NHỚ MẸ

(Kính dâng Mẹ. Tặng những ai đồng tâm cảnh)

Mẹ ơi, dài suốt mấy ngày
Sao con nhớ Mẹ thế này, Mẹ ơi !!!
Đă hơn năm tám năm rồi
Âm dương hai ngả ngậm ngùi biệt ly
Nhớ chiều xuân ấy Mẹ đi
Nhớ con lệ đỏ trên mi từng ḍng
Nhớ hàng bạch lạp song song
Nhớ màu hoa trắng, nhớ ṿng tang đau
Nhớ ḷng mộ tối u sầu
Nhớ run run nắm đất nâu, nghẹn ngào
Nhớ giây hạ huyệt... ôi chao
Đất rơi ... và Mẹ đi vào ... hư vô ...
Mẹ ơi đất phủ đầy mồ
Con nghe vũ trụ cơ hồ tan hoang
Bơ vơ, con, cơi trần gian
Mẹ vui hạc nội mây ngàn thiên thu....

Mẹ ơi, từ bấy đến giờ
Tuổi xanh con úa, mộng mơ con tàn
Hồn đau nước mất nhà tan
Thân buồn lưu lạc với ngàn đắng cay ...
Nắng mưa, ch́m nổi, đọa đầy
Chở che thiếu vắng bàn tay mẹ hiền
Ḷng đời đă lắm đảo điên
T́nh đời lại những lụy phiền, bỗng dưng
Con th́ khờ khạo vô cùng
Chân phương, một tấm ḷng trong cho đời
Nhưng đời muôn mặt Mẹ ơi
Xô con vào chốn nghiệt ng̣i biển dâu
Đau thương đă mấy nhịp cầu
Dư âm c̣n đọng trên màu tóc phai

Mẹ ơi, đă mấy ngày dài
Xót xa nhớ Mẹ u hoài từng giây
Bài thơ vụng, đoá hoa gầy
Con dâng lên Mẹ với đầy nhớ thương ….

Ngô Minh Hằng

 

 


Thơ

Nhớ mẹ
Bóng xuân xưa  
Đầu năm  
Hoa xuân  
Đón Xuân tuổi Trời  
Sư tổ khiếp nhược