MÙA THU TÍM SỐ 2

Đêm qua thức trắng cùng tường,
Bốn bề lặng ngắt, nhớ thương nghẹn lời.
Gối chăn lạnh bóng ră rời,
Mộng về chập chững, ră rời tên em.

Sáng nay anh đến t́m em,
Cổng trời se lạnh, bên thềm lá bay.
Nghĩa trang chiều xuống heo may,
Lá vàng rơi kín lối này anh qua.

Xe lăn chầm chậm chiều tà,
Mỗi ṿng bánh nhỏ xót xa một đời.
Khói nhang mỏng mảnh lưng trời,
Ngỡ như dáng cũ mỉm cười trong sương.

Anh ngồi tựa bóng tà dương,
Nh́n em sau lớp cỏ sương lạnh lùng.
Buồn như lá úa rơi cùng,
Trên vai áo cũ, băo bùng năm xưa.

Ngày nào lửa đạn nắng mưa,
Sói Biển áo trận sớm trưa bụi vàng.
Dĩ An giữ giấc b́nh an,
Một thời quân ngũ gian nan chưa mờ.

Bây giờ tay yếu chân tơ,
Ngón run lạc nhịp, tóc phơ phất chiều.
Đời người ngắn ngủi bao nhiêu,
Riêng anh ngày tháng tiêu điều lê thê.

Em đi khuất nẻo sơn khê,
Bỏ anh trả nốt năo nề trần gian.
Trả cho hết những lầm than,
Những ngày chinh chiến tro tàn trong tim.

Trả cho đến phút lặng im,
Để mai gặp lại, c̣n t́m thấy nhau.
Người đi trước, kẻ về sau,
Một đường sinh tử, một màu biệt ly.

Chiều thu gió thổi li ti,
Đôi con bướm nhỏ bay đi bên mồ.
Chúng c̣n có cặp hẹn ḥ,
C̣n anh bóng lẻ, bơ vơ cuối trời.

Em ơi, anh nhớ em rồi,
Nhớ từng tiếng nói, nụ cười ngày xưa.
Nhớ khi chung nắng chung mưa,
Chung vai nghèo khó, chung thừa thương đau.

Bây giờ tóc bạc phai màu,
Xe lăn làm bạn qua cầu quạnh hiu.
Mộ em cỏ lạnh cô liêu,
Anh ngồi chết lặng giữa chiều thu rơi.

Ô hay, sao mắt nghẹn lời,
Giọt khô không chảy mà đời vẫn đau.
Khóc v́ phận mỏng qua mau,
Hay v́ tiếc một kiếp sau chưa gần.

Anh c̣n trả nợ bụi trần,
C̣n lê tháng cũ, c̣n lần nhớ em.
Mai này tắt bóng bên thềm,
Xin cho anh được ngủ êm cạnh nàng.

Giữa trời thu úa sắc vàng,
Anh pha trong nhớ một hàng tím xưa.
Tím trong khói lạnh chiều mưa,
Tím trong thương nhớ, tím vừa gọi em.

N.M. Tự (331)