ĐÀNH NHÌN SƠN HÀ TRÔI!


Tuổi ngoài bảy chục bóng tà,
Chân run tay yếu, biết là níu sao.
Năm mươi năm lẻ nghẹn ngào,
Cuộc cờ chưa chuyển, đành trao gió đời.

Sơn hà khuất nẻo xa vời,
Biển trôi, rừng mất, núi rời tầm tay.
Thôi thì giữ chút men say,
Một đời luyến tiếc những ngày chưa qua.

Trông về cố quận xót xa,
Muốn vần thế cuộc, sức già còn đâu.
Đành ôm một mối u sầu,
Nghe trong tóc bạc giọt sầu rơi nghiêng.

N.M. Tự (33)