NỬA ĐƯỜNG GẪY CÁNH


Nhân dịp mai là lễ 30/4 tưởng niệm ngày quốc hận, cháu xin gửi chú bài thơ cháu tự làm để thương tưởng những người lính đă vị quốc vong thân


dâng tặng và tiếc thương bác Trần Quốc Kháng, mong người bác yêu thương của cháu sẽ an nhiên về cơi niết bàn


Miền Nam ấy vào mùa hè đỏ lửa
Cộng Sản về tan nát hết quê hương
Thân làm trai xin dâng hiến máu xương
Thời vui nhất: Tân Khóa Sinh gian khó
“V́ Tổ quốc-V́ Nhân Dân” bỏ mạng
Cắt máu ăn thề “huynh đệ chi binh”
Mai này dẫu có hy sinh
Quyết dùng máu nóng tưới xanh sơn hà
Hỏa châu oanh tạc quê nhà
Đêm dài thao thức lệ trào hoen mi
Chuyến xe ấy chở người ra đi măi
Vĩnh viễn xa ĺa ṿng tay của người thân
Người vợ hiền chưa hưởng hết ái ân
Nh́n con dại thắt ḷng đau quặn lại
Đứa bé nhỏ mắt tṛn xoe, bụ bẫm
Bàn tay hồng vương mùi sữa mẹ cho
Ngón tay cha nó nắm chặt trong ḷng
Như nài nỉ “Ba đừng đi, Ba nhé”
Ḷng đau đớn môi cười mà nhỏ lệ
“Mốt Ba về, gia đ́nh sẽ doàn viên”
Cầm tay con với t́nh cảm thiêng liêng
Như không muốn xa ĺa trong giây phút
Hôn lần cuối người vợ hiền chăn gối
Lời thề xưa mong người cũ đừng quên
T́nh yêu này dẫu cách trở âm dương
Dù trắc trở không đổi thay suy nghĩ
Trong số đó ai là người chung thủy ?
Chiến dịch buồn tên “Hoa Nở Về Đêm”
Việt Cộng về chiếm nhà cửa vợ con
Chồng tay trắng thân trốn chui, tù tội
Quỳ xuống lạy mẹ già lần sau cuối
Tóc điểm sương mắt ḷa khóc chờ con
Tháng năm trông thân già đă mỏi ṃn
Ngày vĩnh biệt ! Mẹ vào thiên thu măi
Lá thư mới c̣n vương mùi cỏ dại
Của người em - cô gái tuổi c̣n trinh
Hỏi thăm về tin tức một người anh
Hồi âm lại là những lời đau đớn
“Nếu em hỏi ngày nào anh trở lại
Chốn quê nhà nơi mảnh đất sinh ra ? ”
Xin trả lời “ Mai mốt chắc không xa
Trên đôi nạng thân người mang tàn tật
Ḥm gô với trực thăng màu tang trắng
Phủ lên người cờ ba sọc buồn đau
Ngoài sa trường kẽm sắt bọc trùm thây”
Bao kỷ niệm chôn một thời oanh liệt
Hoa Kỳ đă chẳng giữ lời ước hẹn
Rút viện quân ḥng xâm chiếm Việt Nam
Dương Văn Minh hèn nhát đă đầu hàng
Dâng Việt quốc trao về tay Cộng Sản
Những người lính ở xa miền chiến trận
Chờ viện binh ṃn mỏi măi biệt tăm
Rồi đói khát rơi vào ṿng túng quẫn
Ngày ấy chính - ngày đau thương Quốc Hận
Giặc hàng ngàn bao vây hết miền Nam
Mấy chục người chiến sĩ đă bền gan
Cùng sinh tử dù rằng là hết đạn
Giờ phút cuối chờ máy bay cứu nạn
Dưới đất buồn ngẩng mặt thét hụt hơi
Khoảng cách xa nên không tới được nơi
Người lính trận đành nh́n nhau ly biệt
C̣n một trái lựu đạn là duy nhất
Làm sao mà đủ diệt hết thù quân
C̣n nếu cầm tự sát sẽ là ai ?
Ai sẽ chết ? C̣n ai người bị bắt ?
Nghĩ như thế thấy ḷng đau se thắt
Nắm chặt tay thề sinh tử cùng nhau
Mấy chục người ôm chặt siết vào nhau
Cùng lựu đạn ḥa thân vào bụi cát
Rồi Cải Cách nổ ra miền Nam - Bắc
Vạn người dân sống trong cảnh lầm than
Trong một đêm trăm triệu kẻ chết oan
Người tỵ nạn lên hàng ngàn con số
Trong số đó mỗi người tùy hoàn cảnh
Có người đi bỏ lại hết toàn gia
Ôm kỷ niệm làm hành trang đau đớn
Nhưng có những người ôm đau uất hận
Xé ḷng đau rơi lệ biệt người thân
Thề với ḷng không trở lại Việt Nam
Dù rất muốn đưa người thân lánh nạn
Nhưng cũng có kẻ v́ trong gian khó
Một gia đ́nh mà Nam - Bắc phân ly
Hai người con tù “cải tạo” ra đi
Ông chờ đợi trong trớ trêu hoàn cảnh
V́ tấm giấy thông hành c̣n hiệu lực
Gạt lệ ḷng đi phân nửa mà thôi
Nhưng nỗi ḷng đau khổ của người cha
C̣n day dứt nên quay về đơn độc
Vùng Thanh Hóa, ông t́m con ṃn mỏi
Việt Cộng mừng t́m bắt một ḿnh ông
Chỉ v́ t́nh thủ túc chịu cùm gông
Mà chưa hết nợ đau đời cay nghiệt
Ngày được thả là được tin con chết
C̣n một người lưu lạc khắp tù lao
Hận cuộc đời ông chia biệt buồn đau
Rời quê cũ vĩnh biệt người con ruột
Và hạnh phúc của một gia đ́nh nhỏ
Hai vợ chồng, hai đứa bé c̣n thơ
