Chuyến Đ̣ T́nh
Tin chị Lành mất đêm hôm qua đă làm cho mọi người lấy làm thương tiếc ở cái xóm nghèo của khu kinh tế mới này . Tối qua , Ông Ba hàng xóm vừa đặt lưng xuống cái giường được ghép vào nhau bằng những thân cây tràm nhỏ th́ nghe tiếng đập th́nh th́nh vào tấm liếp cửa .Ông vội tụt xuống , đưa cặp gị khẳng khiu ,quơ vội đôi dép rồi bước ra mở tấm liếp . Ông thấy con Lệ con của chị Lành đứng tần ngần trước cửa và khóc sụt sùi . Ông kéo nó vào nhà , đốt ngọn đèn con cóc rồi hỏi .
- Ủa ! Cháu t́m Ông khuya khoắt có chuyện ǵ dậy ?
Con Lệ vẫn khóc thút thít , Ông Ba phải nhắc lại một lần nữa nó mới nín , rồi thưa
- Má con ! Má con …. rồi không biết nói ǵ hơn .
Ông Ba nóng ḷng .
- Má con làm sao ?
Ông Ba áng chừng đoán được chuyện chẳng lành xảy ra v́ mấy bữa nay , Ông nghe nói Lành bị bịnh sốt rất cao và cũng không thấy ra rẫy nhưng Ông đâu nghĩ là bịnh trầm trọng …. Ông hối hả dắt con Lệ ra khỏi cửa rồi đi vội về nhà nó . Vừa vào trong nhà Ông gọi lớn .
- Lành ơi ! Lành à , mày bị sao dậy ?
Ông gọi đến mấy lần nhưng không thấy tiếng trả lời. Ông đến bên giường vén mùng , đưa cái đèn con cóc lên rồi lấy tay lay vai của Lành . Ông giật ḿnh thấy Lành người đă lạnh như tảng băng khi bàn tay Ông chạm vào . Ông tiếp tục gọi mấy lần và lay mạnh hơn nhưng không thấy Lành nhúc nhích . Ông vội vàng bảo con Lệ ở nhà chờ và Ông chạy tức tốc qua nhà Bà Tám gần đó cho Bà hay .
Bà Tám vừa nghe nói , chỉ kịp búi mớ tóc rối bù rồi le te đi theo Ông Ba. Vừa tới nơi , Bà Tám đưa tay sờ nắn toàn thân Lành, Tự nhiên nước mắt Bà nhỏ giọt và sụt sùi, quay qua nói với Ông Ba .
- Con Lành nó chết rồi !!! Ông Ba vẫn chưa tin , nói với Bà Tám .
- Bà coi lại cho chắc , nó mới bị sốt có mấy ngày nay chứ có bịnh hoạn ǵ đâu ?
Bà Tám lắc đầu , miệng lẩm bẩm .
- Tội nghiệp con Lành, mà mấy bữa trước Tôi thấy nó bịnh , người xanh mét , hỏi nó , nó bảo không sao . Tôi c̣n nói nó .Mày bịnh không đi được th́ nhờ thằng Quang bắt đ̣ ra chợ mua mớ thuốc của ông chệt mà uống .
Nó dạ nhưng ráng chừng không có tiền nên không thấy nó nói . Hôm đó ,Tôi c̣n đi bứt giây hồng tiên ngoài bờ mương và cắt lá xả sau vườn, nấu nước cho nó xông mà .Nói xong Bà Tám cầm cái khăn nam quàng ở cổ lên lau nước mắt .Ông Ba chặc lưỡi , lắc đầu dường như ḷng Ông cũng đang dâng lên một nỗi buồn , trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu , mắt Ông nheo lại ra điều suy nghĩ rồi Ông nh́n Bà Tám nói .
- Thiệt t́nh , sao nó vắn số quá , tội nghiệp con Lệ con nó ,sự việc xảy ra đột ngột như thế này giờ biết tính làm sao . Đâu có ai biết gia đ́nh nó ở đâu mà báo tin , ngay cả giấy tờ tùy thân khi nó đến đây, tôi hỏi nó cũng không có .
Bà Tám cất giọng rầu rầu .
- Thôi th́ đợi trời sáng ḿnh tập họp bà con lại rồi mỗi người một tay lo cho nó chứ biết sao bây giờ , nói xong bà lấy tay vuốt đôi mắt Lành và Bà lẩm nhẩm .
- Lành à ! mày sống thiêng, chết thiêng nhớ về phù hộ cho con gái mày nhe , tội nghiệp con bé , mới bằng đó tuổi đầu mà đă mồ côi Cha Mẹ .
***
Lành đến đây có lẽ cũng được sáu bẩy năm . Ngày đó Ông Ba là người được giao chức đại diện cho những gia đ́nh trong khu kinh tế mới này v́ Ông là người lớn tuổi lại có chữ nghĩa nên mọi người tín nhiệm Ông .Hôm Lành đến ,thấy tội nghiệp , Ông huy động bà con người th́ vào rừng đốn cây , người th́ chặt lá dừa nước bên con lạch về dựng cho Lành cái nhà nhỏ che nắng che mưa . Ông Ba thấy hoàn cảnh của Lành thật đáng thương, ngoài chiếc bụng ch́nh ́nh với cái giỏ mây đựng mấy bộ đồ th́ không c̣n thứ ǵ khác . Ông hỏi Lành giấy tờ để báo cáo và xin trợ giúp nhưng Lành cũng chẳng có , Ông đành giúp Lành bằng cách ,xin làm lại giấy tờ tùy thân nhưng quê quán Lành ở đâu th́ Ông cũng mù tịt .
Lành kể , hồi nhỏ đi ở đợ cho một gia đ́nh ở Mỹ Tho, được chủ nuôi ,công việc vất vả nhưng Lành an phận v́ không c̣n chỗ nào khác để nương thân . Sau ngày Miền Nam mất họ không c̣n mướn nữa rồi Lành sống nay đây mai đó kiếm miếng cơm cho qua ngày .
Ngày đó ,Lành có nghe nhà nước giúp những hộ nghèo đi vùng kinh tế mới lập nghiệp , Lành cũng làm đơn xin đi nhưng họ nói Chị không có giấy tờ ǵ chứng minh nên chính quyền chưa giải quyết .
Trong lúc chờ đợi , không hiểu sao Lành lại phải ḷng một gă cũng cùng hoàn cảnh , đang chờ nhà nước cứu xét như Lành . Lúc đó , Lành nghĩ thân gái một ḿnh không biết nương tựa vào đâu . Khi gặp gă , cả hai đă đến với nhau và sống như vợ chồng .
Mấy tháng Sau , đơn chưa được chính quyền giải quyết th́ Lành có bầu . Cuộc sống đă cơ cực giờ c̣n cơ cực hơn , mấy lần Gă thanh niên xúi Lành vất bỏ cái thai nhưng Lành không chịu . Có lẽ v́ sợ trách nhiệm nên gă thanh niên đă âm thầm bỏ trốn .
Lành thất vọng , trong lúc bụng mang dạ chửa không biết nương nhờ vào đâu . Mấy người quen thương t́nh mách bảo Lành lên khu kinh tế mới này may ra t́m được chỗ nương thân và Lành đă lặn lội t́m đến đây và gặp được bà con giúp đỡ .
***
Trời chưa sáng th́ cả cái xóm đă biết tin Chị Lành chết . Mọi người đau buồn và thương cho số phận của Chị và đứa con . Ông Ba huy động bà con , quyên góp mỗi người một chút để mua mấy tấm gỗ tạp ngoài chợ về đóng ḥm để chôn Chị . Xóm tuy nghèo , có những gia đ́nh mấy năm nay chỉ ăn củ sắn , củ khoai cho qua ngày ấy vậy khi có chuyện cần đến , tất cả moi người đều chung tay góp sức lo cho nhauHôm đưa Lành đi chôn ở g̣ đất phía bên kia con lạch , cả xóm âm thầm theo sau chẳng ai nói nửa lời. Thương Chị lành đă đành nhưng khi nh́n bé Lệ đầu chít khan tang đi theo sau , mọi người không sao cầm được nỗi cảm xúc .
Sau khi chôn cất Chị Lành xong , Ông Ba thông báo họp tổ và cám ơn bà con đă giúp đỡ lo cho chị Lành mồ yên mả đẹp . Vấn đề được Ông đưa ra hội ư là bé Lệ , bây giờ bà con trong xóm giải quyết như thế nào nếu không có ai đứng ra nhận nuôi . Ông sẽ phải báo cáo lên cấp trên để giải quyết và có thể nhà nước sẽ chuyển bé Lệ vào viện mồ côi . C̣n nếu có ai là người lănh trách nhiệm nuôi bé Lệ , Ông sẽ tŕnh lên chính quyền xin giấy tờ hợp thức hóa .Khi nghe
Ông Ba tŕnh bày , Bà Tám trong lúc nhất thời không chần chờ, Bà lên tiếng .
- Con Lệ cứ để nó ở với Tôi , có nó hủ hỉ tôi cũng đỡ buồn .
Ông Ba nghe Bà Tám nói , gật đầu chừng như đồng ư nhưng Ông nh́n mọi người rồi nói .
- Cám ơn Bà Tám , Tui xin hỏi ư kiến của bà con, có ai có ư kiến ǵ không? vừa dứt lời , Bà Sáu ghe lên tiếng .
- Chuyện Bà Tám nuôi Bé Lệ tôi thấy cũng không có ǵ trở ngại nhưng cũng phải chờ tŕnh lên chính quyền rồi làm giấy tờ cho hợp lệ .
Mọi người nh́n nhau xem có ai góp ư nhưng không thấy , có lẽ họ sợ v́ ở cái xóm này , ai cũng nghèo nên không dám nhận nuôi bé Lệ . Độ vài phút , áng chừng không thấy ai có ư kiến ǵ thêm . Ông Ba lắc đầu , chặc lưỡi tính nói điều ǵ nhưng Bà Tám chen dô.
– Thôi ! tạm thời không ai nhận , trong khi chờ tŕnh lên trên, cứ để con Lệ ở bên tui .
Chẳng c̣n phương án nào khác giải quyết trong lúc này , buổi họp kết thúc , ai về nhà nấy .
***
Nói đến Bà Tám , trước 30/4 gia đ́nh Bố Mẹ Bà thuộc giai cấp thuần nông , không giàu có ǵ .Những tưởng rằng khi chiến tranh kết thúc , gai cấp lao động như gia đ́nh bà sẽ được cách mạng đề cao nhưng ngược lại , gia đ́nh bà lại phải chứng kiến biết bao nỗi đau thương ngay cả mất người thân và tan cửa nát nhà .Vào một buổi chiều cuối tháng năm, sau bữa ăn tối , cả nhà đang ngồi uống trà th́ có bốn người mặc quân phục bộ đội đến gơ cửa .Ông Hào , Bố của Bà Tám ra mở cửa và Ông nhận ra một trong bốn người mặc quân phục trên ngực có đeo nhiều huy chương đó là gă Tư thọt .
Ông c̣n nhớ , hơn hai mươi năm trước , ông nghe theo lời đường mật của gă tư Thọt trốn vào mật khu Yên Luân Tây Ninh giáp biên giới với Capuchia .Hồi đó mới 18 tuổi , tính t́nh bồng bột , chưa hiểu hai từ cách mạng , cộng sản là ǵ đến khi nằm trong mật khu và sống chung với họ trong suốt 10 năm mới thấu hiểu được sự thật về cộng sản nhưng mọi chuyện đă trễ . Nhiều lúc Ông muốn trốn về nhưng không có cơ hội , nhất là mối đe dọa về tính mạng của cả gia đ́nh nên ông đành chờ thời cơ để thoát khỏi nơi này .
Bây giờ gặp lại gă trong hoàn cảnh này , thay v́ mừng nhưng ngược lại v́ biết chuyện không lành sắp xảy ra . Ông Hào gật đầu chào nhưng không nói ǵ .
Gă Tư thọt lúc đó mặt hắn đanh lại như thép khi nh́n Ông Hào, gă không hỏi , rút từ sà cọt một tờ giấy , đọc lệnh bắt giam Ông Hào từ trung ương quân ủy đưa xuống . Sau đó , gă ra lệnh cho ba tên kia đến trói tay Ông Hào và dẫn đi . Cả nhà hoảng hốt , Bà Hào từ trong bếp chạy ra nhưng bị gă ngăn lại rồi quay gót .Lúc đó , hai người con của Bà Hào là cô Tám và Út Hết quá sợ hăi , chỉ biết đứng nh́n cha ḿnh bị kéo đi cho đến khi bóng Ông khuất ở đầu hẻm . Cả hai không biết chuyện ǵ đă và đang xảy ra , tại sao họ lại bắt Cha ḿnh đi như vậy . Mấy ngày sau , Bà Hào không thể dấu các con được nữa rồi Bà kể .
Ở vào thập niên 60 , hầu hết các thanh niên Miền Nam trong độ tuổi 18 đến 35 đều phải thi hành quân dịch . Ông Hào ngày đó được miễn dịch bởi v́ Ông bị tàn phế một con mắt từ hồi bẩm sinh .Trong xóm cùng trà với ông có gă Tư thọt cũng được miễn dịch . Thế rồi vào một ngày kia , cả xóm xôn xao khi nghe ông Hào và gă Tư thọt tự nhiên mất tích , đi đâu ngay cả Bà Hào cũng không rơ . Bà con cḥm xóm cứ đồn ầm lên , có người nói qua Campuchia làm ăn , có người lại bảo không khéo lại vào bưng .. v . v .. và nhiều điều qua tiếng lại . Chỉ vài ngày sau , khi tiếng đồn đó lên đến tai trưởng ấp , họ nghi ngờ rồi cục an ninh quân đội đến hỏi thăm nhưng Bà Hào chỉ biết trả lời không biết ông đi đâu .
Măi đến cuối năm 1965 khi chính quyền thông báo cho gia đ́nh. Ông Hào là cán binh nằm trong phân đội vũ trang thuộc huyện châu thành , tỉnh Tây Ninh đă xin ra hồi chánh trong trận đánh của Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa và được hưởng chính sách khoan hồng của chính phủ trở về nhà làm ăn . Lúc này Bà Hào mới vỡ lẽ là Ông cùng gă Tư thẹo đi vào mật khu , không phải qua campuchia làm ăn như tin đồn .
Từ giữa năm 1966 đến tháng 3 năm 1967 , cuộc chiến bắt đầu leo thang , chiến dịch Junction city ở Tây Ninh được triển khai . Đây là cuộc chiến lớn nhất được phối hợp giữa quân đội Mỹ và Việt Nam Cộng Ḥa nhằm đánh thẳng vào căn cứ của mặt trận giải phóng miền nam tại chiến khu C .
Ngày đó , quân đội Việt Nam Cộng Ḥa nhờ lấy được tin t́nh báo chính xác từ các hồi chánh viên nên trận đánh đă làm thiệt hại gần một nửa tiểu đoàn chính quy bắc việt đang dưỡng quân ở chiến khu .
Sau thất bại đó, mặt trận giải phóng t́m ra được nguyên nhân , chính những cán binh hồi chánh đă cung cấp tin tức cho phía VNCH trong trận đánh . Ông Hào là một trong những người đă nằm trong danh sách đó v́ vậy họ đă t́m đến và bắt Ông đi .
Ông Hào biết một điều là không thể sống khi miền Nam mất , mấy lần Ông đă t́m cách bỏ trốn nhưng không được v́ những tên du kích ở xóm canh chừng gắt gao .
Từ ngày Ông Hào bị bắt , gia đ́nh không biết họ đưa ông đi đâu . Khoảng một tháng sau , tin ông Hào đă bị xử bắn v́ có nợ máu quá nhiều với cách mạng . Khi nghe tin chồng chết , Bà Hào lâm bệnh rồi qua đời . Kế đến , căn nhà đang ở cũng là mục tiêu và bị xung công để làm tổ dân phố , cô Tám và người em út cũng bị cưỡng bức đi vùng kinh tế mới và có mặt ở nơi đây đến bây giờ .
***
Buổi họp tổ lần này bàn về ai là người nhận lănh nuôi bé Lệ con của chị Lành . Ông Ba đă có hội ư với cấp lănh đạo và họ cho biết nếu ai đó đảm trách việc nhân nuôi bé Lệ , chính quyền sẽ giúp đỡ .Ông Ba chưa nói hết câu , Bà Tám nhảy dô miệng Ông khi nhắc đến hai chữ “ chính quyền” , Bà không vui v́ đă làm cho gia đ́nh bà tan nhà nát cửa . Bà nhổ miếng trầu đang nhai xuống đất , định nói câu ǵ cho bơ ghét nhưng lại thôi v́ biết rằng có nói cũng chẳng ích ǵ . Bà liếc mắt nh́n Ông Ba ra chiều đợi thêm ư kiến . Ông Ba nh́n mọi người , rồi quay qua Quang tổ phó hỏi .
_ Quang ! Ư mày như thế nào ,Tao thấy mày ở một ḿnh mà lại quí trẻ con , hay mày có muốn nhận con Lệ làm con nuôi đi , dù ǵ mày cũng có chữ nghĩa rồi kèm con Lệ học cũng được .
