THƠ

 

 


 

 

 

 

 

 

 

TRỜI CUỐI ĐÔNG BUỒN


VI VÂN.

Mẹ tôi mất ở Việt Nam nhưng tôi đă đem bài vị của mẹ thờ ở chùa Diệu Pháp gần nhà tôi để tiện bề thăm viếng, cúng bái v́ mẹ tôi là Phật tử quy y tại gia.

Mỗi lần đến chùa tôi thường gặp một người thiếu phụ có nét mặt khả ái nhưng đôi mắt buồn da diết năo ḷng. Chị không phải là sư cô nhưng là Phật tử ở đây, chị mặc áo màu lam và thường đến chùa vào những ngày lễ Phật hay Chúa Nhật.Tôi làm quen với chị, được biết chị tên Như Tuyết có pháp danh là Chánh Ngọc.

Chiều nay gần cuối năm trời trở lạnh, gió hiu hiu buồn, những hàng cây trước cổng chùa đổ lá ngập lối đi. Người đi cúng bái đă ra về gần hết, không gian trầm lắng thật êm ả, hồn tôi lâng lâng như thoát tục qua mùi khói hương thoang thoảng và tiếng chuông chiều ngân nga đổ. Tôi đi ṿng qua cổng sau của chùa th́ bắt gặp Chánh Ngọc đang ngồi cô lẻ dưới gốc cây Bồ Đề. Tôi đến ngồi bên chị :

- Sao chị c̣n ngồi đây chưa về ?

Chánh Ngọc ngước nh́n tôi lộ chút vui mừng:

- Ồ! Phương Đài chị cũng đến đây vào buổi chiều sao?

- Ḿnh thích đến chùa vào lúc này v́ ít người, đỡ ngột ngạt chị ạ!

Chánh Ngọc nắm tay tôi:

- Ḿnh th́ đă ở đây từ sáng sớm. Suốt ngày Chủ Nhật ḿnh dành cả cho nơi đây.

Tôi ṭ ṃ nh́n chị:

- Chị có tâm sự sao? Ḿnh để ư thấy chị như có chuyện ǵ buồn bă lắm. Nếu không ngại chị có thể kể cho ḿnh nghe được không? Nói ra đôi khi cũng thấy nhẹ nhàng phần nào chị ạ!

- Ḿnh quen biết chị không lâu nhưng cảm thấy như chúng ḿnh là bạn thân vậy nên hôm nay ḿnh sẽ kể cho chị nghe chuyện của ḿnh, một nỗi đau mà không ai chia xẻ được.

Tôi chăm chú nghe tâm sự của Chánh Ngọc và chị bắt đầu kể….
* * *
Tôi không nhớ rơ tôi thân thiết với anh từ lúc nào. Có lẽ từ khi tôi làm phù dâu cho Cẩm Loan đứa bạn thân của tôi. Ngày đó anh làm phù rễ cho anh Trọng, chồng của Loan. Lúc đó tôi nghe anh Trọng nói anh là đàn em của Trọng, một thiếu úy c̣n non sữa.Tuy tôi c̣n nhỏ tuổi hơn anh nhưng dưới mắt tôi người con trai mà tôi kính phục phải học trên tôi và ít nhất phải hơn tôi 5 tuổi nên tôi không để ư ǵ đến anh cả.

Mùa Hè năm đó tôi về Saigon ở nhà của cậu tôi trong cư xá Yên Đổ. Một hôm khi tôi từ nhà đi ra, ngang qua một căn nhà th́ người con trai đứng trước nhà chợt lên tiếng:

- Cô ơi…cô.

Tôi đứng lại nh́n anh ta thấy h́nh như đă gặp đâu rồi nhưng không nhớ nổi. Anh ta chợt hỏi:

- Cô có phải là Như Tuyết bạn của Cẩm Loan không?

- À! Tôi nhớ rồi. Anh là người làm phù rễ cho anh Trọng mà.

- Đúng rồi, không ngờ cô c̣n nhớ tới tôi.

- Mới có mấy tháng thôi mà, nhưng tôi không nhớ tên anh.

- Khải, Lâm Thanh Khải. Tôi mới vừa được về phép. À! Sao cô có mặt ở đây?

