Chút hương hoa bên kia trời cũ

 
mhhoàilinhphương

Sau một ngày ở hồ bơi Brooklyn Park với Phượng trở về, tôi nhận một voice mail của Tỷ Muội. “Khỉ nhỏ, mi ngọ đi đâu, mà sáng, trưa, chiều, tối không có giờ nào ta gọi mà gặp mi hết. Ráng học, lấy hết bằng cấp của người ta đi, rồi.. chết. Có chuyện cần lắm, phone lại ngay cho ta..”

Không mấy thuở tôi có được một ngày chủ nhật thảnh thơi, nhàn nhă như hôm nay, v́ từ lâu lắm rồi tôi không c̣n biết đến thú vui của ngày chủ nhật kể từ ngày đi học lại. Ngày thường đi học, cuối tuần đi cày, như một ṿng quay. Năm tháng cứ qua đi. Hết tuần này lại qua tuần khác. Thời gian xứ người lao đi vun vút, cho ta không c̣n đủ th́ giờ để kịp nghĩ suy. Tuần rồi tôi làm thế cho nhỏ bạn tự dưng lăn đùng ra bệnh, phải đi cấp cứu bất ngờ, nên Mark, boss của tôi đă t́m
một người làm thay tôi để cho tôi được nghỉ chủ nhật này.

Xuân Thu nhị kỳ, cứ mỗi lần Tỷ Muội đi t́m tôi, là tôi chuẩn bị đón nhận những lo âu. V́ Tỷ Muội luôn luôn là người thông báo cho tôi những tin buồn.

Ê, nhỏ biết không, Má Miên Tường chết rồi, mà Ba chị ấy lại đang đau nặng, ta có người quen sắp về Saigon, mi gửi ǵ không?.. Này Dế Mèn, lăo Hải Hồ của mi bị cụt một chân sau trận đánh ở Chư Prong, vậy mà bây giờ vợ bài bạc suốt ngày, cuối cùng lại bỏ đi rồi. Nhà của Hải Hồ lại bị hỏa hoạn. Đại diện khóa 20 Vơ Bị, Chúa Trịnh của ta đang kêu gọi anh em cùng khóa. Mi có đau ḷng không?….. Dế Mèn, mi biết ǵ chưa? Phan Khắc Kinh Luân chết rồi.

Tôi hỏi Luân nào? Luân của nhà ngươi, chứ Luân nào nữa? Luân, thần tượng của các cô gái học tṛ yêu thơ, và yêu lính, thương màu tím mượt mà với tuổi ngọc trăng sao. Luân, của những bài thơ t́nh nổi tiếng cho mi trên báo. Luân đứng dựa cột đèn bên kia đường, lén nh́n sang nhà mi khi nhỏ đang hồn nhiên cười nói với bạn bè, rồi lặng lẽ rời xa….. Ta mới đọc được cái Cáo Phó ở Arizona.., mi có buồn năm phút không hở nhỏ?..

Tôi thản nhiên nói với Tỷ Muội. Thiên hạ cầm nhầm bút hiệu của Luân, chứ ta nghĩ Luân đă thất lạc hoặc ra đi măi măi sau cơn hồng thủy bạo tàn ở Việt Nam rồi. Đất Mỹ rộng lớn, nhưng năm mươi tiểu bang th́ rất là nhỏ. Ta gặp lại những bạn bè viếi lách đâu ai biết một tin tức nào về Luân. Hồi đầu thấy tên Phan Khắc Kinh Luân cùng đăng thơ với ta trên tạp chí H.V, ta mừng rỡ, nhưng sau đó đọc đi đọc lại nhiều lần bài thơ của ông ấy, th́ thấy chẳng phải cái style mà Luân
vẫn có, không thấy chút nào âm hưởng thơ của Luân xưa. Sau, ta hỏi anh Uy, anh ấy nói, anh chàng Luân của cô có lẽ c̣n ở Việt Nam. C̣n ông Luân “ mới “, bút hiệu cũng là tên thật, nên nhất định không chịu đổi tên, dù biết trước ḿnh đă có một người đi trước, đă thành danh mang bút hiệu này.

