VI VÂN.
Trong cuộc đời của những người con gái ở lứa tuổi đôi mươi ngây thơ,
trong trắng hầu như ai cũng có những cuộc t́nh vụng dại khó quên.Tôi
cũng thế, dù những chuyện ngày xưa chưa xóa mờ trong tâm tưởng nhưng
tôi vẫn giấu kín trong ḷng v́ cảm thấy xấu hổ, mất mặt với bạn bè
khi ḿnh là kẻ thất bại, là người thua cuộc.
Chiều nay giữa tháng Sáu bỗng dưng một cơn mưa từ đâu đổ về làm tâm
tư tôi bồi hồi xúc động chợt nhớ về những cơn mưa thời xa xưa ấy…
Ngày hôm đó là buổi học cuối cùng trước khi tôi được nghỉ hè và từ giă ngôi trường trung học thân yêu.Lúc đi mẹ tôi căn dặn phải mang áo mưa theo v́ lúc nầy dễ có những trận mưa bất chợt đến. Buổi sáng nắng đẹp thế nầy mà mẹ bảo ḿnh mang theo thứ đồ bề bộn đó làm ǵ? Tôi đă không nghe lời mẹ, ra đi với cuốn “Lưu Bút” trên tay, không mang tập sách ǵ cả v́ hôm nay chỉ có gặp bạn bè, ca hát, từ giă, chuyền cho nhau những quyển “Lưu Bút” để nhớ nhau sau nầy khi chia tay mỗi người mỗi ngă. Lớp học của tôi có cả nam sinh. Các bạn rất dễ chịu và lâu ngày cũng xem chúng tôi như người cùng phái, trau dồi học hỏi, giúp đỡ nhau tận t́nh.Trong lớp có anh chàng tên Kim Long học rất giỏi, xuất sắc mọi môn học, anh điềm đạm, chửng chạc, ḥa nhă, khá đẹp trai.
Hôm ấy sau buổi sinh hoạt cuối cùng chúng tôi cũng phải từ giă nhau. Bầu trời đang trong sáng bỗng chuyển sang màu xám thật nhanh làm mọi người hối hả ra về v́ sợ trời đổ mưa. Phần tôi hối hận đă muộn v́ không nghe lời mẹ.Quả như dự đoán, trời đổ ngay một trận mưa sau vài cơn sấm sét nhỏ.Mưa không lớn lắm, mưa rất nhẹ nhưng kéo dài lê thê không dứt.Tôi nh́n lên bầu trời mịt mùng một màu đen th́ biết là cơn mưa nầy c̣n dai lắm, ḷng buồn vời vợi không hiểu v́ sao. Các bạn thân của tôi như: Hoàng Yến, Thanh Thủy, Bích Liên, Ngọc Anh…đă lần lượt ra về, kẻ mang theo áo mưa, người được anh, cha đến đón…C̣n tôi không biết làm thế nào v́ con đường nầy không xe cộ qua lại nên nhủ thầm ḿnh phải chờ hết mưa mới về.Tôi chợt thấy Long cũng c̣n đứng phía trước tôi chừng vài bước, tay Long đang cầm chiếc áo mưa.Tôi bước đến hỏi:
- Anh Long, sao anh có áo mưa mà không chịu về c̣n đứng đây chi vậy?
- Tôi thấy Phụng chưa về, không có ai ở đây nên cố ư chờ Phụng về trước rồi tôi mới về.
Câu nói của Long làm tôi rất cảm kích:
- Chắc tôi phải chờ tạnh mưa mới về v́ nếu tôi dầm mưa th́ dễ bị bịnh lắm.
Long có vẻ ái ngại cho tôi:
- Hay Phụng mặc áo mưa của tôi đi. Tôi là con trai khỏe mạnh, mưa gió không hề ǵ với tôi.
- Đâu được anh.Tôi không thể làm vậy.
Long ngập ngừng:
- Tôi về chung đường với Phụng. Hay là chúng ta che chung áo mưa đi chớ cơn mưa nầy chắc tới tối mới dứt.
- Thôi kỳ lắm anh.