- Tôi lên đây chơi và ở nhà cậu tôi đằng kia, tôi đưa tay chỉ về phía nhà cậu ḿnh và nói:

- Nhà có anh trai tên Hiền đó anh.

Khải reo lên:-

- A! Nhà thằng Hiền hả? Nó là bạn thân của tôi. Vậy để hôm nào tôi ghé gặp nó và thăm cô luôn nhé!

- Cám ơn anh.

Tôi chào anh rồi đi nhanh ra đường để cùng đi xuống chợ Bến Thành với mợ tôi.

Không phải chờ lâu, ngay chiều hôm đó Khải đă có mặt ở nhà cậu tôi, cười nói vui vẻ với anh Hiền và được mợ tôi giữ lại dùng cơm tối với gia đ́nh. Hôm ấy tôi mới khám phá ra Khải không “non sữa” như tôi đă nghĩ mà anh ta tỏ ra chửng chạc, chín chắn, cương nghị, hào hùng khi kể chuyện về đời lính của anh, về đơn vị anh, về nhân sinh quan, về cuộc chiến. Tôi chợt thấy xúc động khi anh tỏ ra quan tâm, lo lắng cho đất nước, cho tương lai dân tộc.Tôi thấy anh trưởng thành trước tuổi và bắt đầu thấy tôn trọng anh hơn.

Trong nhà cậu tôi người kế anh Hiền là chị Như Hồng. H́nh như chị Hồng có nhiều cảm t́nh với Khải. Chỉ nh́n ánh mắt chị đối với Khải tôi đă đoán được chị rất thích anh ta. Tôi muốn làm người tốt, làm người kết nối t́nh cảm cho chị nên đề nghị anh Hiền rủ Khải đi chơi với mấy anh em tôi. Anh Hiền đồng ư ngay v́ một sĩ quan ngồi trong văn pḥng suốt ngày như anh đă quá ngộp thở rồi. Thế là chúng tôi chuẩn bị một chuyến đi Long Thành, quê ngoại của anh Hiền và Như Hồng.
Nhà ông bà ngoại anh Hiền có vườn thật rộng với nhiều cây trái: nhăn, măng cầu, măng cụt, mít, xoài , bưởi…Tôi say mê chạy từ cây nầy qua cây khác để hái trái và cố ư kéo theo anh Hiền để cho Khải và Hồng có cơ hội nói chuyện với nhau. Một lúc sau tôi thấy Hồng bỏ đi vào nhà c̣n Khải th́ đi về phía chúng tôi. Anh Hiền hỏi:

- Hồng làm sao mà có vẻ giận vậy Khải?

- Tao không biết.Tao nói chuyện với cô ấy, chắc không hợp nên cô ta chán bỏ đi thôi.

Anh Hiền lắc đầu:

- Cái thằng nầy thiệt là…

Rồi Hiền chạy theo Hồng bỏ tôi đứng đó với Khải. Khải tiến về phía tôi, nh́n tôi một lúc rồi nói:

- Tôi biết Tuyết cố ư để tôi đi chung với Hồng tṛ chuyện cùng cô ấy. Tôi quen biết gia đ́nh Hiền lâu rồi, tôi chỉ xem Hồng là em gái thôi. Tôi biết cô ấy mến tôi, thích tôi nhưng t́nh yêu có duyên số của nó, nếu đă không có th́ dù bao lâu cũng không có được. C̣n với người duyên số đă định sẵn dù mới gặp cũng mến thương ngay thôi.

Thấy Khải nói xa xôi tôi thắc mắc:

- Anh nói vậy là sao?

Khải nh́n vào mắt tôi thật lâu làm tôi lúng túng, Khải nói:

- Tuyết à, dù chỉ gặp cô một lần trong đám cưới của Trọng nhưng tôi đă để ư đến Tuyết rồi, có lẽ là định mệnh. Sau hôm đó tôi có viết thư cho Trọng và Cẩm Loan nói ư định của tôi muốn làm bạn với Tuyết nhưng Loan nói chờ hỏi kiến của Tuyết. Tôi đợi măi chưa được trả lời nên định kỳ phép nầy tôi sẽ xuống Cần Thơ để gặp mặt Tuyết rồi sau đó ra sao cũng được. Hôm nay gặp mặt Tuyết rồi tôi không che giấu ǵ nữa, tôi muốn được làm bạn với Tuyết, mong cô đừng từ chối, cũng đừng cho tôi là quá đường đột v́ cơ hội sẽ không đến với tôi nữa nếu tôi bỏ lỡ lần nầy.

Khải nói miên man làm tôi chới với trước những lời nói của Khải. Tôi đứng lặng yên như khúc gỗ chẳng biết phản ứng ra sao. Khải vẫn nh́n chăm chăm vào tôi chờ câu trả lời. Thật lâu tôi lấy lại b́nh tĩnh và nói:

- Anh cho Tuyết suy xét kỹ lại rồi cho anh biết sau nhé! Chuyện nầy thật quá bất ngờ với Tuyết.

- Được rồi, tôi sẽ chờ Tuyết. Đừng để anh thất vọng nghe.

Bỗng nhiên Khải đổi cách xưng hô với tôi làm tôi ngượng ngùng nên vội nói:

- Thôi ḿnh vào nhà xem Hồng ra sao đi anh.

Chúng tôi cùng vào nhà. Không khí có vẻ nặng nề không như lúc mới đến. Khải lấy cớ bận việc nhà nên xin về Saigon sớm. Chúng tôi cũng từ giă ông bà ngoại anh Hiền và cùng nhau trở về.

Những ngày kế đó thật buồn với tôi. Anh Hiền hiểu được tâm trạng đó nên anh kêu tôi và Hồng ra khuyên bảo:

- Hai đứa nghe anh nói đây. Anh biết Hồng thích thằng Khải nhưng bao nhiêu năm rồi nó có để ư ǵ đến em đâu, em c̣n ôm ảo mộng làm ǵ cho thua thiệt? Anh cũng nh́n ra Khải thích Tuyết rồi, nếu em thấy có cảm t́nh với nó th́ em cứ chọn lựa con đường em đi, đừng v́ Hồng mà bỏ lỡ cơ hội của ḿnh. Dù sao Hồng và Khải cũng không có kết quả tốt. Hồng nên chấp nhận đi.

Như Hồng đầy tự ái, chị lớn tiếng:

- Ơ! Ai thèm cái ông kiêu căng đó chứ! Ai thích th́ thích đi, em đă bỏ hắn rồi.

Nói xong chị đứng dậy đi thẳng vào pḥng chẳng màng đến tôi. Không biết chị có giận tôi không? Tôi vô tội mà.

Anh Hiền nh́n tôi mỉm cười:

- Khải nói với anh là nó thích em.Tự em quyết định đi, dù ǵ anh cũng muốn nó làm em rễ của anh.

Suốt mấy ngày liền tôi phân vân ăn ngủ không yên. Tôi để ư thấy chị Hồng đi chơi nhiều và c̣n đưa cả vài bạn trai về nhà như muốn cho mọi người biết chị không cần Khải nữa. Rồi một ngày kia Khải sang xin anh Hiền cho Khải đưa tôi đi dạo phố.Tôi chưa nói lời ǵ với Khải. Anh Hiền bảo:

- Em cứ đi chơi cho vui, chuyện t́nh cảm chờ thời gian trả lời, cứ xem nó là một người bạn thân là được.

Hôm đó Khải nói là ngày cuối phép của anh. Sáng hôm sau anh phải về đơn vị và mong tôi dành cho anh một ngày thật vui vẻ, tạo cho nhau những kỷ niệm khó quên.

Khải đưa tôi dạo phố Saigon, ghé qua vài cửa hàng, tiệm sách và hàng tơ lụa. Khải bảo tôi:

- Anh muốn mua tặng em một xấp vải để em may áo dài .

- Thôi đi anh, em có nhiều áo rồi mua làm chi cho tốn tiền.

- Nhưng anh muốn tặng em xấp lụa màu hồng.

- Ồ! Em không thích màu hồng đâu. Em chỉ thích màu tím thôi.

- Hôm em làm phù dâu cho Cẩm Loan em mặc áo hồng rất đẹp. Anh muốn em mặc áo như vậy đứng bên anh.

Tôi vẫn vô tư không hiểu ư của Khải nên cứ từ chối:

- Thôi đừng mua màu hồng anh à, em không mặc đâu.

Khải quay qua nh́n tôi:

- Cô bé nầy sao ngây thơ vậy? Ư anh muốn em mặc áo hồng là…áo cưới đó. Ngày cưới em mặc áo tím sao?

Tôi chợt hiểu ra đỏ mặt :

- Cái anh nầy, ai cưới hỏi ǵ chứ!

Cứ như thế chúng tôi đi gần hết thành phố.Chúng tôi vào tiệm ăn, vào quán nước và khi đêm xuống Khải đưa tôi vào pḥng trà nghe nhạc. Đêm hôm ấy với giọng ca tuyệt vời của Lệ Thu tôi c̣n nhớ măi không quên:

“….Phố vắng hoang vu từ lúc em đi.
Rồi trong mưa gió biết ai vỗ về?
Bàn tay nào đưa em trong lần vui.
Bằng những tiếng chim non th́ thầm.
Cho ngày tháng ưu phiền em quên…”*

Cô ca sĩ ấy có giọng hát liêu trai huyền hoặc đưa hồn người lên mấy từng cao, phối hợp với lời t́nh buồn của anh nhạc sĩ tài hoa Trường Sa tạo nên một tuyệt phẩm để đời.Tôi chợt thấy lâng lâng buồn, tâm tư như có ǵ biến đổi. Tôi nh́n sang Khải, anh trầm ngâm, im lặng như đang suy tư điều ǵ. Phải rồi, ngày mai anh đi, chiến trường ngoài kia chờ đợi người chiến sĩ trở về với gió núi mưa rừng, với hỏa châu, với đạn bay súng nổ. Đêm nay anh ngồi đây với tôi, bên ly cà phê đắng, trong ánh đèn mờ ảo, trong tiếng nhạc ru buồn. Rồi mai đây…tôi không dám nghĩ nữa.

Dù không dự định trước nhưng đêm nay bỗng dưng trở thành đêm ḥ hẹn đầu tiên của chúng tôi. Đêm nay cũng là đêm tiễn biệt v́ sáng mai anh sẽ ra đi. Cánh chim phiêu lăng bay về rừng cũ chỉ c̣n lại nhánh ngô đồng xơ xác đứng giữa trời Đông ngơ ngác nh́n theo luyến tiếc mà thôi. Chúng tôi cùng im lặng, mỗi người đeo đuổi suy tư của riêng ḿnh, không nói với nhau lời nào. Chỉ có lời ca của Lệ Thu vẫn da diết trĩu buồn đưa hồn người bay thênh thang trong cuộc t́nh diễm ảo:

“…T́nh trong cơn ngủ mê, rồi phai trên hàng mi.
Chợt khi ḿnh nhớ về, mộng thành mây bay đi.
C̣n ǵ trên đôi tay, nên thầm hờn dỗi ḿnh.
Cho t́nh càng thêm say…”


Thật lâu sau Khải mới mở lời:

- Sáng mai anh đi rất sớm em không phải đưa tiễn anh làm ǵ cho thêm buồn. Khi tới đơn vị anh sẽ viết thư cho em. Em nhớ phải trả lời anh đó.

Tôi nh́n Khải rồi tự nghĩ thầm:

- Tôi chưa nói ǵ với anh mà anh đă xem tôi là người yêu của anh sao?

Nhưng khi tôi nh́n thấy ánh mắt tha thiết, nồng nàn của Khải tôi chỉ khẻ nói:

- Dạ.

Khải nắm chặt tay tôi và gật đầu mỉm cười.

Khải đưa tôi về muộn. Đường đêm dài hun hút, gió lành lạnh thấm vào da thịt se se buồn. Saigon về khuya ch́m vào lặng lẽ như âm thầm chúc phúc cho chúng tôi và cũng âm thầm chia xẻ nỗi buồn ly biệt của hai đứa. Anh Hiền vẫn thức chờ mở cửa cho tôi. Anh trách Khải sao đưa tôi về trễ quá, tuy nhiên anh mừng cho chúng tôi v́ anh đoán được kết quả của buổi đi chơi mà Khải mong đợi.

Từ đó chúng tôi liên lạc nhau thường xuyên qua thư từ với những lời yêu thương nhung nhớ. Lần đi phép nào Khải cũng chạy xuống Cần Thơ, tạm nghỉ trong Câu Lạc Bộ Sĩ Quan để được gặp tôi, cùng tôi tâm t́nh, cùng dạo phố, cùng kể lể nỗi nhớ niềm thương. Đến mùa Hè hai năm sau đó ba mẹ Khải xuống nhà tôi cầu hôn cho anh. Kết quả là chúng tôi có được một lễ cưới thật rỡ ràng, tốt đẹp. Dù Khải đi hành quân nhiều hơn ở nhà nhưng t́nh cảm vợ chồng chúng tôi rất đầm ấm, nồng nàn, khắng khít.

Mặc dù chinh chiến tràn lan, quê hương khói lửa ngút trời, dù xa cách, nhớ thương chồng gian khổ, hiểm nguy ngoài sa trường biến động nhưng tôi vẫn cam tâm chịu đựng và cầu nguyện cho chàng được b́nh an nơi trận tuyến, cho non nước sớm chấm dứt đao binh để Khải được quay về tổ ấm.

Đầu năm 1975 đứa con gái bé bỏng của chúng tôi chào đời trong tiếng bom đạn thét gào khắp cùng sông núi.Tôi báo tin cho Khải biết nhưng anh chẳng có tin về.Tôi ôm con trong nỗi kinh hoàng, lo sợ từng ngày, từng đêm khi tin xấu đưa về trên khắp cùng các mặt trận.Và tin cuối cùng là Khải đă tử thương trong một trận giao tranh khốc liệt qua lời tường thuật của một người bạn cùng đơn vị anh. Ngày đó tôi chỉ c̣n là một cái xác không hồn. Nhớ chồng, thương con không cha, buồn đau, lo lắng non nước sắp lâm nguy….tôi gục ngă trên giường bịnh suốt mấy tuần lễ. Khi qua cơn bịnh th́ quê hương không c̣n nữa v́ toàn lănh thổ đă nhuộm một màu đỏ. Tôi không c̣n cách nào để t́m kiếm Khải v́ bạn anh xác nhận chính mắt anh ta đă nh́n thấy Khải gục xuống khi đạn pháo của đối phương đổ dồn dập xuống.Trong cơn hoảng loạn, kinh hoàng của Ngày 30 Tháng Tư 75 th́ một người anh họ tôi là Hạm Trưởng của một tàu Hải Quân đă đưa cả gia đ́nh tôi cùng di tản ra nước ngoài.Tôi đành ôm con ra đi để bảo tồn giọt máu của Khải. Sau những khó khăn, gian nan, nguy hiểm chúng tôi đă đến được Hoa Kỳ tị nạn và định cư tại California.

Tôi đă t́m mọi cách để biết tin tức gia đ́nh bên chồng qua một người quen từ Pháp (v́ lúc đó bên Pháp dễ liên lạc về Việt Nam hơn Hoa Kỳ).Tôi được biết gia đ́nh Khải không c̣n ở Saigon nữa, không ai biết họ đi đâu, gia đ́nh cậu tôi cũng dọn về quê ngoại.Thế là tôi mất liên lạc với tất cả, không có tin tức ǵ về Khải nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không dám tin anh đă chết.

Những năm sau đó tôi sống buồn bă nuôi con, nuốt lệ trong ḷng. Ba mẹ tôi lần lượt bỏ tôi ra đi, đứa em gái có chồng cũng di chuyển sang New York.

Nhờ sự giúp đỡ của chánh phủ tôi được đi học miễn phí, chỉ đi làm cuối tuần đủ để hai mẹ con sống đạm bạc. Sau 5 năm tôi đă trở thành cô y tá và có được việc làm vững chắc trong một bịnh viện ở đây. Cuộc sống quay cuồng và bổn phận cũng làm phôi phai nỗi đau buồn trong tôi phần nào. Tôi cố tự nhủ rằng ḿnh phải nh́n về phía trước mới có thể sinh tồn trong thế giới nầy.Trong sở tôi làm có anh bạn đồng nghiệp tên Nguyễn Trung Thành, thường hay hỏi han, quan tâm, giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc. Khi hiểu được hoàn cảnh tôi, anh đem ḷng thương mến và đă ngơ lời muốn cùng tôi xây dựng gia đ́nh.Thoạt đầu tôi không chấp nhận nhưng dần dần t́nh cảm nẩy nở và tôi cảm thấy ḿnh cần có nơi nương tựa nên tôi đă thành hôn cùng anh.

Anh Thành quả là một người tốt, anh hiền lành, lo lắng cho mẹ con tôi tận t́nh về mọi phương diện, không có điểm nào để tôi phiền hà anh được. Hai năm sau một cậu bé trai kháu khỉnh ra đời trong sự thương yêu tŕu mến của cha mẹ và chị gái. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Thành và tôi. Đôi lúc tôi hầu như quên đi một h́nh bóng mà tôi từng yêu thương nhung nhớ ngày nào.

Cho đến một ngày kia, vào khoảng năm 1989 một người em họ của tôi viết thư báo tin cho tôi biết là Khải c̣n sống, bị đi tù cải tạo, giờ đă được thả về. Khải đang làm thủ tục sang Mỹ qua diện HO để t́m kiếm vợ con.

Tin tức đó đến với tôi như cơn sét đánh làm tôi bừng tỉnh giấc mơ hoa. T́nh yêu ngày xưa bừng sống dậy, dấu yêu ngày nào giục giă tôi t́m về quá khứ.Tôi nhớ lại con đường khuya dài lê thê từ vũ trường về cư xá Yên Đỗ. Lời ca buồn ray rứt của Lệ Thu cùng tiếng đạn pháo, ánh hỏa châu, mùi khói súng trên áo trận của Khải…tất cả như đang hiện ra trước mắt tôi.Tôi như đang ch́m vào cơn mộng bỗng có tiếng kêu “mẹ ơi” của đứa con trai làm tôi bừng tỉnh. Tôi nhớ tới hoàn cảnh hiện tại của ḿnh…trời ơi, tôi phải làm sao đây? Một người xưa chung thủy, một người mới chu đáo, ân cần, c̣n hai đứa con của tôi? Tôi phải chọn ai? Đầu óc tôi muốn nổ tung lên và tôi ngă bịnh. Thành săn sóc, lo lắng cho tôi ngày đêm làm tôi càng khó xử thêm. Sau cùng tôi quyết định đem chuyện Khải c̣n sống và muốn đi t́m vợ con cho Thành biết. Thành yên lặng một lúc thật lâu rồi nh́n tôi trách:

- Đây là nguyên nhân khiến những lúc gần đây em ngơ ngẩn, u sầu buồn bă, biếng ăn mất ngủ đó sao? Em yên tâm, vui vẻ lên v́ anh ấy c̣n sống và vẫn nhớ đến mẹ con em. Cứ chờ anh ấy sang Mỹ rồi anh sẽ giải quyết cho, anh không làm em thất vọng đâu.

Tôi nh́n Thành ḍ xét:

- Anh biết em nghĩ ǵ trong đầu mà anh nói vậy? Anh nghĩ là em sẽ bỏ rơi anh để trở về với Khải sao?

- Anh chưa nghĩ đến điều đó v́ anh cần gặp mặt Khải trước để xem t́nh cảm của anh ấy c̣n dành cho em ở mức độ nào. C̣n em cũng vậy, tùy theo t́nh huống lúc đó ḿnh mới giải quyết được. Riêng anh, anh chỉ muốn thấy em sống tốt là anh vui rồi không nhất thiết phải ở bên anh.Yêu một người là muốn nh́n người đó hạnh phúc, em hiểu không?

Tôi hiểu ư Thành và chợt thấy ḿnh mờ nhạt, nhỏ bé trước những lời nói chân thành, khí khái, quân tử của anh.

Đến cuối năm 1991 th́ Khải đến Hoa Kỳ theo diện HO qua sự bảo lănh của Thành và tôi.Thành đă mướn một căn Condo gần nhà chúng tôi cho Khải.Chính Thành đă chở tôi đi mua sắm những vật dụng cần thiết cho Khải như một người em trai lo cho anh ḿnh.Việc làm của Thành đă cho tôi thấy được tấm chân t́nh của Thành dành cho tôi chớ không phải cho Khải, vậy th́ làm sao tôi có thể bỏ Thành theo Khải được?

Ngày Khải đến California chúng tôi ân cần tiếp đón, mừng vui tuôn tràn nước mắt. Khải ôm đứa con mà chàng chưa từng biết mặt, đứa con gái giờ sắp thành thiếu nữ rồi.Trước sự chu đáo và thái độ hiền ḥa độ lượng của Thành, Khải không dám tỏ vẻ thân thiết với tôi như ngày xưa.Tôi hiểu được điều đó nên càng thấy đau khổ hơn.

V́ Khải ở gần nhà tôi nên Thành sắp xếp cho con gái tôi sang ở với Khải để chàng đỡ cô đơn buồn tẻ.Thành cũng khuyên tôi nên thường xuyên sang thăm viếng, tâm sự, hàn huyên với Khải nhiều hơn v́ đă hơn 15 năm xa cách, để tôi có thể quyết định tương lai cho ḿnh. Tôi quyết định thế nào đây khi hai người đàn ông đều đáng kính, đáng yêu, đều tuyệt vời? Một người dù cánh xa muôn trùng vẫn chung thủy đợi chờ, t́m kiếm tôi. Một người bao dung độ lượng, sẵn sàng chấp nhận sầu thương, đau khổ để tôi được vui vẻ, hạnh phúc. Hai đứa con tôi sẽ ra sao nếu tôi quyết định từ bỏ một người? Hai người đàn ông đều nh́n thấy nỗi khổ tâm của tôi nên hai anh đối xử với nhau rất thân thiết và kính trọng lẫn nhau.Tuy nhiên tôi biết trong ḷng hai người cũng mang tâm trạng không khác ǵ tôi.

Thời gian đó kéo dài hơn một năm. Một ngày kia Khải lên tiếng với tôi và Thành rằng anh sẽ sang Florida để phụ trông coi một nhà hàng cho người bạn cũ. Khải hứa thỉnh thoảng sẽ về thăm chúng tôi và con.Thành và tôi đều hiểu rằng Khải đă chọn lựa con đường anh đi rồi. Anh biết tôi không thể bỏ Thành để về với anh. Anh cũng không thể phụ bạc một người đă d́u dắt, cưu mang vợ con ḿnh trong hàng chục năm trời như Thành được.Tôi cũng tan nát cơi ḷng nhưng đành tiễn biệt anh đi.

Hôm ấy một ḿnh tôi lái xe đưa anh ra phi trường Los Angeles. Ngoài trời đổ mưa lành lạnh nhưng không bằng tâm tư giá rét của tôi.Tôi nhớ một lần nào trong cơn mưa cuối mùa tôi cũng từng tiễn chồng ra đơn vị nhưng ngày đó đă xa rồi. Tôi hỏi Khải:

- Anh thật sự muốn bỏ em sao? T́nh yêu không c̣n nữa hay anh chấp nhận hy sinh cho hạnh phúc của em?

- Anh mong mỏi được gặp lại em từng ngày từng giờ ngay cả những ngày c̣n trong tù th́ có lư nào anh hết yêu em? Hơn nữa giữa hai ta c̣n có một đứa con. Anh ra đi v́ anh không thể làm ǵ khác hơn. Chúng ta nợ anh Thành quá nhiều, anh không trả nổi. Để em và con bên anh ấy anh rất yên tâm. Cuộc đời anh như vậy đă măn nguyện rồi. Yêu em không có nghĩa là phải giữ chặt em, chỉ đứng từ xa nh́n thấy em sống tốt là đủ rồi em ạ!

Tôi chỉ c̣n biết nắm chặt tay Khải mà khóc, khóc thật nhiều như ngày nào được tin anh tử trận. Anh cũng ôm chặt lấy tôi mắt rưng rưng và bước vội vào pḥng đợi của phi trường rồi khuất bóng.

Sau lần đó tôi không bao giờ gặp lại Khải nữa.Thỉnh thoảng anh gọi về thăm chúng tôi nhưng không nhắc ǵ đến việc trở lại California. Công việc tôi cũng bận rộn, các con lớn nhiều cần mẹ chăm sóc. Tôi cũng an tâm v́ nghĩ rằng Khải đă chấp nhận cuộc sống mới, cầu mong anh được luôn luôn vui vẻ.