Wow! Cũng lạ. Đời C’est la vie!

Có biết bao nhiêu tên gọi khác nhau trên cơi trần gian ở trọ này, nhưng người ta vẫn thích cầm nhầm tên nhau…..

Tỷ Muội ngạc nhiên ngập ngừng: Ơ,.. ơ thế hả? Vậy th́ chết là đáng đời, không thèm băn khoăn
nữa…..
Nếu ai không biết chuyện, cứ nghe Tỷ Muội hân hoan loan báo cho tôi hết tin buồn này đến tin buồn khác của bàn dân thiên hạ, chắc sẽ nghĩ tôi có cả khối bồ bịch, lăng nhăng. Nhưng đó là sự quan tâm của Tỷ Muội đối với tôi, tôi không bao giờ giận và trách nó, mà trái lại nữa là khác.

Bởi chúng tôi kết bạn với nhau từ thuở Tỷ Muội mới tập tành viết văn, và tôi biết vẩn vơ buồn qua những bài thơ xướng họa... Ngày ấy, tôi nghĩ, đáng lư ra Tỷ Muội mới đúng là h́nh ảnh của
Luân yêu, chứ không phải là tôi. Vậy mà sao cuộc đời có những điều lạ lùng của trái tim mà ta không thể giải thích bằng lư lẽ. H́nh ảnh người con gái trong thơ Luân luôn là một cô bé nhu ḿ tóc thề, áo tím, nữ sinh Gia-Long hay Trưng-Vương, dịu dàng và hay hờn dỗi. Nhỏ bạn Tỷ Muội của tôi hội đủ tất cả điều kiện ấy. Rất tha thướt và ngoan hiền. Rất mộng mơ và lăng mạn. Cái dễ thương của một cô gái Huế, dù Tỷ Muội Bắc Kỳ chính cống Hà Nội ba mươi sáu phố phường.
Bên cạnh Tỷ Muội yểu điệu thục nữ, tôi tóc ngắn demi garcon, cái mũ béret sụp che xuống mắt, lúc nào cũng mặc quần jeans bó sát như con trai, vừa đi vừa huưt sáo. Khuôn mặt ngỗ ngáo, ĺ lợm, bất cần. Dáng đi kiêu hănh, ngang tàng. Bạn bè cùng lớp vẫn gọi tôi là Hương Django để phân biệt với Hương Tóc Dài, Hương Xóm Gà, Hương Kư Điệu, Hương Tôn Nữ…..

Và tôi đă chết với cái tên ấy cho măi đến bây giờ, đă mấy mươi năm sau….. T́nh cờ gặp Hùng Gà Mái cùng lớp Đại Học Sư Phạm ngày xưa, Hùng lúc lắc tay tôi. Trời ơi! Hương Django, không ngờ c̣n gặp lại nhau. Mà sao Hương vẫn .. Django, không có khác xưa một chút nào hết ?
Tôi cười. Sao không khác? Đă chết ước mơ, đă tàn kỷ niệm….. Đă qua một thời chờ đợi yêu thương….. Chị Miên Tường là một cây bút có tên tuổi ngày ấy. Thơ chị được bao nhiêu người ngợi khen, ái mộ. Tự nhận là một người con gái xấu gặp nhiều bất hạnh trong t́nh yêu, những tiếng thở dài ấy đă làm xúc động trái tim người thưởng ngoạn. Luân nổi tiếng và chị cũng nổi tiếng. Họ quen thân với nhau…..

Hàng năm chị Miên Tường thường về thăm quê Ngoại ở Nha Trang. Ở đó, chị có những người bạn văn nghệ học Đệ Nhất C Vơ Tánh – trong đó có anh Duy, anh trai tôi. Nên sau đó trong một thư viết cho tôi, chị nói anh Duy dấu kỹ, không bao giờ khai có cô em nhỏ làm thơ. Rất t́nh cờ chị khám phá ra, và rất vui v́ từ nay chị sẽ có thêm tôi, một đứa em gái. C̣n Tỷ Muội, mê thơ chị, đi lên Dalat t́m chị. Chân t́nh của Tỷ Muội cũng đă nối kết họ lại với nhau.

Chúng tôi vẫn thường viết thư để kể cho nhau nghe về chuyện dài con gái. Ngay cả tôi và Tỷ Muội, dù đường Yên Đỗ về Trần Hưng Đạo không xa, nhưng Tỷ Muội vẫn hay viết cho tôi. Ê, Dế Mèn! Hai tuần nữa ta thi xong, Miên Tường về chơi, tụi ḿnh sẽ đi Cấp.. Này Dế Mèn, ta với mi sẽ đến Air Vietnam để đón chị ấy. Ta mới làm được một búp bê phấn ta sẽ mang tặng nhỏ..

Rồi chị Miên Tường về, chúng tôi lê la hết hàng bún ốc đến bún suông ở chợ Bến Thành. Những tiếng cười ḍn như pháo Tết, hồn nhiên, trong như thạch ở lứa tuổi chưa bước vào đời. Mua một số hàng Tết, tôi ôm hai cái bong bóng bay vừa đi, vừa nhảy. Nếu tôi không cầm bong bóng, th́ cũng chẳng ai thèm cầm v́ Tỷ Muội điệu như tiểu thư, nhẹ nhàng, rón rén. C̣n chị Miên Tường tự nhận là ḿnh đă lớn rồi, nên biết thân, biết phận tôi tự nhận bong bóng là của tôi, chứ không
lẽ vất đi th́ tiếc quá!

Sau một ngày lang thang ở hàng quán, ba chị em kéo về nhà tôi chơi. Chị Miên Tường chợt nhớ, chị đă hẹn sẽ đi thăm Luân ở Cư Xá Tự Do và rủ chúng tôi đi cùng. Tôi nhất định từ chối. C̣n Tỷ Muội không có ư kiến.
Tôi nói với chị. Em không quen đi đến với người mà em chưa biết họ bao giờ. Chị đi với Tỷ Muội. Đừng giận em. Tỷ Muội tṛn mắt: Ta cũng có quen lăo bao giờ đâu. Chị Miên Tường can ngăn: Hầu như ngày nào nhật báo Chính Luận cũng đăng thơ Dế Mèn và Luân chung cùng với nhau, c̣n Tỷ Muội chẳng từng là một độc giả ái mộ những bài thơ t́nh màu tím của Luân sao? Không căi nhau nữa. Tất cả đều phải đi. Không ai được ở nhà. Saigon là đất của quư vị, mà quư vị không chịu hộ tống tôi đến nơi đến chốn, lỡ tôi bị bắt cóc, là không được khóc..

Mặt tôi phụng phịu, tức tối, nước mắt đoanh tṛng.. Ngôi nhà của Luân ở vùng ngoại ô Saigon nên khá yên tĩnh. Một khoảng sân rộng với những hàng cây khuynh diệp màu bạc im gió trong nắng chiều. Luân hẹn chị Miên Tường, nhưng cuối cùng Luân vẫn c̣n ở đơn vị, đồn Phú Mỹ, Phước Tuy – Không về phép được.

Cả nhà niềm nở đón tiếp chúng tôi. Lúc này tôi nín khe như con ốc Hương trên kè đá vắng. Thật là ơn phúc Phật Trời. Luân không có ở nhà. Cũng qua đi được một đại nạn. Nhưng sau khi nghe chị Miên Tường giới thiệu, Nguyệt Hằng, cô em gái của Luân xoắn xuưt lấy tôi, mừng rỡ. Đúng là giống như những bài thơ đă viết, Dế Mèn gầy guộc, bé bỏng như que tăm. Mỗi ngày anh Luân vẫn thường đăng thơ chung với Dế Mèn trên báo đây mà! Anh Luân về mà nghe có Dế Mèn đến thăm, sẽ mừng lắm. Sau đó, Nguyệt Hằng xin địa chỉ Tỷ Muội và tôi để khi về Luân sẽ tặng tập
thơ mới nhất vừa mới in xong.

Tôi phân vân, lúng túng không muốn để lại địa chỉ v́ sự thật có muốn liên lạc với Luân đâu. Trong cái đầu bé xíu của tôi, mọi quan hệ t́nh thân không xa hơn hàng phượng vĩ bên ngoài khung cửa lớp. Dù tôi đă làm thơ, đă biết vu vơ buồn theo từng cơn gió thoảng, đă nghe ḷng ḿnh hiu quạnh trong nắng quái chiều hôm..

Chị Miên Tường hiểu ư nên ra dấu gật đầu. Tôi làm theo mà ḷng băn khoăn, ngần ngại. Mẹ của Luân, một người đàn bà đă lớn tuổi, nhưng vẫn c̣n những nét kiêu sa của một thời xuân sắc, nhẹ nhàng nói với chúng tôi. Luân là con cả trong gia đ́nh chín anh em, và anh đă ba mươi tuổi, nhưng trông c̣n rất trẻ, có lẽ chỉ v́ Luân thường chơi với bọn trẻ con hàng xóm. Cô em út của Luân c̣n lớn hơn tôi bốn tuổi, nên dù họ rất vồn vă, tôi vẫn cảm thấy lo ngại, lạc lơng làm sao..
Hai tuần sau, tôi nhận lá thư đầu tiên của Luân dài tám trang, cùng với ba tập thơ cũ, và một tập thơ mới vừa phát hành. Luân rối rít xin lỗi tôi, v́ bận hành quân Luân đă không về được để gặp tôi. Luân mong kể từ bây giờ, chúng tôi sẽ là anh em, bè bạn.

Tôi đem thư vào lớp phổ biến cho bạn bè cùng đọc, v́ tụi nó rất ái mộ thơ Luân. Vành Khuyên líu lo. Rồi mày trả lời sao Dế Mèn. Mày chịu cho lăo làm quen con chó leng keng không? Tôi nói để tao hỏi lại chị Miên Tường..

Không hiểu sao chị Miên Tường rất vui khi biết Luân tỏ ư muốn liên lạc với tôi. Em biết, Luân bây giờ đang là thần tượng của các cô bé học tṛ yêu thơ và yêu lính. Nhưng Luân muốn quen với Dế Mèn. Không phải là một điều hănh diện sao, mà em c̣n phân vân? Chị tin rằng sẽ có mọi điều tốt đẹp sau này cho em và Luân.

Măi đến khi lớn hơn, tôi mới hiểu câu chị Miên Tường nói. Một hạnh phúc cuối đường cho hai kẻ tri âm.. C̣n Tỷ Muội cũng nhận được những tập thơ tặng từ Luân. Nhưng thiếu lá “ thư t́nh trên cát “ dài tám trang như tôi. Tôi cứ ngạc nhiên hoài, sao Tỷ Muội – bạn tôi, một nàng thơ tóc dài, áo tím, mà Luân không chịu làm quen, lại viết cho tôi làm ǵ không biết, để cái đầu tôi phải nghĩ ngợi vẩn vơ. Tôi – con bé Dế Mèn chưa biết cầm đến thỏi son, hộp phấn, bàn tay trần mười ngón chưa biết gọt dũa, điểm trang. Mà thật ra, h́nh như .. tôi có nhiều nam tính quá, nét dịu dàng của con gái tôi chưa có bao giờ. Và những thứ đàn bà thường vẫn trang trọng nâng niu để lượt là, chưng diện, tôi vẫn nghĩ những thứ đó ngoài tôi, không phải của tôi. Tôi, những khi khóc, vẫn t́m một góc để khóc một ḿnh, không giống những cô bé khác hay khóc trước người thân để được dỗ dành, an ủi. Có phải v́ thế mà sau này đời tôi đă gánh nhận riêng ḿnh những nỗi đau không người chia xẻ trong suốt mấy mươi năm hay không?

Hàng năm, Tỷ Muội vẫn thường ghé tôi chiều mùng một Tết. Hai đứa ngồi cắn hạt dưa với nhau, nói chuyện đất trời. Và Tỷ Muội ĺ x́ cho tôi những đồng tiền mới. Không hiểu con nhỏ này trở thành chị tôi lúc nào không biết, lúc nào cũng ra vẻ quan tâm, lo lắng cho tôi. Thật ra, đáng lư tôi phải gọi Tỷ Muội bằng chị, v́ Tỷ Muội lớn hơn tôi. Nhưng cứ quen gọi ta ta, mi mi như bạn bè thân, lâu dần không c̣n nhớ đến điều ấy nữa.

Tỷ Muội đang đau khổ, điên khùng với mối t́nh đầu cùng Chúa Trịnh của nó. Ngồi trong Phương Lan – ở Đại Lộ Lê Lợi Saigon – với tôi, khi tôi đang thưởng thức kem Á Rập Chantilly trái cây bốn màu cùng với bánh tôm chiên ngon tuyệt vời, th́ nó .. khóc! Tôi không biết sao nó mít ướt như vậy, làm tôi bỗng khựng lại. Tôi nghịch ngợm. Giờ này đầu năm, ngày Tết đang
vui, không ai nghĩ đến ḿnh đâu. Mi nhớ người ta là mi thiệt. Phải giống như ta, tỉnh bơ hết mọi chuyện trên đời. – Khỉ, mi có biết t́nh yêu là cái quái quỷ ǵ đâu, chừng nào mi bị hành th́ mi sẽ biết nỗi khổ của ta. A, mi và Luân sao rồi? – Không sao hết. Thư từ đều đặn một tuần hai lá. Lăo nói lăo coi ta như .. em của lăo. Ta thấy cũng khoẻ, có ngưởi gửi sách cho ḿnh đọc.

Không yêu cầu một điều ǵ hết ở ḿnh. Chỉ nói là anh ở trong rừng rất buồn với ngày tháng hành quân, đừng quên làm thơ cho anh đọc, vậy thôi.. Nguyệt Hằng điện thoại cho tôi biết Luân bị
thương, đă chở về Tổng Y Viện Công Ḥa, nhắn tôi vào thăm Luân. T́nh tôi với Luân h́nh như là một cái ǵ rất mơ hồ, không rơ nghĩa. Mà đến bây giờ tôi vẫn nghĩ đó không phải t́nh yêu dù mỏng và nhẹ như sương. Tôi đến với Luân như đến với một người anh lớn của ḿnh, kể cho Luân nghe trăm ngàn thứ chung quanh: chuyện nhà, chuyện lớp.. Tôi nghĩ về Luân bằng một sự tin cậy và đầy kính trọng v́ cái ǵ anh cũng hơn tôi, tuổi đời, tuổi thơ văn, kinh nghiệm sống...

Tôi không biết làm thế nào để đi thăm Luân, v́ ra khỏi nhà đi học có xe nhà trường đưa đón. Tôi cũng không biết đường nào để lên bệnh viện Cộng Ḥa. Mười lăm tuổi, lúc ấy nhỏ quá để biết thêm một điều ǵ hơn góc phố ḿnh ở – Cư Xá Sĩ Quan Ḥa B́nh, đường Trần Hưng Đạo, trước rạp Palace, có tiệm kem Cố Đô trước mặt, và bên kia đường là một quán ăn Tàu “ Lương Kư Ḿ Gia “. Cạnh góc nhà, đường Bùi Hữu Nghĩa, trên đường ra chợ Ḥa B́nh, đặc biệt có hàng ḅ viên thơm ngon hấp dẫn trước tiệm thuốc Bắc, mà tôi và Tuyết Mai – nhỏ bạn từ thời cắn chung một trái ổi, hay rủ rê nhau chấm ḅ viên với tương ớt cay sè vừa xuưt xoa khen ngon, vừa chảy nước mắt. Tôi có biết ǵ hơn đâu ngoài đường đi học, Saigon với những con phố chạy dài lóa nắng buổi trưa, xe cộ ồn ào, và cát bụi, những quán kem quen thiếu lời t́nh tự như Hải Pḥng, Phương Lan.. Giữa lúc tôi đang bối rối, th́ vào lớp cha T. dạy

H́nh Học, nghỉ hai giờ sau. Tôi mân mê đếm những đồng tiền từ con heo đất được đập ra hôm trước để nghĩ cách dùng nó làm phương tiện đi thăm Luân. Và suy nghĩ thật nhanh, tôi nhảy lên Taxi đến bệnh viện Cộng Ḥa. Ôm cặp sách trong tay, vừa đi, vừa ngơ ngác ḍ t́m số pḥng khu điều trị. Những người lính tương đối đă ít nhiều b́nh phục, với màu áo chiến thương xanh, đứng ngoài hàng hiên đưa tay vẫy tôi. Cô bé t́m ai đó cô bé, t́m anh phải không? Tôi lính quưnh v́ xấu hổ, v́ quả thật đây là lần đầu tiên trong đời ra khỏi ṿng kiềm tỏa của Mẹ Cha, để một ḿnh đi thăm một người đàn ông xa lạ, chưa gặp mặt bao giờ. Tôi chỉ thấy Luân qua những tấm h́nh Luân gửi. Ngoài ra... tôi có biết thêm ǵ về Luân nữa đâu, dù chúng tôi đă liên lạc thư từ thân thiết với nhau hơn một năm rồi. Đứng trước cửa pḥng bệnh của Luân, tôi nói với người thương binh ở hành lang ngoài, tôi muốn gặp Thiếu Uy Nguyễn Hoài Chuân. Luân bỗng bật dậy, nh́n tôi kêu lên Dế Mèn phải không? Vào đây với anh. Luân đưa tay sờ vào vết thương ở trán và nói.
Cũng may là vết thương tuổi ngọc, xuưt chút nữa đụng phải màng tang, ngày về không bao giờ có, và chết đi vẫn c̣n ân hận v́ chưa biết mặt Dế Mèn. …..

Tôi vẫn chưa thôi lúng túng, v́ tôi là một con bé đoảng, đi thăm người bệnh không có ǵ hết trong tay, ngoài cái cặp to tổ bố, đầy tự điển, ḅ khô, và ô mai me Bích Lan ở Tân Định. Tôi cúi xuống nh́n ḿnh, cái áo đầm trắng đồng phục mỗi ngày cùng với đôi giày sandale của con gái trường Soeur. Không biết trên mặt có c̣n lem vết mực, v́ bạn bè trong lớp nghịch phá hoài măi, không thôi. Tôi mở cái cặp ra, mời Luân. Anh ăn ô mai me và ḅ khô với Dế Mèn. Luân bỗng xoa đầu tôi, xúc động….. Anh sẽ khỏi. Xuất viện anh sẽ về thăm em!.. – Bây giờ Dế Mèn phải
về để kịp chuyến xe nhà trường đưa rước…..

Bóng tôi ngă dài trên những con đường ṿng trong bệnh viện rợp mát dưới những tàng cây trứng cá. Màu áo xanh quân y viện c̣n đọng thương tích ở chiến trường của những người lính vẫn c̣n đuổi theo tôi trong giấc ngủ sau ngày ghé thăm Luân. Họ bằng ḷng với số phận, với sự hy sinh, không kêu than, không hờn oán, dù chiến tranh nghiệt ngă không ai thể ngờ. Đời sống và nỗi chết gặp nhau ở một lằn chỉ mỏng. Nhưng chấp nhận họ vẫn ra đi. Mỗi ngày biết bao nhiêu chuyến xe đưa họ về phía mặt trận. Rồi bao nhiêu chuyến tải thương kéo họ trở về đô hội phồn hoa. Có một cái ǵ mỉa mai, chua chát. Mắt tôi bỗng nóng khi nghĩ về chiếc thẻ bài Luân đă gửi cho tôi. Tặng cho Dế Mèn để nhớ về anh.. Sau khi b́nh phục, Luân đến trường t́m tôi sau giờ tan học, và lặng lẽ đứng nh́n theo tôi bước lên xe đưa rước của nhà trường để về nhà. Sự nhẫn nhục, câm nín của Luân làm tôi xót xa. Ngày hôm sau, từ Passage Eden, anh gọi cho tôi. Anh muốn gặp em ở La Pagode ngày mai để mang cho em một chút quà nhỏ. Cố gắng đến, đừng từ chối.

Luân cho tôi đĩa nhạc “ Biết đến bao giờ “, trong đó có bài “ Hương Ca Vô Tận “, một bản nhạc mà tôi rất yêu thích, tôi vẫn nghêu ngao hát cùng với bạn bè những lần đi picnic. “ Hát nữa đi Hương, hát điệu nhạc buồn điệu nhạc quê hương. Hát nữa đi Hương, hát lại bài ca tiễn anh lên đường. Ngày đao binh chưa biết c̣n bao lâu. Cuộc phân ly may lắm th́ qua mau. Hát nữa đi Hương, hát để đợi chờ..” Và đặc biệt, kèm một lá thư. Anh không biết phải nói với Dế Mèn như thế nào, v́ em chỉ là một cô bé con. Nhưng thời gian quen biết hơn một năm, đủ để anh có thể nói anh yêu em, v́ anh không muốn mất em. Em có bao giờ hiểu được những bài thơ anh dành cho em trên báo? Anh buồn bă v́ em vẫn hồn nhiên. Anh muốn được tiếp tục chăm sóc cho em, để chờ ngày em khôn lớn, trưởng thành. Tôi tự hỏi ḿnh tôi có yêu Luân không? Có thể nào t́nh yêu chỉ lăng mạn ở những trang thư và những bài thơ đăng báo. Tôi trả lời Luân, tôi thương Luân như anh của tôi, và tôi cần có anh, nhưng t́nh yêu với tôi là một cái ǵ xa lạ quá, tôi chưa nghĩ đến.. Và thế là Luân bắt bẻ. Vậy sao Dế Mèn vẫn viết hoài cho ai – một màu alpha vững vàng, sừng sững như non cao, một t́nh yêu vụng dại, âm thầm.. trong thơ, trong truyện.
Có ai hiểu được cho tôi, trí tưởng tượng tôi đă thăng hoa khi cầm bút. Ngày ấy, tôi có một chút kinh nghiệm nào về t́nh yêu đâu? Thấy Tỷ Muội đau đớn, ră rời, lo sợ cuộc t́nh chắp cánh, tôi không thể xẻ chia, mà thường cười đùa, trêu ghẹo nó.. Tuy nhiên, Luân vẫn viết thư và làm thơ cho tôi cho đến một ngày.. Luân gặp một người lính ở tiền đồn được về phép thành phố, ghé tạt qua nhà thăm tôi. Tôi cũng không nhớ rơ anh là ai, nhưng vẫn cám ơn có một người lính đă dành chút giờ phép hiếm hoi để nghĩ đến ḿnh. Th́ ra….. mấy tháng trước, tôi có tháp tùng với đoàn văn nghệ sĩ thủ đô đi thăm các chiến sĩ tiền tuyến ở vùng I chiến thuật, được sự chấp thuận của Ba Mẹ tôi, và Bố VQ – Cục Trưởng Cục Tâm Lư Chiến lúc ấy. Ở các tiền đồn, tôi đă kư tặng họ những bài thơ của ḿnh, sống hết ḷng, hết ḿnh khi nh́n thấy tận mắt những nỗi khổ trongchiến tranh. Cà Lu, Bao Căng, Làng Vei, Ba Ḷng.. Chiều Quảng Trị với gió cát mịt mùng. Đêm Đông Hà nghe tiếng đại bác bay xa.. Tôi uống những ngụm nước từ một cái nón sắt của người lính vô danh, v́ chia tay mà tôi chưa kịp hỏi thăm tên, họ. Tôi khắn khít chia từng chén cơm đạm bạc với một bát canh rau rừng. Tôi không thể nào nhớ rơ họ là ai, ở đâu? Và họ xin tôi địa chỉ để liên lạc. Tôi bằng ḷng ngay. Không ngại ngần. Không chút phân vân, do dự. Bởi họ là lính. Tôi gặp họ hôm nay, biết đâu ngày mai.. họ sẽ muôn đời nằm xuống ở một b́a rừng, một khe
suối..

Và Luân đă giận dữ bỏ ra về khi một trong những người lính ấy đă thoát ra đươc vùng sống chết đôi ngày, trở về thành phố, đến với tôi bằng chút t́nh cảm mong manh. Luân không nghe tôi giải thích. Sự ghen tuông đă làm anh mù quáng. Tôi vẫn tiếp tục làm thơ – những bài thơ cho một
người t́nh không tên tuổi. Luân viết cho tôi bài cuối cùng “Từ giă Hoa Linh Phương” ở trong loạt bài Hoa Linh Phương 1 đến Hoa Linh Phương 17. ( Trên những chặng đường hành quân, anh đă bắt gặp một loài hoa tím dại ở gần mật khu Hắc Dịch của VC, hoa cánh nhỏ, đơn sơ, mềm mại, và anh đă dùng tên tôi để đặt cho 17 bài thơ đến khi tôi tṛn 17 tuổi.)

Luân nói Luân vẫn yêu tôi, nhưng không thể nào không ghen với những h́nh bóng trong thơ tôi, mà không phải là anh. Và anh chấp nhận xa tôi măi măi, để trả tôi lại cho bao người yêu tôi.

Trước suy nghĩ và hành động của Luân, tôi bỗng thành một người lớn chững chạc, chín chắn. Tôi không bao giờ ân hận những điều tôi đă làm, dù chúng tôi thực sự mất nhau. Nếu trong cái riêng nhau, mà không có cái chung tồn tại, làm thế nào chúng ta ḥa nhập với cuộc đ̣i?.. Và người lính kia, sau đó đi về đâu, tôi cũng không hay biết. Cuôc viếng thăm chỉ là sự bất chợt, cho anh một chút ấm ḷng, không mang ư nghĩa kết nặng t́nh thân.

Nỗi buồn chỉ một chút rồi qua. Hay có phải tại tôi chẳng yêu Luân, tôi không biết nữa. Như vậy mới hiểu không phải người làm thơ ai cũng có một cái nh́n khoáng đạt và có một tấm ḷng, để hiểu được về nhau mà trái tim nhân gian không thể hiểu..

Mùa hè đỏ lửa rền vang tiếng súng. Sau nhiều năm bặt tăm, biền biệt Luân trở lại t́m tôi, và nói vẫn yêu tôi, không thể nào quên được cô bé con bướng bỉnh, ĺ lợm. Mọi điều không c̣n đúng lúc nữa. Bởi tôi đă bắt đầu lớn khôn trong t́nh yêu nồng ấm của Bắc B́nh. Ở đó có cả sự hy sinh và ḷng độ lượng. Có sự xẻ chia, khuyến khích, và những xúc động đích thực của hồn tôi. Chúng tôi đă đính ước với nhau. Bắc B́nh sẽ chờ tôi trở về sau hai năm tu nghiệp về ngành Báo Chí..
Lần đó là lần sau cuối tôi gặp Luân. Rồi thăng trầm, phiêu bạt.. Măi về sau này, tôi nghe chú Ngân nói Luân đă lập gia đ́nh trên Dalat.

Những bông hoa dại Linh Phương đă tàn theo bao mơ mộng đầu đời đă tắt. Cho tôi gửi lời xin lỗi khi chúng ta đă không thể là ǵ hết của nhau. Tôi đưa tay bấm máy. Tiếng của Tỷ Muội ở bên
kia đầu dây: “ Làm ơn, làm phúc, làm giàu, làm có viết cho tờ Tự Thắng giùm ta. Họ đang bị phe bên kia chụp cho một cái nón cối to tổ bố, nhỏ biết không? Ta chờ để được đọc bài mi, nhắc về một Dalat xưa của tụi ḿnh. Chúa Trịnh ta, gửi lời hỏi thăm mi. Cọp cũng nhắc đến cô Dế Mèn hoài. Hy vọng sắp xếp được ngày phép, tụi ḿnh sẽ gặp nhau. Nhớ mi nhiều lắm. “

Có c̣n cần thiết không để nhắc về những điều đă ch́m vào quá khứ mà dă tràng đă xóa lấp ởmột bờ cát ướt của lăng quên?

M.H.HOÀI-LINH-PHƯƠNG