Việt Cộng về người chồng chịu tù oan
C̣n người vợ gánh gồng nuôi hai trẻ
V́ hoàn cảnh bà gửi con lánh nạn
Nhờ người quen lo lắng trẻ giùm cho
Đêm nay gió lớn mưa to
Cầm tay hai trẻ dặn ḍ nỉ non
“ Con là lớn phải lo cho em nhỏ
Thèm thứ ǵ Mẹ sẽ nấu ngày mai
Phải ngoan hiền rồi ḿnh .....sẽ........đoàn viên.....”
Nói mà rơi lệ khóc đời truân chuyên
Bởi v́ t́nh mẹ thiêng liêng
Tối không chợp mắt nh́n con đau ḷng
Hôm nay là buổi sau cùng
Từ nay măi măi không c̣n gặp nhau
Ngày hôm ấy trời c̣n chưa kịp sáng
Cùng quây quần mâm cơm để .......ĺa xa
Nhớ thưở c̣n có đầy đủ mẹ cha
Và con cái vui đùa và đầm ấm
Nhà thiếu thốn nên đồ ăn c̣n ít
Ông nhường bà, bà nhường để phần con
Anh nhường em, chẳng ai chịu phần ḿnh
Đành chia bốn để đồng đều hợp nhất
Nhưng tất cả giờ chỉ là kỷ niệm
Tự dặn ḷng thực tế vẫn là hơn
Bé gái c̣n chưa kịp hiểu nguồn cơn
Th́ giờ phút chia ly liền tức khắc
Bé gái khóc hai tay chùi nước mắt
Ướt bàn tay nó quàng cổ mẹ ôm
“ Mẹ đi cùng chỉ muốn mẹ mà thôi”
Ḷng đau xót người mẹ rơi nước mắt
“ Hăy đi trước nhớ nghe lời d́ dạy
Mai dọn nhà Mẹ nhất định cùng theo”
Nghéo vào bàn tay nhỏ của người con
Bà thút thít bởi v́ ḿnh nói dóc
Hai đứa trẻ vẫn nhớ lời mẹ dặn
Miệng lầm bầm ca măi khúc hành quân
Được thoát thân c̣n gặp lại cha ḿnh
Cùng nhau trốn vào Hải Pḥng lánh nạn
Thời gian cứ lớn dần theo năm tháng
Tuấn trưởng thành đùm bọc Thảo là em
T́m mẹ hoài vô vọng vẫn bằng không
V́ kết quả bà chết trong Cải Cách
Rồi Tuấn - Thảo cũng lấy chồng gả vợ
Hạnh phúc v́ t́m được kẻ ḿnh yêu
Ai ngờ hoàn cảnh trớ trêu
Hẩm hiu số phận cách chia duyên t́nh
Miền Nam thất thủ cam đành
Chồng đi tù tội Thảo buồn lẻ loi
Tuấn th́ ôm hận cuộc đời
Ra tù Cải Tạo thề không trở về
T́nh dang dở mà thù nhà chưa trả
Quốc hận này chưa rửa sạch bằng gươm
Đau ḷng khắc hận thê lương
Chết không nhắm mắt đớn đau kêu gào
V́ căm hận bọn hung tàn Việt Cộng
Hàng ngàn người tỵ nạn Hạm Tuần Dương
Rồi chen chúc chờ vượt biên cho thoát
Chủ tàu ấy ḷng tham lam không đáy
Nhét chật người, vàng vơ vét vài cây
Người không tiền, đành sử dụng thuyền ghe
Dùng đánh cá của dân chài thoát nạn
Thuyền bé nhỏ khó chịu nhiều sóng gió
Vỡ tan tành lật úp giữa ngàn khơi
Sẵn làm mồi cho lũ cá mập xơi
Tiền dẫu mất, không bảo toàn tính mạng
Cũng có kẻ cả gia đ́nh tỵ nạn
Lúc lên tàu nhân mạng cũng vài mươi
Vậy mà giờ gió biển mịt trùng khơi
D́m chết hết chỉ một người c̣n sống
Vài thuyền nhỏ lỡ mất phương hướng lái
Hàng ngàn người lưu lạc chốn rừng thiêng
Và kết quả sa vào tay hải tặc
Chúng hăm hiếp, đàn ông th́ tra tấn
Tiếng van gào ông trời có nào nghe
Giữa đại ngàn ai cứu mạng giùm cho
Và đáp lại là lời gào của gió
Cầu tiêu cũng được làm cho tạm bợ
Ngồi lắc lư một cơn gió ào qua
Ai mạnh th́ níu chặt sẽ tồn sinh
C̣n ai yếu th́ xa ĺa nhân thế
Máu và lệ của muôn người tỵ nạn
Chảy trào tuôn lai láng khắp biển Đông
Kết quả buồn đền trả lại hùng anh
Những người vị quốc vong thân quê ḿnh
Tiếc thương nghiệp nước chưa thành
Nửa Đường Gẫy cánh một đời thương đau
Bạn bè nằm lại bên nhau
Nơi vùng đất lạnh chiến công oai hùng
Ông trời sao chẳng công bằng
“Hồ Ly” khi sống gây nhiều ly tan
Vậy mà khi chết thọ cao
Nằm trong lăng tẩm phủ phê sang giàu
Hoàng Sa chiến tích năm nào
Tấm bia không khắc tên người ........v́ dân
Biết bao biến đổi trầm thăng
Đổi trang lịch sử .....Cộng gian ......anh hùng
Nhói tim quá khứ đau ḷng
Tuyết rơi quốc hận vẫn c̣n chưa nguôi
Người th́ lưu luyến ngày xưa
Người th́ lưu lạc cuộc đời lao đao
Ngày xưa thề hẹn ........bên nhau
Giờ đây bỏ lại gia đ́nh......ra đi
Ngày xưa màu áo chinh y
Giờ đây gấp lại những ǵ nhớ nhung
Ngày xưa ngang dọc hoành tung
Giờ đây đầu bạc ta ngồi nhớ nhau
Tuổi già mà sức đă cao
Ngồi bên mộ bạn ..........trông về phương Nam