Vào khoảng một năm sau, kể từ ngày Khải sang Florida th́ có người đàn ông t́m đến nhà tôi nói rằng được Khải nhờ vả. Tôi mời ông ta vào nhà, sau khi dùng nước ông trịnh trọng mở túi xách ra đưa cho tôi một món đồ và nói:

- Đây là hài cốt của Khải. Trước khi ra đi Khải nhờ tôi mang đến cho chị và nhắn với chị đem ra biển thả anh, để anh về lại quê hương. Ảnh nói là chỉ khi về quê hương mới t́m được h́nh bóng người yêu của ảnh ngày xưa thôi.

Người đàn ông đó đi rồi tôi c̣n bàng hoàng, ngơ ngác. Sự thật bất ngờ nầy tôi không chấp nhận nổi.Thành đă nói chuyện với ông, riêng tôi chẳng c̣n biết ǵ nữa cả.Trước mắt tôi h́nh như trời đang đổ sương mù, không gian đen thẩm và vạn vật cuồng quay…Sau đó h́nh như tôi đă ngủ một giấc thật dài và thật lâu mới tỉnh dậy.Tôi được biết Khải ra đi đột ngột v́ tai nạn giao thông.

Theo nguyện vọng của Khải, chính tay tôi mang tro cốt anh ra bờ biển La Guna Beach thả anh đi để anh bay theo gió ngàn phương t́m về quê hương và kỷ niệm. Riêng phần bài vị của anh tôi đă mang gửi trong chùa nầy để tiện bề viếng thăm. Cứ mỗi Chủ Nhật tôi đến đây đọc kinh cầu siêu cho anh và sẽ dành trọn một ngày cho anh ấy…

Như Tuyết kể đến đây th́ ngưng lại.Thật sự câu chuyện đă kết thúc rồi v́ đoạn cuối là chị đang ngồi trước mặt tôi đây.Tôi thấy thương chị quá, tôi ôm vai chị mà không biết nói lời ǵ để an ủi chị. Cái ôm thật chặt của tôi đă nói lên sự thông cảm chân thành của người bạn mới. Chị nh́n tôi gật đầu, mắt rươm rướm lệ.

Buổi chiều dần xuống, lá Bồ Đề rơi lác đác chung quanh chúng tôi. Bên hiên chùa có khắc bức tranh với h́nh ảnh Đức Thế Tôn nằm dưới gốc cây cổ thụ giữa rừng già, mặt Ngài nghiêng sang một bên miệng tươi như mỉm cười.Trước mặt Ngài là con sông Ni Liên Thuyền hoa sen nở đầy một khoảng sông dài.Tôi thấy có một vị sư phụ trẻ đang đi về hướng chiếc Đại Hồng Chung và rồi có tiếng chuông đỗ vang vang trong không gian trầm lặng. Mùi hương khói từ Chánh Điện thoang thoảng bay tỏa khắp nơi ḥa cùng giọng ê a của buổi kinh chiều khiến tôi cảm thấy ḿnh chơi vơi xa bờ bến tục. Tôi bỗng chắp tay trước ngực, miệng lâm râm khấn nguyện:

- Nam Mô A Di Đà Phật, xin Đức Phật cứu khổ cứu nạn chúng sinh.

Lá Bồ Đề vẫn tiếp tục rơi và Như Tuyết vẫn ngồi bất động dưới gốc cây.

Tôi lặng lẽ ra về khi bóng chiều đang trùm phủ vạn vật. Gió thổi mạnh hơn, ḷng tôi măi bâng khuâng xúc động với câu chuyện t́nh buồn của Như Tuyết. Tôi cứ lầm lủi bước đi, đi măi, phía sau tôi tiếng chuông vẫn c̣n vang vang vọng về từ Phật tự.

Vi Vân.

*Xin C̣n Gọi Tên Nhau – Trường Sa

Cali- Một chiều cuối năm.









.


 

 

 

 


VĂN 

Có những chiều mưa
Chim trời bạt gió
Chiều buồn biên giới
Có những chuyến tàu
Trời cuối đông buồn