- Nhưng đâu c̣n cách nào hơn. Phụng không thể ở đây một ḿnh được.
Sau khi suy nghĩ một lúc tôi đành
theo đề nghị của Long và hy vọng đừng ai nh́n thấy tôi đi chung với
Long.
Thế là tôi phải cùng Long che chung áo mưa ra về. Lần đầu đứng sát
gă con trai tôi bỗng hồi hộp lạ thường, có phần run rẩy. Long cố ư
che áo phía tôi nhiều c̣n anh th́ ướt hết nửa người.Tôi nói:
- Anh Long ướt hết rồi, kéo áo về bên anh đi.
Long cười:
- Không sao đâu. Phụng biết không tôi vẫn thường tắm mưa mỗi khi có dịp đó. Nước mưa mát lắm, con trai mà.
Tôi cũng đành im lặng v́ nếu nói tiếp và anh kéo áo về phía anh th́ tôi sẽ bị lạnh cóng.
Đi được một khoảng đường Long chợt hỏi tôi:
- Phụng có dự tính ǵ cho tương lai sau ngày thi không?
- Ư anh là sao?
- Chúng ta sắp sửa thi rồi. Nếu đậu Phụng sẽ làm ǵ? C̣n nếu rớt th́ sao? Chẳng lẽ Phụng chưa nghĩ đến điều đó?
- Phụng không dám nghĩ đến chữ “rớt”. Phụng rất cố gắng để thi đậu cho mẹ vui và Long thấy Phụng cũng là học sinh khá trong lớp mà. Nhưng nếu rớt th́ Phụng sẽ thi lại, chắc không đến đổi trợt hai lần đâu nhỉ? C̣n nếu suông sẻ th́ Phụng vào Đại Học, vào được phân khoa nào th́ học cái đó vậy. C̣n Long th́ sao?
Long ngập ngừng một chút rồi đổi cách xưng hô:
- Cậu của Long nói có thể lo cho Long ra nước ngoài du học nhưng Long đang phân vân.Vậy Phụng có muốn Long ở lại không?
- Ủa, chuyện đi du học hay ở lại quê nhà của Long đâu có dính dáng ǵ với Phụng? Sao lại hỏi thế?
- Nhưng Long muốn Phụng cho ư kiến.
- Không, Phụng không dám có ư kiến về chuyện của Long. Nhưng đi du học là mơ ước của bao nhiêu học sinh nghèo, Long may mắn vậy sao c̣n phân vân?
Giọng Long thật nhỏ:
- V́…Long không muốn xa Phụng lâu tới mấy năm.
Tôi giật ḿnh:
- Trời ơi! Long nói ǵ vậy?
Long lấy hết can đảm nói nhanh:
- Long rất thích Phụng, muốn làm bạn trai của Phụng.Nếu bây giờ Long không nói sợ sẽ không c̣n dịp để thố lộ tâm tư của ḿnh nữa. Phụng khoan trả lời, hăy suy nghĩ kỹ rồi hăy cho Long biết.Phụng hăy để hết tâm trí vào kỳ thi trước nhất. Thôi đến nhà Phụng rồi, Long về nhé.
Nói xong Long đẩy tôi ra khỏi áo mưa và chạy đi nhanh.Tôi ngơ ngác nh́n theo một thoáng rồi bước vội về phía nhà ḿnh. Sau hôm đó tôi luôn nghĩ tới lời Long nói. Có lẽ tôi cũng thích anh rồi nhưng tôi rất sợ ḿnh vướng vào t́nh cảm yêu đương quá sớm sẽ khổ cả đời như lời mẹ thường nói.
Mấy tuần liên tiếp tôi cứ vùi đầu bên những trang sách v́ quyết tâm phải thi đậu.Một buổi chiều cần một quyển sách nên tôi sang nhà Hoàng Yến mượn,trên đường về lại bị một trận mưa nhỏ bất chợt đến.Với tôi dù mưa nhỏ hay lớn đều phải tránh v́ thế tôi đành nép vào mái hiên của một tiệm buôn trên phố.Trời vẫn rả rích từng cơn mưa thật nhẹ nhưng cái giá lạnh cũng theo về,tôi co ro với chiếc áo mùa hè mỏng manh đáng thương và quay mặt vào bên trong để tránh những giọt nước bắn vào mặt mũi ḿnh.Th́nh ĺnh có người đụng mạnh vào tôi làm tôi giật bắn người quay lại. Một thanh niên đang chạy ào vào tránh mưa nhưng vô ư lại đụng trúng tôi.Khi nhận ra lỗi của ḿnh anh hơi luống cuống:
- Xin lỗi, tôi không thấy cô. Sợ ướt quần áo thành hấp tấp quá đụng nhầm cô.
Thấy anh chàng có vẻ thành thật nên tôi lắc đầu và pha tṛ:
- Không sao đâu anh. Chắc tại tôi nhỏ con quá đứng đây mà anh không thấy được.
Anh ta cười nhẹ:
- Dạ, h́nh như là vậy.
Anh chàng nầy thật ghê gớm, tôi đùa một chút đă bị anh ta “chém” ngay, tôi đành mím môi im lặng.Cơn mưa cứ dai dẵng không dứt, lâu sau anh ta làm quen bắt chuyện:
- Cô đi đâu mà không mang theo áo mưa để ướt hết vậy?
- Nhà tôi gần đây, tôi chạy sang nhà cô bạn mượn sách ai ngờ cơn mưa đột ngột đến trở tay không kịp.
Anh ta cười:
- Ông bà ḿnh hay nói “phong vũ bất thường” mà cô. À! Tôi tên Khang, là lính đánh trận đang đi phép về nhà. C̣n cô có thể cho tôi biết tên để làm quen không. Lính không có nhiều th́ giờ và cũng không biết ăn nói văn hoa bay bướm đâu cô.
Trước câu nói của anh ta tôi không tức giận mà lại thấy tức cười nên chọc anh ngay:
-Trời ơi! Đây là lần đầu tôi nghe nói lính không biết bay bướm. Các bạn tôi sợ lính gần chết đó anh.Lính đa t́nh,phong lưu,tấn công mau lẹ, dễ thay đổi mỗi lần dời chỗ đóng quân.
Anh ta phủ nhận:
- Không, chỉ một phần tử nhỏ nào đó thôi. Chúng tôi chung t́nh lắm, không phải đa t́nh đâu.Nhưng… bây giờ tôi chỉ mong được biết tên cô và mong được kết bạn với một cô nữ sinh thôi.
- Ủa, sao anh biết tôi là nữ sinh?
-Cuốn sách trên tay và nét hồn nhiên của cô đă chứng minh điều tôi nói là đúng, phải không?
-Dạ, anh nói đúng. Tôi tên Ngọc Cẩm vừa học xong lớp Đệ Nhất, đang chuẩn bị kỳ thi sắp đến.
- Ồ, vậy tôi chúc cô Cẩm thành công, đậu cao nhé! À, nhà ba mẹ tôi là tiệm thuốc tây…ở trên đường Phan Đ́nh Phùng.Tôi c̣n ở đây một tuần nữa, hy vọng gặp lại cô Cẩm.Trời hết mưa rồi, tạm biệt cô.
Chào tôi xong anh ta bỏ đi ngay như có chuyện gấp gáp lắm.Tôi nh́n theo bóng anh ta thấy sao là lạ. Lính khác hẳn với các nam sinh, lính nói năng nhanh lẹ, không dè dặt, không rào đón. Không biết anh ta nghĩ ǵ về tôi. Lúc đầu hăm hở sốt sắng đ̣i làm quen, đ̣i biết tên, khi toại ư rồi lại bỏ đi vội vă không quan tâm đến tôi đứng một ḿnh nơi đây. Anh ta đâu biết anh đă bị tôi gạt khi nói tên tôi là Ngọc Cẩm.
Ngày hôm sau Bích Liên đến nhà tôi chơi, đi theo là một anh lính mặc quân phục. Thoạt nh́n qua tôi nhận ra ngay anh chàng núp mưa ngoài phố với tôi chiều hôm trước.Tôi nghĩ anh là bạn trai của Liên nên nói:
- Ngọn gió nào đưa “ anh chị”đến nhà tôi vậy?