Bé Lệ vừa nghe Ông Ba đề nghị , nó vui nh́n Quang rồi cười . Quang đưa tay găi đầu nh́n mọi người lắp bắp trả lời .
- Dạ ! Dạ ! con th́ không sao nhưng c̣n tùy vào mọi người nữa
Chị Liên năy giờ ngồi nghe , thấy vậy chị lên tiếng ..
- Em không trách Anh quang nhận nuôi bé Lệ nhưng sau này Bé lớn lên , chuyện phụ nữ làm sao Anh chỉ dẫn được cho cháu .
Ông Ba nghe thế gật đầu .
- Cám ơn Chị , Nhờ Chị nhắc Tôi mới nhớ , thôi ! Tôi đề nghị chị Liên tạm thời nhận nuôi bé Lệ heng , dù sao chị cũng là phụ nữ vả lại chị c̣n trẻ dễ dàng chăm sóc bé Lệ hơn .
Thấy cách giải quyết có t́nh , có lư mọi người có mặt đều nhất trí . Chị Liên lên tiếng .
- Cám ơn Ông Ba , Bà Tám ,anh Quang và mọi người. Từ nay con sẽ thay chị Lành coi sóc bé Lệ , bé Lệ sẽ gọi Ông Ba , Bà Tám là Ông Bà ngoại , c̣n anh Quang là bác có được không ?
Mọi người người đều đồng ư , bé Lệ vui quá , chạy lại xà vào ḷng chị Liên và kêu hai tiếng Má Liên .
***
Nhắc đến Anh Quang tổ phó ở đây, trước đây Anh là hạ sĩ quan thuộc Tiểu Đoàn 42 Biệt Động Quân , 30/4 Anh bị bắt đi cải tạo tại hơn một năm . Vợ Anh v́ không chịu được cảnh cực khổ buôn thúng bán bưng vả lại c̣n trẻ nên đă sa vào con đường t́nh ái với một gă công an rồi bỏ Anh .Khi ra tù , Anh không c̣n chỗ ở v́ căn nhà đă bị tên công an và người vợ lấy mất . Anh buồn và thất vọng nên t́nh nguyện đi vùng kinh tế mới để khỏi phải chứng kiến cảnh đời tệ bạc .Cũng may là Anh chưa có đứa con nào với người đàn bà bỏ Anh .
Anh Quang được mọi người trong khu kinh tế thương mến v́ Anh luôn sẵn sàng giúp đỡ hễ ai cần đến nhất là những gia đ́nh neo đơn như gia đ́nh chị Lành , chị Liên . Tất cả những việc nặng như sửa lại cái mái nhà dột nước , chặt cây vây lại cái chuồng gà .v. v .. đều do Quang làm hết . Mọi người trong làng thấy vậy muốn cho Anh và chị Liên trở thành một gia đ́nh nhưng Anh c̣n ngần ngại chưa dám tiến xa hơn . Một lần đổ vỡ, vết thương trong ḷng của Anh vẫn c̣n đó nhất là mỗi khi nghĩ đến . Anh cứ lo sợ như chim đậu cành mềm.
Thật sự Anh cũng rất thương Liên nhưng ngại chưa dám ngỏ nhưng từ ngày Liên nhận bé Lệ làm con, Anh có cớ hay sang nhà chơi , hôm th́ gởi cho Liên mớ cá Anh đi giăng câu , bữa th́ đưa sang ít quả trứng . T́nh cảm cứ thế mà tăng dần với những ân cần mà Anh dành cho Liên . Liên biết điều đó nhưng vẫn c̣n e lệ .
Hoàn cảnh của chị Liên cũng đáng thương lắm , ngày xưa Gia Đ́nh Chị ở phường 6 Quận Tân B́nh . Ba chị là một sĩ quan thông dịch viên , Mẹ chị ở nhà trông coi tiệm tạp hóa và lo việc nội trợ ,nhà chỉ có hai chị em , cô Em đă có gia đ́nh , Chị tốt nghiệp sư phạm và đang dạy tại trường mẫu giáo ở nhà thờ Chí Ḥa . Sau ngày 30/4 Ba chị bị bắt đi tù , mấy năm sau v́ không chịu nổi cảnh khổ cực rồi chết trong tù , Mẹ chị đau buồn , lâm bệnh vài năm sau cũng ra đi
Những tưởng cuộc sống sẽ tạm yên nhưng vào một hôm trên phường thông báo là theo chỉ thị của nhà nước . Vườn rau muống Lộc Hưng đằng sau khu nhà của Chị nằm trong kế hoạch xây công viên và đài tưởng niệm liệt sĩ nên một số căn nhà bị giải tỏa trong đó có nhà của Chị. Các gia đ́nh rất bức xúc nhưng không làm ǵ được , mặc dù nhà nước ra văn bản sẽ đền bù nhưng đă nhiều năm vẫn chưa có kết quả nên Chị chỉ c̣n cách là xuống vùng kinh tế mới này sống tạm và chờ giải quyết .
***
Hôm Làm đám giỗ trăm ngày cho mẹ của bé Lệ , Tối hôm đó Ông Ba , Bà Tám , Quang và Liên cùng bé Lệ trải chiếu ngồi ngoài sân . Ông Ba và Quang th́ nhâm nhi ly rượu với cá lóc nướng . Liên và Bà Tám ngồi uống trà ăn bánh ngọt , bé Lệ ngồi trong ḷng Liên . Tất cả cảm thấy hạnh phúc như thể một gia đ́nh . Trong lúc Liên rót trà mời Bà Tám , Ông Ba nh́n Liên rồi bảo .- Liên à ! Tao thấy bay cũng đă lớn rồi , vả lại bây giờ mày nuôi con Lệ , gánh nặng đang đè trên vai mày . Thôi th́ mày kiếm ai đó về sống chung cho có đôi có cặp để nương tựa nhau , chứ già kén kẹn hom đó bây .
Liên đặt b́nh trà và trả lời ông Ba .
- Hổng sao đâu ông Ba , con giờ đây có bé Lệ nên thấy vui , vả lại tuổi con ai mà thèm lấy , vừa nói Liên liếc nh́n Quang .
Ông Ba thấy hai đứa cứ liếc nhau hoài mà không nói ǵ Ông cầm ly rượu nhấp môi rồi cất tiếng ḥ bâng quơ .
“ Tḥ tay.. a..a.. mà ngắt cọng ng̣ , thương Em đứt ruột ….giả đ̣ ngó lơ .”
Bá Tám nghe thế cũng chen vào .
- Đúng đó bay ! Con gái có th́ , có lứa lo mà kiếm chồng đi kẻo già rồi đẻ đái không được đâu , như tao đây nè , có muốn cũng không được .
Ông Ba nghe bà Tám nói thế ông cười ré lên .
- Trời ! sao nay chị Tám ăn trúng ǵ mà dám thổ lộ tâm sự dữ dậy ? Tại chị khó tính quá chứ tôi thấy nhiều ông cũng … Bà Tám nghe thế thấy mát bụng rồi nói bâng quơ .
- Chắc cũng có Ảnh trong đó phải hông Anh Ba ?
Ông Ba găi đầu ậm ừ v́ Bà Tám nh́n suốt tim đen , Ông tảng lờ đưa tay với ly rượu uống ực một cái rồi than .
- Rượu nay sao đắng quá vậy ta ? mày mua ở đâu đó Quang .
Quang nh́n ông Ba ph́ cười rồi nói .
- Ông Ba , chưa tới lượt Ông , ly đó của con mà !
Trời về đêm , vầng trăng lưỡi liềm đang giăng ngang đỉnh đầu , những v́ sao lấp lánh trên bầu trời . Bé Lệ nh́n sao rồi bắt Ông Ba kể chuyện cho nó nghe . Ông ngước mắt lên trời , đưa tay chỉ và bảo con Lệ nh́n lên rồi Ông chầm chậm nói .
- Mày thấy ngôi sao to và sáng rực đó không , đó là sao vua ,c̣n ngôi sao nhỏ hơn một chút về hướng tây có cái đuôi dài như cái chổi người ta gọi là sao chổi , c̣n chênh chếch hướng nam mấy sao chụm lại có h́nh như cái chuông sáng rực đó là sao chuông . Lệ ! mày có thấy cḥm sao đằng kia không , Lệ nhíu mắt dơi theo hướng Ông Ba chỉ nó nói , hổng thấy Ông Ngoại . Ông kéo nó lại sát bắt nó nh́n kỹ rồi Ông nói , cḥm sao cong cong đó là sao lưỡi cầy , có người gọi là sao thần nông . Lệ thích quá đến kéo cổ Má Liên rồi áp đầu vào ngực má . Ông Ba quay qua Quang bảo .
Quang !- Dạ! Ông Ba gọi con .
- Mày dạo lại mấy câu vọng cổ cho mọi người nghe coi nào , hôm trước tao thấy mày ca bài Sao vua ǵ đó mùi quá , Tao nghe mà muốn đứt ruột.. . nói rồi ông nh́n Bà Tám . Liên đang ôm bé Lệ nghe Ông Ba giới thiệu Quang ca vọng cổ , v́ chưa bao giờ được nghe, Liên liên tiếng .
- Chà ! Anh Quang có tài mà dấu ta ! nói rồi Liên liếc nh́n Quang . Quang thấy mặt ḿnh nóng ran , biết là Liên trách yêu , Anh bèn đáp lại .
- Tại bữa đó buồn quá , ca cho vơi sầu đó mà , sao Ông Ba biết con ca vọng cổ hồi nào vậy ?
Ông Ba xé miếng mồi vừa nhai vừa nói .
- Mày làm ǵ mà qua được mắt Tao , con muỗi bay qua Tao c̣n biết con nào đực con nào cái , vừa nói ông nháy mắt với Liên .
Quang bẽn lẽn ,Anh cảm nhận được một làn hơi ấm qua những câu nói đầy hàm ư của Ông Ba , Anh hắng giọng rồi nói .
- Con ca nhưng không ai được chê con nghe , rồi Anh nh́n Liên và cất giọng .
Sao vua ..a a à… chín cái nằm kề …, Thương Em từ thủa ..a a à…. mẹ źa với …. Cha …. Sao vua …a a à. chín cái nằm xa . Thương Em từ thủa ..a.a a .mẹ mang a a….trong …ḷng .Sao vua a a à…..chín cái nằm chồng…. Thương Em từ thủa …a a.à.Mẹ bồng trên …. tay . Sao vua a. a à……chín cái nằm ngay , thương Em từ thủa… a….biết đi…a..biết ḅ . …….Quang vừa xuống xề câu cuối Bà Tám vỗ đùi cái đét.
- Mèng đét ơi , thằng này nó ca c̣n mùi hơn Út Trà Ôn nữa , hèn chi Ông Ba nói đâu có trật .
Liên thấy tim ḿnh đập mạnh , nàng làm bộ rót trà vào ly Bà Tám rồi liếc Quang và nói .
- Nhờ Ông Ba nhắc mới biết Anh Quang có nhiều tài dữ heng . Thấy mắt bé Lệ sụp xuống chừng như buồn ngủ Liên xin phép .
- Khuya rồi con phải cho bé Lệ dô ngủ , Ông Ba , Bà Tám , Anh Quang ngồi chơi nhé , nói rồi Liên nh́n Quang mỉm cười đứng lên dẫn con Lệ vô nhà .
Ông Ba vui quá v́ ông gài cho thằng Quang phải nói ra những uẩn khúc trong ḷng . Thương nhau th́ phải nói . Ông nháy mắt với Bà Tám cùng đứng dậy và nắm tay Bà Tám đi về .
C̣n lại ḿnh Quang , Anh thu dọn ly tách và gấp cái chiếu lại lững thững về nhà .Vầng trăng lưỡi liềm hôm nay sao đẹp quá ,tựa chiếc thuyền nan đang lênh đênh trên con sông và chuyên chở mối duyên t́nh của Anh và Liên .
***
Cả tuần nay , Quang không thường xuyên tới nhà Liên , ông Ba nh́n bộ dạng của Quang hỏi nó nhưng Quang chỉ găi đầu ậm ừ cho qua chuyện . Liên cũng thế , ngoài những lúc qua nhà má con Lệ thắp nhang , Liên cặm cụi với mảnh vườn sau nhà . Ông Ba gặp Bà Tám hỏi nhưng Bà Tám cũng không hiểu chuyện ǵ xảy ra giữa Quang và Liên .Vào một buổi trưa , Bà Tám đội nón đi ra bờ sông hái rau muống rừng về nấu canh chua . Đang đi , Bà đứng lại nheo mắt nh́n phía xa xa ở bờ sông có bóng người , Bà buột miệng nói thầm .
- Ai mà ngồi đó làm chi giờ này zậy , nói rồi Bà tiếp tục đi , vừa đến nơi , nhận ra bóng dáng của thằng Quang, Bà đến bên tằng hắng .
- Chà ! đứa nào ngồi đây làm ǵ zậy ?
Nghe tiếng Bà Tám , Quang quay lại ngước lên rồi nói .
- Dạ ! con tính kiếm mấy con cá chiều nay kho ăn Bà Tám ơi .
Bà Tám nh́n vẻ mặt bơ phờ ,hốc hác của Quang , Bà sinh nghi rồi hỏi .
- Mày là dân câu cá thứ thiệt ở đây , mày biết giấc nào cá ăn, giấc nào không, sao mày ngồi đây làm chi , có chuyện ǵ phải hông ?
Quang trả lời Bà Tám một cách bâng quơ .
- Nhà không có ǵ làm buồn quá ,ra ngồi câu cá cho đỡ buồn vậy mà .
Bà Tám nghe qua , hiểu ư , Bà hắng giọng rồi hỏi Quang .
- Quang à ! thường th́ mày có biết một ngày có mấy chuyến đ̣ ra chợ hông , lâu quá hổng đi , Tám quên mất .
Thấy bà Tám hỏi , Quang trả lời ngay .
- Có tới bốn chuyến lận Bà Tám ,sáng giờ con ông sáu Bảnh đă chạy hai chuyến rồi , c̣n hai chuyến nữa mà Bà Tám cần mua ǵ con gởi mua cho .
Bà Tám ngồi xuống giọng nhè nhẹ .
- Tính mua mấy lạng đường với lít dầu về thắp đèn nhưng mai mua cũng được , hổng sao ,đ̣ ngày nào mà chả có . nói rồi Bà Tám nh́n Quang và hỏi .
- Bộ mày với con Liên giận nhau hả ?
- Không có đâu Bà Tám . Quang trả lời .
- Thôi mày đừng có dấu Tám nữa , nh́n bộ dạng mày với con Liên sáng nay Tám đoán ra rồi . Tám hỏi mày ở con kinh này , ngày nào cũng có mấy chuyến đ̣ , mày không đi buổi sáng mày đi buổi chiều , c̣n không th́ mày đợi qua ngày mai , ngày mốt nhưng có một chuyến đ̣ nó chỉ đến có một lần … Tám nói vậy , chắc mày hiểu . Nói xong Bà Tám , đứng dậy quay gót , lững thững ôm mớ rau muống rừng theo con đường ṃn trở về nhà .
Quang chợt giật ḿnh , hiểu được những ǵ Bà Tám vừa nói , vội vàng đứng dậy . Anh cảm thấy tim ḿnh dâng lên một niềm cảm xúc giống như lần đầu tiên gặp Liên . Anh chạy vội về trong xóm để nói với Liên là Anh rất thương Liên và bé Lệ , câu mà đáng lẽ Anh phải nói nó từ lâu v́ Anh không muốn để lỡ thêm một chuyến đ̣ t́nh lần này nữa . /.Trần Luyện 34
Tiếng trống Mê Linh
Ốm vợ
Một
đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một
đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ
Mối t́nh qua hai
thế hệ
Những điều đến
muộn màng
Lời nói cứu
người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh
Nửa vầng trăng
khuyết
T́nh yêu trong
thời loạn
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn:
Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó
quên
May mắn &
Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về
từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Rồi lá thay màu
Từ gịng sông này
Làng tôi
C̣n đó tuổi thơ
Tháng 7 trời mưa
Chuyện đang
cần đề tựa
Hành tŕnh đến
Tự Do
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng
Đông Tác - Dĩ An
Dở dang
Tất niên
"Nội" 2015-2016
Tết trong kỷ niệm
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh
cảm đồng môn
42 Năm T́nh
Chúc mừng hội ngộ
Tôi và Tiểu Đoàn 7
TQLC
Thơ gửi Đại Gia
Dấu ấn vào đời
USA 20 năm và Tôi
Hăy c̣n đó niềm
tin
Pleiku và hoài
niệm
Kư sự
những ngày tháng 2
Một mảnh đời
Xuân quê hương
Một chuyến về
thăm nhà
Tết đến
Một buổi
chiều, hai người già
Đời người như
thoáng mây bay
Hồi tưởng về
một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng
ḿnh
Hai h́nh ảnh -
một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè
không thể quên !
Họp mặt
Những cái
tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh
của 5 ngày t́m về một thời tuổi
trẻ
Kỷ niệm Quân trường:
Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc
sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng
chúng tôi
Bài thơ trên
đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái
ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi
tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây
Du Hí truyện
Làm trong
sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối
trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng
không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên