Page 59 - Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
P. 59

59

                                                               hạnh phúc bình thường qua bữa cơm với cua
                                                               đồng cá nội. Ảnh của chị đã được treo lên tại

             NGHĨ VỀ NGƯỜI VỢ LÍNH                             góc đường Hồng Thập Tự và Lê Văn Duyệt ở

                                                               Saigon một thuở nào giữa dòng người thờ ơ
                                       võ Đại Tôn              qua lại. Người phụ nữ miến Nam với nụ cười
                                                               đơn sơ chất phát, e ấp qua mảnh khăn rằn. Từ
                                                               Bến  Hải đến  Cà  Mau, bước  chân  của  người

                 Đêm  xứ  người,  trời  bỗng  nhiên  trở  vợ lính ẵm con đi theo chồng khắp bốn vùng
         lạnh. Chập chờn qua khói thuốc còn đọng lại  chiến thuật. Không có những móng chân đỏ
         trong căn phòng âm u, tôi nghe tiếng nấc của  hồng nhưng đã tạo nên những vần thơ dường
         bà quả phụ Thiếu Tướng Lê Văn Hưng thoát  như huyền sử.
         ra  từ  cuộn  băng  ghi  âm:  “Xin  mình  cho  em
         chứng kiến giây phút cuối cùng của mình...”.                 Tôi  quay  lại  bấm  máy.  Tiếng  nói  của
         Một tiếng đạn nổ, khô khắc vang lên từ ống  Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn vang lên qua từng loạt
         loa hay từ một thuở nào trong cơn biến loạn.  đạn nổ ... “Thiếu Tướng biểu y lệnh hả Chị?
         Có lẽ cũng từ lòng tôi. Ngậm ngùi, tôi đứng  Dạ, tôi sẵn sàng...”
         dậy tắt máy. Nhìn ra khung cửa mù sương, trí                 Tôi lại tắt máy, không dám nghe nữa,
         tưởng nhạt nhòa lại đưa tôi về một vùng trời  có lẽ vì mặc cảm tự ti, hay thấy mình quá nhỏ
         hẻo  lánh  Tiền  Giang  với  khu  đồn  Giồng  bé  trước  những  tiếng  vọng  anh  hùng.  Lại
         Riềng bó rọ trong mấy vòng kẽm gai hoen rỉ  châm  thêm  điếu  thuốc,  ngọn  đồi  Chu  Prao
         và  mười  sáu  quả  lựu  đạn  cuối  cùng.  Nghĩa  hiện  về.  Người  nữ  sinh  sắc  tộc  Thái  Trắng
         Quân  Lê Văn  Hùng  và  người  vợ  lính  Phạm  sinh  tại  Đơn  Dương,  hoa  khôi  Đà  Lạt  một
         Thị Thàng. Hơn mấy chục năm về trước, thuở  thời  với  tên  Đèo-Nàng-Hoa.  Lấy  chồng  là
         tóc tôi  chưa đau  từng  sợi  bạc. Quân ta  tăng  Trung  Sĩ  Biệt  Kích  Trường  Sơn,  tên  Neo
         viện,  chiếm  lại  khu  đồn  sau  trận  tiến  công  Krông, da sạm đen với bắp tay cuồn cuộn như
         biển  người  của  địch.  Trong  khói  lửa  ngập  một nhánh cây rừng. Trong một lần đi toán,
         vùng,  hỏa  châu  bừng  sáng,  tiếng  nấc  của  Neo Kkrông đã không về lại. Tặng tiền tử của
         thương binh và tiếng vặn mình của gỗ sắt hòa  chồng  cho  một  viện  mồ  côi,  Đèo-Nàng-Hoa
         lẫn với tiếng nổ rời rạc của vài viên đạn gặp  đã đi tu và xin chuyển ra làm việc trong trại
         lửa bùng lên. Tôi nghe anh Phó Đồn cụt chân  cùi ở Qui Nhơn. Có một lần tôi gặp lại nàng
         kể lại: - sau khi chồng bị tử thương, chị Thàng  khi tôi đến thăm mộ Hàn Mặc Tử. Người nữ
         ôm hai con nhỏ sắp chết vì đạn địch, núp sau  sinh vợ lính thuở nào như bóng của huyền
         ụ đất với một thùng lựu đạn 16 quả. Cánh tay
         của người vợ lính vung lên, từng tiếng nổ ầm,
         át cả tiếng khóc cuối cùng của con thơ. Mười
         lăm quả lựu đạn vút đi, ngăn chân biển địch.

                Thùng lựu đạn chỉ còn đây một quả
            Xin theo nhau cho vẹn Nghĩa chung Tình.
                 Chị Thàng đã tự sát, tay ôm xác hai con
         trẻ đã chết, để đi theo chồng là Nghĩa Quân
         Lê Văn Hùng vào cõi vĩnh hằng, cô đơn, côi
         cút và âm thầm trong cuộc chiến. Người vợ
         lính  đã  nuôi  con  bằng  gạo  Quân  Tiếp  Vụ,




                                               Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
   54   55   56   57   58   59   60   61   62   63   64