MỸ BẮT CÓC VỢ CHỒNG MADURO NHƯ THẾ NÀO?
Vơ Văn Thắng:
Trong bóng tối của đêm Caracas, thủ đô Venezuela ch́m trong hỗn loạn. Tổng thống Nicolás Maduro, người lănh đạo đất nước qua những năm tháng đầy biến động, đang ngồi trong dinh thự tổng thống Miraflores cùng vợ ḿnh, Cilia Flores. Họ không hay biết rằng, một kế hoạch tinh vi của CIA và lực lượng đặc nhiệm Mỹ đang được triển khai, nhằm lật ngược thế cờ trong cuộc đối đầu địa chính trị gay gắt giữa hai quốc gia.
Mọi chuyện bắt đầu vào lúc b́nh minh, khi tiếng nổ vang trời từ sân bay quốc tế Simón Bolívar.
Máy bay chiến đấu F-35 của Mỹ, xuất phát từ các căn cứ ở Colombia, đă bất ngờ tấn công. Những quả bom chính xác rơi xuống đường băng, phá hủy hàng loạt máy bay quân sự Venezuela. Đồng thời, các đơn vị lính thủy đánh bộ Mỹ đổ bộ vào một số căn cứ quân sự quanh Caracas, như Fort Tiuna và La Carlota. Lửa cháy ngùn ngụt, khói đen bao trùm bầu trời, và quân đội Venezuela rơi vào t́nh trạng hỗn loạn. Maduro, nhận được báo cáo khẩn cấp từ các cố vấn, lập tức kích hoạt giao thức khẩn cấp: “Protocolo Águila” – kế hoạch sơ tán tổng thống và gia đ́nh đến một nơi an toàn bí mật ở vùng núi Andes.
Nhưng CIA đă chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Trong nhiều tháng qua, các điệp viên CIA ngầm hoạt động tại Caracas, dưới vỏ bọc là doanh nhân và nhà báo, đă thâm nhập sâu vào hệ thống liên lạc của Venezuela. Họ sử dụng công nghệ hack tiên tiến, được hỗ trợ bởi các vệ tinh do thám của NSA, để đoạt quyền kiểm soát đường dây liên lạc của Đơn vị Đặc nhiệm Venezuela (Fuerzas de Acciones Especiales - FAES), lực lượng chịu trách nhiệm giải cứu tổng thống trong trường hợp khẩn cấp. Một điệp viên CIA tên mă “Phantom”, từng là cựu sĩ quan t́nh báo Venezuela đào tẩu, đă cài đặt phần mềm gián điệp vào hệ thống radio mă hóa của FAES.
Bây giờ, mọi cuộc gọi, mọi thông điệp đều nằm dưới sự kiểm soát của CIA.
Từ một căn cứ ngầm ở ngoại ô Caracas, Phantom và đội ngũ của anh ta bắt đầu thực hiện phần quan trọng nhất của kế hoạch. Họ giả dạng giọng nói của chỉ huy FAES, Đại tá Ramirez – một người mà Maduro tin tưởng tuyệt đối. Qua đường dây liên lạc an toàn, giọng nói quen thuộc vang lên trong tai nghe của Maduro: “Thưa ngài Tổng thống, t́nh h́nh rất nguy cấp. Quân Mỹ đang tiến gần Miraflores. Chúng tôi sẽ cử trực thăng Black Hawk đến sân sau dinh thự trong ṿng 10 phút để đưa ngài và phu nhân đến nơi an toàn. Hăy chuẩn bị, và chỉ mang theo những thứ cần thiết. Lực lượng an ninh quanh ngài sẽ được thông báo để phối hợp.”
Maduro, mồ hôi nhễ nhại, nắm chặt tay vợ. “Cilia, chúng ta phải đi ngay. Mỹ đang muốn lật đổ chúng ta!” Bà Flores, với vẻ mặt kiên cường nhưng lo lắng, gật đầu. Lực lượng an ninh Venezuela bảo vệ quanh dinh thự – hàng trăm vệ sĩ tinh nhuệ – cũng nhận được lệnh tương tự qua hệ thống liên lạc bị hack. Họ tin rằng đây là lệnh từ cấp trên, và bắt đầu dọn đường cho trực thăng hạ cánh. Không ai nghi ngờ ǵ, v́ mọi thứ diễn ra quá nhanh, và hệ thống mă hóa dường như vẫn nguyên vẹn.
Chỉ vài phút sau, tiếng rotor vang vọng từ xa. Một chiếc trực thăng Black Hawk màu đen, không có biểu tượng nào của Venezuela, đáp xuống sân sau Miraflores dưới màn đêm. Các vệ sĩ Venezuela, vẫn bị lừa, hộ tống vợ chồng Maduro lên máy bay. Maduro bước lên, nắm tay vợ, th́ thầm: “Chúng ta sẽ vượt qua, mi amor. FAES sẽ đưa chúng ta đến nơi an toàn.”
Nhưng khi cửa trực thăng đóng lại và máy bay cất cánh, mọi thứ thay đổi. Ánh sáng mờ ảo bên trong lộ ra những gương mặt lạ lẫm – không phải là các đặc nhiệm Venezuela quen thuộc, mà là những người lính mặc đồ đen, đeo kính hồng ngoại, với huy hiệu Delta Force trên vai. Đội trưởng Delta, một người đàn ông cao lớn tên là Captain Reyes, mỉm cười lạnh lùng: “Chào mừng đến với chuyến bay đặc biệt, ngài Tổng thống. CIA gửi lời chào.”
Maduro sững sờ, mặt tái mét. “Cái ǵ? Các người là ai?” Bà Flores hét lên, cố gắng vùng vẫy nhưng bị khống chế ngay lập tức. Lúc này, họ mới nhận ra sự thật phũ phàng: trực thăng không bay về Andes, mà hướng thẳng ra biển Caribbean, nơi một tàu sân bay Mỹ đang chờ sẵn. Dưới mặt đất, lực lượng an ninh Venezuela mới phát hiện ra sự lừa dối khi cố liên lạc với FAES thật – nhưng đă quá muộn. Các điệp viên CIA đă cắt đứt mọi đường dây, và Delta Force đă hoàn thành nhiệm vụ mà không đổ một giọt máu.
Trên tàu sân bay USS Freedom, vợ chồng Maduro bị dẫn giải đến pḥng giam tạm thời. Maduro, vẫn c̣n shock, lẩm bẩm: “Đây là âm mưu… Mỹ sẽ phải trả giá.” Nhưng Captain Reyes chỉ cười: “Ngài Tổng thống, tṛ chơi đă kết thúc. Chào mừng đến với công lư.”Câu chuyện kết thúc với Caracas ch́m trong hỗn loạn, nhưng thế giới chỉ biết rằng Maduro đă “biến mất” trong cuộc tấn công. Kế hoạch của CIA và Delta Force, với sự lừa dối tinh vi, đă trở thành huyền thoại trong giới t́nh báo – một ví dụ hoàn hảo về cách mà bóng tối có thể nuốt chửng quyền lực.
***o0o***
Nguyen Anh Tuan:Mỹ cho đặc nhiệm vào bắt sống tổng thống Nicolás Maduro có vi phạm chủ quyền Venezuela hay không? Đây là câu hỏi mà nhiều người, nhiều quốc gia đang phân vân gây tranh căi tùy vào góc nh́n và thái độ chính trị.
Trước hết cần làm rơ một điểm: với Mỹ, Maduro không chỉ là nguyên thủ của một quốc gia đối địch, mà là bị can trong một vụ án h́nh sự đặc biệt nghiêm trọng. Từ năm 2020, Bộ Tư pháp Mỹ đă chính thức truy tố Maduro cùng nhiều quan chức cấp cao Venezuela về tội âm mưu buôn bán ma túy xuyên quốc gia, khủng bố ma túy và rửa tiền, theo luật liên bang Mỹ. Đây không phải tuyên bố chính trị, mà là cáo trạng h́nh sự có hồ sơ, chứng cứ và lệnh truy nă kèm treo thưởng.
Trong luật Mỹ, khi một cá nhân bị truy tố v́ các tội danh gây tác hại trực tiếp đến an ninh và xă hội Mỹ, đặc biệt là ma túy, khủng bố, tội phạm xuyên quốc gia th́ người đó có thể bị bắt ở bất kỳ đâu, nếu rơi vào tay lực lượng Mỹ hoặc đồng minh. Mỹ từng làm điều này với Manuel Noriega (Panama, 1989), các trùm khủng bố al-Qaeda, IS, và nhiều trùm ma túy Mỹ Latinh khác. Lập luận cốt lơi của Mỹ là: đây không phải hành động chiến tranh, mà là thực thi pháp luật h́nh sự quốc tế.
Vậy có vi phạm chủ quyền Venezuela không? Câu trả lời là: theo cách nh́n của luật quốc tế cổ điển là có. Chủ quyền lănh thổ là nguyên tắc cơ bản của Hiến chương Liên Hợp Quốc. Việc một quốc gia đưa lực lượng vũ trang vào lănh thổ nước khác mà không có sự đồng ư rơ ràng của chính quyền sở tại, về nguyên tắc, là vi phạm chủ quyền.
Tuy nhiên, Mỹ và một số nước phương Tây dựa vào một lập luận khác: chủ quyền không phải là tấm lá chắn cho tội phạm quốc tế. Khi một chính quyền bị cáo buộc trực tiếp tham gia hoặc bảo trợ cho buôn ma túy, khủng bố, và không c̣n khả năng hay thiện chí thực thi pháp luật, th́ nguyên tắc “chủ quyền tuyệt đối” bị suy yếu. Đây là logic pháp lư từng được dùng trong học thuyết “truy bắt nóng”, chống khủng bố toàn cầu sau 11/9, và các chiến dịch truy bắt các trùm ma túy dù chúng trốn ở bất kỳ quốc gia nào.
Nói cách khác, nếu coi Maduro là nguyên thủ hợp pháp, th́ hành động bắt giữ là xâm phạm chủ quyền. Nhưng nếu coi Maduro là một trùm tội phạm quốc tế đội lốt nguyên thủ, th́ Mỹ sẽ lập luận rằng họ đang thực thi công lư, không phải lật đổ một nhà nước hợp pháp. Toàn bộ tranh căi nằm ở cách định danh con người Maduro.
Chính v́ thế, việc Mỹ có thực sự bắt được Maduro hay không chưa phải điểm mấu chốt. Điều quan trọng hơn là: trật tự thế giới hiện nay đang dịch chuyển từ “tôn trọng chủ quyền bằng mọi giá” sang “ưu tiên trấn áp tội phạm xuyên quốc gia”, kể cả khi người bị nhắm tới là một tổng thống đương nhiệm. Và Venezuela, đáng buồn thay, đă trở thành một ví dụ điển h́nh cho vùng xám nguy hiểm giữa chủ quyền quốc gia và tội phạm toàn cầu.
***o9o***
Rùa Tiên Sinh:
Thật không thể tin nổi 😁.
Nhanh như sét đánh không kịp bưng tai, chỉ có vài tiếng Mỹ đă vào tận thủ đô Venezuela bắt được Tổng Thống nước này. Một chiến dịch mà Nga hay Trung Quốc nh́n sang phải hoa mắt chóng mặt, Mỹ chỉ cần 3-4 tiếng mà đă hoàn thành được nhiệm vụ, trong khi Nga mất 4 năm và hàng triệu lính vẫn không thể làm ǵ. Trung Quốc cũng vậy, chỉ cách Đài Loan chưa đến 150km bờ biển, Trung Quốc cũng không có cái tư thế quân sự vô đối như Mỹ.Mỹ nó đánh không hề đánh trộm, nó tập hợp lực lượng trong biển Caribbean cả tháng trời, cho Venezuela t́m đồng minh thoải mái, nhưng khi đă xuống tay chỉ mất 3 tiếng, cái này không cần bàn căi, Siêu Cường quân sự đă sự thể hiện đúng tính năng của nó.
Nhưng những thứ ở trên chưa phải trọng tâm trong bài viết này.
Nhờ ơn Putin đánh Ukraine nhằm xây dựng thế giới đa cực mà Iran tím mắt, Hamas tiêu vong, Assad bỏ chạy mất xác ở Nga, giờ đến Maduro không kịp chạy đi đâu đă phải lên MV-22 sang Mỹ.
Từ khi nước Nga nhảy hố vôi ở Ukraine, th́ syria, palestine, iran, và bây giờ là Venezuela Mỹ nó nuốt hết, tất cả là nhờ sự tài t́nh của điệp viên KGB vĩ đại, nhưng bọn nga vàng vẫn ko bao giờ dám thừa nhận đánh Ukraine là sai lầm chết người của pu hói đâu.Hai năm vừa rồi, nếu có giải thưởng Đế quốc nói nhiều làm ít, th́ Nga với Trung Quốc chắc chắn song ca lên nhận cúp. Miệng th́ suốt ngày đa cực, phi Mỹ hóa, chấm dứt bá quyền, tay th́ kư tuyên bố, c̣n chân th́… đứng nh́n đồng minh lần lượt rơi rụng như lá mùa thu.
Bắt đầu từ Syria. Nga nhảy vào từ 2015, ném bom hàng chục ngh́n phi vụ, ở lại 8 năm trời , tiêu tốn ít nhất 30–35 tỷ USD cho một chiến trường mà Nga gọi là đ̣n đánh chiến lược chống Mỹ. Kết quả? Assad chạy mất dép sau 11 ngày bị quân nổi dậy đánh bại, Mỹ giữ Đông Bắc, Thổ Nhĩ Kỳ chiếm dải Bắc, Israel muốn đánh đâu th́ đánh. Nga quay về với cái máng lợn, một thằng đệ ruột ra đi.
Sang Iran. Truyền thông Nga- Trung tung hô trục Moscow - Tehran - Bắc Kinh là lực lượng thách thức toàn cầu, nghe hoành tráng như phim Marvel. Nhưng thực tế th́ sao? Iran bị đánh thẳng vào lănh sự quán, vào tướng lĩnh IRGC, vào lănh thổ. Nga có S-400 đó, có radar đó, có quan hệ chiến lược đó nhưng không kích hoạt ǵ hết, Trung Quốc th́ khỏi nói, vẫn bài cũ: kêu gọi kiềm chế, giữ ḥa b́nh, mong các bên b́nh tĩnh. Trục kháng Mỹ mà không dám bẻ một cái gai Mỹ - Israel, th́ trục để làm ǵ? Trục mơm ? Nga - Trung Quốc đứng nh́n Iran bị Israel, Mỹ nó tát lệch mồm, không dám nói một câu nào ngoài từ " Quan ngại "😏
Rồi đến màn hài lớn nhất: Venezuela. Một ví dụ sống động cho cái giá của việc tin nhầm phe. Trong hơn một thập niên, Caracas mua của Nga trên 8 tỷ USD vũ khí: Su-30MK2, trực thăng Mi-17, hệ thống S-300VM, xe tăng T-72…CuBa đưa lực lượng đặc biệt đến huấn luyện, Trung Quốc đưa radar và cam kết tài chính ....Nghe th́ ghê lắm. Nhưng đến lúc khẩn thiết quan đầu th́ mặc nhiên không thấy thằng đồng minh nào bên cạnh, Maduro mới sáng nay họp với nhóm đại diện Trung Quốc, tối đến đă bị Mỹ nó tống cố lên MV-22, thật là cám cảnh.
Chưa hết, Trung Quốc mới là nhà tài trợ lớn nhất cho Venezuela. Trung Quốc bơm vào Caracas khoảng 50–60 tỷ USD dưới dạng cho vay đổi dầu, đầu tư hạ tầng, tín dụng nhà nước. Giờ th́ sao? Dầu trả không đủ, dự án đắp chiếu, tiền không thu hồi được, Venezuela vỡ trận , mọi đầu tư của Trung Quốc mất hết sạch, Nga cũng vậy, Nga đầu tư vào các dự án năng lượng ở Venezuela đến 20 tỷ USD. Giờ cũng mất trắng sau 3 tiếng sáng nay. Một cú đánh trời giáng từ Mỹ, rất nhẹ nhàng nhưng cực kỳ độc và đau đớn.
Tất cả những đồng minh của Nga và Trung Quốc khi Mỹ ra tay, mọi thứ lộ mặt. Nga không cứu được. Trung Quốc không can thiệp nổi. Lúc này mới thấy cái gọi là liên minh chống Mỹ thực chất chỉ tồn tại trên diễn đàn và hội nghị.
Quay lại bức tranh lớn hơn. Nga trong 2 năm qua đă tiêu hao hành triệu lính, mất hàng ngh́n xe tăng, pháo, máy bay ở Ukraine. Ngân sách quốc pḥng ph́nh to chiếm 9% GDP, nhưng đổi lại là Nga không được cái ǵ,mất uy tín chiến lược không bảo vệ được đồng minh, không răn đe được đối thủ, không mở rộng được ảnh hưởng. Từ Kavkaz, Trung Đông cho tới Mỹ Latin, Nga đều ở thế rất yếu, và không có răng.
C̣n Trung Quốc? Kinh tế giảm tốc, FDI sụt mạnh, ḍng vốn tháo chạy. Hai năm qua, Trung Quốc không mở được thêm một sân chơi an ninh nào mới, dù tiền nhiều, hàng nhiều, đối tác nhiều. Ở Trung Đông, Trung Quốc làm trung gian nói chuyện phiếm. Ở Mỹ Latin, Trung Quốc đầu tư nhưng không bảo vệ được tài sản chiến lược. Ở châu Phi, hợp đồng nhiều nhưng an ninh vẫn phải nhờ Mỹ và Pháp dọn đường.
Nga mạnh ở đánh nhau gần nhà, nhưng ra xa là hụt hơi.Trung Quốc mạnh ở buôn bán, nhưng đụng an ninh là đứng h́nh.
Và cả hai đều không có năng lực bảo kê toàn diện cho đồng minh.
Trong khi đó, Hoa Kỳ chơi đúng một bài quen thuộc: không cần chiếm đất, không cần cắm cờ, chỉ cần đánh vào thể chế, kinh tế, và tính chính danh. Đàn em của Nga - Trung lần lượt lộ rơ điểm yếu: sống nhờ tiền, nhờ vũ khí, nhờ tuyên bố nhưng không có ô an ninh thực sự.
Hai năm qua đă chứng minh một điều rất cay: đa cực không tự nhiên xuất hiện chỉ v́ mày ghét Mỹ. Đa cực đ̣i hỏi năng lực bảo vệ đồng minh, năng lực triển khai sức mạnh xa bờ, năng lực duy tŕ trật tự. Nga không có. Trung Quốc cũng chưa thể có.
Ai c̣n tin rằng theo Nga - Trung là an toàn, th́ cứ nh́n Syria, Iran, Venezuela mà ngẫm. Tiền mất, vũ khí sắt vụn, đồng minh biến thành quân thí cờ. Địa chính trị không có chỗ cho mơ mộng. Bàn cờ này chỉ có kẻ giữ được chốt mới là người chơi. C̣n lại, dù nói hay đến mấy, cuối cùng cũng chỉ là… bị dùng xong rồi bỏ.
Những diễn biến này là sụp đổ domino hay cũng có thể gọi là hiệu ứng cánh bướm, nếu Nga không chôn chan ở Ukraine, th́ những thể loại như Syria, Iran, Hamal, venezuela Nga có thể bảo kê được, nhưng sai lầm chiến lược ở Ukraine đă hủy hoại nước Nga một cách triệt để nhất. V́ đâu nên cơ sự này? V́ sự điên cuồng khó hiểu của Putin, sai lầm ở Ukraine là sai lầm chí mạng nhất dẫn đến sự suy yếu toàn diện quyền lực Nga trên toàn cầu, thế giới giờ đây không có đa cực, mà vẫn chỉ có 1 cực thôi, Mỹ vẫn ở thế bất bại, Mỹ không tạo ra khủng hoảng. Nhưng Mỹ rất giỏi trong vấn đề t́m được lợi thế trong khủng hoảng, chính Nga đă cho Mỹ có được lợi thế đó.
Nếu Syria là chốt chặn địa trung hải, th́ Venezuela là cánh cửa mở vào Đại Tây Dương, sự ngây thơ về địa chính trị của Maduro đă trả giá rất đắt. Venezuela dưới thời Maduro biến từ một nước bất ổn thành một nền tảng để Nga - Trung thọc sâu vào Tây Bán Cầu, phá thế độc quyền ảnh hưởng của Mỹ. Đến mức đó th́ không c̣n là vấn đề Mỹ chấp nhận hay không nữa, mà là xử lư sớm hay muộn, không gian chiến lược của Mỹ ở tây bán cầu giữ vị thế bá quyền không lay chuyển trong 60 năm qua, bất kỳ biến động nào trong khu vực đều phải trả giá vô cùng đắt.
Nga sa lầy ở Ukraine, Trung Quốc quá xa và chưa đủ mạnh, đây lừ thời điểm vàng để Mỹ răn đe toàn bộ Tây Bán Cầu, sự suất hiện của Nga - Trung ở Venezuela khiến Mỹ buộc phải đánh sớm hơn, mạnh tay hơn, và ít kiên nhẫn hơn.Venezuela không chết v́ nghèo, mà chết v́ ở sai chỗ, ảo tưởng, chơi sai phe và đen nhất là đúng lúc Mỹ đang căng thẳng toàn cầu.
Chốt chặn siêu cường vẫn vững vàng.
Sent from my iPhone
Warmest Regards
Hung Pham
Cút khỏi đất nước chúng
tôi...
Người Việt đu cảng Mỹ đầu tiên... thất bại
Kinh tế mới
T.T. Trump & Âu Châu
Mỹ bắc cóc vợ chồng
Maduro như thế nào?
Petro Dollar &
diễn tiến Maduro
Số phận Maduro &
viễn ảnh Venezuela
Chính nghĩa và phi nghĩa
Đóng cửa nhà nước
Tôi bị nhét vào đầu là sự dối
trá
Cuộc chiến văn
hoá Bắc Nam vẫn c̣n...
Người miền Bắc
Những
điền con gái tôi nhận ra sau chuyến thăm VN
TT Trump - Đọc diễn văn trước Liên Hiệp Quốc
Đối thoại với
nhà văn Bảo Ninh
Triết lư giáo dục
Đơn giản v́ đó là
Sài G̣n
Ngụy quạn, ngụy quyền
Mùa hè đỏ lửa
Di cư vào Nam
Chính sách visa mới của Hoa Kỳ ...
Buồn
Đồng tiền kỷ niệm 50 năm hành tŕnh t́m Tự Do
Đảng Dân Chủ vào ngơ cụt
Các anh vẫn chưa yên nghỉ
Ta đă thấy
ǵ sau bao năm?
Bỏ rơi hay phản bội
Tự Do nghĩa là ǵ?
Tại hại của DEI
AVWA không thể biện minh
việc không treo Cờ Vàng v́ là một hội phi chính trị
Câu chuyện Ukraine & Âu Châu chống Mỹ
Sài G̣n và Singapore – âm binh và nghiệp quật!
Nguỵ biện trong Thượng Nghị
Viện Mỹ
TT Trump muốn ǵ với Greenland ?