Con gái “Ngụy-Quân”

thơ mhhoàilinhphương.


Tôi có một Tổ-Quốc để phụng sự,
Một dân tộc để yêu thương,
Một lư tưởng để theo đuổi,
Và một t́nh yêu để vọng tưởng suốt đời”


Bởi tôi là con gái “ Ngụy-Quân “,
Nên đă khác anh một màu cờ Tổ-Quốc
Nên không thể cùng anh bước theo chân… “Bác”
Cờ đỏ, sao vàng – làm những tên đồ tể gian hùng, sắt máu, phi nhân
Đem đồng bào ta vào cỏi trầm luân
Ngu dốt, đói nghèo, tối tăm, lạc hậu

Bởi tôi là con gái “ Ngụy-Quân “,
Nên măi măi c̣n yêu người lính chiến Cộng-Ḥa suốt đời tranh đấu
Gian khổ trên chiến trường,
Và trở thành tội đồ trong tù ngục đỏ khi nước mất, nhà tan
Họ kiêu hùng cho đất Mẹ b́nh an
Họ anh dũng, ngang tàng trước đ̣n thù vây bủa

Bởi tôi là con gái “ Nguy-Quân “,
Không thể nào dẫm lên mồ cha, ông và bao hồn oan tử sĩ…
( U uất, căm hờn khi trả nợ máu xương )
Khẳng khái lời thề không bao giờ phản bội quê hương
Để ước hẹn cùng anh – người đă nói tiếng yêu tôi – ở bờ bên kia chiến tuyến

Bởi tôi là con gái “ Ngụy-Quân “,
Nên một đời dâng hiến
Tuổi tên ḿnh và mộng ước tương lai
Cho cuộc đấu tranh toàn thắng ở ngày mai
Tôi kiêu hănh làm con gái “ Ngụy-Quân “ phất cao lá cờ vàng Quốc-Gia tung bay rạng rỡ

M.H.HOÀI-LINH-PHƯƠNG
Minneapolis, MN 2001