Page 60 - Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4
P. 60
60
thoại đã trở thành Dì Phuớc. Nhìn cặp mắt đen và vợ lính. Phạm thị Thàng, Đèo-Nàng-Hoa...
mà nghe cả tiếng thông reo. Bàn tay của Dì và hàng triệu bóng dáng phụ nữ Việt Nam một
Phước Đèo-Nàng-Hoa đã bắt đầu ửng đỏ bệnh thời khói lửa, son sắt thủy chung, đang nhìn
phong, sự thật hay do tôi tưởng tượng? Khi ra tôi qua màn sương lạnh. Tôi cũng nao lòng
khỏi trại cùi, tôi không dám quay nhìn lại, tâm nghĩ đến những người Mẹ và vợ của các chiến
hồn của người vợ lính bình thản đã nạm vàng sĩ kháng chiến phục quốc hải ngoại/quốc nội
trong khi bóng tôi bên đường chỉ là cát bụi. sau ngày mất Miền Nam, sống âm thầm cô
Tiếng thơ của Hàn Mặc Tử lại vọng qua gió đơn trong bóng đêm lưu vong xứ người hoặc
thổi rì rào : “Run như run hơi thở chạm tơ bị đọa đày ngay trên quê hương. Nỡ nào quên
vàng”. tình đồng đội, quên những người mẹ và vợ
Tiếng của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam lính đạm bạc, không cần lịch sử ghi danh, đã
trầm buồn nhưng cương quyết: “Làm tướng và đang khóc, thương con thương chồng cùng
mà không giữ được nước được thành thì phải thương Nước với tấm lòng biển rộng trời cao!
chết theo thành theo nước...”. Tôi nghe mủi Hình ảnh của người mẹ và vợ lính sống mãi
lòng rưng rưng. Hình ảnh của người vợ lính trong Hồn Dân Tộc với niềm hãnh diện cô
ven sông Thu Bồn dắt con qua bao chuyến tàu đơn.
chợ từ Quảng Nam ra miền Bắc tìm chồng
trong tù gọi là “cải tạo”. Nước mắt âm thầm Rồi một ngày không xa, tôi cầu mong
chảy xuống dặm đường oan nghiệt, chân giẫm sẽ được vô vàn diễm phúc đứng bên cạnh
lên sỏi đá chia lìa. Một gói đường phèn, một đường lịch sử vinh quang rợp bóng Cờ Vàng
lon muối ớt, với tất cả tình thương mộc mạc, trên quê hương để ngắm nhìn các mẹ, các chị,
đơn sơ như thửa ruộng bờ đê, chắt chiu từng các em, mỉm cười trong ân nghĩa Tình Người :
đồng, lặn lội gần một tháng trường gian khổ Gặp nhau biết nói gì hơn
để chỉ được vài ba tiếng đồng hồ im lặng nhìn Cười vui trong gió tóc vờn cờ bay!
con, nhìn chồng tả tơi trong manh áo tù không
án. Tù của một giai đoạn lịch sử oan khiên, tù Võ Đại Tôn
của một chế độ bạo tàn, mà người mẹ và vợ
lính không bao giờ hiểu nghĩa. Gần suốt đời
cam phận bóng mờ di chuyển theo chồng qua
bao trại gia binh, sinh con trong những khu Nữ hổ
đồn hẻo lánh, để rồi hôm nay bên cạnh tên tướng
cúng cơm lại bị ghi thêm hai chữ “Vợ Ngụy”! Hồ Thị
Từ ngữ sao mà cay nghiệt, nặng trĩu hận thù!
Người vợ lính chẳng hiểu vì sao ? Quế, vợ
thiếu tá
Có người cầm tấm thiệp mời dự Ngày Nguyễn
Quân Lực, mấy chục năm rồi xa Tổ Quốc,
nhếch môi phán rằng: Quân với Lực làm gì Văn Dần
nữa, phí một ngày đi chơi cuối tuần! – Tôi và tiểu
cũng cầm tấm thiệp, vặn máy tăng âm cho đoàn 44
tiếng vang từ cuộn băng bừng lên, căn phòng Biệt
dồn dập tiếng đạn xa xưa... Tôi ôm đầu, quặn
đau cả lòng. Từ trong tâm tưởng, tôi nghe có động
tiếng bước chân âm thầm của những người mẹ quân
Bản Tin Sinh Hoạt Cư An Tư Nguy Số 4

