Chuyện T́nh Alpha Đỏ 1

KÍNH TẶNG

VONG HỒN 2 BÁC Đ̀NH HÀ-LỆ NGA, BÁC TRẦN QUỐC KHÁNG(TÁC GIẢ) VÀ TẤT CẢ CÁC BÁC VNQLCH CÓ TÊN TUỔI LẪN VÔ DANH ĐĂ NGĂ XUỐNG V̀ MIỀN NAM QUÊ HƯƠNG CỦA CHÁU



Một chiều buồn / trên Hoa Thịnh Đốn
Bệnh viện tâm / thần an trí bác Trương Quân
Người anh hùng đă dâng hiến tuổi xuân
Giờ ngơ ngẩn tỉnh mê trong điên loạn
Ngày xưa ấy thời thiếu niên năng nổ
Giờ được ǵ ngoài bệnh tật già nua
Quảng nam hương-vùng lên đánh giặc thù
Theo Cộng Sản / rồi nh́n ra mặt thú
Ông bỏ chúng / rồi vào Sài G̣n học
Trí tuệ anh hùng / chỉ duy nhất ai hơn
Bảy năm dài / rút ngắn một phần hai
Xuất sắc vọt một năm hai lớp
V́ đất nước thời chiến chinh lửa loạn
Tối mệt nhoài cùng binh sĩ rèn quân
Sáng gục đầu dang dở tiết học sâu
Thầy trách phạt giải một bài toán khó
Ông tỉnh giấc / giải toan hàng đáp số
Thầy gật gù / khen ngợi trí thông minh
Kỷ lục đầu bơi giỏi nhất trong quân
Tại Đà Lạt-Hồ Xuân Hương năm cũ
Kỷ luật sắt giữ nghiêm minh thuộc cấp
Vơ cổ truyền / B́nh Định / đất hùng anh
Từng vẫy vùng / ngang dọc / khắp trời Nam
Cùng sát cánh / Đỗ Cơ Danh / chiến hữu
Trong một trận / Việt Cộng vây thắt chặt
Cứu binh đoàn chưa kịp giải ṿng vây
Người anh hùng / căm Cộng ngất trời mây
Ḷng dũng cảm ông quên thân cứu bạn
Mấy chục xác / giặc hèn nằm phơi xác
Huy chương vàng Hoa Kỳ kiến tặng ông
Danh lẫy lừng vang động khắp núi sông
Dù hoàn cảnh quyết vượt qua gian khó
Từ ngày đó đôi bạn càng thân thiết
Uống rượu rồi / cùng hút bastos xanh
Cứ tưởng rằng thành tật xấu dài lâu
Nhưng định mệnh / đă đành gieo ngang trái
Hai người bạn / chia tay rồi hăng hái
Hai chiến trường / hẹn ngày sẽ trùng lai
Nhưng một chiều / tin buồn cứa long trai
Nơi Cát Lái ông Cơ Danh tử trận
Ôi ! chua xót / tâm can đau vô tận
Vĩnh biệt bạn hiền / thất hẹn buổi trùng quang
Tan nát ḷng / héo rũ cả dung nhan
Như t́nh bạn Tử Kỳ xưa Bắc quốc
Vĩnh viễn xa ĺa / sở thích cũ ngày xưa
Bỏ rượu chè, bỏ thuốc bastos xanh
Chôn đáy mộ t́nh bạn trong kư ức
Nh́n ông thấy / chạnh ḷng / trong giây phút
Một chuyện t́nh / dang dở của hùng anh
Thiếu thời thưở tóc c̣n xanh
Có lời ước hẹn cùng nàng Lệ Nga
Chàng lúc ấy là Sinh Viên Vơ Bị
Cảm thương nàng con gái phận hồng nhan
