Bóng cũ

Ngày xưa hai đứa bên nhau,
Mắt trong như suối, tóc màu thanh xuân.
Môi cười mới chớm một lần,
Mà nghe như đă giữ gần trăm năm.

Con đường nắng đổ âm thầm,
Bước chân rất nhẹ, trăng rằm rất non.
Yêu nhau chỉ một cái nh́n,
Mà nghe tim đă tựa miền thiên thu.

Tuổi xanh như giấc sương mù,
Vừa đưa tay với đă như tuột rồi.
Mới đây má thắm môi cười,
Mà nay tóc đă bạc phơi tháng ngày.

Thời gian như gió heo may,
Lạnh lùng lướt tới cuốn bay tuổi hồng.
Cuốn đi vóc ngọc má hồng,
Cuốn đi giọng nói trong ngần năm nao.

Cuốn đi một thuở dạt dào,
Cuốn đi thương nhớ ngọt ngào đầu tiên.
Chỉ c̣n kư ức nằm im,
Trong đôi mắt mỏi bên thềm quạnh hiu.

Bây giờ đau ốm sớm chiều,
Thuốc men thay chỗ bao điều ước mơ.
Người xưa tóc rụng xác xơ,
Vai gầy, tay lạnh, mắt mờ, bước run.

Có đêm trở giấc tủi buồn,
Nghe cơn bệnh cũ dập dồn trong tim.
Nh́n nhau chẳng nói lặng im,
Mà nghe thương đến nghẹn niềm xót xa.

Ngày xưa em đẹp kiêu sa,
Anh như cây trúc hiên nhà thẳng ngay.
Mà nay sương gió phủ đầy,
Da nhăn, má hóp, tay gầy nổi gân.

Xót thay một thuở thanh tân,
Xót thay t́nh lữ trong ngần ban sơ.
Bao nhiêu hẹn ước dại khờ,
Bây giờ chỉ biết ngồi chờ nắng lên.

Sợ mai một kẻ gọi tên,
Một người không đáp ở bên cuộc đời.
Sợ khi nhắm mắt buông trôi,
Bỏ người ở lại ngậm ngùi bóng hôm.

Thời gian cướp hết môi hôn,
Cướp đi sức lực, cướp tṛn ước mơ.
Nhưng không cướp được câu thề,
Vẫn không cướp được t́nh quê thuở nào.

Dẫu thân tàn tạ hanh hao,
Dẫu đời đă phủ biết bao muộn phiền.
Th́ trong sâu thẳm ưu phiền,
T́nh ta vẫn giữ một miền yêu xưa.

Mai này về với mây mưa,
Xin c̣n gặp lại người xưa thuở nào.
Để không phải tiếc nghẹn ngào,
Một thời son trẻ rơi vào lặng im.

Tu Nguyen