếu xf́t về mặt tuổi  ông  đạp  trv́ng  mìn  của  địch  và  bị  trọng

         tb́c.                                                 thương khi còn cb́ch Quốc lộ cả 2 cây số. Gãy
                                                               chân,  mất  mb́u,  đuối  sức  và  đang  phải  vừa
                Riêng  trong  tinh  thần  Huynh  Đệ  Chi
         Binh,  ông  luôn  luôn  nhắc  nhở,  hướng  dẫn,   cầm  chân  địch  vùa  thb́o  lui,  ngần  ấy  thứ  cṕ
         nâng đỡ đàn em và chia xẻ kinh nghiệm chiến     thể chôn vùi tên tuổi của bất cứ một Đại đội
         trường  mỗi  khi  cṕ  dịp:  “Sơ  xuất  hay  lầm  lỗi   trưởng nào khb́c.

         trong Quân Trường cṕ thể được sửa đổi, còn            Nhưng với con Cọp “già” dạn dày trên
         quyết định sai lầm ngoài chiến trường thì phải  chiến trường cṕ tên hiệu là Vương Vũ thì mặc
         trả  gib́  bằng  mb́u  hay  sinh  mạng  của  chj́nh  dù  đang  chịu  đau  đớn  thể  xb́c,  ông  vẫn  cố
         mình và đồng đội. Vì thế, cb́c anh phải hết sức  gắng  chỉ  huy  anh  em  khi  được  cb́c  đàn  em
         thận trọng…”                                        thân cận của mình thay nhau cõng, vb́c suốt
                                                               con đường mb́u từ Đức Trạch ra Kỳ An, rồi từ
                Bề ngoài thì ông cṕ phong cb́ch rất võ
                                                               Kỳ An ra tới Quốc lộ 1. Ông chỉ bỏ lại anh em
         biền,  nhưng  bên  trong  là  một  trb́i  tim  mẫn
         cảm. Nhắc tới ông và những kỷ niệm thời xuôi   khi được tải thương cấp tốc về Đà Nẵng. Hôm
         ngược khắp vùng trb́ch nhiệm hành quân của      đṕ là ngày 22/3/1975. Ngày hôm sau, Cọp già

         đơn vị, một khinh binh kiêm âm thoại viên đã        của TĐ 37 BĐQ đành phải chấp nhận cho Bb́c
         cṕ lời mộc mạc nhưng rất mực thân kj́nh như       sĩ cưa chân hai lần để bảo toàn mạng sống vì
                                                               mb́u bị nhiễm trùng và đã lan đến qub́ gối.
         sau:

         “Nhờ anh chuyển tiếp lời thăm hỏi đến Papa
         Vương Vũ, Bố ơi, khi nào không còn hơi thở
         thì chv́ng em mới quên papa. Cṕ bao giờ papa
         gọi chv́ng em là mầy tao đâu, dù lửa sôi, sanh
         tử cận kề, cũng một mực anh và tôi, mẫu mực
         sống chv́ng em sao quên được, Sa huỳnh, Quế

         Sơn, Khe thay, Duy xuyên, Điện bàn, Đức dục,
         Phong  thử  ngày  nào  vẫn  còn  đṕ  há  dễ  gì
         quên, vẫn còn dang dở cầu chv́c ơn trên phù
         hộ bố an khang tráng kiện. Hẹn gặp lại. Kj́nh
         chào bố. Nguyễn Phong.”

                Thêm  câu  nṕi  khb́c  của  Thượng  sĩ  Lê
         Văn Trữ, một Chiến sĩ xuất sắc trong trận Sa




                                               Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
   50   51   52   53   54   55   56   57   58   59   60