Giữa trời giá lạnh đầy sao
Trai tài gái sắc bên nhau không rời
“Chung vai sánh bước suốt đời
Cho dù có chết không hề rời xa”
Yêu tha thiết nhưng mà không dám cưới
Trương Đ́nh Hà sợ nàng sẽ thiệt thân
“Cuộc đời chiến tướng chinh nhân
Vào ra sinh tử biết đâu sống c̣n
Nàng c̣n trẻ e rằng góa bụạ
Vợ mất chồng, con sẽ mồ côi
Đ́nh Hà dứt áo xông pha
Cắn răng cách biệt xa rời Lệ Nga
Rồi từ đó cách xa nhau măi
Qua thư từ thỏa nỗi nhớ nhung
Hai người ṃn mỏi chờ mong
“Ḥa b́nh xây dựng tương lai đôi ḿnh
Nhưng chiến dịch miền Nam thất thủ
Việt Cộng về t́m bắt Quốc Gia
Đ́nh Hà gặp lúc can qua
Sa chân lỡ vận vào tay quân thù
Thời gian ấy mười một năm ṛng ră
Trại Ḥa Cầm bốn tháng tù giam
“Giặc thù ép muốn b́nh an?
Cúi đầu nhận tội trước Hồ Chí Minh”
Ông cứng cổ kéo rơi tấm ảnh
Xé nát h́nh,chân giẫm mặt “Hồ Ly”
Hận ông bản tính gan ĺ
Thay nhau đấm đá thỏa ḷng hờn căm
Khai Hoa Trại một năm khổ ải
Ông cứng đầu ĺ lợm giữ kiên trinh
Thà rằng cùm trói tay chân
Biệt giam khám lạnh quyết không đi làm
Việt Cộng liệt ông vào “loại ác”
“Tên côn đồ cải tạo bất thành nhân”
Trại tù Tiên Lănh cao thâm
Tại đây h́nh phạt dă man vô cùng
Sánh với trại Lư Bá Sơ miền Bắc
Mười năm trời bị tra tấn triền miên
Bạn tù chứng kiến nhiều phen
Trước sau như một chí tâm vững ḷng
Dự buổi học là một lần tức giận
Nở nụ cười khinh miệt kẻ ruồi bu
“Tài liệu học tập dưỡng tu”
Mở ra đọc lướt hiên ngang phán rằng
Ông gạch dưới đánh ṿng tṛn làm dấu
Những đoạn nào chúng viết rất ngu
Đoạn nào bịp bợm lừa dân
Đoạn nào nói láo nhân danh “Cộng Ḥa”
Rồi dơng dạt đứng lên cắt nghĩa
Những chuyện nào đen trắng thị phi
Càng làm chúng hận thù thêm
Kẽm gai tra tấn kẹp ṿng chân ông
Trói cột sắt đóng sâu giữa hố
Gấp ba lần một cái hố bom
Nước này đổ ngập cằm ông
Đến khi mệt nhọc gục đầu ngộp sâu
Khi nhúc nhích hai cổ chân đau đớn
Cứ khứa vào làm lở thịt ḷi xương
Đêm-ngày, nắng gió-mưa sương
Ngâm ḿnh dưới nước- tiểu tiêu cũng đành
C̣n đâu một vị anh hùng ?
Hiên ngang bất khuất giờ mang nhục h́nh
Chúng bỏ đói cho ông kiệt sức
Nhờ khoai ḿ bạn tù lén t́m cho
Thế mà sống sót đến giờ
Nhưng mà hạn chế sức người mấy khi
Không chịu nổi ông điên và mất trí
Chúng giả vờ “nhân nghĩa” thả về quê
Thân h́nh tiều tụy thảm thê
