Mười Năm

* thơ mhhoàilinhphương
* gửi vũ-thành.


Có một phút t́nh cờ….
Ta đọc lại những trang thư vàng xưa,
Bỗng nghe hồn ḿnh mênh mang muốn khóc
Vẫn nét chữ người một thuở… quen thân
Dù ta với người xa cách mười năm
Đời sống nặng… không c̣n riêng nhau nữa!
Ngày tháng đi qua…
Thiên đường thôi mở cửa
Ta lăng quên trong kư ức mịt mù
Sao gịng thư người… ta đọc lại…như một lời ru
Sau giấc ngủ dài
Ta nghe ra… mềm môi nước mắt
Yêu dấu nào c̣n trên tay, trên tóc?
Ta tưởng chừng… như chỉ mới ….hôm qua!
Mưa c̣n bay trên thung lũng La Ngà?
Hoa c̣n tím nơi vùng anh trú đóng?
Anh gửi cho em…
Nhớ thương từ biên trấn
T́nh của người lính trẻ giữ quê hương
Thơ anh buồn như cánh nhỏ Linh Phương
Mười lăm tuổi ngọc ngà bên sách vở…
*
Mười năm xa, c̣n ǵ cho nhau nữa?
Người bây giờ với hạnh phúc riêng tư
Ta một ḿnh đếm lá úa mùa thu
Hồn bật khóc trên những tờ thư cũ…

M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
Saigon –Việt Nam 1976