Chút hương
hoa bên kia trời cũ
Nén hương ḷng cho một
người vừa đền xong nợ nước
Trong cơn lốc
đời
* thơ mhhoàilinhphương
Em viết hoài những bài thơ Thủ Đức
Gửi riêng ḿnh sao chẳng có hồi âm?
Để trường tan, cô tṛ bé khóc thầm
Tay che nón nghe ngỡ ngàng... biết mấy!
Áo Cư An đă mịt mù quan tái
Alpha vàng chừ trú đóng phương xa
Galon đen giờ lấm bụi hoen nḥa
Rừng biên giới, quên thư về hậu tuyến
Ḿnh ruổi dong tháng năm dài chinh chiến
Em biết rồi, sao vẫn trách ... kỳ ghê!
Chiều cuối tuần hồn cứ ngỡ ḿnh về
Khi thấp thoáng nghe quen màu áo cũ
Ḿnh biết không trời mùa thu hậu cứ
Em nhớ ḿnh nên mắt đỏ, môi khô
Gió cũng buồn nên gió rít bơ vơ
Lá se úa nên hồn em cũng úa
Cô sinh viên chả c̣n chăm ngoan nữa
Vào giảng đường cứ viết măi thơ suông
Phố Duy Tân hiu hắt lệ em hờn
Và trường Luật cũng bơ vơ từ đó...
Tại em gái thương hoài người sương gió
Nên c̣n yêu quân trường cũ ḿnh qua
( Alpha vàng – Trai Thủ Đức hào hoa
Cho khờ dại hồn thơ người phố thị)
Ḿnh có trách sao em hoài ủy mi?
Thôi đừng hờn “ thi sĩ “ nữa ḿnh ơi!
Mai ḿnh về em đền vạn hôn môi
Cho áo chiến lăng quên đời gian khổ.
M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
Saigon – Việt Nam 1971
Con
gái “Ngụy-Quân”
Gửi người Tây Bắc
Hát cho người Kinh-Kha
Không c̣n nữa… Saigon
Màu áo Cư-An
Ngày anh rời Tăng Nhơn Phú
Tạ lỗi với người tri âm
Tháng Tư, c̣n đó nỗi
buồn
Tháng Tư di hận
T́nh khúc Cư-An
T́nh khúc Cư-An 2
T́nh khúc Cư-An 3
Trên đỉnh Hoàng
Liên Sơn
- Ta mang mối thù truyền kiếp
Vĩnh biệt Diều Hâu
Với người một thuở Cư An
Viết cho Ba nhân ngày
đi bốc mộ