Nhiều nơi lở loét da người bọc xương
Hai Mắt đỏ bởi ông điên và khổ
Chân sưng vù máu mủ chảy thường xuyên
Nh́n ông sống kiếp người điên
Mọi người chua xót căm thù lệ rơi
Từ nay mất oai hùng cùng dũng khí
Miệng lầm bầm quên măi chuyện ngày xưa ?
Quên người con gái ngày xưa ?
Quên lời ước hẹn tại Đà Lạt xưa ?
Nhưng người năm cũ th́ chưa
Giữ ḷng son sắt chờ ông trọn đời.......
Bà ở lại nơi vùng Khơme Đỏ
Khổ trăm bề mong ngày đó “vượt biên”
“Nhớ lời hẹn ước thiêng liêng
Như hoa liền cánh, như chim liền cành”
Chàng bị bắt mà nàng không thăm được
Có lẽ nào bỏ chàng lại nơi đây ?
Một ḿnh lánh nạn bên Tây
Nh́n chàng đau khổ, ăn năn một đời
V́ như thế nàng sống trong ṃn mỏi
Hết năm này qua năm khác chờ mong.......
Thời gian lấy mất thanh xuân
Héo hon chờ đợi như Ḥn Vọng Phu
Nhưng Tô Thị c̣n có con bồng ẵm
C̣n Lệ Nga nàng trinh trắng pḥng không
Vậy mà đến lúc gặp ông
Trái tim muôn thuở vẫn như ban đầu
Thời buổi đó hiếm ai có được
Một tấm ḷng son sắt thủy chung
Gật đầu chấp nhận lấy ông
Cử hành hôn lễ Lệ Nga-Đ́nh Hà
Ngày hôm ấy tiệc vui đón khách
Ông bỏ nàng, lầm lũi trốn một nơi
Dù rằng hôn lễ lạ đời
Người ta xấu miệng ra vào dèm pha
Nàng bất chấp vượt qua dư luận
Giữ trọn thề t́nh xưa cũ cùng ông
Nhưng trời ác nghiệt cách ngăn
Chẳng trong mấy chốc phải xa nhau rồi
Ông trong bệnh viện Biên Ḥa
Sài G̣n bà sống một ḿnh lẻ loi
Rồi bất chấp một đêm mưa gió
Bà quyết ḷng phải t́m đến thăm ông
Nào ngờ định mệnh long đong
Đường trơn xe ngă bà th́ bị thương
Ác nghiệt thay chuyển sang uốn ván
Bà ĺa đời chưa kịp nói chia tay
Duyên t́nh tan vỡ cùng ai
Uyên Ương Gẫy Cánh - âm dương chia ĺa
Trong lúc đó ông nào đâu hay biết
Gặp lần này là măi măi chia xa
Lần cuối cùng gặp nương tử Lệ Nga
Rồi vĩnh viễn không c̣n nàng săn sóc
T́nh kết thúc bằng máu và nước mắt
V́ nợ nhà dùng máu tưới non sông
Người anh hùng v́ nước lập chiến công
Giờ mất mát t́nh yêu và hạnh phúc
Người ta kể t́nh yêu ông rất đẹp
Đáng tiếc rằng như cánh lục b́nh trôi
Bị ḍng đời trôi cuốn hết ước mơ
Không t́nh trí nên bơ vơ đơn lạnh
V́ như thế ông sống trong cô độc
Tuyết lạnh lùng buông phủ lạnh trời Tây
Trương Đ́nh Hà trút hơi thở ĺa xa
Rời nhân thế chôn mộng thời trai trẻ