- Anh chị? Mầy nói ǵ vậy Phụng?
Lúc nầy chàng trai giật ḿnh mở to mắt hỏi:
- Cô tên Phụng à?
Tôi tỉnh bơ trả lời:
- Dạ, tôi tên Ngọc Phụng
Bích Liên ngơ ngác không hiểu:
-Hai người quen nhau à?
Khang lên tiếng giải thích:
-Chiều hôm qua anh đứng tránh mưa ngoài phố gần cô ấy, cô nói tên Cẩm, sao hôm nay lại là Phụng?
Bích Liên đưa mắt nh́n tôi, tôi nheo mắt cười:
- Ai ngu ǵ nói tên thật với chàng trai xa lạ chứ!
- À, th́ ra là thế. Khang gật gật đầu.
Bích Liên nghiêm chỉnh giới thiệu:
- Đây là Nguyên Khang anh con d́ tao, đi lính mới về phép. C̣n đây là Ngọc Phụng, bạn thân cùng lớp với em suốt thời trung học.
Sau khi han hỏi, hàn huyên một lúc Liên nói:
- Ở nhà gạo bài hoài Liên muốn điên luôn, đi chơi một chút cho đầu óc đỡ căng thẳng rồi mới học tiếp nổi. Hai người đi với Liên ra ngoài được không? Đi dạo phố một ṿng rồi t́m quán kem nào đó ngồi nghe nhạc cho vui nhé!
Dĩ nhiên Khang không phản đối, c̣n tôi mẹ cũng cho phép đi với anh em Bích Liên, người bạn ngoan hiền của tôi.
Chúng tôi lang thang qua hầu hết các con đường.Thành phố hiền ḥa nằm cạnh con sông mênh mông dạt dào sóng vỗ. Âm thanh tiếng sóng đưa về êm đềm như câu hát ru con của mẹ hiền.Trên cao mây trắng bồng bềnh trôi thênh thang như tóc trắng ngoại bay bay trong những chiều đứng bên song cửa mong đợi đứa cháu từ trận tuyến trở về. Ở đây tuy yên b́nh nhưng tiếng súng vẫn vọng về đêm đêm làm năo ḷng, làm xót xa thương nhớ những người trai c̣n đang miệt mài, dung rủi ngoài sa trường vạn dặm của kẻ ở hậu phương. Liếc nh́n bộ quân phục của Khang tôi bỗng có cái nh́n khác về anh.Tuy khi nói chuyện anh cố tỏ vẻ vui tươi, hài hước nhưng ánh mắt anh không giấu được nét u buồn. Khang là một trong những người đang xả thân bảo vệ tổ quốc, quê hương dân tộc, anh ta đáng kính trọng. Tôi bỗng thấy có cảm t́nh nhiều hơn với anh.
Chúng tôi vào một quán nước trên bến Ninh Kiều.Ngoài kia ḍng sông rộng trăi dài tận chân mây. Xa xa thấp thoáng vài chiếc Giang Cảnh tuần tra lui tới trên sóng nước, nhiều tàu bè chuyên chở hàng hóa đi qua, trên trời chim kéo về từng đàn bay lượn tạo nên một bức tranh sống động.Ôi! Nếu không có chiến tranh th́ quê hương ḿnh đẹp biết bao!
Nguyên Khang kêu cho tôi và Bích Liên hai ky kem c̣n anh là một ly cà phê đá. Chúng tôi nhâm nhi kem và nói nhiều chuyện phiếm xảy ra hằng ngày chung quanh. Có lẽ thấy quá chán nản Liên đứng lên nói:
- Liên xin lỗi hai người nghe, Liên quên mất mẹ dặn ghé tiệm may lấy áo cho mẹ.
