Chút hương
hoa bên kia trời cũ
Nén hương ḷng cho một
người vừa đền xong nợ nước
Trong cơn lốc
đời
• thơ mhhoàilinhphương
Mai rời Tăng Nhơn Phú
Đừng quên em nghe anh!
Mai rời Tăng Nhơn Phú
Bỏ người thơ... sao đành?
Anh đi, trời Thủ Đức
Sẽ buồn hơn hôm nay
Em cười vương mắt đỏ
Sương gió ngàn, mưa bay
Vai ba-lô tay súng
Xa quân trường ngày xưa...
Những đồi cao, lũng thấp
Những con đường sáng, trưa
Bao giờ ra đơn vị
Nhớ thư về cho em
Ở đây em cầu nguyện
Anh chiến đấu b́nh yên
Giă từ Tăng Nhơn Phú
Màu Galon đen buồn
Alpha vàng rạng rỡ
Có nghe hồn vấn vương?
Trả em chiều ḥ hẹn
Đêm cuối tuần bên nhau
Những ṿng tay, ánh mắt
Những môi cười xôn xao
Bao nhiêu buồn em nhận
Vạn lời sầu em mang
Cho người trai sương gió
Đường quân đi huy hoàng
Xa rồi Tăng Nhơn Phú
Là ... xa em sao anh?
Cho t́nh yêu con gái
Nghe lệ nḥa mong manh.
M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
Saigon – Việt Nam 1971
Con
gái “Ngụy-Quân”
Gửi người Tây Bắc
Hát cho người Kinh-Kha
Không c̣n nữa… Saigon
Màu áo Cư-An
Ngày anh rời Tăng Nhơn Phú
Tạ lỗi với người tri âm
Tháng Tư, c̣n đó nỗi
buồn
Tháng Tư di hận
T́nh khúc Cư-An
T́nh khúc Cư-An 2
T́nh khúc Cư-An 3
Trên đỉnh Hoàng
Liên Sơn
- Ta mang mối thù truyền kiếp
Vĩnh biệt Diều Hâu
Với người một thuở Cư An
Viết cho Ba nhân ngày
đi bốc mộ