Sở Mai Tiêu

 

 

 


Thơ

Thơ cũ 2016
Thơ cũ 2015
Thơ cũ 2014
Thơ cũ 2013
Thơ cũ 2012
Thơ cũ từ 2011...


Nhớ ngày quốc hận 30/04/1975  
Tháng Tư  
Tháng Tư Đen !

Nỗi buồn tháng Tư  
Tháng Tư nô lệ  
Thay hội trăng rằm
Chớp bể mưa nguồn  
Đă là thứ mấy của cuộc đời

Quê em  
Ta say!
Bán rẻ người thầy  
Nhớ thàng bạn cũ
Có một ngày  
Người trai Bất Khuất  
Bài thơ kính tặng NT Vũ Huy Chính TĐ 3 SVSQ


Thơ viết ngày đầu tuần  
Bà mẹ Việt Nam  
Quê hương ḿnh đáng giá 500 triệu đô ? 
Em có c̣n nhớ Sài G̣n không?  
Sao không về thăm quê ?  
Chính tà bất lưỡng lập 
Toàn dân ơi
Vẫn nặng t́nh quê  
Thư t́nh em gái thời chinh chiến 
Những ngày Độc Lập 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm 
Sunset on the River  
Ca dao sau 30 tháng 4..  
Ngày sinh nhật em, anh không về được  
VC một lũ khốn kiếp  
Nhớ cảnh tù  
Mừng người dép chửa đứt quai  
Núi óc eo, sông trèm trẹm  
Nếu đời giả tạm ta c̣n có nhau 
Đừng bỏ tôi một ḿnh 
My Father

Anh sẽ không về Hà Nội nữa đâu  
Quê hương ḿnh đă mất phải không anh?  
Đứng lến, phải đứng lên mau !!! 
Chí lớn mà em  
Vết cũ đường xưa  
Phải viết  
Nồi chè đậu xanh 
Cuộc đời  
Nuôi con học lắm, Mẹ hưởng ǵ?  
Món quà made in Việt Nam 
Những tháng năm thê thảm  
Dư thuốc chữa  
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
Nhớ ngày Quân Lực  
Lấy ǵ nuôi con?  
Tôn giáo nào tốt nhất 
Trận vong  
Thời đại tôi đang sống 
Lẽ đời  
Ngày con ra trường Đại Học  
Biết rồi  
Đừng giận anh nữa Sương ơi!!
Huy chương  
Tổ quốc ơi! Con có tội với người 
Tôi đă khóc 
Rủ em  
Xin để tôi mơ
Nhớ Mẹ  
Mẹ đưa con vào lớp vở ḷng  
Dầu bao tuổi con vẫn c̣n có Mẹ  
My Mother  
Hoa trắng 
Đêm trong bệnh viện  
Nở đi hỡi nụ hoa hồng  
Vinh danh Người Lính Cộng Ḥa - Phần 11  
Hào khí người xưa
Anh hùng vô danh
Cháy nhà hàng xóm
Hăy đứng lên mau kẻo không c̣n kịp
Chuyện t́nh trên xuyến xe lam  
Máu đă đổ 
Thơ Tha Hương  
Đoá hồng dâng mẹ

Những điều tôi đă thấy  
V́ Quốc nạn  
Men đắng  
Sương đêm  
Ngày Quốc Hận muôn đời Quốc Hận  
Nửa đường găy cánh  
Đời quá đau rồi một tháng Tư  
Chuyện t́nh Alpha đỏ  
Ai nói người quốc gia thua?  
Xin hăy cùng nhau 
42 năm trước 
Tháng Tư kỷ niệm anh hùng nước Việt

Đừng hỏi tao muốn ǵ  
Việt cộng cứu nước hau cú nước?

Tờ lịch tháng Tư
Tháng Tư thắp nén hương ḷng
Người lính già
Tổ quốc ta đau, toàn dân nghe chứ !
Vàng pha đỏ sẽ cam!
C̣n 3 năm nữa