Nói xong Liên bỏ đi ngay không chờ sự đồng ư của Khang hay tôi.Ngồi một ḿnh cạnh người trai chưa quen biết nhiều tôi đâm ra e ngại dù trông anh cũng đứng đắn, nghiêm chỉnh. Khang như không lưu ư đến tôi nhiều, ánh mắt anh hướng lên trần nhà một cách mông lung.Thật lâu không thấy Liên trở lại, bên ngoài trời bỗng đổ mưa.Mùa nầy những cơn mưa như thế không có ǵ lạ cả.Mưa bay mờ mịt khung trời, một chút lành lạnh len vào quán nhỏ. Tiếng mưa gieo một âm thanh trầm buồn như một khúc ca ly biệt nào đó, vừa êm ái vừa tŕu mến xen lẫn chút xót xa thương cảm. Để cho qua thời gian chờ Bích Liên trở lại, Khang kể cho tôi nghe những chuyện về anh, về bạn bè, về nhân sinh quan của anh. Khang cũng t́m hiểu về tôi không ít, chúng tôi cảm thấy thân thiết nhau hơn. Chợt có tiếng nhạc từ máy hát vang ra:
“…Đời anh đă bao năm gót chân in
chiến trường. Làm quen với đêm canh gió lộng với mưa khuya núi rừng.
Đời tôi ngày ngày khi chiều chết trên đường phố. Giọng ca nhịp đàn
mong gửi tám hướng tâm tư.
Dù xa nhau anh ơi! Ḷng ta luôn nhớ hoài th́ chờ mong c̣n dài. Mai
anh đi rồi làm sao tôi ngăn được…”*
Khang thở dài nhè nhẹ, tôi hiểu được tâm tư người lính trận như anh, ḷng chợt dâng niềm cảm mến sâu xa người trai trước mặt.
Ngoài trời mưa vẫn chưa dứt hạt.Khang đưa tôi ra khỏi quán nước.Hai đứa bước song hành trong chiều mưa giăng mắc nhưng tôi không cảm thấy lạnh, đi bên Khang như có một sự chở che vững chắc, an toàn.
Thật lâu Khang quay sang hỏi tôi:
- Phụng nghĩ ǵ về lính?
- Phụng nghĩ rằng lính rất đáng kính phục, đáng được mọi mọi người mến yêu và nhắc nhở v́ các anh đă đem cả tuổi thanh xuân hiến dâng cho quê hương, non nước.
- Thế lính như anh có “đáng mến” không?
Biết ḿnh bị gài bẫy tôi tôi đỏ mặt lặng thinh cúi đầu.Từ lúc biết tôi là bạn của Bích Liên Khang đă đổi cách xưng hô với tôi:
- Anh đùa với Phụng chút thôi, không có ư ǵ đâu. Anh rất qúy và trân trọng những mảnh đời hồn nhiên trong trắng của học sinh các em. Với anh không bao giờ có thể trở lại những ngày dưới mái trường làm đám học tṛ quậy phá như xưa nữa.
Tôi nh́n Khang, ḷng dâng lên niềm cảm mến sâu xa khó tả. Tôi như bị cuốn hút vào nỗi buồn, nỗi bâng khuâng, lo lắng ưu tư của người trai trong cuộc chiến. Gần đến nhà tôi, Khang chợt nắm tay tôi:
- Ngày mai anh đến đón Phụng đi ăn lần cuối để tiễn anh về đơn vị nhé!
-Mai anh đi sao? Không chắc em đến được đâu v́ gần thi rồi đi chơi nhiều không học bài được.
Khang tỏ vẻ giận:
-Anh không quan trọng bằng kỳ thi của em à?
-Ơ…anh nói ǵ kỳ vậy?
Khang nói như gằn từng tiếng:
- Anh mến Phụng nhiều lắm, anh muốn Phụng là bạn gái của anh.
- Trời ơi! Tôi chỉ kêu lên như thế rồi chạy nhanh vào nhà bỏ mặc Khang đứng đó.
Đêm hôm ấy tôi không sao ngủ
được.H́nh ảnh, lời nói, cử chỉ ân cần của Khang khiến tâm tư tôi
chợt bồi hồi rung động.Ôi! Đây có phải là t́nh yêu không? Người ta
gọi “tiếng sét ái t́nh” là vậy sao? Thôi rồi, mới 18 tuổi đầu tôi đă
rơi vào cơn mê không lối thoát.Trái tim nhỏ dại của tôi lại rơi đúng
vào người con trai phong trần phiêu lăng.Tôi không chạy khỏi và cũng
không muốn chạy,tôi cứ để hồn ḿnh chơi vơi theo cảm giác mới lạ,
ngọt ngào của t́nh yêu đầu đời.
