TRÊN ĐỈNH HOÀNG-LIÊN-SƠN,
         Ta Mang Mối Thù Truyền Kiếp

thơ mhhoàilinhphương

• “Đừng hỏi Tổ-Quốc đă làm được ǵ cho ta, mà hăy hỏi ta đă làm được ǵ cho Tổ-Quốc”. (John Kennedy)
• Kính dâng hương hồn Ba tôi và hồn thiêng sông núi.


“ ... Dù ở hoàn cảnh nào, con cũng vẫn kiêu hănh con là con gái của Ba.. “
Lá thư viết cho Ba được trả về cùng với giấy tờ tù c̣n vấy máu
Ngày tháng tử vong mịt mùng, ẩn dấu
Đêm Việt-Nam muôn triệu tiếng hờn vang,
Ba ngủ yên thật rồi trong tay Đức Mẹ b́nh an
Ở vùng rừng núi xa ngút ngàn Hoàng-Liên-Sơn – Yên-Bái.
Nợ nước oằn vai, có thể nào Ba ra đi măi măi..
Vạn cánh tay chờ ngày quật khởi, tự do...
Gông cùm kia không xóa được ước mơ
Của người lính đă dâng trọn cho quê hương một thời tuổi trẻ
Ba đă nhắm mắt thật yên
Trong ḷng đất Mẹ
Hận thù nào bốc cháy quặn hồn con ?
Gió có về ngang đỉnh Hoàng-Liên-Sơn
Cho con được quấn một chiếc khăn tang cho người cha không mộ phần, ngày tháng.
Vận nước điêu linh – Nghẹn tiếng, lăng câm trong ngục tù hờn oán
Ba sống cho quê hương và chết cho Tổ-Quốc thân yêu
Đời lính hai mươi năm nắng sớm, mưa chiều
Đất nước đau thương – Đêm, ngày bom đạn nổ
Con lớn lên trong mồ hôi chiến trường Ba đổ
Tóc Ba bạc dần, cho con hiểu thế nào là cay cực của người lính Việt- Nam
Mang tâm hồn Trưng-Vương, con nung nấu những hờn căm
Và cao ngất oán thù trong ngày đoàn quân ta tan ră

*

Ba thân yêu,
Trước vong hồn Ba
Mối thù thiên thu, con xin thề sẽ trả
Bởi Ba chết đi, đâu có gia tài nào để lại cho con?
Ngoài vốn liếng phải vùng lên, giữ vẹn ḷng yêu nước sắt son
Xua bóng tối tan đi, mừng Việt-Nam trường tồn, vĩnh cửu
Con có một tuổi thiếu nữ huy hoàng, thương quê hương qua dấu giày Ba miệt mài dong ruổi.
Con có một đời để xây dựng một nước Viêt-Nam Cộng-Ḥa
bền vững trăm năm


M.H.HOÀI-LINH-PHƯƠNG
Saigon – Việt- Nam 1985.