Tuổi trẻ và trách nhiệm  
Mưa xứ người có lạnh lắm không anh  
Khóc chị Hạnh Nhơn  
Hám lợi danh, trở lại cờ hồng
Chuyện thắng thua 30/4/75  
Tháng Tư - Vui được không?  
Ai dùng tâm huyết chiêu binh?  
Máu trả bằng máu  
Tháng Tư đen  
Mong đợi  
Nhớ ngày phép cuối  
Người lính luôn hào hùng  
T́nh chiến hữu
Lục bát buồn
Ai mang theo nỗi niềm
Tháng Tư nh́n lại quê hương
"Ăn" mừng tháng Tư?
Con đường xưa em đi
Nhớ ngày phép cuối
Hồi tưởng
Thiên đường ngày xuân
Hồn ca trên biển Đông
Nỗi ḷng dâng mẹ Việt Nam
Trang sử bi hùng
Đừng bắt tôi câm lặng
Không thể không viết  
Quốc Hận 30/4: Không thể nào quên!  
Bài thơ riêng viết cho ngày Quốc Hận

Vinh danh người lính VNCH  
M16  
Nén hương ngày giỗ tổ 
Đừng trở lại  
Người lính cuối cùng  
Giờ lịch sử đă điểm  
QUỐC HẬN Năm Thứ 42  
Trồng người 
Tháng Tư, những người lính cuối cùng 
Em đừng hỏi 
Nàng xuân tươi thắm  
Lính 
Vô lương ?  
Bán dân nuôi đảng  
Chèn ơi là cô nương
Thân tặng chiến hữu Bất Khuất
Vọng cổ buồn
Chẳng lẽ lại say?
Định nghĩa đảng
Xin hăy v́ VN yêu dấu
Nhẹ nhàng
Tháng Tư nhớ đời
Xuân về trên xứ Lá Phong
Đi chợ với em
Cát và Đá
Dừng lại ngay hỡi ư đồ đen tối  
Nhi nha, nhi nhô  
Anh nói, em ghi, xem ai thắng số PI  
Tháng Tư, c̣n đó nỗi buồn  
Nhà nước ấy không xứng  
Thương buồn cho vận nước  
Điện thoại thăm má 
Em, ngọc nữ  
Tháng Tư bật khóc  
Nhà nước  
Ba đồng tham
Đă cầm bút  
Vô tâm hay quá thật thà  
Thực cảnh đời em  
Con chó sói và cô bé quàng khăn đỏ  
Nói với bọn trở cờ 
Ḍng tâm huyết riêng cho  
Đoản thi mùa đông  
Bài học đầu đời  
Hiện trạng quê hương  
Trống Mê Linh  
Quê hương  
Cho người lính trận  
Luật hiến máu của csVN
Áo xưa màu tím  
Nắng đẹp miền Nam  
Chuyện tình đôi dép Quai  
Ta nhận diên ta  
Nửa hồn Xuân Lộc
Thiên thần của ai  
Tệ nạn "Vịt ḱu" 
Trường xưa tuổi nhỏ  
Ngọt quá hóa... câm  
60 Years of Memories 
Nhớ hoài ánh mắt anh
Lễ t́nh yêu
D́u mhau khắp nẻo đường trần
Thơ T́nh Á Nghi
Trong tù không có xuân  
Ư nhớ t́nh xưa
Lời nguyện đầu năm
Xuân trên đất khách
Thơ viết trưa cuối năm
Băo nổi lên rồi !
Ai hiền với cộng sản
Tôi hát Quốc Ca
Nhạc và thơ
Mừng xuân Đinh Dậu  
Núp mưa  
Thơ viết ngày 30  
New Year of the Rooster Wishes - 2017  
Tiếng nấc đêm trừ tịch  
Tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa 
Bến xe chiều cuối năm 
Tâm tư người vong quốc  
Giao thừa  
Xuân diễm mộng 
Sự kiện ca nô mai khôi

Mùa Xuân Hà Nội  
Vườn thơ...  
Trung ngôn nghịch nhĩ  
Thuyền đă xa bờ  
Tết tha hương  
Ngày cuối năm  
Tại em may áo Tết ?
Lời cầu nguyện đầu năm xin dâng lên Thượng Đế  
Ray rứt  
Tặng em sự sống của anh  
Lời một thuyền nhân  
Đứng lên dưới ánh mặt trời
Lời đầu năm 2017