Và tôi lâng lâng ch́m vào mộng đẹp.
Hôm sau tôi cố t́m cách ra khỏi nhà để được gặp Khang.Sự xuất hiện của tôi đă cho Khang biết rằng anh đă làm xiêu ḷng cô nữ sinh nhỏ rồi. Buổi tiễn đưa nào cũng nhiều lưu luyến, cuộc chia ly nào cũng vương vấn lệ tràn mi, dù bịn rịn, dù nghẹn ngào rồi cũng chia xa. Không c̣n lời nào để cho nhau giây phút đó. Chàng về với sương gió sa trường, cô học tṛ trở lại căn pḥng nhỏ ngồi bên chồng sách vở buồn thiu. Và chờ đợi, đợi chờ, nhớ thương, thương nhớ….chỉ có những lá thư xanh bắt nhịp cầu tương ngộ.
Rồi kỳ thi đă đến và kết thúc.Tất cả bạn bè tôi đều đậu, ai cũng vui vẻ, mừng rỡ, người vui nhất có lẽ là Kim Long. Long t́m tôi báo tin trước hết và cũng nhắc lại lời nói lúc trước.Tôi đă từng hứa là sau khi thi xong tôi sẽ trả lời cho Long biết tôi có chấp nhận t́nh cảm của Long không?Thật là khó xử cho tôi, tôi đă quên mất Long những lúc gần đây khi h́nh bóng Khang chiếm ngự tâm hồn tôi.Tôi không muốn Long buồn, tuyệt vọng v́ anh c̣n cả một tương lai trước mặt nên đành phải nói dối:
- Phụng vừa lo thi xong rất mệt nên tâm trí chưa tỉnh táo hẳn. Long cho Phụng một chút thời gian nhé! Nhưng Phụng muốn Long đi du học, như thế tương lai Long sẽ tốt đẹp hơn. Phụng sẽ chờ ngày Long trở về trong sự thành đạt.
Long có vẻ hơi buồn:
- Phụng muốn Long đi thật sao?
- Ừ, đi du học là con đường tốt nhất cho Long và Phụng cũng hănh diện v́ Long nữa.
- Phụng nói thật không? Phụng không buồn lúc vắng Long sao?
- Phụng buồn chứ và có lẽ sẽ nhớ Long nhiều lắm nhưng v́ tương lai, Long nên đi.
Tôi thấy Long thật dễ mến nhưng hồn tôi đă gửi cả cho Khang rồi, biết làm sao hơn! Đôi lúc tôi thấy ḿnh quá ích kỷ khi đă chọn Khang rồi sao không buông Long ra để anh t́m đối tượng khác, tôi không nỡ từ bỏ Long.
Các bạn thân hiểu rơ tôi họ đều trách tôi quá tham lam. Có lần Thanh Thủy bảo:
- Ê nhỏ Phụng nầy, mầy đừng bắt cá hai tay có ngày khóc hận đó cưng. Chọn một người thôi, để người kia ra đi trong êm đẹp đi.
Rồi cũng đến ngày đưa tiễn Long ra đi, anh được du học ở Tây Đức. Bấy giờ trời sắp sửa vào Thu, hôm ấy mưa bay lất phất như hôm nào hai đứa chung một chiếc áo mưa Long đưa tôi về qua con phố vắng đ́u hiu lạnh lẽo. Biết có c̣n dịp nào cùng anh đi dưới mưa mà kể chuyện tương lai không? Thôi xin tạ từ người bạn chung đèn sách thân mến bao năm.
