Page 57 - Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
P. 57

57


                Nhờ sự tận tình giv́p đỡ của bạn bè và  ơn người vợ đã chia xẻ gian lao, khổ ải, ngọt
         cũng nhờ cb́c “quan” địa phương đã bắt đầu  bùi qua biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc
         biết…  ăn  hối  lộ  nên  ông  và  cả  nhà  cũng  đã  sống.
         chạy được một tờ hộ khẩu và một nơi tạm trv́             Người vợ Lj́nh qua mọi thời kỳ đều như
         cho cả gia đình trong một khu phố trên đường
                                                               thế:  nhẫn  nhục,  trung  trinh,  cb́ng  đb́ng  một
         Trương Minh Giảng.
                                                               cb́ch  khf́o  lf́o  để  cùng  chồng  xây  dựng  mb́i
                Từ ngay sau ngày bị nhuộm đỏ bởi Cộng  ấm gia đình cho dù phải chuyển dời hết trại
         sản,  trong  miền  Nam  đã  dậy  lên  một  hành  gia binh này tới trại gia binh khb́c. Mãnh hổ
         động phản khb́ng rất ôn hòa: vượt biên! Rộn  một thời xông pha lửa đạn bây giờ là một lão

         ràng nhứt là lv́c cṕ phong trào ra đi bb́n chj́nh  niên với chiếc chân giả và mảnh đạn còn nằm
         thức khởi đầu từ sau vụ đb́nh tư sản mại bản  trong phổi.
         và trục xuất người Hoa của chj́nh quyền Trung
                                                               Dấu ấn binh đao vẫn hiển hiện ngay trên thân
         ương năm 1978. Do đṕ, ngay khi vừa cṕ nơi
                                                               thể đã bước qua tuổi thượng thọ nên những
         ăn chốn ở ổn định là ông quyết định cho gia
                                                               lv́c trb́i giṕ, trở mùa là ông lại phải chiến đấu
         đình tìm cb́ch xuống ghe ra khơi.
                                                               với cơn đau thể xb́c như đã từng làm hơn 41
                Từ  1981  cho  đến  1989  gia  đình  ông  năm qua. Thể chất dù đã hf́o hon nhưng tinh
         tung hết số tiền dành dụm, chắt chiu vào việc  thần thì không chv́t suy suyển.
         đi tìm tự do thay vì suốt đời chịu đựng sống
                                                               Ông hãnh diện vì đã phụng sự cho tổ quốc và
         với  chế  độ  phi  nhân  trong  nước.  Trời  xanh
                                                               càng không quên bất cứ trận đb́nh nào mình
         không phụ lòng người! Sau nhiều lần thất bại
                                                               đã tham dự cho dù một bên tai đã hoàn toàn
         trong việc ra khơi cũng như sau mấy lần ông
                                                               bất khiển dụng và trj́ tuệ đôi lv́c đã bềnh bồng
         bị Công an thẩm vấn tại số 8 Phan Đăng Lưu
                                                               trôi vào cõi vô minh. Không quên qub́ khứ của
         về việc giấy tờ và Chứng Minh Nhân Dân do       thời  chinh  chiến  cũng  cṕ  nghĩa  là  ông  luôn
         đâu mà được cấp phb́t, cả nhà đều lần lượt     mang ơn những tử sĩ đã hy sinh trong thời lửa
         tới Mã Lai, Nam Dương rồi Palawan (Phi Luật       đạn, đặc biệt là đồng đội và chiến hữu ngay
         Tân) sau 5 chuyến vượt biển thành công (và
                                                               trong  đơn  vị  của  ông  ngày  xưa.  Thân  ở  xứ
         vô số lần thất bại).
                                                               người  mà  lòng  vẫn  hướng  về  quê  nhà,  nơi
                Nếu Hổ của thi hào Thế Lữ “Gặm mối  những  người  thân  quen  của  ông,  nhứt  là

         căm  hờn  trong  cũi  sắt”  thì  Cọp  lìa  đàn  của  những đồng đội và chiến hữu kf́m may mắn
         Binh Chủng Biệt Động Quân QLVNCH cũng ưu  vẫn  còn  đang  lây  lất  sống.  Những  đṕng  gṕp
         tư và trăn trở không kf́m về mối hận ly hương  khiêm nhường vào quỹ tương trợ của riêng
         khi phải sống kiếp lưu vong. Mặc dù gia đình
         yên  ổn  sum  vầy,  con  cb́i  thành  đạt  nơi  đất
                                                                                               Nṕn nỉ Bê-rê Biệt
         khb́ch quê người là niềm tự hào thật sâu lắng
                                                                                               Động Quân. Màu
         trong  lòng  ông,  nhưng  bên  cạnh  đṕ  là  nỗi
                                                                                               nâu tượng trưng
         buồn cứ mỗi ngày một đè nặng lên kź ức.
                                                                                              cho màu mb́u thấm
                Ông nhớ quê xưa, nhớ kỷ niệm thời thơ
                                                                                                  vào đất mẹ,
         ấu, nhớ cả những buồn vui, khṕ nhọc của gia

         đình mình qua hơn 15 năm lây lất sống trong
         ngục tù bao la của cộng sản. Ông thầm cảm


                                               Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
   52   53   54   55   56   57   58   59   60   61   62