ÁO T̀NH ĐÀ MỤC NÁT


*
Viết tặng M.
*
Cuộc t́nh vá nhíp đă lắm đường khâu
Lành lặn ở đâu mà như mạng nhện?
Chị khóc, anh cười với người t́nh mới
Đường đi không tới, chới với qua cầu.

Bao năm áo năo chịu đựng gian lao
“Lấy” phải anh chồng tánh t́nh hung bạo,
Chộn rộn lắm đào, đủ thứ lếu láo
Ai “cho” mà “lấy” rồi nuốt nghẹn ngào?

Càng đi càng gió, leo núi thật cao
Ai bảo thông minh? Rơ ràng khờ khạo!
Đôi tay run run, đôi chân lảo đảo
Gió bay! Gió bay! Chị về phương nào?

Em thương chị lắm, nhưng biết làm sao?
Muốn lệ ngưng trào chị phải tỉnh táo
(Nhà tu cũng buông mới mong ngộ đạo)
Níu chi áo t́nh nát ngứu, bạc màu?

Á Nghi