Sở Mai Tiêu


 

 

 


Thơ

Thơ cũ 2016
Thơ cũ 2015
Thơ cũ 2014
Thơ cũ 2013
Thơ cũ 2012
Thơ cũ từ 2011...


Nhớ ngày quốc hận 30/04/1975  
Tháng Tư  
Tháng Tư Đen !

Nỗi buồn tháng Tư  
Tháng Tư nô lệ  
Thay hội trăng rằm
Chớp bể mưa nguồn  
Đă là thứ mấy của cuộc đời

Quê em  
Ta say!
Bán rẻ người thầy  
Nhớ thàng bạn cũ
Có một ngày  
Người trai Bất Khuất  
Bài thơ kính tặng NT Vũ Huy Chính TĐ 3 SVSQ


Nhớ ngày Quân Lực  
Lấy ǵ nuôi con?  
Tôn giáo nào tốt nhất 
Trận vong  
Thời đại tôi đang sống 
Lẽ đời  
Ngày con ra trường Đại Học  
Biết rồi  
Đừng giận anh nữa Sương ơi!!
Huy chương  
Tổ quốc ơi! Con có tội với người 
Tôi đă khóc 
Rủ em  
Xin để tôi mơ
Nhớ Mẹ  
Mẹ đưa con vào lớp vở ḷng  
Dầu bao tuổi con vẫn c̣n có Mẹ  
My Mother  
Hoa trắng 
Đêm trong bệnh viện  
Nở đi hỡi nụ hoa hồng  
Vinh danh Người Lính Cộng Ḥa - Phần 11  
Hào khí người xưa
Anh hùng vô danh
Cháy nhà hàng xóm
Hăy đứng lên mau kẻo không c̣n kịp
Chuyện t́nh trên xuyến xe lam  
Máu đă đổ 
Thơ Tha Hương  
Đoá hồng dâng mẹ

Những điều tôi đă thấy  
V́ Quốc nạn  
Men đắng  
Sương đêm  
Ngày Quốc Hận muôn đời Quốc Hận  
Nửa đường găy cánh  
Đời quá đau rồi một tháng Tư  
Chuyện t́nh Alpha đỏ  
Ai nói người quốc gia thua?  
Xin hăy cùng nhau 
42 năm trước 
Tháng Tư kỷ niệm anh hùng nước Việt

Đừng hỏi tao muốn ǵ  
Việt cộng cứu nước hau cú nước?