Long đi rồi tôi quay về thực tại, với người yêu thật sự của ḿnh .Những lá thư viết vội vă từ chiến trường của Khang vẫn gửi về tôi đều đặn. Anh di chuyển luôn, gót chân anh xuôi ngược khắp vùng 4 chiến thuật: Cà Mau, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Chương Thiện… Những gian nan, vất vả hiểm nguy đă làm tôi xót xa thương cảm vô cùng, và tôi đă sống bằng những nỗi nhớ mong, chờ đợi đó. Có những buổi chiều nh́n mưa giăng mờ ngoài khung cửa tôi nhớ thật nhiều hôm nào cùng Khang ngồi bên nhau nghe tiếng thở dài của không gian thầm lặng, trong căn quán nhỏ kể lể tâm t́nh. Tôi như c̣n nghe tiếng nhạc vướng vất đâu đây trong hơi lạnh của cơn mưa buồn ngày đó:
“… Chiều mưa không có anh, thành
phố quên chưa lên đèn.
Chiều mưa không có anh, biết lấy ai chia hờn tủi?
Kể từ anh vắng xa, ngày tháng bơ vơ quên ḿnh.
Trời mưa Thu vẫn rơi, không bước chân anh t́m đến.
Chuyện ngày xưa biết sao, mỏi cánh chim bay phương nào?...”**
Cuộc đời cô gái nhỏ đă không c̣n
những ngày tháng vô tư hồn nhiên nữa. Tôi đă sống với tâm trạng như
thế suốt hai năm dài tuy có những lần Khang về phép thăm tôi nhưng
t́nh cảm chỉ giữ nguyên trạng thái cũ. Đôi lần tôi gợi ư đến một mái
ấm gia đ́nh với Khang nhưng anh e sợ có ngày bỏ lại vợ con khi anh
gục ngă ngoài trận địa nên chưa dám nghĩ đến.Và như thế tôi vẫn mỏi
ṃn nhớ nhung chờ đợi, cho đến một ngày kia…
Bích Liên đến nhà tôi với nét mặt căng thẳng:
- Phụng, vào thay áo rồi đi ngay với tao.
Tôi ngạc nhiên:
- Đi đâu vậy, có chuyện ǵ sao?
- Đi với tao rồi mầy sẽ biết.
Thấy Liên nghiêm chỉnh quá tôi đành theo cô ta. Liên chở tôi đến nhà của Khang...và trời ơi! Một chiếc quan tài phủ lá Quốc Kỳ với ṿng hoa màu tím cùng bức ảnh Khang phía trước quan tài làm tôi chết lặng người.Tôi không c̣n cảm giác, toàn thân như tê cứng, ngực như ngừng thở, máu tim như đong đặc và tôi lảo đảo vịn vào thành chiếc băng đá trước nhà…Tất cả những ǵ xảy ra sau đó đến bây giờ tôi không nhớ rơ, chỉ biết tôi ốm nặng cả tuần mà thôi.
Khang đă vĩnh viễn ra đi rồi, một trời tang tóc phủ ngập đời tôi. Hằng ngày tôi đến trường như chiếc bóng âm thầm, cô độc.
Một năm trôi qua thật nhanh, mùa hè cũng là mùa mưa lại đến, những cơn mưa gợi bao kỷ niệm mến thương.Từ mấy năm nay Kim Long vẫn gửi thư cho tôi nhưng h́nh như có khoảng cách nào đó giữa anh và tôi, không được tha thiết như trước.Tôi nghĩ có lẽ anh bận rộn học hành thôi. Hè nầy tôi được thư Long báo tin sẽ về nước thăm gia đ́nh và sẽ đến thăm tôi.Tôi bồi hồi xúc động với khối t́nh si của Long mà tôi đă không biết trân quư.Tôi tự hỏi ḷng ḿnh đă quên được Khang chưa, tôi sẽ măi giữ h́nh bóng Khang hay t́m về Long cho tâm hồn đỡ cô đơn trống vắng? Tuy là một bài toán dễ nhưng khó t́m ra đáp án.
C̣n một tuần nữa Long sẽ về đến quê hương, tôi phân vân, suy nghĩ ngày đêm để có một quyết định quan trọng cho đời ḿnh.
Ngày Long về tôi không đi đón anh v́
tôi không có lư do ǵ để đến đó. Ngay hôm sau Long t́m đến tôi với
mấy món quà đặc biệt của xứ người.Tôi rất cảm kích tấm ḷng của
Long, dù tôi đối với anh chẳng được tốt đẹp ǵ nhưng anh vẫn chân
thật, dễ mến như ngày c̣n học chung lớp. Nh́n Long bây giờ: cao lớn,
sang trọng, có phong thái, cử chỉ của một thanh niên nước ngoài, nét
mặt cương nghị hơn xưa. Với tôi Long vẫn ḥa nhă, dịu dàng hỏi han,
quan tâm đến cuộc sống của tôi. Long không ở lại lâu nên anh hẹn tôi
gặp riêng anh một ngày trước khi anh trở về Tây Đức tiếp tục con
đường học vấn.Tôi hồi hộp, lo lắng và chuẩn bị tâm tư v́ tôi nghĩ
Long sẽ buộc tôi phải trả lời dứt khoát về lời hứa của tôi ngày
trước.Tôi nghĩ đă đến lúc ḿnh nên chấp nhận Long để anh yên tâm lo
học hành.
Hôm ấy Long đưa tôi đến một tiệm cơmTây khá nổi tiếng ở đây.Trong
lúc chờ đợi thức ăn Long nh́n tôi với vẻ ái ngại:
- Nh́n kỹ thấy Phụng gầy đi nhiều, lo học lắm sao?
- Cũng b́nh thường thôi. Con gái gầy chẳng tốt hơn mập sao?
Long cười nhẹ và chợt nắm tay tôi:
- Phụng à, ngày mai Long phải đi rồi nên hôm nay Long muốn gặp Phụng nói chuyện một lần về quyết định của Long cho Phụng an tâm.
Tim tôi như đang nhảy lô tô trong lồng ngực v́ tôi biết Long sẽ nói ǵ rồi.
Long nh́n vào mắt tôi một cách nghiêm trang và nói:
- Từ lâu nay Long cảm nhận được rằng Phụng không yêu Long.Thứ t́nh cảm Phụng dành cho Long chỉ là t́nh bạn thân thiết mà thôi. Phụng có biết không nhiều lúc Long tuyệt vọng và đau khổ lắm nhưng Long vẫn chờ Phụng quay về.Thời gian quá lâu, Long cũng mỏi ṃn và đă tự t́m lối thoát cho ḿnh.Cuối cùng Long đă t́m được đối tượng mới. Cô ấy học chung với Long bên đó và có lẽ tụi Long sẽ cưới nhau vào mùa Giáng Sinh tới. Với Phụng Long vẫn xem là cô bạn thân thiết nhất của Long. Khi cần tâm sự hay bất cứ điều ǵ Phụng liên lạc với Long nghe. Long cũng cầu mong Phụng gặp được người vừa ư như mong ước.
Long nói một hơi dài không để tôi nói được lời nào.Mà nói ǵ bây giờ? Long đă xóa tên tôi ra khỏi trái tim anh rồi, cuộc t́nh của anh đă lật sang trang mới. Lỗi tại tôi th́ làm sao tôi dám trách anh?Tôi nghe tim ḿnh như rạn vỡ, tôi lang thang trong vùng trời mù sương ngập tràn ảo ảnh, tôi chơi vơi, tôi hụt hẫng, bẽ bàng tan nát cơi ḷng…
Tiễn Long ra về, nh́n theo bóng anh mờ dần qua màn mưa mỏng tôi chợt nghẹn ngào, nước mắt trào tuôn.Tôi bước đi chầm chậm dưới cơn mưa, ḷng luyến lưu nuối tiếc một chiều mưa xưa cùng anh chung lối về. Giờ đây ḿnh tôi âm thầm, lặng lẽ cô đơn đi dưới cơn mưa chiều giá lạnh, tái tê:
“… Anh đi rồi thành phố hôm nay.
Mưa giăng đầy lạnh buốt tim nầy.
Anh đi rồi kỷ niệm xưa c̣n đấy.
Anh đi mất rồi c̣n nhớ chăng t́nh nầy?” ***
VI VÂN
Cali mùa Thu 2022
* Chuyện Chúng Ḿnh - Trúc Phương
** Mùa Thu Trong Mưa - Trường Sa
*** Thành Phố Mưa Bay - Bằng Giang