Dung trằn trọc măi mà chẳng thể t́m được giấc ngủ . Nh́n đồng hồ ,
đă hơn hai giờ khuya . Âm thanh căi vả , xô sát của Ba Mẹ Dung chiều
qua vẫn văng vẳng bên tai , c̣n in sâu trong tâm trí của Nàng .
Mấy tháng qua, Dung sống trong nỗi lo sợ mỗi khi phải chứng kiến cảnh Ba Mẹ Nàng lớn tiếng với nhau . Căn nhà khi xưa luôn rộn ră tiếng cười giờ không c̣n nữa. Ngay cả những bữa cơm chiều gia đ́nh quây quần bên bàn ăn nay chẳng c̣n t́m thấy .
Ba Mẹ Dung bây giờ mỗi người có một lối sống riêng , thường th́ hay tránh nh́n mặt hay nói chuyện với nhau . Dung nhận thấy đời sống của gia đ́mh nàng y như trái bom hẹn giờ , muốn nổ ra lúc nào tùy ư .
Ngay tối hôm qua , Dung lại phải chứng kiến một cuộc xung đột tưởng chừng sắp xảy ra án mạng sau khi nghe tiếng chói tai từ những ly tách bể nát . Tiếp sau đó ,hai chữ ly dị ! ly dị được lập đi lập lại nhiều lần của Ba Mẹ Nàng .
Dung nghe hai chữ đó như thể mũi kim nhọn đang xoáy sâu vào con tim non dại của ḿnh . Nàng cảm thấy tâm hồn ḿnh tê tái , nén cơn đau , nằm úp mặt xuống gối để cố xua tan những h́nh ảnh đen tối , đầy thương đau nhưng không thể nào . Cuối cùng Dung bật khóc , mặc cho nước mắt tuôn trào và hàng ngàn câu hỏi vụt đến trong đầu mà chẳng thế nào có câu trả lời . Dung tự hỏi . Trời ơi ! tại sao , tại sao ? điều này lại xảy đến với gia đ́nh Nàng .
Nằm trằn trọc cho đến tiếng chuông đồng hồ điểm bốn tiếng Dung quá mệt và rồi ch́m dần vào giấc ngủ . Cơn ác mộng lại ùa về trong giấc mơ làm Dung thức dậy và nghe tiếng động cùng với mùi thơm thức ăn từ bếp mà sáng nào Mẹ Dung cũng dậy để lo bữa ăn sáng cho Nàng trước khi bước ra khỏi nhà đi làm . Dung ngồi bật dậy , vội vă vào pḥng rửa mặt , chải vội mớ tóc rối mù rồi khoác chiếc áo ngủ bước ra khỏi pḥng và ra nhà bếp .
Bà Hoa ,Mẹ Dung đang ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ với ly cà phê vẫn c̣n bốc khói . Đôi mắt đăm chiêu , thẫn thờ nh́n mông lung ra ngoài trời vẫn c̣n tờ mờ ,chưa sáng hẳn . Có lẽ Bà quá mệt mỏi với những ǵ đă và đang xảy đến với gia đ́nh này . Dung đứng hồi lâu ở lối ra pḥng khách , quan sát từng cử chỉ và nhận ra nhan sắc tiều tụy của Mẹ mà ḷng thấy buốt nhói, xót xa . Dung đến bên , tựa vào vai , choàng ṿng tay ôm lấy Mẹ và lên tiếng .
- Mom !
Bà Hoa vẫn ngồi yên bất động . Dung Lay mạnh vai Bà và nhắc lại.
- Mom ! Do you hear me ?
Có lẽ Bà Hoa cảm thấy xót xa trong ḷng biết Dung đang nghĩ ǵ về Bà , về gia đ́nh . Bà quay qua , nh́n sâu trong đôi mắt đẫm lệ của Dung và nói.
- Dung ! con tha lỗi cho Mẹ, lúc nào Mẹ cũng thương các con . Mẹ đang khổ sở , muốn đứt từng khúc ruột , nào Mẹ có muốn như thế này đâu . Bà Hoa chỉ nói được như vậy rồi Bà khóc . Dung gh́ chặt Bà và nói .
- Mom ! We love you . I think You’re both have to putting faith into each other again and start over . I know it is hard but You have to try it harder . Don’t criticize what you think the other is or did wrong .
Bà Hoa giật ḿnh khi nghe đứa con gái vừa mới tṛn tuổi mười sáu mà đă đưa ra một lời khuyên giải thật sâu sắc . Tự nhiên trong ḷng Bà thấy mặc cảm v́ từ trước đến giờ vẫn coi Dung như là một đứa trẻ thơ trong mắt . Bà cúi xuống rồi thở dài , lắc đầu . Dung hiểu được tâm trạng khó xử của Mẹ, Nàng nói vừa đủ cho Mẹ nghe .
- Mom ! Please . tell me the truth . Do you still loving Daddy ?
Giọng Bà lừng khừng rồi trả lời .
- Dĩ nhiên Mẹ vẫn thương Ba , nói tới đó bà ngưng một chút v́ có điều ǵ khó cắt nghĩa cho Dung hiểu . Bà ngước nh́n Dung và nói , Chuyện Ba Mẹ , con đừng lo , có những điều Mẹ không thể nói ra và giải thích cho con được trong hoàn cảnh này , sau này khi lớn lên con sẽ hiểu .
- Why , Mom ? Dung đứng dậy , nh́n sâu vào mắt Mẹ và giật ḿnh khi thấy Mẹ ḿnh gầy đi rất nhiều ,đôi mắt quầng thâm v́ mất ngủ trông Mẹ già đi , mái tóc đă điểm sương .
Dung không muốn hỏi thêm điều ǵ nữa , Nàng gh́ chặt Mẹ vào ḷng và tự nhiên ḍng lệ tuôn trào .
Bà Hoa dang rộng ṿng tay ôm Dung và trấn an Nàng v́ biết Dung quan tâm và lo lắng cho Gia đ́nh , Bà đọc được ư nghĩ của Dung cũng giống như Bà , là không muốn đánh mất hạnh phúc gia đ́nh mà đă bao năm gầy dựng , thế mà bây giờ Bà đang phải đối diện với những điều Bà không muốn .
Mỗi lần nghĩ đến , cổ
họng Bà thấy nghẹn đắng rồi lại nhớ đến những năm tháng sống trong
hạnh phúc ngay từ thủa ban đầu gặp Tân , chồng bà bây giờ rồi yêu
nhau lại như thước phim chiếu chậm trở về trong tâm trí của Bà .
***
Cách đây hơn ba mươi sáu năm , lúc đó Bà vừa tṛn 17 tuổi , ở cái
tuổi mà các văn nhân thi sĩ gọi đó là tuổi mộng mơ của các cô gái .
Bà đă yêu say đắm một người , t́nh yêu thật thắm thiết trong suốt
hơn một năm trời . Có thể nói , không có mối t́nh nào đẹp cho bằng
t́nh yêu đầu đời , nhất là đối với một người con gái khi đă trọn ước
nguyện là lấy được người ḿnh yêu .
Tân ! một chàng trai cũng đă qua tuổi đôi mươi , năm cuối của đại học kinh tế . Có thể nói , Tân là một người đàn ông có tương lai mà nhiều cô gái mơ ước không chỉ ở ngoại h́nh đẹp trai mà là một chàng trai rất mẫu mực . Tân sống trong một Gia Đ́nh phong kiến , trọng lễ giáo .
Ngày đó , khi Bà Hoa là
một thiếu nữ đang ở tuổi trăng tṛn , Nàng sở hữu một vẻ đẹp rất
duyên dáng mà rất nhiều những chàng trai trong cộng đoàn để mắt đến
. Thật sự, Tân và Hoa cũng quen biết nhau cũng đă lâu nhưng Tân
không để ư nhiều cho đến khi Hoa bước vào tuổi 17 , lúc Nàng vừa tốt
nghiệp trung học . Sắc đẹp và sự quyến rũ của Hoa làm Tân giật ḿnh
về sự thay đổi của một cô gái bước vào tuổi xuân th́ và gặp Hoa
trong dịp hội chợ tết ở cộng đồng . Khi đứng nói chuyện với Hoa ,
Tân cảm nhận được một điều ǵ đó rất ấm áp trong ḷng , trong ánh
mắt long lanh mỗi khi Hoa ngước nh́n làm tim Anh rung động . Nụ cười
thật xinh của Hoa lúc nói chuyện đă để lại nhiều ấn tượng mà Tân c̣n
nhớ măi .
Không chỉ riêng Tân có cảm giác như thế mà Hoa cũng vậy . H́nh ảnh
Tân đă ăn sâu vào tim Hoa ngay từ lúc gặp Anh và cũng kể từ buổi gặp
gỡ đó , cả hai đều thương thầm nhớ trộm nhau và những buổi hẹn ḥ
sau đó đă đưa hai trái tim lại gần với nhau hơn . T́nh yêu cả hai
dành cho nhau thật thơ mộng và trong sáng trong suốt một năm trời
cho đến một ngày vào buổi lễ tốt nghiệp của Tân . Hoa đă dâng trọn
trái tim , cuộc đời con gái cho Tân sau bữa tiệc ra trường được tổ
chức tại một khách sạn trên phố .
Khi gia đ́nh Tân biết
được về cuộc t́nh này , Bố Mẹ của Tân thật sự thất vọng chỉ v́ cả
hai đă vượt qua ṿng lễ giáo “ ăn cơm trước kẻng” . Hoa nghe điều
này , Nàng rất đau khổ nhưng lỡ rồi , biết làm sao hơn . Không phải
chỉ riêng Tân Và Hoa chịu nhiều dèm pha mà cả gia đ́nh Hoa cũng bị
vạ lây khi ba mẹ Tân không đồng ư cho chuyện t́nh này .
Mấy lần Hoa khuyên Tân ,v́ gia đ́nh hăy quên đi tất cả , Hoa biết
ḿnh sẽ phải chịu nhiều đau khổ . Tân cũng đau khổ không kém nhưng
Anh là người có nhận xét rất phóng khoáng trong t́nh yêu . Tân đă
xin lỗi và giải thích với ba mẹ Anh vả lại Anh cũng đă trưởng thành
, vấn đề hôn nhân là do Anh quyết định , trong hôn nhân cần phải có
t́nh yêu
. Chính v́ vậy mà Anh sẽ
không bao giờ v́ gia đ́nh mà hy sinh t́nh yêu của Anh với Hoa .
Tân nghĩ , với khả năng và kiến thức sẵn có , Anh có thể kiếm một
công việc không khó mấy để lo cho Hoa , t́nh yêu đă vượt thắng tất
cả , mặc cho gia đ́nh không không đồng ư nhưng Tân nhất quyết sẵn
sàng hy sinh tất cả để được ở chung vời Hoa . Cuối cùng , cả hai đă
bỏ gia đ́nh đi xây tổ ấm ở một nơi thật xa và sống thật hạnh phúc
bên bên nhau trong suốt những năm tháng dài mặc dù đầy dẫy khó khăn
, gian nan . T́nh yêu càng thắm thiết , êm đềm trôi qua khi hai đứa
con chào đời .
***
Từ khi Mỹ Việt bang giao , thị trường kinh tế mở cửa , một số người
đă về Việt Nam kinh doanh . Tân cũng về việt nam điều nghiên và
quyết định đầu tư , mở công ty sản xuất đồ gỗ nội thất lấy tên “ Tân
Hoa” để xuất cảng sang Mỹ . Bà Hoa đă ngăn cản nhiều lần nhưng Tân
vẫn không nghe , viện cớ phi thương bất phú .
Nhà nước luôn khuyến khích người nước ngoài về Việt nam đầu tư . Tân được sự ưu đăi của chính quyền khi mở công ty khi thủ tục “ đầu tiên” rất hậu cho họ . Năm đầu , Tân phải thường trực ở bên đó để lo cho công việc nên rất bận rộn và Anh phải t́m một người trợ lư . Người bạn của Anh giới thiệu cho một người quen để đảm trách công việc văn pḥng đó là Lan .
Lan vừa tốt nghiệp đại học kinh tế , có nhan sắc , lại độc thân . Lúc đầu , khi nhận việc , Tân cũng có chút ấn tượng nhưng luôn đặt ḿnh vào cương vị là một người chủ và đă có gia đ́nh .
Tân luôn giữ khoảng cách nhưng Lan thấy Tân vất vả v́ công việc , lại ở trọ một ḿnh nên cảm thấy thương hoàn cảnh của chàng , hằng ngày nàng vẫn mang đồ ăn trưa đến cho Tân . Mới đầu v́ phép xă giao, Tân nhận nhưng ngày qua ngày ,t́nh cảm nẩy sinh lúc nào không hay . Ngoài những bữa ăn trưa , Lan c̣n chuẩn bị cả bữa tối cho Tân đem về .
Vào những cuối tuần Lan mời Tân về nhà chơi , Lan thường nấu những món mà Tân thích . Cả hai vui vẻ trong những lúc gần nhau , thế rồi một hôm , Tân nhớ măi ,đó là ngày sinh nhật của Lan . Tân mời Lan đến nhà hàng , nơi chàng đặt tiệc sinh nhật cho Lan , Lan cảm động khi Tân trao món quà sinh nhật cho nàng . Lan choàng tay ôm Tân để cảm ơn theo phép lịch sự và hôn lên má chàng . Tân xa vợ đă lâu , giờ đây được chạm vào da thịt người con gái , tim chàng đập mạnh, một cảm giác lâng lâng trong tâm hồn . Tối hôm đó , khi đưa Lan về , Lan ngă vào ṿng tay Tân và cũng kể từ đó hai người sống với nhau như đôi vợ chồng .
Sau này Bà Hoa biết được khi người bà con của bà bên đó thấy Tân và Lan sống chung một nhà . Bà Hoa gọi hỏi th́ Tân chỉ trả lời . –
- Em cũng biết , công việc của Anh rất bận nên cần người phụ tá có tŕnh độ để thay Anh đi giao dịch nên Anh nhận cô Lan là người thư kư . Em đừng bận tâm , đừng nghe những ǵ người đời thêu dệt ….
Thế nhưng , Tân không thể dấu được , cây kim trong bọc lâu ngày cũng ḷi ra và Tân cũng không c̣n chối căi được nữa khi t́nh yêu đă làm lu mờ lư trí , cả hai đă công khai sống chung với nhau khiến Bà Hoa thất vọng và cũng kể từ ngày đó đời sống gia đ́nh bắt đầu rạn nứt .
Dung vẫn đứng bên nghe Mẹ kể trong tiếng sụt sùi . Sau cùng Bà đưa tay âu yếm vuốt mái tóc con và ôm con vào ḷng rồi nghẹn ngào .
- Dung ! Mẹ xin lỗi con . Mẹ biết con đă nghe và biết tất cả sự thật giữa Ba Mẹ nhưng …. Bà bỏ dở câu nói , thở dài như muốn dấu kín điều ǵ trong ḷng . Dung nh́n vào mắt mẹ nói như khóc .
- Mom ! I love you ? rồi ngả vào ḷng Bà .
Bà Hoa vẫn yên lặng , những giọt lệ đang chảy dài trên g̣ má , Bà d́u Dung ngồi xuống trong tiếng thở dài , gạt lệ rồi nói .
- Mẹ không biết phải bắt
đầu từ đâu để cho con hiểu . Những ǵ Mẹ kể cho con năy giờ đều là
sự thật .Mẹ cố nuốt những cay đắng mà Ba con đă gây nên . Mẹ vẫn hy
vọng Ba con sẽ ăn năn và xin lỗi mẹ trước khi sự việc ngày càng thêm
trầm trọng . Thế nhưng bản tính cố chấp của Ba con làm cho mọi
chuyện trở nên phúc tạp hơn khi công ty bị người ta lừa rồi phá sản
. Mẹ tưởng khi Ba con trở về đây , mọi chuyện ở bên đó đă kết thúc
nhưng không ! Ba vẫn thường xuyên liên lạc với người đó . Con biết ,
Mẹ cũng có tự ái của Mẹ chứ , mỗi khi Mẹ nói chuyện với Ba con , Ba
con không nghe lại c̣n đề nghị nếu Mẹ không chấp nhận cuộc sống hiện
tại nên chia tay . Chính v́ thế cả mấy tháng nay ,căn nhà luôn có
những căng thẳng , to tiếng giữa Ba con và Mẹ . Mẹ luôn hy vọng Ba
con hiểu và quay về với gia đ́nh nhưng Mẹ chẳng thể làm ǵ hơn được
.
Dung nghe Mẹ tâm sự , nàng buồn sầu , hiểu được nỗi đau khổ và thông
cảm cho Mẹ . Dung đề nghị .
- Mom ! I will talk to
daddy và Dung hôn lên tóc Bà .
***
Mấy ngày sau , Dung có dịp ngồi nói chuyện với Ba . Dung nhận ra Ba
bây giờ nh́n khác xưa nhiều , chỉ trong ṿng hơn một năm , tóc Ba đă
đổi màu , trên trán những nếp nhăn rơ nét . Dung nhận ra , dấu hiệu
của sự lo lắng , bất an đă làm cho con người già đi trước tuổi . Ba
giờ đây ít nói , trầm tư hơn mặc dù t́nh thương Ba dành cho chị Em
Dung vẫn không thay đổi . Dung hỏi Ba .
- Daddy ! do you still loving Mom ? Ông Tân lừng khừng không trả lời câu hỏi của Dung . Ông ậm ừ .
- Con biết đấy , Tuy Ba làm điều không đúng và có lỗi nhưng Me của con . Ba đă năn nỉ hết nước nhưng Mẹ con không tha thứ cho Ba . Dung ngắt lời v́ muốn biết lư do ǵ ,
Nàng nh́n vào gương mặt tiều tụy của Ba rồi hỏi .
- Ba có thể cho con biết lư do ǵ không ? Ông Tân ngại không muốn nói ra , ánh mắt nh́n mông lung qua cửa sổ như đang suy nghĩ điều ǵ , đến khi nghe tiếng Dung gọi , Ông thở dài nói . V́ Ba có con với người đó nên bắt buộc phải có trách nhiệm ….. Dung nghe mà thấy ḷng buốt nhói , trời mùa hè mà Dung cảm thấy lạnh buốt , những giọt lệ thi nhau chảy dài trên g̣ má . Bây giờ Nàng đă hiểu những ǵ xảy đến trong gia đ́nh cả gần năm nay là thế . Dung lấy hết can đảm v́ biết rằng cuộc chiến gia đ́nh giữa Ba Mẹ khó có thể đối thoại và hàn gắn lại với nhau , bây giờ chỉ c̣n một giải pháp cuối cùng là Dung sẽ cố gắng đứng ra làm trung gian ḥa giải . Nàng lau vội ḍng lệ , âu yếm choàng tay qua vai Ông Tân khẽ nói .
- Daddy ! Do you need my help ? I do what ever I can do for you…. Mom always love you , She does not want to lose the family . Ông Tân lắc đầu , lưỡng lự đôi phút rồi nói.
- Khó quá con ạ ! nhiều
lần Ba muốn xin lỗi và muốn Mẹ hiểu cho hoàn cảnh của Ba trong thời
gian này . Thật sự mọi chuyện không đơn giản như Mẹ con nghĩ . Con
biết , trong thời gian Ba ở Việt Nam làm việc, cô Lan là người đă
giúp Ba rất nhiều lại c̣n lo cho Ba từng chút một . Co cũng biết , ở
gần t́nh cảm lâu ngày nẩy sinh . Ba đă có Con với cô Lan . Ba cũng
phải có bổn phận và trách nhiệm với những ǵ Ba đă làm, nhưng hiện
giờ Ba chưa có nghĩ ra được nếu con có thể giúp Ba là nói với Mẹ cho
Ba cơ hội giải quyết mọi chuyện ở bên đó cho êm đẹp , Ba hứa sẽ
không bỏ Mẹ và gia đ́nh đâu . Những ngày qua ,Ba hay lớn tiếng là v́
Ba đang bị sức ép từ bên kia . Con cũng biết , tiền bạc Ba đă đổ hết
vào công ty bên đó . Công việc kinh doanh Ba tưởng dễ nhưng khi bước
vào mới rơ . Mấy tháng nay , thua lỗ quá .Nói rồi , Ba Dung dơi mắt
qua khung cửa sổ như nh́n vào một cơi xa xăm , vẻ mặt trầm tư . Dung
như thầm hiểu về nỗi lo lắng ,ưu tư của Ba , Dung đứng dậy , đến bên
và nói nhỏ vào tai Ba .
- Daddy ! you still have a chance to make peace with Mom .I know
,Mom can’t stop loving you .Ba dung lắc đầu , thở dài .
- Ba đă nghĩ hết cách rổi , đôi lúc Ba cũng muốn xin lỗi Mẹ con
nhưng ….. Dung ngắt lời Ba .
- You have to try Daddy . Don’t give up .
Ba Dung đứng dậy , ôm Dung vào ḷng và nói .
- Tha lỗi cho Ba , lúc nào Ba cũng thương Mẹ và các con chỉ v́ sự yếu đuối và suy nghĩ nông cạn trong lúc nhất thời Ba đă đánh mất tất cả . Lúc đầu Ba nghĩ , chỉ là …. Trong lúc xa nhà , nhưng mọi chuyện không đơn giản như thế khi cô Lan thương Ba thật ḷng , vả lại cô cũng là người chăm lo cho Ba suốt thời gian Ba ở bên đó . Con cũng biết , lửa gần rơm lâu ngày cũng bén , Ba làm sao cưỡng lại được t́nh cảm cô Lan dành cho Ba .Đến bây giờ , mọi chuyện rối như mớ ḅng bong. Bên đó ,cô Lan biết được Ba không thể bỏ gia đ́nh sống với cô , cô chấp nhận tất cả nhưng trên phương diện pháp lư Ba phải có bổn phận cấp dưỡng cho đứa bé và cả cô Lan nữa . Ba đă gợi ư với cô Lan , Ba sẽ bán công ty , chia cho hai Mẹ con cô Một nửa nhưng bên luật sư cô ấy không chịu v́ Ba có bổn phận phải cấp dưỡng cho đứa bé đến khi 18 tuổi như bên này vậy . Ba nghĩ rồi , nếu không c̣ cách nào khác ,Ba sẽ nhường toàn bộ cho cô Lan và đứa bé , ngày mai ba sẽ nói chuyện với luật sư của Ba ,để thương lượng với phía bên kia . Ba muốn trở về với gia đ́nh , với Mẹ , với các con . Ba sẽ làm lại từ đầu . Tha lỗi cho Ba nhé con .Ba nhờ con một việc .Con hăy nói chuyện với Mẹ con, những ǵ Ba nói cho con từ năy đến giờ được không ?
- Sure , Daddy .No problem I will do it.
Dung cảm thông cho hoàn cảnh của Ba , nàng trấn an .
- You have a good choice Daddy . I love you.
Mấy ngày sau , Dung kể cho Mẹ nghe hết nỗi khổ tâm mà Ba nàng đang gánh chịu . Bà Hoa hiểu được , cảm thông và chấp nhận . Bà đă có ư định tha lỗi cho chồng từ lâu . Bà không muốn gia đ́nh tan nát , những đứa con phải sống thiếu t́nh thương của người cha . Bà sẽ hy sinh tất cả để đổi lấy hạnh phúc gia đ́nh . Bà nói với Dung .
- Mẹ sẽ sẵn sàng tha thứ cho Ba con . Dung vui mừng ôm Bà vào ḷng .
- Thank you .Mom !
Trời bắt đầu vào thu , đợt nắng nóng mùa hè cũng bớt dần . Dung rảo bước trên lối đi trong khu nhà nàng , ḷng rộn ră niềm vui . Từ đây, gia đ́nh nàng lại yên ấm tuy rằng Ba của Dung có vất vả hơn trước nhưng Ba rất vui . Hôm Dung làm nhịp cầu giải ḥa cho Ba Mẹ , tự nhiên Dung cảm thấy ḿnh trưởng thành v́ ít ra Dung cũng đă nối lại nhịp cầu gia đ́nh đă găy đổ bao năm nay .Vạt nắng chiều cũng vừa chợt tắt trên cây sồi bên đường trước lối đi . Bầy chim sẻ thi nhau chiêm chiếp gọi nhau trở về trên những càng cây sau một ngày và đang tỉa lông cho nhau . Dung mỉm cười , liên tưởng tới gia đ́nh và nàng rảo bước về nhà .
Gia đ́nh bây giờ rộn ră tiếng cười . Bà Hoa , mặc dù tha thứ cho chồng nhưng chưa tha hẳn . Tân chồng bà ít nói hơn , không biết có phải v́ muốn tránh…. hay sợ bà Hoa ,những công việc nội trợ Anh đều làm thay cho Bà . Anh c̣n nhớ , đêm qua , một đêm thật hạnh phúc sau bao nhiêu sóng gió . Nằm bên nhau mà Anh vẫn c̣n sợ .Bà Hoa đọc được tư ưởng của Anh ,tặng Anh một nụ hôn mà Anh tưởng sẽ không bao giờ t́m lại được . Anh sung sướng gh́ sát Bà và đáp trả . Bà Hoa nhẹ nhàng th́ thào bảo Anh
- Thôi Anh !“ sông có lúc , ḷng người có khúc “ Em tha cho Anh đấy . Tân ph́ cười . Bà Hoa ngạc nhiên tṛn đôi mắt hỏi .
- Anh cười ǵ vậy ? Tân trả lời .
- Em nói lộn rồi . “ sông
có khúc , ḷng người có lúc “ chứ sao lại ……có khúc mà khúc ǵ mới
được .... Bà Hoa tát yêu chồng … và những ân ái lại trao cho nhau
như ngày nào . Cánh én nay đă trở về sau mùa đông dài vời vợi …
BK Trần Luyện 34
Bẫy t́nh
Cánh èn trở về
Chuyến đ̣ t́nh
Chuyện t́nh khó quên
Định mệnh
Đời cứ như là mơ
Hợp đồng hôn nhân
Kỷ niệm chuyến đi
Kỷ niệm dấu yêu
Ngày trở về
Những giờ phút khó quên
Nửa đường gẫy gánh
Nửa vầng trăng khuyết
Ốm vợ
Tản mạn cuối tuần
Thoại Sơn: Mối T́nh Đầu
T́nh cũ không rủ cũng
đến
T́nh yêu trong thời loạn