Tờ lịch tháng Tư
Tháng Tư thắp nén hương ḷng
Người lính già
Tổ quốc ta đau, toàn dân nghe chứ !
Vàng pha đỏ sẽ cam!
C̣n 3 năm nữa

Tuổi trẻ và trách nhiệm  
Mưa xứ người có lạnh lắm không anh  
Khóc chị Hạnh Nhơn  
Hám lợi danh, trở lại cờ hồng
Chuyện thắng thua 30/4/75  
Tháng Tư - Vui được không?  
Ai dùng tâm huyết chiêu binh?  
Máu trả bằng máu  
Tháng Tư đen  
Mong đợi  
Nhớ ngày phép cuối  
Người lính luôn hào hùng  
T́nh chiến hữu
Lục bát buồn
Ai mang theo nỗi niềm
Tháng Tư nh́n lại quê hương
"Ăn" mừng tháng Tư?
Con đường xưa em đi
Nhớ ngày phép cuối
Hồi tưởng
Thiên đường ngày xuân
Hồn ca trên biển Đông
Nỗi ḷng dâng mẹ Việt Nam
Trang sử bi hùng
Đừng bắt tôi câm lặng
Không thể không viết  
Quốc Hận 30/4: Không thể nào quên!  
Bài thơ riêng viết cho ngày Quốc Hận

Vinh danh người lính VNCH  
M16  
Nén hương ngày giỗ tổ 
Đừng trở lại  
Người lính cuối cùng  
Giờ lịch sử đă điểm  
QUỐC HẬN Năm Thứ 42  
Trồng người 
Tháng Tư, những người lính cuối cùng 
Em đừng hỏi 
Nàng xuân tươi thắm  
Lính 
Vô lương ?  
Bán dân nuôi đảng  
Chèn ơi là cô nương
Thân tặng chiến hữu Bất Khuất
Vọng cổ buồn
Chẳng lẽ lại say?
Định nghĩa đảng
Xin hăy v́ VN yêu dấu
Nhẹ nhàng
Tháng Tư nhớ đời
Xuân về trên xứ Lá Phong
Đi chợ với em
Cát và Đá
Dừng lại ngay hỡi ư đồ đen tối  
Nhi nha, nhi nhô  
Anh nói, em ghi, xem ai thắng số PI  
Tháng Tư, c̣n đó nỗi buồn  
Nhà nước ấy không xứng  
Thương buồn cho vận nước  
Điện thoại thăm má 
Em, ngọc nữ  
Tháng Tư bật khóc  
Nhà nước  
Ba đồng tham
Đă cầm bút  
Vô tâm hay quá thật thà  
Thực cảnh đời em  
Con chó sói và cô bé quàng khăn đỏ  
Nói với bọn trở cờ 
Ḍng tâm huyết riêng cho  
Đoản thi mùa đông  
Bài học đầu đời  
Hiện trạng quê hương  
Trống Mê Linh  
Quê hương  
Cho người lính trận  
Luật hiến máu của csVN
Áo xưa màu tím  
Nắng đẹp miền Nam  
Chuyện tình đôi dép Quai  
Ta nhận diên ta  
Nửa hồn Xuân Lộc
Thiên thần của ai  
Tệ nạn "Vịt ḱu" 
Trường xưa tuổi nhỏ  
Ngọt quá hóa... câm  
60 Years of Memories 
Nhớ hoài ánh mắt anh
Lễ t́nh yêu
D́u mhau khắp nẻo đường trần
Thơ T́nh Á Nghi
Trong tù không có xuân  
Ư nhớ t́nh xưa
Lời nguyện đầu năm
Xuân trên đất khách
Thơ viết trưa cuối năm
Băo nổi lên rồi !
Ai hiền với cộng sản
Tôi hát Quốc Ca
Nhạc và thơ
Mừng xuân Đinh Dậu  
Núp mưa  
Thơ viết ngày 30  
New Year of the Rooster Wishes - 2017  
Tiếng nấc đêm trừ tịch  
Tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa 
Bến xe chiều cuối năm 
Tâm tư người vong quốc  
Giao thừa  
Xuân diễm mộng 
Sự kiện ca nô mai khôi

Mùa Xuân Hà Nội  
Vườn thơ...  
Trung ngôn nghịch nhĩ  
Thuyền đă xa bờ  
Tết tha hương  
Ngày cuối năm  
Tại em may áo Tết ?
Lời cầu nguyện đầu năm xin dâng lên Thượng Đế  
Ray rứt  
Tặng em sự sống của anh  
Lời một thuyền nhân  
Đứng lên dưới ánh mặt trời
Lời đầu năm 2017