NGOẢNH MẶT!

Sao ta mi ta cng ta ủ dột
Anh đo hoa l chuyện của trời cho
Th h cớ lng ta thm nhức nhối
Anh quay lưng thăm thẳm một phương trời

Thu mới đ m điu tn l đổ
Tưởng trăm năm phong kn vng mơ
Ta đứng mi cuối nguồn m tiếc nhớ
Nước sng tri si sụt mi trong thơ


Ta cứ tưởng chuyện tnh mnh bất diệt
o ai bay khng ngớt gi trong đời
Ta khc ngất bao lần sau bng o
Dẫu mơ hồ nghe được cht thơm rơi


Biền biệt mi những g ta tưởng gặp
Ngy điu linh nắng rớt cuối con đường
Anh yu dấu, anh đ từng ngoảnh mặt
Th s g du biển pha sau lưng...

PS[snhphạm]