Trách Nhiệm, Danh Dự, Tổ Quốc
"Duty, Honor, Country"


Lê Huy Trứ

*

Nhân vi quý, ý dân là ý trời
Tổ quốc, nước nhà chỉ là thứ chi
Chính quyền vi khinh, công bộc của dân
Quốc gia dân tộc do nhân dân tạo
*

Nhân dân là cha mẹ của gia đình
Nhân dân hợp quần xây dựng xã tắc
Nhân dân thành lập quốc gia chính phủ
Nhân dân xây dựng bảo tồn tổ quốc
*

Nhân dân cha sanh mẹ đẻ tổ quốc
Nhân dân là chủ nhân của chính quyền
Nhân dân thị quan quân chi phụ mẫu
Tình tự dân tộc tối thượng tối thừa

*

Cùng nhau tin tưởng, kỳ vọng, tín ngưỡng
Cùng nhau quyết tâm, can đảm, đoàn kết
Cùng nhau hữu trách, vinh dự, phục vụ
Vì dân vì nước, khắc cốt ghi tâm

*

Trách nhiệm quân đội, bảo quốc an dân
Chính quyền danh dự, phục vụ an dân
Không trọng danh dự, không có hữu trách
Không có trách nhiệm, tổ quốc vô nghĩa

*

Quân đội trách nhiệm đa năng đa hiệu
Lãnh đạo danh dự cư an tư nguy
Công dân giáo dục yêu mến tổ quốc
Đồng tâm Trách Nhiệm-Danh Dự-Tổ Quốc


“Tổ quốc, dân tộc, hạnh phúc, no ấm, tự do, danh dự, bổn phận, trách nhiệm, hy sinh, …”

Những danh từ hoa mỹ trên chỉ có ý nghĩa đối với những công dân ở những nước văn minh, có văn hóa, dân trí cao, …

Nếu đem những danh từ lý tưởng trên, về nói cho 90 triệu dân Việt đang bị sinh sống dưới chế độ Việt Cộng, chúng nó sẽ bị phản ứng, và ảnh hưởng ngược lại, 180 độ.

Dân tộc Việt ta, từ Bắc chí Nam đã kinh nghiệm xương máu từ đời cha, đời ông, những danh từ “khủng bố úy” này nơi VC, bọn tay sai của Cộng Sản Quốc Tế. Nghe tới những danh từ này là dân ta, chắc chắn sẽ cao bay xa chạy, vì tưởng bị VC tuyên truyền, dụ dỗ.

Cộng sản Việt Nam được Cộng sản Nga Tàu huấn luyện, nhồi sọ về chủ thuyết cộng sản. Chúng nó rất cuồng tín, chúng nó phải cuồng tín, nếu không thì sẽ bị đào thải, thanh trừng, hay thủ tiêu.

Hạ tầng cơ sở của VC phải ngu xuẩn để chấp hành một cách cuồng tín. Trong khi đó, thì thượng tầng lãnh đạo của chúng nó thật sự là “đỉnh cao trí tuệ” theo nghĩa bóng. Chúng nó cực kỳ điêu ngoa, gian manh xảo quyệt, thông minh theo nghĩa CS.

Chúng ta, và ngay cả những chính quyền văn minh, tự do trên thế giới, không có một tổ chức chính trị, đảng phái nào, có thể tổ chức chặc chẻ được như vậy.

Chúng ta thường nhắc nhở nhau, “Đừng tin những gì VC nói, mà hãy nhìn kỷ những gì VC làm.”

Nhưng đa số chúng ta không bao giờ hiểu biết, và thấy nổi:

VC có bao giờ tin những gì chúng nó nói đâu?

Chỉ có chúng ta ngây thơ, hay quên câu – đừng tin, đừng nghe, và hãy nhìn kỷ những gì chúng nó làm – ngây ngô lầm tưởng chúng nó ngố, cho đến khi bị chúng nó lừa bịp. Rồi lại tự mình, nhiều lần, chui vào trong rọ, tình nguyện làm cá nằm trên thớt, của VC.

VC dám làm những điều chúng ta không dám làm để bảo đảm an toàn lâu dài cho chúng nó – cướp tận mạng, nhổ tận gốc.

Trong cái đầu óc gian ác mưu mô, đầy thủ đoạn thâm độc, và nhất là “ngoan cố phản động” của VC, thì đảng CSVN “không bao giờ sai,” có sai đâu mà sửa?

Nếu sai thì tại sao, sau khi cướp chính quyền ở miền Bắc, cưỡng chiếm miền Nam gần một thế kỷ, CSVN vẫn “sống giàu sống mạnh.”

Chưa từng có một thế lực nào, trong lẫn ngoài nước, có khả năng lật đổ nổi chúng nó?

Phương cách cai trị, và kiểm soát dân của CS Á Đông hữu hiệu nhất thế giới.

Hơn nữa, nếu chúng nó ngu, chúng nó lú, thì tại sao chúng nó đang “bổn cũ soạn lại,” chạy theo chúng ta ra hải ngoại, nằm vùng, thao túng cộng đồng, chờ một ngày “30-4 Quốc Ngoại Hận,” làm mưa gió trên các cộng đồng tỵ nạn VC ở hải ngoại, lần cuối.

“Tại vì thằng dân ngu quá lợn [từ đời ông, đời cha, đời nay, đời sau] cho nên, lũ gian ác lên làm quan.” (Tản Đà)

5 triệu đảng viên VC cai trị dễ dàng 90 triệu con lợn ngu hèn. Năm ba thằng VC, VG, vô lại, khoát áo ma, có thể “khủng bố uý ảo” hơn 4 triệu dân tỵ nạn VC trên thế giới tự do.

“Thần hồn nhát thần tánh,” con ma VC luôn luôn là cơn ác mộng, ám ảnh đồng bào ta cho đến chết?

Trong 51 năm tỵ nạn VC ở hải ngoại, chúng ta tin cái gì? Nghe cái gì? Thấy cái gì? Làm cái gì?

Chuẩn bị gì cho cái ngày mai, “hận quốc ngoại,” mang xuống tuyền đài hải ngoại không tan?

Thắng làm “vua VC quốc ngoại,” thua làm giặc... “ngụy kiều” hải ngoại.

Ai khôn, ai ngu?

Ai sẽ thắng, ai thất thua?

Lỗi tại ai?