ĐÓN CON VỀ PHÉP

Viết theo chuyện kể năm 1968 của một thân nhân QL VNCH

*

Con về, mẹ nấu ǵ đây
Thịt kho, bún hến xào cay, phở gà?
Quanh năm lủi thủi thân già
Con về thăm Tết, lệ nḥa chọn dưa.

Chợ xa hối hả rượu, trà
C̣ng lưng, khệ nệ, gánh: quà, bánh, hoa
Chẳng quên mắm, ớt, dưa, cà…
Mẹ đi không nỗi, vịt gà xót xa.

Nắng trưa theo mẹ về nhà
Nón tưa vành lá, đầm đ́a mồ hôi
Mắt c̣n hoa nắng, lục nồi
Chân run vào bếp... Thương ôi mẹ hiền!

 

***o0o***

 

NGHE EM ÚT KHẤN ANH

Tuy tính t́nh nóng nảy
Nhưng anh rất thương người
Khó khăn chưa nhờ cậy
Anh đă liền chia vơi.

Đôi khi bị lợi dụng
Anh vẫn mỉm miệng cười
Kẻ thật sự nham hiểm
Quá xấu, anh mới… rời.

***o0o***

SAO LẠI NÓI XẤU NGƯỜI THƯƠNG?

Đường rộng răi chớ tham lam em ạ!
Lối thênh thang đồi núi, ai đoạt ǵ?
Làm buồn người là hạ đẳng, vui chi?
Khó phai lắm, vết thương ḷng âm ỷ!

Ư Nga, 20.1.2024

 

 


Thơ

Những bài thơ tháng TƯ ĐEN
Tháng Tư em gọi anh về
Tâm sự
Dạo tuyết
Ông lái đ̣ và người khách lạ
Hăy tiến lên....
Mẹ đặt tên con
Hai sắc hoa Ti Gôn
Rừng chiên giồng, Động Ông Đô  
Xa rồi  
Cám ơn anh!
Sống sau đáng sống
Mấy năm nữa thôi
Thương tích
Mưa xứ người có lạnh lắm không anh?
Đừng tưởng
Ngụ ngôn ngày Tám tháng Ba
Thương nhớ nơi này
Thuyền nhân ơi! Thuyền nhân
Một mai chết
V́ đó là em!
Tóc em đuôi gà!
Chồng  
Vợ 
Sáng tác của lính 
Rước giặc...  
Ḷng thương xót Chúa
Đất nước Mỹ  
Duyên nợ  
Lại đi cắt tóc  
Đa tạ 
Biển lửa Sa Huỳnh
Xuân Giáp Th́n 2024  
Vận đời quê hương 
Cho anh xin lỗi
Nghiệp thơ văn  
Rượu thơ và thuốc  
Những ngày tháng không quên  
Mình
Lời đầu năm  
Hạng người vô tri 
T́nh người thời đổ đểu 
Sài Gòn vẫn dậy  
Nhớ về Hà Nội
H́nh ảnh một mùa xuân  
Đời trần thế
Người lính già

Tổ quốc vinh danh
Quê hương tôi
Cho tôi gửi
Đă 50 năm
Đón con về phép
Tạ ơn trời
Vinh danh Nguyễn M. Trung Tuấn
Tứ trụ ba đ́nh  
Nạn khủng bố
Ai hiểu ḷng con xa?  
Hương sông quê nghèo 
Nh́n em vá cờ... 
Nh́n lại đất nước 
Sàigòn, ngày tháng cũ  
Chiêu niệm

Thế sự đầu năm 2024  
Chỉ có ở VN 
Kệ diệt khổ
T́nh chiền hữu 
Thương người qua sân  
Tệ nạn buôn người 
Những bà mẹ VN

Ngậm ngùi một thuở!  
Cá chê  
Hăy làm những ǵ có thể... 
Chiều qua Vàm Cống