MỘT ĐỜI NỔI TRÔILỜI MỞ ĐẦU
Cuộc đời tôi gắn liền với những biến động lớn của đất nước. Từ một cậu học tṛ lớn lên trong mái trường miền Nam, trở thành người lính của Quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, rồi tù nhân cải tạo, người thợ mộc nghèo nơi quê nhà, và cuối cùng là một người dân định cư trên đất Mỹ.
Tôi viết lại những ḍng hồi kư này không để oán trách hay kể công, mà để ghi lại một đời người đă đi qua lịch sử, như một lời nhắn gửi cho con cháu mai sau.
CHƯƠNG I - TUỔI THƠ VÀ NHỮNG NĂM HỌC ĐƯỜNG
Tôi bắt đầu con đường học vấn tại trường tiểu học giồng ông Tố. Những năm tháng ấy, cuộc sống c̣n đơn sơ nhưng đầy kỷ luật và t́nh người. Thầy cô không chỉ dạy chữ mà c̣n dạy cách làm người.
Lên trung học, tôi lần lượt theo học tại các trường Đạt Đức, Nguyễn Duy Khang, Văn Hiến, rồi trung học Nông lâm súc B́nh Dương. Mỗi ngôi trường là một chặng đường, mỗi lần chuyển trường là một lần học cách thích nghi với hoàn cảnh.
Tuổi trẻ của tôi trôi qua giữa sách vở, bạn bè và những ước mơ c̣n rất trong sáng, chưa hề biết rằng sóng gió lớn đang chờ phía trước.
CHƯƠNG II - BƯỚC VÀO QUÂN NGŨ
Ra trường, trước vận nước và bổn phận của một thanh niên, tôi nhập ngũ, theo học tại Quân Trường Thủ Đức, khóa SQTB 8/72 B+C.
Thời gian quân trường kéo dài 12 tháng, gồm:
• 3 tháng huấn luyện căn bản tại TTHLQT.
• 6 tháng huấn luyện chuyên môn tại Thủ Đức
• 2 tháng hành quân chiến dịch
• thời gian c̣n lại cho diễn tập và chuẩn bị ra trường
Tôi không bao giờ quên ngày diễn hành 19 tháng 6 năm 1973 – một ngày đầy tự hào của đời lính trẻ.
CHƯƠNG III - ĐỜI LÍNH NGOÀI MẶT TRẬN
Ra trường, tôi được điều về Tiểu khu Kiến Tường, lần lượt đảm nhiệm các chức vụ:
• Trung đội trưởng
• Đại đội phó
• Quyền đại đội trưởng
Sau đó, tôi về Tiểu khu, làm việc tại Pḥng 2, giữ chức Trưởng ban Không Thám , rồi được cử đi học tại trường T́nh báo.
Con đường binh nghiệp của tôi đang tiếp diễn th́ lịch sử sang trang, và vận mệnh cá nhân cũng rẽ sang một hướng khác.
CHƯƠNG IV - NGÀY MẤT NƯỚC
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là dấu mốc không bao giờ quên trong đời tôi.
Miền Nam sụp đổ. Quân đội tan hàng. Niềm tin và lư tưởng của cả một thế hệ bị chôn vùi trong im lặng.
Sau đó, tôi bị đưa đi học tập cải tạo, bắt đầu chuỗi ngày tù đày kéo dài 6 năm.
CHƯƠNG V - SÁU NĂM TÙ CẢI TẠO
Tôi bị giam giữ qua nhiều trại:
KaTum – Phước Long – Bùi Gia Mập – hàm Tân Thuận Hải.
Đó là những ngày đói khát, lao động khổ sai, bệnh tật, và utinh thân bị thử thách đến tận cùng. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tôi học được cách chịu đựng, nhẫn nại và giữ lấy nhân phẩm.
CHƯƠNG VI - TRỞ VỀ ĐỜI THƯỜNG
Sau khi được thả, tôi trở về Mộc Hóa, sống âm thầm bằng nghề thợ mộc.
Cuộc sống sau tù không dễ dàng. Tôi như người lạc lống trong một xă hội mà ḿnh không c̣n chỗ đứng.
Nhưng tôi vẫn sống, vẫn lao động, và vẫn chờ một lối thoát cho tương lai con cái.
CHƯƠNG VII - RA ĐI VÀ LÀM LẠI CUỘC ĐỜI
Cuối cùng, tôi được đi theo diện HO 33, sang Hoa Kỳ định cư.
Tôi sống tại tiểu bang Tennessee, thành phố Chattanooga, cho đến nay đă 31 năm.
Những ngày đầu nơi xứ lạ, tôi bắt đầu lại từ con số không. Nhưng ít ra, tôi được sống trong tự do.
CHƯƠNG VIII - HIỆN TẠI VÀ NH̀N LẠI
Hôm nay, tôi đă về hưu, sống b́nh yên bên gia đ́nh cùng vợ con .
Tôi có năm người con và mười cháu nội ngoại - đó là gia tài lớn nhất của đời tôi.
Nh́n lại quăng đường đă đi qua, tôi không oán trách, không hối tiếc.
Tôi chỉ thấy ḿnh là một con người nhỏ bé trong ḍng chảy lớn của lịch sử, đă cố sống cho trọn đạo làm người.
LỜI KẾT
Nếu có điều ǵ để lại sau cùng, tôi mong con cháu hiểu rằng:
Tự do không phải tự nhiên mà có.
Và nhân phẩm là thứ không ai được phép đánh mất, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.
BK Lê Văn Năm
Ốm vợ
Một
đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một
đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ
Mối t́nh qua hai
thế hệ
Những điều đến
muộn màng
Lời nói cứu
người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh
Nửa vầng trăng
khuyết
T́nh yêu trong
thời loạn
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn:
Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó
quên
May mắn &
Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về
từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Rồi lá thay màu
Từ gịng sông này
Làng tôi
C̣n đó tuổi thơ
Tháng 7 trời mưa
Chuyện đang
cần đề tựa
Hành tŕnh đến
Tự Do
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng
Đông Tác - Dĩ An
Dở dang
Tất niên
"Nội" 2015-2016
Tết trong kỷ niệm
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh
cảm đồng môn
42 Năm T́nh
Chúc mừng hội ngộ
Tôi và Tiểu Đoàn 7
TQLC
Thơ gửi Đại Gia
Dấu ấn vào đời
USA 20 năm và Tôi
Hăy c̣n đó niềm
tin
Pleiku và hoài
niệm
Kư sự
những ngày tháng 2
Một mảnh đời
Xuân quê hương
Một chuyến về
thăm nhà
Tết đến
Một buổi
chiều, hai người già
Đời người như
thoáng mây bay
Hồi tưởng về
một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng
ḿnh
Hai h́nh ảnh -
một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè
không thể quên !
Họp mặt
Những cái
tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh
của 5 ngày t́m về một thời tuổi
trẻ
Kỷ niệm Quân trường:
Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc
sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng
chúng tôi
Bài thơ trên
đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái
ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi
tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây
Du Hí truyện
Làm trong
sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối
trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng
không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên