HOA XUÂN


-Tuyết rơi, rơi măi không tan,
Chôn ta lạnh cóng, ai than thở cùng?
*
-Gặp thời mới tạo anh hùng
Tuyết rơi mặc tuyết, Lửa nung đường trường!
Nửa đời, ḿnh vẫn ly hương
Cứu dân phải quyết một phương hướng về.

Anh ơi đưa Lửa về quê
Với Cờ-Vàng-Rực lời thề đă mang
Xuân này vẫn thắp nén nhang,
Xuân sau phải hát Khải Hoàn nhé anh!

Đừng đua đ̣i những ghét ganh,
Loanh quanh đánh phá tan tành sức… Ta.
Khuyên anh, em nhắc thật thà
Bạo quyền giả dối bán Nhà, mua vui

Mắt tinh đừng cậy “mù đui”
Sáng Cờ Chính Nghĩa chớ vùi hố sâu
Văn thơ chiến đấu mỗi câu
Phải như điểm huyệt vào đầu Cộng nô!
Xuân này hoa giấy, mai khô
Xuân sau hoa thật điểm tô rực Vàng

Tuyết rơi mặc tuyết nhé chàng
Văn thơ viết, phải ấm Trang Sử Nhà!

Ư Nga

 

 


Thơ

Nhớ mẹ
Bóng xuân xưa  
Đầu năm  
Hoa xuân  
Đón Xuân tuổi Trời  
Sư tổ khiếp nhược