Giọt Nước Mắt Cho Saigon


thơ mhhoàilinhphương

Ta gọi tên em Saigon yêu dấu!
Giọt nước mắt nào đă chảy mấy mươi năm?
Người người ĺa nhau trong bức tử bảy mươi lăm
Sao chưa hết những trầm luân, thống khổ?
*
Áo thôi bay chiều Bonard lộng gió
Môi xa người một thuở…cuôc t́nh tan
La Pagode thiên thu trong ngơ ngác, bàng hoàng
Tự Do cũ…có c̣n t́m đâu nữa?
Passage Eden ngập ngừng in bước nhỏ.
Của một thời hạ đỏ… hẹn ḥ nhau
Đă phôi pha theo những dấu t́nh sầu
Givral cũng mờ tan trong khói thuốc…
Vương Cung Thánh Đường nằm im buổi trước…
Ta quỳ lặng thầm trên hàng ghế cô đơn
Ta đưa tay làm dấu thánh tủi hờn
Đời dâu bể… có c̣n chi… để mất?
Người phiêu diêu hay hồn c̣n oan khuất?
Có giữ giùm trang thơ cũ ..ngày xưa?
Ấm áp bên người trong gió lạnh chiều mưa
Hai đứa che chung Poncho buồn sũng nước
*
Saigon ơi, chỉ c̣n trong kư ức
Kem Brodard giờ cũng đă xa xôi
Saigon khóc cười theo vận nước nổi trôi
Trong nước mắt nghẹn lời.. thân viễn xứ!

M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
Washington DC tháng 06/2012.
(Viết khi đọc tin Brodard không c̣n nữa…)