Đời cứ như là mơ
Chương IHương đứng đón Trường ở sân bay Tân Sơn Nhất ngay lối ra , trên tay cầm tấm bảng ghi tên ( Trần Trường USA ) và dơ lên cao để cho Trường thấy . Hương không quên mở tấm h́nh trong điện thoại mà Trường đă gởi hơn một tuần lễ trước đây để dễ dàng nhận diện .
Hương dáo dác nh́n đoàn người kéo hành lư đang bước ra khỏi cửa hải quan mà ḷng bồn chồn , lo lắng . Cuối cùng Hương cũng nhận ra được Trường khi thấy một người đeo kiếng đen, đầu đội mũ lưỡi trai đang dáo dác nh́n và tiến về phía trước . Hương sợ Trường không thấy , dơ tấm bảng cao hơn , rồi đưa tay vẫy gọi . Anh Trường ! Anh Trường !
Trường nghe ai đó gọi tên ḿnh , cố nh́n kỹ trong đám đông đang đứng đợi đằng kia và nhận ra là Hương . Anh chạy đến bên , buông cái vali xuống , dang rộng ṿng tay ôm Hương , chỉ nói được hai tiếng . Em ! Em ! rồi cả hai ôm nhau trong giây phút đầu gặp gỡ .Măi sau Trường mới buông Hương ra , âu yếm nắm bàn tay mềm mại , nh́n thẳng vào đôi mắt Hương , nở nụ cười nói .
- Cám ơn Em rất nhiều đă đến đón Anh . Em khỏe không ,Anh xin lỗi đă để Em chờ hơi lâu ? Hương hơi e lệ rồi nói .
- Em khỏe ! Hương ngước nh́n thấy dáng vẻ của Trường mệt mỏi , Nàng hỏi .
- Chuyến bay đường dài Anh mệt lắm phải không ?
Tuy mệt nhưng Trường cười trả lời .
- Không sao đâu Em . Anh vẫn thường xuyên bay như thế này khi công ty gởi Anh đi làm việc ở nước ngoài nên quen rồi . Em đợi Anh lâu chưa ? Hương trả lời .
- Em cũng mới vừa đến khoảng nửa tiếng thôi . Anh xuống vào buổi chiều lại trùng vào giờ tan sở nên bị tắc đường , v́ vậy mà Em tới trễ một chút .
Trường vẫn nắm bàn tay của Hương rồi kể .
- Đúng ra chuyến bay đến đúng giờ nhưng bị delay ở phi trường Haneda bên Nhật mất gần hai tiếng nên về đây trễ . Thật vất vả cho Em quá !
Hương thấy đứng đây nói chuyện không tiện v́ ngay lối đi , bảo Trường ra bên ngoài . Vừa bước đi , Hương nh́n thấy Trường chỉ kéo duy nhất một chiếc vali nhỏ , Nàng hỏi .
- Hành lư của Anh ….?
Trường hiểu ư , nh́n Hương cười rồi trả lời .
- Anh không mang ǵ nhiều ,vài bộ đồ và ít đồ dùng cá nhân , đàn ông độc thân đi đâu cũng đơn giản lắm Em ạ ! vả lại Em đă dặn Anh đừng mang ǵ nhiều , về đây nếu cần ǵ ,siêu thị bên này rẻ lắm
Hương dắt tay Trường len lỏi qua đám đông đi ra ngoài . Chiếc Vina taxi Hương mướn đang đậu sẵn chờ ở băi đậu . Người tài xế thấy Hương từ đằng xa đi tới , gă vội vă bước ra rồi mở cửa sau , cúi đầu mời Hương và Trường vào ghế .
Khi xe ra khỏi phi trường , gă định hỏi Hương muốn về khách sạn ngay hay c̣n đi đâu … nhưng khi liếc qua kính chiếu hậu, gă thấy bàn tay của Trường đang đặt trên đùi của Hương nên gă lại thôi không hỏi nữa .
Con đường từ phi trường về khách sạn Silverland Sil trên đường Thái Văn Lung mà Hương đă mướn cho Trường cũng không xa . Hai mươi phút sau , xe đậu trước sảnh của khách sạn . Gă tài xế bước ra ,mở cửa cho Hương và Trường xuống xe và không quên lấy vali giao cho Trường . Hương mở sách tay trả tiền th́ Trường ngăn lại nhưng Hương bảo .
- Anh cứ để Em , có đáng là bao, vả lại Anh chưa biết nhiều về giá cả ở đây . Trường nghe hợp lư , nhét cái bóp vào túi quần , quay qua Hương Anh nói .
- Cám ơn Em nhiều Em thật chu đáo quá , lo cho Anh như thế này , nếu không có Em không biết Anh ….. ?
Hương cười .
- Có ǵ đâu Anh ! đừng có ngại …
Taxi rời đi , Trường kéo vali đi theo Hương . Bây giờ , Trường mới có cơ hội nh́n tận mắt vẻ đẹp của Hương . Cách phục sức của Nàng đă làm Trường để ư , cái áo blouse màu hồng nhạt hở nách nh́n thấy cả bên trong ….qua lớp áo xu chiêng mỏng dính làm tim Anh muốn thoát ra ngoài . Chiếc váy màu đen ngắn để lộ đôi chân trắng nơn nà . Anh ghé tai Hương nói nhỏ .
- Anh phải công nhận nh́n ngoài đời Em khác xa trong h́nh , ngay cả lúc facetime . Trẻ đẹp lại có duyên nữa !
Hương mỉm cười nh́n Trường .
- Anh cũng khéo nịnh ghê ! Em già rồi , gần ba mươi rồi đấy . Ở tuổi này mấy đứa bạn Em đă có gia đ́nh , con cái hết trơn . Trường thấy Hương vui tính ,
Anh thêm vào .
- Nh́n dáng Em như thế này ai biết Em 30 , đến Anh mà c̣n ngỡ ngoài hai mươi là cùng !
Hương cười thầm v́ Nàng biết lời khen của Trường cũng giống như tất cả những gă đàn ông mà Hương đă quen nhưng Hương làm bộ nói .
- Anh là người đầu tiên khen Em đấy !.
Hương dẫn Trường đến quầy lễ tân để tŕnh hộ chiếu và những giấy tờ do khách sạn quy định cho khách văng lai. Sau đó Hương đưa Trường lên lầu 3 , pḥng số 35 . Vừa thấy số pḥng , Trường giật ḿnh . Hương mở cửa , Trường theo sau và bước vào trong . Trường hơi khớp v́ chưa bao giờ Anh được ở trong một khách sạn sang trọng như thế này mặc dù sống ở mỹ đă gần bốn mươi năm . Thấy vẻ lúng túng của Trường , Hương cười rồi bảo Anh .
- Anh cứ ở lại đây , Em đă book cho Anh một tuần , sau này muốn ở thêm , Anh cho khách sạn biết trước một ngày . Em nghĩ một tuần cũng được rồi , mai mốt ḿnh đi vũng tầu chơi sẽ mướn khách sạn ngoài đó cũng được . Này ! Em dặn nếu Anh có mang tiền bạc hay đồ quí , trong pḥng họ có két sắt, Anh bỏ vào rồi khóa lại , không mất đâu . Đi theo , Em chỉ cho .
Trường hơi ngần ngại nhưng khi nghe Hương nói thế Anh an tâm , ngoan ngoăn kéo vali đi theo . Hương tế nhị , ra ghế sô pha ngồi đợi , vài phút sau Trường trở ra nh́n Hương mỉm cười rồi nói .
- Cám ơn Em , không có Em chắc Anh không biết phải làm ǵ .
Hương đứng dậy định nói điều ǵ nhưng Trường đă đến sát bên , Anh choàng ṿng tay ôm Hương và gởi Nàng một nụ hôn . Hương cũng không ngần ngại đáp trả , cả hai ch́m đắm trong nụ hôn “ giao lưu” của buổi gặp gỡ lần đầu . Phút sau , Hương gỡ ṿng tay tham lam của Trường . Nh́n đồng hồ đă hơn bảy giờ tối và Hương đề nghị .
- Anh à ! cũng đă muộn rồi , Anh có muốn ra ngoài hay xuống nhà hàng của khách sạn dùng cơm tối nay không ?
Nghe Hương hỏi ,Trường thấy nhẹ người , đang đói lại khá mệt mỏi v́ chuyến bay quá dài. Trường cũng cần có th́ giờ nghỉ ngơi , Anh chẳng ngần ngại nh́nHương cười rồi nói .
- Ừ ! Em tính như vậy cũng tiện , ḿnh xuống nhà hàng của khách sạn ăn cũng được . Em cho Anh vài phút nhé để Anh thay đồ .
Trường kéo vali vào pḥng tắm , lôi cái quần jean bạc màu có vài vết sờn ở đùi , ở mông mà Anh mua ở chợ cũ trước khi về mặc vào . Anh cũng muốn chứng tỏ cho Hương thấy Anh cũng update cái mốt thời thượng của lớp trẻ bây giờ ở khắp nơi . Cái áo thung hiệu Polo th́ mua mới ở chợ Macy’s . Lúc nh́n ḿnh trong gương , Trường giật gù , mỉm cười vu vơ cho dù trên khuôn mặt có hơi sạm nắng một chút nhưng không sao “ Việt Kiều” mà ! Anh tự nhủ …
Khi nghe tiếng Hương gọi, Trường vuốt lại mái tóc , xịt chút nước hoa rẻ tiền rồi bước ra . Hương ngạc nhiên khi nh́n Trường, Nàng khen một câu cho đúng thủ tục ,- Anh mặc đồ đẹp quá , nh́n phong độ đấy ! nói xong Hương đến bên đưa tay sửa cổ áo Trường cho ngay lại , Hương ngửi được mùi nước hoa nhưng chưa đoán được loại nào bèn hỏi Trường .
- Anh sài loại nước hoa ǵ vậy ?
Trường phân vân không biết trả lời như thế nào v́ chai nước hoa cũng mua từ chợ cũ mà nhăn hiệu lại không c̣n nhưng để tỏ cho ḿnh là một người sành điệu , Trường chợt nhớ đến tên cái áo Polo đang mặc . Anh bảo .
- Thương hiệu Polo Em ạ ! Anh chỉ dùng loại này thôi những thứ khác bị dị ứng . Hương nhoẻn miệng cười khen .
- Anh cũng sành điệu đáo để nhỉ . Thôi ḿnh đi .
Trường bước ra , khóa cửa và sánh vai Hương xuống pḥng ăn của khách sạn .
Tiếng nhạc du dương phát ra từ pḥng ăn khi Trường mở cửa cho Hương bước vào . Người tiếp tân đến bên chào và hỏi .- Chào Anh Chị , Anh Chị muốn ngồi bàn ở giữa hay góc kia bên cửa kính ?
Hương trả lời .
- Vâng ! cho chúng Em bàn sát bên cửa kính .
Vài phút sau , cô waitress đến và đặt hai cuốn menu trên bàn không quên nở nụ cười rồi hỏi .
- Chúc mừng Anh Chị đă đến với nhà hàng Golden Delight . Tối nay nhà hàng có món đặc biệt , Filet Mignon và soup vi cá .
Hương nh́n Trường như ngầm hỏi ư nhưng không thấy Trường cho một dấu hiệu ǵ , Hương trả lời cô Waitress .
- Cô cho chúng tôi chút thời gian nhé .
Cô Waitress mỉm cười .
- Dạ ! vâng , nhân tiện Anh Chị có muốn uống nước hay rượu khai vị ǵ không ?
Hương lại nh́n Trường một lần nữa , Trường hiểu ư và lên tiếng .
- Ḿnh uống rượu chát nhé Em ? Hương cảm thấy ấm ḷng , ít ra Trường cũng là người tinh tế trong ăn uống .
Cô Waitress xen vào .
- Nhà hàng chúng em có nhiều loại rượu chát , đỏ cũng như trắng Anh Chị lựa đi , Em sẽ quay lại .
Khoảng năm phút sau khi Hương vẫy tay gọi , cô Waitress đến bên .
- Anh Chị đă sẵn sàng order ?
Hương trả lời .
- Cô cho chúng tôi một chai rượu chát đỏ Chateau Margaux và thử món Filet Mignon và soup vi cá của nhà hàng .
Cô Waitress mừng và nói .
- Cảm ơn Anh Chị , Em sẽ mang rượu khai vị ra trong ít phút .
Trường thầm cảm phục Hương và nh́n Nàng không chớp mắt . Thật ra nếu một ḿnh Trường mà lạc vào nhà hàng sang trọng như thế này, Anh cũng không biết phải gọi những thứ ǵ . Qua mỹ đă gần bốn mươi năm nhưng cũng chỉ quanh quẩn bên những quán ăn Việt Nam hoặc Mc Donald’s hay Popeyes fried chicken có bao giờ Trường đến những chỗ sang trọng như thế này đâu mà biết , nhất là về những loại rượu . Ở chung với băng độc thân cuối tuần gầy song nhậu , sang lắm cũng chỉ chai smirnoff Volka hay vài két bia Bud light , bữa nào trúng mánh, đánh bài ăn , mua chai Henessy là sang lắm .
Chỉ vài phút sau , cô Waitress mang chai rượu đưa đến trước mặt Hương và Trường giới thiệu . Một cử chỉ rất điêu luyện khi mở nút chai rượu thật linh hoạt , nút chai bật tung , vang lên một tiếng kêu nhè nhẹ khiến Trường trố mắt, vẻ thán phục . Cô waitress cầm chai rượu rót một chút vào hai ly , đưa bàn tay ra trước mời . Trường chưa bao giờ thấy phong cách mời rượu như thế này nên Anh không dám cầm ly trước , Anh nh́n Hương xem Nàng thử rượu như thế nào để bắt chước . Hương nâng ly , sóng sánh rượu , đưa lên mũi hít hà rồi từ từ mến thử , sau đó đưa lưỡi liếm vành môi . Vài giây sau ,Hương gật đầu tỏ ư rượu ngon . Hương nh́n Trường hỏi .
- Anh thấy thế nào ?
Trường lúng túng cũng bắt chước cử chỉ của Hương nhưng tay loạng quạng khi sóng sánh ly rượu , chút nữa tràn ra ngoài . Trường vội đưa lên miệng , uống một hơi cạn và theo thói quen “ khà” một cái làm Hương và cả cô Waitress ph́ cười .
Hương để ư trong bữa ăn , cách thức cầm dao nĩa của Trường làm Hương nghi ngờ về những ǵ Trường nói với Nàng trước đây . Anh là một kỹ sư ngành công nghệ , được hăng gởi đi các nước làm việc th́ ít ra trong cách ứng xử căn bản là phải có , thế mà từ lúc đặt chân vào nhà hàng , h́nh như Trường không biết nhiều về ăn uống , nhất là những loại rượu . Hương đặt câu hỏi nhưng chuyện đó không quan trọng . Mục tiêu của Hương là làm sao cho Trường cắn câu , làm đám cưới để được định cư ở Mỹ là điều cần thiết .
Buổi gặp gỡ đầu tiên cũng mang chút ấn tượng . Trong bữa ăn Trường kể cho Hương nghe sơ qua về cuộc sống của Anh bên Mỹ , dĩ nhiên là Anh chẳng dại ǵ giới thiệu là “ gă cắt cỏ” mướn và ở chung với băng độc thân cho Hương nghe . Trường ca bài ca con cá sống v́ nước với Hương , Anh thổ lộ , ước mơ có được một gia đ́nh để mỗi khi đi làm về có người kề cận , tâm sự chứ sống một ḿnh buồn lắm Em ạ !
Hương nghe Trường nói thế , Nàng chưa dám tin nhưng cũng giả vờ xúc động , rồi nắm lấy bàn tay Trường xoa xoa như cảm thông . Trường tưởng thật ,
Anh cũng chẳng ngần ngại “ nổ” thêm với Hương .
- Anh nói thật với Em , tiền th́ Anh không thiếu , một ḿnh ở căn nhà rộng trong khu trung lưu , ra vào có người canh gác . Tuy nhà cao cửa rộng nhưng buồn lắm , Anh cũng muốn có người bên cạnh … .
Hương nghe Trường kể nhưng hơi thắc mắc , một người thành đạt như Trường , ở đâu cũng vậy , kiếm một người vợ không có ǵ là khó , thế mà tại sao Trường lại phải chịu cảnh pḥng không gối lẻ cho đến giờ này , gần năm mươi tuổi chứ ít ǵ . Nghĩ thế nhưng Hương cũng chẳng cần để ư và hỏi Trường làm ǵ .
Chai rượu vừa cạn , h́nh như hơi men đă làm cho Trường choáng váng . Hương thấy đôi mắt của Trường đỏ ngầu , tự nhiên Hương thấy sợ rồi nhớ lại câu chuyện xảy ra cách đây ba năm . Hương bị gă người yêu cũ của Nàng xàm sỡ trong lúc gă say rượu , tí nữa th́ mất đời con gái .Đang phân vân lo lắng th́ bất chợt cô Waitress trở lại và hỏi .
- Anh Chị dùng thêm ǵ nữa không ?Nhà hàng có những món tráng miệng ….
Hương nh́n Trường nhưng cả hai đều lắc đầu .
Cô Waitress mỉm cười , đặt cuốn sổ nhỏ trên bàn trong đó có kèm theo tờ tính tiền cho bữa ăn , lễ phép cúi đầu rồi bước đi . Trường nhanh tay cầm lấy mở ra , trong ánh sáng lờ mờ của nhà hàng Anh đọc không rơ , nhất là những con số về tiền Việt Nam , Anh ngước lên hỏi Hương .
- Em xem thử , Anh không rành về hối đoái tiền tệ ở bên này , Em tính xem hết bao nhiêu và đổi ra tiền đô như thế nào .
Hương nhận hóa đơn từ tay Trường , bữa ăn chỉ hết có hơn bốn triệu gồm cả chai rượu Chateau của pháp , tính như vậy khoảng hai trăm đô nếu cộng cả tiền bo . Hương nh́n Trường nói .- Anh để Em trả cho , Em có tiền mà .
Trường không để cho Hương nói hết .
- Em làm vậy không được , để Anh lo .
Nói xong Trường móc trong túi ra , đưa cho Hương năm trăm đô rồi dặn .
- Em xem tiền tip như thế nào , cộng vào đấy luôn nhé .
Hương thở phào nhẹ nhơm , thật sự trong sách tay của Hương cũng c̣n hơn sáu triệu nhưng đó là tiền ngày mai Hương phải gởi về cho Ba Mẹ ở dưới quê
Hương mỉm cười nh́n Trường với ánh mắt biết ơn , nếu không phải trong nhà hàng , Hương chẳng ngần ngại ôm Trường , tặng một cái hôn để cảm ơn .
Cả hai rời nhà hàng , đi đến thang máy để lên pḥng . Hương ngồi nói chuyện một lúc , chợt thấy ánh mắt đỏ ngầu của Trường , Hương lại càng thêm lo . Bất chợt Hương nh́n đồng hồ , đă hơn mười hai giờ khuya , Hương lấy cớ , xin phép ra về hẹn ngày mai sẽ đến . Nàng không quên lấy chiếc điện thoại đă cài sim sẵn mua sáng nay đưa cho Trường và dặn.- Anh cầm cái điện thọai này để liên lạc với Em trong lúc ở đây . Số điện thoại của Em đă lưu sẵn , nếu cần ǵ cứ cho Em biết .
Trường đỡ cái điện thoại từ tay Hương và nh́n Hương không chớp mắt . Men rượu quyện lẫn với men t́nh làm Trường cảm thấy hưng phấn và nhất là lâu lắm mới có cơ hội được gần đàn bà . Anh ôm Hương và đẩy Nàng nằm trên ghế sô pha nhưng Hương điềm tĩnh v́ đoán trước được điều ǵ sẽ xảy đến . Hương không chống cự , Nàng ôn tồn nói .
- Anh ! khuya rồi để Em về , chúng ḿnh c̣n nhiều thời gian với nhau mà , Em thấy Anh mệt rồi . Thôi ! nghỉ đi mai Em đến …
Nói xong , Hương gỡ ṿng tay tham lam của Trường rồi ngồi dậy . sau cùng Trường cũng kiếm được cái hôn gỡ gạc mới để cho Hương đứng lên , Anh tiếc lắm nhưng đành chịu .Căn dặn Trường xong , Hương mở cửa bước ra khỏi pḥng và không quên nói . Good night Anh
Cả đêm Trường không ngủ được v́ giờ giấc thay đổi , nằm trằn trọc cho đến sáng khi tiếng chuông điện thoại rung Anh chụp vội , bên kia tiếng Hương nhỏ nhẹ.- Anh đă dậy chưa , đêm qua ngủ ngon không ? dậy đi Em đến đón Anh đi ăn sáng nhé .
Cho dù cả đêm mất ngủ Trường cảm thấy mệt mỏi lắm nhưng khi nghe Hương gọi , bao nhiêu mệt nhọc đều tan biến . Anh tụt xuống khỏi giường , vô pḥng tắm , làn nước mát lạnh làm Anh thấy dễ chịu . Mười lăm phút sau , Hương xuất hiện trong bộ váy ngắn , chiếc áo thung trễ cổ để lộ cặp đào căng tṛn , nh́n vào khiến Trường tỉnh ngủ . Anh đưa ṿng tay ôm Hương và nói .
- Good morning nàng tiên của Anh !
Hương mỉm cười và Nàng cũng đáp lại bằng cái ôm buổi sáng rồi cả hai bước ra khỏi pḥng đi xuống dưới sảnh .Trường đứng đợi bên ngoài Hương dắt xe ra ,Nàng đưa mũ bảo hiểm cho Trường và dặn .
- Anh đội mũ vào , ngồi đằng sau Em , ở bên này đi xe không đội mũ bảo hiểm nguy hiểm lắm đấy ! Em biết Anh chưa quen nhưng không sao , đừng sợ cứ ôm vào eo Em thoải mái .
Chỉ dẫn cho Trường xong , Hương đề máy xe . Trường làm theo , leo ngồi đằng sau . Thoạt đầu Anh hơi ngại không dám ṿng tay ra phía trước . Hương hiểu ư , nắm bàn tay Anh và kéo ngang eo nàng rồi nói .
- Anh ôm chặt vào như thế này cho an toàn .
Chưa bao giờ Trường có cảm giác lâng lâng như lúc này , bàn tay trước giờ chỉ biết cầm máy cắt cỏ , kéo tỉa cây ,thế mà giờ đây được đụng chạm đến da thịt đàn bà bảo sao Anh không run .
Hương chạy chầm chậm rồi rẽ phải trên đường Lê Thánh Tôn đi về hướng chợ bến thành . Hương rồ ga , xe lao nhanh về phía trước cũng là lúc Trường sợ quá , ôm chặt Hương rồi ngả người vào phiến lưng mềm mại thơm mùi thơm da thịt . Mười lăm phút sau khi xe dừng lại trước quán ăn , Trường cũng chưa chịu rời ṿng tay ra . Hương quay lại ,mỉm cười và bảo .
- Ơ hay ! buông Em ra , đến rồi , lúc đó Trường mới bừng tỉnh .
- Anh xin lỗi , có bao giờ Anh được đèo như thế này đâu , sợ quá Em ạ , mà Em chạy xe gỏi thật.
Hương cười thầm trong bụng rồi nói .
- Tại Anh không ở đây nên chưa quen đó thôi , đi với Em vài lần Anh sẽ hết sợ ấy mà .Mai mốt Em chở Anh ra vũng tàu chơi . Ngày xưa, lúc c̣n ở Việt Nam
Anh có thường đi vũng tàu chơi không , bây giờ đẹp lắm . Du khách về đây ai cũng khen đấy .Trường giả bộ ngó mông lung rồi nói .
- Có vài lần nhưng lâu quá Anh cũng không nhớ nữa .
Thật ra trước đây Trường sống ở miệt vườn , rồi vượt biên . Suốt cả cuộc đời , có khi nào biết đến vũng tàu là ǵ nhưng vẫn phải nói cho ra vẻ Anh là người thành thạo .
Bữa ăn sáng hôm đó , Ngồi bên Hương , Anh như lạc vào cơi thiên thai , nh́n vẻ đẹp của Hương Anh cứ ngỡ như ḿnh đang nằm mơ.
Sau khi ăn sáng , Hương chở Anh một ṿng tham quan thành phố , ngồi sau tuy đă áp sát người vào lưng Hương nhưng Anh cũng chẳng nghe rơ Hương nói ǵ v́ tiếng máy xe lẫn tiếng c̣i vang lên inh ỏi nên Anh cứ ừ ừ cho qua chuyện nhưng có một điều Anh rất thích , đó là đôi bàn tay Anh vẫn không rời vị trí mà Anh đang đặt vào… .
Xe dừng lại ở băi đậu xe trong siêu thị Diamond Plaza nằm trên đường Lê Duẫn , phường Bến Nghé .Hương dắt tay Trường đi dạo các gian hàng .Ư nghĩ vụt đến trong đầu Trường là định mua một món quà để tặng cho Hương nhân buổi đầu gặp gỡ nhưng Anh chẳng biết mua thứ ǵ cho hợp v́ từ trước đến nay có quen người con gái nào đâu ?
Khi đi ngang qua quầy mỹ phẩm , Anh dừng lại , thấy chai nước hoa Blue de Chanel eau de parfum chưng trong tủ kiếng . Trường hỏi cô bán hàng nhưng cô bán hàng nh́n Anh lưỡng lự v́ loại này gần hai trăm đô , khi nh́n thấy Hương đứng bên cạnh , cô hiểu ư và lấy cho Trường coi . Cầm chai Blue de ChanelTrường hỏi Hương .
- Em à ! Anh muốn gởi Em chút quà trong ngày đầu ḿnh gặp nhau nhé . Tại về gấp quá , Anh không mua được ǵ cho Em .
Hương rất đổi ngạc nhiên v́ sao Trường lại đọc được ước mơ của Nàng nhưng Nàng vẫn làm vẻ e ngại rồi nói .
- Về thăm Em là quí rồi , quà cáp làm chi Em ngại … vả lại thứ này mắc tiền lắm !
Mặc dù Trường chẳng biết ǵ về nước hoa nhưng khi nghe Hương nói như thế Anh hiểu , vả lại Trường muốn thể hiện tính hào phóng và ga lăng của Anh . Chẳng để ư Hương nghĩ ǵ , Trường bảo cô bán hàng gói lại rồi hỏi .
- Ở đây có nhận tiền đô không cô ?
Cô bán hàng gọi người quản lư đến , cả hai nói ǵ với nhau và họ đồng ư . Trường trả tiền và đưa gói quà cho Hương . Hương nh́n Anh bằng ánh mắt đầy yêu thương và chẳng ngần ngại ôm Trường ngay trước cửa hàng với một nụ hôn nồng ấm .Mấy cô bán hàng nh́n thấy ,mỉm cười rồi quay đi .
Chương 2
Hôm sau vào buổi sáng ở khách sạn , Trường đang kéo tấm khăn trải giường th́ nghe tiếng gơ cửa , Anh ngỡ người phục vụ khách sạn . Trường đi ra , vừa mở cửa thấy Hương xuất hiện trong bộ váy ngắn tới đầu gối , Anh nh́n Hương không chớp mắt với thân h́nh bốc lửa của Nàng , nhất là đôi chân dài trắng nơn nà làm Anh đứng im đến vài giây đến khi Hương lên tiếng Anh mới giật ḿnh.- Ơ hay ! Em đă dặn , hôm nay ḿnh đi vũng tàu chơi mà ,Anh quên rồi sao ?
Trường có nhớ nhưng ngủ quên , Anh găi đầu phân trần .
- Sorry Em , tha lỗi cho Anh . Đêm qua mệt quá ngủ quên .Em ngồi chờ Anh 10 phút thôi , Anh thay đồ rồi đi. Nói xong Trường vội vă vào pḥng rửa mặt ,
khoác vào bộ quần áo thời trang , không quên xịt chút nước hoa rồi bước ra ngoài .
Hương đang đứng đợi , chợt thấy Trường bước ra . Nàng nh́n Anh mỉm cười , đến bên đưa tay vuốt lại mái tóc đang phủ xuống cái đầu hói của Anh và nói .- Anh nhớ mang theo túi xách luôn nhé , có thể ḿnh sẽ ở lại Vũng Tàu đêm nay đấy ?
Trường ngạc nhiên nhưng không thắc mắc khi nghe Hương nói , tự nhiên tim đập mạnh rồi mỉm cười vu vơ !
Con đường từ sài g̣n ra vũng tàu cũng không xa chỉ hơn hai tiếng . Vẫn như những lần trước , Trường thảm nhiên leo lên ngồi phía sau khi Hương lấy xe ra từ chỗ gởi xe gần đó . Anh đưa ṿng tay ôm chặt vùng bụng của Hương . Mới có mấy ngày mà Trường ghiền cái cảm giác lâng lâng khi ôm eo Hương mà không cần phải nhắc nhở .Từ khách sạn Thái Văn Lung quận 1 , Hương len lỏi phải mất đến 10 phút mới ra được xa lộ Biên Ḥa . Khoảng 15 phút sau khi xe rẽ vào xa lộ đi vũng tàu , Hương rú ga cho xe chạy nhanh hơn . Lúc này Trường hơi sợ , úp mặt vào lưng Hương , hai bàn tay Anh cứ di chuyển lên xuống , có khi đụng vào hai “quả đồi” mỗi khi Hương thắng gấp . Hương biết thế nhưng vẫn không để ư .
Đến Vũng Tàu , Hương cho xe rẽ vào khu nghỉ mát ở băi sau trên đường Thùy Vân , Nàng gởi xe rồi cùng Trường ôm ba lô đi bộ xuống băi tắm . Đến nơi , Hương trải tấm khăn lớn trên băi cát , không ngần ngại trút bỏ chiếc váy ,chỉ c̣n lại bộ bikini hai mảnh treo trên người . Trường thót tim khi nh́n thân h́nh nóng bỏng của Hương . Thấy Trường vẫn đứng nh́n ḿnh , Nàng nhắc .
- Ơ hay ! Anh cởi đồ ra …..Trường liếc nh́n chung quanh , mặc dù ở băi biển ai cũng như ai nhưng Trường thấy kỳ quá . H́nh như Hương hiểu điều lo nghĩ của Trường , Nàng lấy trong túi sách ra chiếc quần tắm đàn ông mới mua hôm qua hăy c̣n trong bọc đưa cho Trường rồi bảo .
- Anh đi vào pḥng đằng kia , chỗ mọi người đang xếp hàng rồi thay đồ , Em đợi Anh ở đây . Trường lưỡng lự đến khi Hương dục lần nữa , Anh cầm cái bọc lững thững đi xếp hàng .
Chưa bao giờ Trường thấy ḿnh bẽn lẽn như hôm nay khi mang trên người vỏn vẹn một miếng vải chỉ đủ che chỗ cần phải che . Bên mỹ Anh cũng có đi tắm biển vài lần nhưng mặc quần đùi ,chủ đích là ra ngoài băi chỉ để rửa mắt . Bước ra khỏi pḥng thay đồ Anh đi đến bên Hương . Hương đang thoa kem chống nắng , thấy Trường đến bên , Nàng ngước nh́n Anh mỉm cười rồi khen một câu .
- Vừa đấy , đẹp lắm . Em đâu biết size quần của Anh , Em chỉ đoán , thế mà vừa đấy nhỉ ! Hương định với tay sửa lại cái quần Trường đang mặc cho ngay nhưng lại thôi v́ có vài người đang liếc nh́n .
Sợ Trường mắc cở , Hương đứng dậy kéo tay Anh chạy xuống băi , xa chỗ đông người đang nô đùa với sóng . Lúc này Trường bạo dạn hơn , Anh ôm Hương và dẫn Nàng ra xa . Vào buổi sáng không có gió nhiều nên mặt biển rất êm . Những gợn sóng nghe ŕ rào , lăn tăn , phản chiếu ánh nắng mặt trời nối đuôi nhau dạt vào bờ nh́n giống những con rắn bạc đang trườn ḿnh đă tạo thành bức tranh thật thơ mộng .
Trường là dân miệt vườn , bạn với sông nước khi c̣n ở Việt Nam nên bơi giỏi . Tự nhiên Trường thấy ḿnh bạo dạn hơn , Anh chẳng ngần ngại ṿng tay ôm eo Hương và dẫn nàng ra xa để tránh những con mắt của mấy gă đàn ông đang hau háu nh́n Hương . Lần đầu tiên trong đời được ôm đàn bà tắm chung như thế này tự nhiên Trường thấy rạo rực quá , nhất là khi hai làn da chạm vào nhau . Lợi dụng những đợt sóng lớn đổ về Trường chẳng ngần ngại gh́ sát Hương để t́m cảm giác khoái lạc .
Sau hơn mấy tiếng đồng hồ nô đùa trên sóng , Hương và Trường mệt đừ , cả hai lên nằm dài trên băi cát phơi nắng . Trường vốn đă sở hữu làn da ngăm ngăm từ nhỏ , bây giờ ngâm nước biển rồi phơi nắng làn da bắt đầu đổi khác . Bất chợt , Trường ôm Hương rồi nói .- Em à ! Anh có điều này muốn nói với Em nhưng không biết có quá sớm hay không ?
Hương nghiêng người nh́n Trường rồi hỏi .
- Điều ǵ vậy Anh ?
Trường lưỡng lự đôi chút , cuối cùng Anh thổ lộ .
- Ừm …… Anh tính như thế này , có cách nào ḿnh đăng kư kết hôn khi Anh c̣n ở lại đây được không ?
Hương nghe rơ nhưng chưa tin , Nàng ngồi bật dậy ,tṛn xoe đôi mắt nh́n Trường hỏi .
- Anh nói lại cho Em nghe ?
Trường xoay người ,nằm nghiêng , ngước nh́n vào đôi mắt Hương , Anh nhắc lại .
- Anh muốn chúng ḿnh đăng kư kết hôn khi Anh c̣n ở đây ? Em cũng biết công việc của Anh bên mỹ bận lắm , đôi khi công ty cần rồi gởi Anh đi làm oversee bất th́nh ĺnh , có khi cả tháng hay một năm không chừng , vả lại Anh không có nhiều thời gian , Anh sợ …..
Hương mừng thầm nhưng vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên về đề nghị táo bạo củaTrường . Đúng ra , đề nghị này Hương cũng đă dự tính sẽ đưa ra hỏi Trường nhưng chưa phải lúc này . Mục đích của Hương lả đợi đến khi cá cắn câu , có nghĩa là để cho Trường biết vị ngọt của " đàn bà" đă nhưng bây giờ nghe Trường đề nghị , Hương không bỏ lỡ cơ hội . Nàng nằm xuống ôm chặt Trường , không quên tặng Anh một nụ hôn để tỏ ḷng biết ơn .
Nằm bên nhau trên băi biển dễ có đến cả tiếng đồng hồ cho đến khi vạt nắng chiều đổ dài trên hàng cây dương liễu ở hai bên đường phía trước . Từng cơn gió biển mang hơi lạnh bắt đầu thổi về nhưng Trường và Hương không cảm thấy lạnh bởi v́ t́nh yêu như ngọn lửa đang đốt hai người . Bất chợt cơn gió lốc mang theo bụi cát ùa về làm Anh và Hương phải buông nhau . Hương ngồi dậy ,vuốt lại mái tóc rối bù , với cái khăn tắm quấn ngang người . Trường đứng lên , đưa tay đỡ Hương dậy rồi cả hai rời băi tắm .
Trời cũng sắp tối , Trường đang phân vân không biết Hương có trở về sài g̣n hay không mà sao giờ này không thấy Hương nói . Trường im lặng không dám hỏi , Anh lẽo đẽo đi theo Hương ra băi đậu xe , đang đi bất thần Hương lên tiếng .
– Anh à ! Em đề nghị ḿnh ở lại đây đêm nay được không , giờ này cũng sắp tối rồi , sợ về lại Sài G̣n …..
Trường giật ḿnh , tưởng ḿnh nghe không rơ v́ tiếng sóng biển vỗ ào ào ngoài kia . Trường ghé sát tai Hương hỏi lại .
- Em vừa nói ǵ ….? Hương cười trả lời .
- Em hỏi Anh có muốn ở lại đây để ngắm băi biển về đêm không , đẹp lắm ,ngày mai về cũng được ?
Trường chợt nghĩ , câu này đúng ra phải để cho Anh đề nghị , bây giờ nghe Hương nói , tự nhiên Trường thấy tim ḿnh muốn thoát ra khỏi lồng ngực , Anh gh́ sát Hương rồi mỉm cười vu vơ rồi Anh hỏi lại .
- Ở lại …. có ǵ trở ngại không Em ?
Thấy Trường lưỡng lự như thế , Hương biết Trường đang nghĩ ǵ về Nàng nên Hương vội đính chính .
- Nếu Anh không muốn cũng không sao , ḿnh đi lấy xe rồi về lại Sài G̣n giờ này vẫn …..
Nghe Hương nói thế , Trường hiểu ư , Anh đến bên , ṿng tay ôm eo hôn Hương rồi bảo .
- Ư Anh không phải vậy , được ở bên Em như thế này là một diễm phúc lớn , ngoài sự mơ ước của Anh .
Hương cười thầm và chợt nghĩ . Chả có gă đàn ông nào lại ngớ ngẩn đến nỗi dám từ chối … khi phụ nữ bật đèn xanh .
Rời băi tắm , Hương lấy xe đèo Trường đi ngược về phía thi xă khoảng nửa cây số rồi đậu lại trước sảnh Rex hotel để mướn pḥng . Thật vậy từ ngày về đây , Trường phải thầm phục Hương là một cô gái rất lanh lẹ , luôn biết cách ứng xử trong mọi t́nh huống từ A tới Z, chính v́ vậy mà Trường luôn tin tưởng và càng yêu Hương nhiều hơn .Check in Hotel xong , Trường theo Hương lên pḥng cũng đă hơn bẩy giờ tối . Hương vội vàng vào pḥng tắm để trút bỏ lớp bụi cát c̣n dính trên người . Từ trên lầu 5 của hotel , qua khung cửa sổ Trường nh́n xuống băi biển với những chiếc du thuyền đang thả trôi , lấp lánh ánh đèn màu lung linh rực rỡ , phản chiếu trên mặt nước tạo thành một bức tranh đẹp và lăng mạng quá
Trường đứng thả hồn và mơ đến một mái ấm gia đ́nh trong đó Hương sẽ là người vợ hiền cùng với những người con . Chỉ nghĩ đến , tự nhiên Anh cảm nhận được một niềm hạnh phúc đang dâng trào th́ bất chợt giật ḿnh khi nghe tiếng Hương từ pḥng tắm gọi vọng ra .
– Anh ơi ! lấy cho Em bộ đồ Em để sẵn trên giường đưa vào đây cho Em !
Trường quay vào lấy bộ đồ rồi Anh thảm nhiên mở cửa pḥng tắm đưa cho Hương . Vài phút sau Hương bước ra , Trường thấy Hương đẹp và dễ thương quá , nhất là cái áo blouse màu hồng nhạt để lộ đôi vai trần cùng với cái quần thung bó sát gợi cảm làm Anh đứng nh́n măi cho đến khi Hương dục .
- Anh vào tắm rồi chúng ḿnh chuẩn bị đi ăn tối .
Rời hotel ,Cả hai tay trong tay cùng nhau đi bộ trên con đường dẫn đến nhà hàng Bistro 9 ở đường Trương Vĩnh Kư , phường 1 nằm sát băi biển .
Vừa bước vào nhà hàng , Trường giật ḿnh v́ lối kiến trúc quá sang trọng mà có lẽ chưa bao giờ Anh thấy . Đứng đợi người lễ tân dẫn bàn , Trường đảo mắt nh́n chung quanh , Anh thấy nhà hàng này phần đông là người nước ngoài đến đây ăn uống . Tiếng chào mời khách bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau của những người Waitress và waiters làm Trường thấy khớp . Ư nghĩ vụt thoáng qua trong đầu , tại sao Hương lại quen với những nơi sang trọng như thế này và cũng kể từ lúc đó hai từ “Việt Kiều” trong Anh tự nhiên bị lu mờ v́ sự tiếp cận lối sống tây phương của những người trẻ ở đây không thua ǵ bên các nước tây phương .Trường như người đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh cho đến khi Hương kéo tay Anh đi theo cô lễ tân đến căn pḥng đặc biệt dành cho các cặp đôi, Trường mới hoàn hồn . Cô lễ tân nở nụ cười rồi đặt hai cuốn menu trên bàn , lễ phép nói .
– Welcome to Bistrol nine . Miss Linh is your server tonight , Enjoy your meal rồi cô bước đi .
Cô waitress Linh từ bàn kế bên tiến đến gật đầu chào hai người , vẫn như thường lệ khi phục vụ , cô nói tiếng Anh .
- Welcome to Bistro nine . Today we have a special ….
Không để cho cô Waitress nói hết , Hương lên tiếng .
– Ḿnh là người Việt …..
Cô waitress Linh mỉm cười nh́n Hương và Trường .
- Em xin lỗi Anh Chị , Em cứ nghĩ Anh chị là người nước ngoài . Anh Chị có dùng rượu khai vị hay nước uống ǵ để Em lấy .
Hương ngước mắt rồi nói .
– Em cho Anh Chị vài phút nhé , khi nào cần Anh Chị gọi Em .
Cô Waitress Linh mỉm cười trả lời .
– Vâng Anh Chị cứ tự nhiên , nhân tiện Em giới thiệu tối nay nhà hàng có món đặc biệt , đó là tôm hùm sốt bơ tỏi và soup bào ngư vi cá , Em sẽ trở lại trong giây lát .
Khi cô Waitress đi rồi Hương nh́n Trường hỏi .
- Ḿnh uống rượu nhé Anh , trong menu Em thấy có nhiều loại rượu được lắm , Anh thích loại nào cho biết . Anh muốn thử món đặc biệt tôm hùm tối nay không ? nếu Anh thích seafood , Em đề nghị gọi chai rượu chát trắng cabinet sauvignon nhé , c̣n Anh muốn thưởng thức món steak ở đây , Em gọi chai rượu đỏ .
Từ lúc bước chân vào nhà hàng , Trường vẫn c̣n khớp v́ quá sang trọng , nhất là với phong cách phục vụ ở đây . Liếc nh́n vào menu , Anh biến sắc, toàn những món ăn đắt đỏ của bậc thượng lưu với giá tiền ngoài sức tưởng tượng của Anh . Bao nhiêu năm sống bên Mỹ Anh chưa bao giờ dám đặt chân đến những nhà hàng sang trọng như thế này , chỉ quanh quẩn ở mấy tiệm ăn nhanh như McDonal’s Bugers hay popeyes fries chicken hay quán cơm b́nh dân của người việt trong khu Bellair . Khi nghe Hương hỏi , Anh gượng cười trả lời Hương .
– Em order bất cứ món nào cũng được , miễn sao Em thích .. .
Tuy trả lời Hương nhưng Trường vẫn dán mắt vào món ăn rẻ hơn nhiều so với món tôm hùm hay steak mà Hương định order nhưng Trường đành ngậm bồ ḥn v́ mang mác “ Việt kiều” .
Trường không muốn để lộ chân tướng của ḿnh chỉ là một gă cắt cỏ mướn ở Mỹ . Từ khi quen Hương đến nay , Anh vẫn nói ḿnh là một kỹ sư phần mềm và thường được hăng gởi đi oversea làm việc . Chính v́ vậy Trường luôn cố gắng thể hiện cho Hương biết , Anh cũng thuộc loại đàn ông trí thức và ga lăng , sành tâm lư luôn chiều theo ư của phụ nữ .
Cô Waitress Linh trở lại khi Hương làm hiệu .
– Anh Chị đă sẵn sàng order .
Hương đưa mắt nh́n Trường rồi order .
- Em cho Anh Chị thử món special của nhà hàng , về rượu khai vị , Anh chị chọn chai cabinet sauvignon trắng nhé . Cô Waitress Linh gật đầu .
- Cám ơn Anh Chị rồi bước đi .
Ngồi đối diện với Hương dưới ánh đèn mờ của nhà hàng , Trường thấy Hương đẹp quá , đôi mắt Nàng long lanh , to tṛn mỗi khi nh́n làm tim Anh giao động . Trường nh́n Hương nói .
- Anh nói thật ! Em có đôi mắt làm “thu hồn người “ Em có biết không ?
Nghe Trường nói thế Hương ph́ cười rồi bảo .
- Gớm ! học được ở đâu thế , cũng khéo nịnh thật đấy . Em thấy sai bét rồi nếu thu được hồn người th́ chả ngồi với Anh hôm nay . Trường thấy Hương vui nên nói bâng quơ .
- Ơ hay ! Em không tin sao ? Có đấy , với đôi mắt này mà bảo không có ai kể cũng lạ nhưng thôi , thu hồn ai chỉ có Em biết … Trường im lặng , bỏ dở câu nói khiến Hương thắc mắc .
- Anh nói hết cho Em nghe đi , bộ nh́n thấy ai trong mắt của Em hả ?
Trường rướn người , cố sát mặt lại gần định kiếm nụ hôn gỡ gạc nhưng Anh lại thôi v́ cặp đôi ở bàn kế liếc nh́n . Anh ghé sát tai Hương nói nhỏ điều ǵ , Hương đẩy đầu Anh ra và dí ngón tay vào trán Trường rồi bảo .
- Mỡm ! tục vừa thôi !!
Cả hai ngồi ăn uống và nói chuyện thật vui cho đến gần khuya . Chai rượu cũng vừa cạn , Trường cảm thấy men rượu quyện lẫn men t́nh đang làm tim Anh đập nhanh . Anh bạo dạn nắm tay Hương xoa nhẹ như gởi cho Nàng một tín hiệu . Hương hiểu được điều đó , cứ để yên bàn tay ḿnh trong bàn tay ấm áp của Trường cho đến khi cô Waitress Linh tiến lại , đặt tờ giấy tính tiền trên bàn lễ phép hỏi . Anh chị có cần dùng thêm ǵ nữa không . Cùng lúc đó , Trường mới buông bàn tay Hương …..
Chương 3
Thị xă Vũng Tầu về đêm , dưới ánh đèn màu nh́n không khác ǵ Las vegas . Những quán Bars , hộp đêm , nhà hàng mở cửa đến gần sáng . Sở dĩ Hương muốn Trường ở lại đây đêm nay để cho Trường thấy tận mắt về nếp sống văn minh , hiện đại ở thị xă này không thua kém ǵ Sài G̣n .
Hương cùng Trường tay trong tay đi xuống đường Thùy Vân để đón làn gió biển thổi về . Đi khoảng mười phút là đến đường Hạ Long . Trường không thể tưởng tượng được sự nhộn nhịp về đêm ở đây . Tiếng nhạc vọng ra từ các pḥng trà bên đường đánh tan tiếng sóng vỗ ́ ầm ngoài kia . Hương kéo Trường ghé lại quán Black Pearl bar để cho Trường thấy sự nhộn nhịp , nhất là phong cách ăn chơi về đêm ở đây không chỉ dành cho người Việt và cả người ngoại quốc du lịch nữa .Vừa bước vào , Trường hết sức ngạc nhiên v́ Black Pearl Bar tạo cho Anh cảm giác giống như đang ở trên con tàu , nhất là cách trang trí được lấy cảm hứng từ bộ phim cướp biển Caribean . Những mảng lưới đánh cá được giăng trên trần nhà . Hai bên tường được gắn đầy vỏ ṣ phản chiếu qua ánh đèn màu làm tăng thêm vẻ huyền bí cho tất cả những ai bước vào đây .
Chưa đến giờ tŕnh diễn mà khách rất đông , các bàn đều đă có người ngồi . Khó khăn lắm Hương mới kiếm được một bàn nằm sát cửa thoát hiểm , cả hai không thích nhưng đành chịu .
Thật ra , Trường không mấy hứng thú khi đến những chốn nhộn nhịp , đầy mùi thuốc như thế này nhưng v́ chiều ư và tỏ ra cho Hương biết Trường cũng là tay ăn chơi nên đành ngậm bồ ḥn không ư kiến . Hương gọi hai ly rượu Johnnie Walker Black Label và ít đồ ăn nhẹ trong khi chờ đợi nhạc công chuẩn bị trên sân khấu .
Chỉ vài phút sau , Ban nhạc Philipin mở đầu phần âm nhạc với bản nhạc ḥa tấu He’s A Prirate thật sống động với những tiếng reo ḥ của khán giả bên dưới . Sau đó dưới sự hướng dẫn của nữ MC trong chiếc váy ngắn bước ra làm cả hộp đêm vang lên tiếng la như không muốn dứt .
Nhạc phẩm She’s gone ( steelheart) , What shall we die for ……được tŕnh bày bởi nữ ca sĩ Thúy Huyền với thân h́nh nóng bỏng và hai cô phụ diễn mang trên ḿnh bộ Bikini làm Trường nh́n không chớp mắt .Đă bảo ,Trường không biết ǵ về âm nhạc nhất là những bản nhạc ngoại quốc mà cô ca sĩ đang tŕnh diễn nhưng bù lại Trường được một phen rửa mắt qua những thân h́nh nóng bỏng của cô ca sĩ và hai người phụ diễn khi họ uốn éo ,lắc lư trên sân khấu.
Hơn một tiếng khi đă cạn hết vài ly rượu mạnh cũng là lúc ban nhạc nghỉ giải lao . Men rượu đă làm Trường hơi choáng váng , Hương thấy có điều ǵ bất thường khi bàn tay của Trường đặt trên đùi Nàng trong ánh mắt thèm muốn một điều ǵ . Hương hiểu ngay và quay qua hỏi Trường .
- Anh muốn ngồi lại nữa hay là .. .nếu không , ḿnh về nghỉ ?
Trường nh́n Hương đăm chiêu , mỉm cười trả lời .
- Không sao đâu Em , ở bên Mỹ Anh vẫn thường đi dự những buổi party , đại nhạc hội có khi tới sáng . Em có muốn uống thêm nữa không ? Tuy nói thế nhưng Trường muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt .
Hương nh́n Trường thấy vẻ mệt mỏi của Anh , Nàng đoán có lẽ Trường chưa quen với giờ giấc bên này , Nàng liếc nh́n đồng hồ đă hơn hai giờ sáng , nên đề nghị .
- Em nghĩ cũng đă quá khuya rồi , ḿnh về nghỉ nhé Anh .
Trường mừng thầm v́ nếu chỉ thêm một ly nữa , chắc chắn có chuyện không may sẽ xảy ra . Anh gật đầu khi Hương nói lại một lần nữa . Hương đưa tay làm hiệu , người phục vụ đến tính tiền rồi cả hai nắm tay bước ra khỏi quán Black pearl Bar .
Làn gió mát đêm từ biển thổi vào làm cả hai thấy dễ chịu . Trên đường trở về khách sạn, Trường bây giờ bạo dạn hơn , ôm eo Hương rất tự nhiên và bước đi như những cặp t́nh nhân khác . Đôi khi Trường c̣n gh́ sát để kiếm nụ hôn gỡ gạc .Hương cũng quen với phong cách lăng mạng này của những người trẻ bây giờ nên Nàng không từ chối
Về lại khách sạn , Hương đi vào pḥng tắm , làn nước mát làm cho Nàng cảm thấy dễ chịu , mùi xà bông thơm falcon đánh tan mùi thuốc lá , mùi tanh của gió biển c̣n đọng trên da thịt Nàng . Hương đứng trước gương nh́n thân h́nh đầy gợi cảm của ḿnh rồi mỉm cười , Nàng xoa nhẹ lên đôi g̣ bồng căng tṛn đầy nét quyến rũ , tự nhiên Hương thấy tim ḿnh đập nhanh hơn khi nghĩ đến những ǵ sẽ xảy đến đêm nay . Hương khoác vội chiếc áo ngủ mỏng manh lên người khi nghe tiếng Trường gọi và Nàng bước ra khỏi pḥng tắm.
Trường đang nằm dài trên giường chờ đợi , đầu óc suy nghĩ mông lung . Từ lúc thấm men rượu , bây giờ Trường cảm thấy khát men t́nh hơn bao giờ hết . Khi thấy Hương bước ra từ pḥng tắm , Trường ngồi dậy , đôi mắt mở lớn nh́n chằm chặp vào thân h́nh nóng bỏng dưới lớp áo ngủ mỏng manh của Hương . Anh vội vàng tụt xuống khỏi giường , định bế Hương lên nhưng Nàng đưa tay đẩy Anh xuống và nói .
- Từ từ Anh à ! ḿnh c̣n cả đêm để tâm sự !!!
Chẳng để cho Hương nói hết câu , Trường như con hổ đói , Anh gh́ chặt Hương trong ṿng tay và kéo Nàng nằm xuống . Mùi xà bông quyện lẫn mùi da thịt làm Trường không thể kiềm chế được cơn dục vọng . Hương chăm chú theo dơi từng cử chỉ của Trường và nhận ra một điều , Trường ! không có kinh nghiệm trong ân ái , ngoài ṿng tay ôm “ xuông” Anh chẳng biết làm ǵ thêm , đôi bàn tay thay v́ thám hiểm những nơi cần thám hiểm th́ Anh lại quờ quạng . Hương đoán có lẽ đây là lần đầu tiên Trường gần đàn bà , tự nhiên Nàng thấy thương hại . Hương chủ động giúp bàn tay Trường đặt lên vùng đồi cao đang nhấp nhô theo nhịp thở rồi từ từ đi sâu vào vách đá chênh vênh có cỏ non mọc lún phún …….
Trường lúc này cũng giống như một con nai tơ , lạc vào khu rừng đồi núi hoang vu không lối thoát . Anh chỉ c̣n biết nằm gọn trong ṿng tay của Hương , nàng đă đưa Anh đến tận cùng khoái lạc với những ân ái nặm nồng …...
Căn pḥng bây giờ thật tĩnh lặng ,có thể nghe được cả nhịp tim và tiếng thở của hai người . Thời gian như ngừng trôi cho đến khi tiếng chuông đồng hồ treo tường điểm năm tiếng và cũng chính là lúc cả hai ch́m dần vào giấc ngủ muộn .
Qua khung cửa sổ , vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời trong vắt . Những v́ sao đêm đang lấp lánh , nhảy múa như thể mỉm cười cho đôi t́nh nhân đến muộn.
Đêm đầy ấn tượng , đêm đánh dấu t́nh yêu đầu đời của Trường và cũng là đêm Anh đă mất đi đời trai sau hơn 50 năm dài đằng đẵng …….
Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn , Hai tuần ở bên Hương thật hạnh phúc . Trường không muốn rời xa Hương nhưng Anh không thể ở lại lâu được v́ visa cũng sắp hết hạn . Hơn thế nữa , Trường cần phải về v́ những sân cỏ bên Mỹ đang đợi Anh cắt tỉa . Gă người Mễ Anh mướn mới bị cơ quan thực thi di trú ( ICE ) bắt vài ngày trước v́ không có giấy tờ hợp lệ , khi người bạn thân gọi báo cho Anh biết .
Rời Vũng tàu và trở lại Sài G̣n , Hương không về nhà trọ mà nằm ở khách sạn với Trường v́ Hương biết chỉ mấy ngày nữa Trường sẽ xa Nàng và không biết bao giờ mới gặp lại .
Người đời vẫn thường nói “ Lia thia quen chậu , vợ chồng quen hơi” . Mặc dù chỉ là t́nh nhân nhưng cả hai đă sống chung với nhau chẳng khác ǵ vợ chồng . Trường đă coi Hương như một người vợ và muốn thể hiện cái trách nhiệm của một người đàn ông đó với Hương . Nằm bên nhau ở khách sạn ,Trường ngỏ ư giống như khi nằm ở băi biển .
- Em à ! Anh tính như thế này , có cách nào ḿnh đăng kư kết hôn khi Anh c̣n ở đây được không ?
Hương không ngạc nhiên như lần trước nữa , Nàng trả lời .
- Như thế có quá sớm không Anh ? Hay là ……
Hương bỏ lửng câu nói để ḍ phản ứng của Trường . Thật ra kết hôn là cái đích mà Hương đang tiến tới để hợp thức hóa cho việc bảo lănh Nàng sang Mỹ . Điều này Hương cũng đang muốn đề nghi với Trường từ ngày Anh về đây mà chưa có cơ hội nói ra . Hương gh́ chặt Trường rồi nói .
- Em thú thật , được Anh thương như thế là một diễm phúc lớn với Em và gia đ́nh , chuyện đăng kư kết hôn …. Hương làm bộ thiểu năo thở dài .
- Cũng khó quá Anh ạ ! thời gian quá cấp bách vả lại không biết gia đ́nh Em ….. với lại thủ tục đăng kư kết hôn nó đ̣i hỏi nhiều giấy tờ lắm ….
Trường nghe Hương nói thế tự nhiên ḷng chùng xuống , im lặng , đăm chiêu nh́n lên trần nhà ra vẻ suy nghĩ . Bất chợt Hương ngồi dậy , nh́n thẳng vào mắt Trường nói .
- Em nghĩ ra rồi ! Ngày mai Em sẽ hỏi thử bên Ông Bác của Em làm trên phường xem sao . Em hy vọng sẽ có cách giải quyết , h́nh như Ông Bác Em cũng có lo chuyện này cho mấy cặp ở cùng xóm Nhưng ... Hương im lặng , ánh mắt đăm chiêu vẻ buồn . Trường ngồi dậy hỏi thêm .
- Nhưng làm sao , nói rơ cho Anh nghe ? Hương nắm chặt bàn tay Trường rồi bảo .
- Mấy ngày nữa Anh về lại Mỹ rồi , gấp quá làm sao lo cho kịp nếu Anh muốn ít ra cũng cần thời gian hai hoặc ba tuần mà visa của Anh chỉ c̣n có ba ngày .
Nghe Hương nói thế , Trường buồn bă rồi thở dài , Anh nghĩ nếu trở về Mỹ có thể phải mất một thời gian mới trở lại được không biết Hương có đợi Anh không hay ….. Cơ hội ngàn năm một thủa để thoát ế sao long đong lận đận quá .Bất chợt , Trường nắm tay Hương với vẻ mặt hớn hở rồi hỏi .
- Ở đây Em có biết ai rành về việc xin gia hạn visa không ? Nếu được Anh xin ở lại vài tuần cũng không sao ? Tuy công việc của Anh đăng đăng đê đê và hay đi làm oversea bất th́nh ĺnh nhưng Anh sẽ gọi cho hăng rồi lấy lư do , có người nhà mất đột xuất và xin nghỉ thêm hai tuần nữa có lẽ công ty không làm khó dễ Anh đâu .
Trường được một điều là rất thông minh khi nói dối . Ngay từ ngày đầu quen Hương , Trường đă khoe là một kỹ sư phần mềm đang làm cho hăng Dell để lọt vào mắt Hương nhưng thực tế công việc của Anh làm nghề cắt cỏ mướn . Chính v́ vậy khi Trường bảo với Hương là gọi cho hăng xin nghỉ thêm th́ chỉ có trời biết , đất biết mà thôi .
Nghe Trường nói như vậy , Hương lại càng ngạc nhiên làm sao Trường lại nghĩ ra điều này , nét mặt Hương thay đổi rồi nói .
- Nếu được như vậy th́ tốt quá , mà Anh có chắc là họ cho Anh nghỉ thêm không đấy , Em sợ hăng cần mà Anh không về sẽ ảnh hưởng đến công việc của Anh .
Trường cười nhạt nh́n Hương khẳng định .
- Em yên tâm đi , hăng cần Anh c̣n hơn “tháng hạn chờ mưa rào” , mà Em gọi điện hỏi ông bác về vấn đề đăng kư kết hôn có khó khăn ǵ không ? c̣n một điều nữa là phải xin gia hạn visa gấp nếu được cả hai th́ tốt quá . Nghe Trường nói thế , Hương tươi nét mặt .
- Em nghĩ việc đăng kư kết hôn không có vấn đề ǵ đâu , c̣n gia hạn visa Em sẽ gọi cho con bạn làm bên khâu cục quản lư xuất nhập cảnh , Em nghĩ là nó sẽ giúp được đấy .
Hương thấy phấn khởi , liếc mắt nh́n Trường trấn an .
- Anh cứ ở lại với Em thêm hai tuần nữa , mọi việc để Em lo , nói xong Hương ṿng tay ôm Trường rồi cả hai ch́m đắm trong ân ái .
Trường như người đang ngụp lặn giữa gịng sông , được ai đó ném cho cái phao , Anh gh́ chặt Hương .
- Em tính như thế là tốt quá rồi . Em gọi hỏi bạn Em ngay đi?
Hương chưa trả lời v́ đôi môi Nàng đang gắn chặt vào môi Trường , măi sau khi buông . Nàng nói nhỏ .
- Chuyện nhỏ ,cứ để Em lo ?
Chỉ chờ có thế , Trường xiết chặt ṿng tay và cả hai đổ dài trên giường . Một lúc sau Trường nháy mắt nh́n Hương rồi bảo .
– Nếu mọi chuyện tốt đẹp , Em muốn ǵ Anh cũng chiều ….?
Hương lườm cười rồi nói .
- Anh tính chiều Em như thế nào , giữ lời hứa đấy …Em thấy đàn ông các Anh khôn thấy mồ , cứ nói là chiều cánh phụ nữ nhưng cuối cùng phụ nữ đều chịu thiệt . Hương ngả đầu vào vùng ngực Trường rồi trấn an .
- Anh cứ yên tâm , Em bảo đảm là mọi chuyện sẽ tốt đẹp , tiền bạc Anh cũng không cần lo , chốc nữa Em sẽ gọi cho bạn Em , có thể ngày mai Anh đi với Em đến văn pḥng .
Trường vui khi Hương nói thế , Anh ôm chặt lấy Hương rồi cả hai ch́m đắm trong giây phút yêu thương cho đến khi vạt nắng chiều chợt tắt bên khung cửa sổ . Hương vội gỡ ṿng tay Trường ra và đi vào nhà tắm .
***
Sáng hôm sau , Hương đèo Trường đến văn pḥng quản lư xuất nhập cảnh công an thành phố HCM trên đường Nguyễn Thị Minh Khai số 196 phường 6 quận 3 thật sớm . Hương mang theo giấy giới thiệu của ông chú làm việc ở phường 1 quận 11 chứng nhận Trường và Hương đang tạm trú ở nhà ông . Đến nơi , Trường nh́n thấy hàng dài , Anh thấy hơi thất vọng nhưng Hương trấn an Anh .- Không sao đâu , Em có hẹn với con bạn rồi , để Em gọi nó ra ngoài nói chuyện .
Hương lấy điện thoại nhắn tin , chỉ vài phút sau một cô gái từ trong văn pḥng đi ra đến bên Hương và kéo nhau ra xa . Trường định đi theo nhưng Hương quay lại bảo .
- Anh đợi Em ở đây , đừng đi đâu . Nói xong Hương bước nhanh theo cô gái .
Trường không biết hai người nói ǵ với nhau , Anh chỉ thấy Hương lấy ra bọc giấy tờ giao cho cô gái , cả hai cười và cô gái đi vào văn pḥng . Hương trở lại gặp Trường , Anh chưa kịp hỏi ǵ , Hương bảo .
- Xong rồi , bạn em nói khoảng hai tiếng sau trở lại . Nó c̣n đề nghị , đă tốn tiền xin gia hạn sao không ở lại lâu hơn mà chỉ có hai tuần . Em bảo nó .
- Tại Anh ấy có việc đột xuất , công ty Anh muốn Anh về gấp h́nh như gởi đi làm ǵ ở bên Nhật th́ phải . Nghe thế , nó trố mắt tỏ vẻ thán phục thốt lên.
- Khiếp thế ! Anh ấy làm việc ở nước ngoài nữa à ! Mày may mắn thật đấy , lấy chồng Việt Kiều vừa gỏi lại c̣n đẹp trai nữa .
Khi nghe Hương nói vậy , tự nhiên Trường cảm thấy hơi ngượng v́ đă nói dối Hương quá đà nhưng Anh lại tự trấn an .
- Việt Kiều thằng nào về đây tán gái mà không nói phét th́ làm sao cua được gái đẹp . Thôi th́ lỡ leo lên lưng cọp , cứ ngồi yên!!! Bất chợt Hương kéo tay
Anh rồi nói .
- Hăy c̣n sớm , ra ngoài kia ăn sáng với Em , tí nữa trở lại . Trường chần chừ không muốn đi , Anh ậm ừ ….. .
- Em à ! hay ḿnh đợi ở đây để lấy giấy tờ rồi hăy đi , hai tiếng không lâu đâu . Lỡ …
Hương hiểu ư Trường muốn nói ǵ v́ trong người Anh chẳng c̣n giấy tờ tùy thân , lỡ ra ngoài kia công an hỏi …..nh́n gương mặt ngây thơ đầy lo lắng của Trường , Hương ph́ cười bảo .
- Anh cứ làm như Anh là tội phạm đang bị truy nă không bằng . Thôi ! lên xe , Em đèo đi ăn sáng rồi trở lại …
Hai tiếng sau trở lại , Trường cầm tấm Visa trong tay , Anh thấy an tâm . Hương đèo một ṿng rồi ghé mấy cửa hàng may đồ vest cho Trường xem thử , sau đó chở Anh về khách sạn rồi dặn .
- Lên pḥng chờ Em nhé đừng có đi đâu , Em lên phường nói chuyện với ông Bác Em về thủ tục đăng kư kết hôn như thế nào rồi cho Anh biết , Em nghĩ không có ǵ trở ngại đâu .
Hương nói thế là để trấn an Trường v́ mấy ngày trước Hương đă tham khảo điều này với ông rồi .
Hương cũng đă thưa chuyện với Ba Mẹ của Nàng và cho Ông Bác biết là Trường muốn làm đám cưới với Hương để có giấy tờ và bằng chứng khi về Mỹ làm thủ tục bảo lănh . Khi nghe thế cả gia đ́nh mừng lắm v́ sắp có được thằng rể Việt Kiều . Ông Bác Hương vui ra mặt , chẳng ngần ngại ra tay giúp đứa cháu hết ḿnh . Ông dặn Hương đem hết gấy tờ của Trường lại để Ông duyệt xét và thị thực càng sớm càng tốt . Mục đích là trói chân gă Việt Kiều lại cho đứa cháu của ḿnh .Chỉ một tuần lễ sau ,đám cưới nhỏ trong nhà hàng được tổ chức rất chu đáo có sự hiện diện của Ba Mẹ Hương và bà con thân thuộc , dĩ nhiên bên nhà trai chỉ có Trường mà thôi nhưng điều này không cần thiết , miễn sao cho đúng thủ tục pháp lư trên giấy tờ là được . Cả hai không mặc áo cưới lộng lẫy nhưng điều này không quan trọng . Điều cần thiết là có được những h́nh ảnh trung thực về đám cưới cùng giấy tờ kết hôn để cho Trường đem về chứng minh và lo thủ tục bảo lănh cho hợp lệ .
Thời gian trôi qua rất mau , chỉ c̣n vỏn vẹn mấy ngày nữa là visa hết hạn . Trường không muốn rời xa người vợ mới cưới nhưng biết làm sao hơn . Anh tiếc lắm nhưng đành chịu .
Hôm tiễn Anh ra phi trường trở về Mỹ , Hương giao cho Trường các giấy tờ và dặn Anh nhiều điều , từ ăn uống đến giữ ǵn sức khỏe nhất là về việc bảo lănh càng sớm càng tốt . Trước khi rời pḥng đợi để đi lên máy bay , Hương c̣n ôm chặt Trường dễ có đến mười phút với đôi mắt ngấn lệ và hôn Anh từ giă . Trường xúc động ôm Hương vỗ về,trấn an và hứa sẽ làm tất cả những ǵ Hương dặn .
Cuộc chia ly nào mà lại không có nước mắt . Hương cố níu kéo giây phút bên nhau v́ biết rằng chỉ trong chốc lát nữa đây khi Trường bước vào bên trong , Hương sẽ phải xa Trường mà không biết đến bao giờ mới được gặp lại .
Chương 4
Trở về Mỹ , việc đầu tiên Trường nhờ Nghĩa , người bạn thân làm ở văn pḥng First consulting group trên đường Bellair lo thủ tục bảo lănh vợ chồng . Cũng may việc bảo lănh không khó lắm . Anh và Hương đă có giấy chứng nhận đăng kư kết hôn với những bằng chứng là những tấm h́nh chụp trong đám cưới . Thường th́ diện bảo lănh vợ chồng không mất nhiều thời gian , chỉ từ sáu tháng đến một năm . Cũng may vào thời điểm ông tông tông Bẩy Đần c̣n đang tại chức nên việc bảo lănh rất mau , không có ǵ trở ngại .
Hằng đêm Trường hay facetime với Hương , mỗi lần nh́n Hương tự nhiên Trường lại nhớ đến những lần ân ái mặn nồng khi c̣n ở bên Hương làm tâm hồn Anh rạo rực . Bây giờ , Trường mới hiểu thấu được thế nào là “ lia thia quen chậu , vợ chồng quen hơi “ . Có lúc nhớ quá Trường năn nỉ Hương muốn nh́n “ cái” mà gă đàn ông nào cũng muốn nh́n làm Hương ph́ cười rồi bảo .
- Nỡm ! Anh tục vừa chứ , tuy trách thế nhưng sau đó Hương cũng chiều theo ư của Trường và Hương tự trấn an ḿnh . Đă là vợ chồng , giấu giếm làm chi , có mất mát ǵ đâu .
Việc bảo lănh quá may mắn ngoài dự đoán v́ bên này Trường đáp ứng mọi yêu cầu bên sở di trú , nhất là về mặt tài chánh . Trường có đủ điều kiện để bảo đảm cho đời sống khi Hương sang đây mà không lệ thuộc vào chính phủ . Hơn thế nữa văn pḥng của Nghĩa lo về dịch vụ này lại giao tiếp rộng với những người có thẩm quyền . Xă hội nào cũng vậy , đa kim ngân phá luật lệ .
Chưa đầy một năm , Trường được thông báo là Hương đă có tên trong danh sách chờ ngày phỏng vấn . Trường mừng quá , ngay hôm đó Anh gọi về cho Hương để báo tin và Hương cũng cho biết mới nhận được thư của lănh sự quán bên này và chờ ngày phỏng vấn và bổ túc hồ sơ . Hương trấn an Trường .
– Anh đừng lo , bên này Em có người quen làm bên khâu phỏng vấn , thủ tục “ đầu tiên” Em rành lắm . chuyện này Em lo được .
Người đời thường nói “ nhất thế nh́ thân …” quả không sai . Hôm phỏng vấn , mọi chuyện diễn tiến thật tốt đẹp ngoài dự đoán của Hương . Kết quả là Hương được chấp nhận định cư . Hương cầm sấp giấy tờ trong tay mà ḷng rộn ră niềm vui , giấc mơ Mỹ của Hương chỉ c̣n chờ ngày bước lên máy bay ,thế là xong .
Tối hôm đó , Hương gọi sang cho Trường báo tin . Trường mừng và hỏi .
- Họ có cho biết khi nào Em rời Việt Nam không ? Hương trả lời .
- Có lẽ cũng phải mất từ hai tuần đến một tháng Anh ạ ! thời gian này vẫn c̣n tùy thuộc vào xin cấp visa nữa , khi nào hoàn tất mọi thủ tục th́ ḿnh mới mua vé máy bay .
Chưa đầy hai tuần , Hương gọi cho Trường biết thủ tục giấy tờ đă hoàn tất . Hương đă mua vé máy bay và Nàng cho biết ngày giờ chuyến bay sẽ đáp xuống phi trường William P Hobby airport . Hương c̣n chụp cả tấm vé máy bay gởi cho Trường để Anh biết và đón Nàng .
Hôm đi đón Hương ở phi trường , Trường đứng đợi Hương tại cổng trên tay mang bó hoa hồng . Trường vừa hồi hộp vừa vui , nh́n đồng hồ liên tục, chỉ sợ Hương đi lạc , cũng may chuyến bay đến đúng giờ . Từ đằng xa, Trường thấy bóng dáng Hương đang kéo vali nh́n dáo dác , Anh đưa tay lên vẫy . Khi Hương đến gần , Anh chạy đến ôm Hương một hồi lâu, Hương cũng vậy , những giọt lệ thi nhau lăn dài trên má . Trường vỗ về an ủi trao bó hoa cho Hương . Hương cảm động ôm Trường như không muốn rời . Trường đỡ vội chiếc vali , dắt tay Hương đi ra ngoài, vừa đi Trường nói .
– Thật vất vả cho Em quá , chuyến đi có ǵ trở ngại không ?
Hương nắm tay Trường sánh bước , Nàng âu yếm nh́n Trường trả lời
– Lần đầu tiên đi chuyến bay xa Em thấy lo lắng quá nhưng gặp được Anh là Em yên tâm . Em thấy Anh gầy hơn lúc trước ?
Trường âu yếm nh́n Hương cười trả lời .
- À ! tại công việc của Anh nhiều quá nhất là việc lo không biết ngày nào Em mới qua được nên có sụt cân nhưng anh vẫn khỏe . Em à ! Ba Má Em khỏe không ?
– Ba khỏe c̣n Má Em yếu v́ bịnh thấp khớp , hôm ra sân bay , Ba Má có đi tiễn Em và c̣n dặn sang bên này nhớ chăm sóc cho Anh .
Trường thật cảm động khi nghe những ǵ Hương kể . Anh dẫn Hương đến chỗ parking để lấy xe . Hương ngạc nhiên khi nh́n chiếc Chiếc Toyota truck cũ rồi chợt nhớ lại , trước đây Trường thường khoe với Hương , Anh là kỹ sư công nghệ phần mềm , thường xuyên được hăng gởi đi làm việc ở xa đôi khi ra nước ngoài tại sao Trừơng lại đi xe …. Nghĩ thế nhưng Hương không thắc mắc ǵ thêm .
Khi Trường mở cửa cho Hương bước vào , mùi hôi xăng dầu trộn lẫn mùi Febreze Air refresher cinnamon xông vào mũi làm Hương hắt hơi mấy lần . Hương định nói điều ǵ nhưng lại thôi , thấy vậy Trường vội vă trấn an .
- Đây là cái xe cũ của Anh , con Merc mấy ngày trước bị hư , vẫn c̣n nằm trong shop để sửa , có lẽ cũng phải cần vài ngày nữa . Tuần qua Anh có đi coi xe , đang order chiếc Lexus RX 350 đời mới , mai mốt Em có bằng lái …..
Hương nghe thế bao nhiêu nghi ngờ đều tan biến , Nàng quay qua nắm tay Trường mỉm cười .
- Không sao đâu Anh , xe cũng chỉ là phương tiện đi lại ấy mà .
Chỉ hơn một tuần chung sống với Trường , Hương khám phá ra nhiều điều không như Trường nói trước đây . Thứ nhất , Trường chẳng phải là một kỹ sư phần mềm mà Anh là người cắt cỏ mướn . Trường cũng không ở nơi ra vào có người canh cổng như Anh nói mà là căn nhà mướn . Trường cũng chẳng có xe Merc ǵ mà là xe Toyota truck cũ cộng thêm cái thùng xe chứa máy cắt cỏ đậu ở sân . .
Hương hơi thất vọng nhưng bù lại Trường biết chiều Hương nhất là về tiền bạc . Trường c̣n giao một số tiền mặt rất lớn mà Anh kiếm được trong bao nhiêu năm cho Hương cất giữ . Anh c̣n thúc dục Hương gởi tiền về cho Ba Mẹ nàng xây nhà . Chính v́ vậy Hương thấy tội nghiệp cho Trường và không phàn nàn về những ǵ mà trước đây Trường nói khi mới quen nhau nếu Trường không nói thế làm sao Hương lấy . Thôi th́ âu cũng là số mệnh .
Hương tự trấn an , chả có gă Việt Kiều nào về nước cua gái mà nói ḿnh đi cắt cỏ , làm phu khuân vác hoặc những công việc lao động chân tay , hầu hết đều chọn cho ḿnh một công việc có vẻ tri thức để lấy điểm . Bác sĩ th́ không dám chứ kỹ sư th́ chả có ai thắc mắc .
Sau sáu tháng , Hương dần quen với nếp sống ở đây . Nàng là người đàn bà rất thông minh , tinh tế dễ dàng hội nhập vào cuộc sống trên đất mỹ . Khi mới đến đây , Hương được những người bạn cho biết , hầu hết những người sang sau như Nàng khó có thể kiếm được những công việc tốt nếu không có kiến thức . Cũng chính v́ vậy mà Hương chọn công việc làm Nail v́ trước khi đi định cư Nàng cũng đă tốt nghiệp khóa Nail and Spa ở Việt Nam nên bây giờ chỉ cần học bổ túc cho đủ số giờ ấn định và đáp ứng những ǵ ở đây đ̣i hỏi để thi lấy bằng hành nghề là được .
Sống với Trường gần một năm , Hương nhận ra Trường không có điểm ǵ đặc biệt . Tiền bạc th́ Trường không thiếu nhưng về lối sống của Chàng th́ quá khép kín . Có lẽ bản tính của Trường nhút nhát nên về phương diện xă giao rất kém .
Từ ngày sang đây , Trường chỉ chú tâm vào công việc , ít khi nào chàng dành thời giờ đưa Hương đi chơi xa hoặc đi dự những buổi đại nhạc hội .v .v . Nhiều lần Hương phải đi một ḿnh . Chính v́ vậy mà t́nh cảm vợ chồng ngày càng giảm sút. Tuy Hương mới qua , sinh ngữ c̣n kém nhưng Nàng là một người con gái hoạt bát lại sống ḥa đồng nên được nhiều người thương mến .
Hương quen dần với nếp sống ở đây , Nàng cũng không lo lắng nhiều v́ ở Houston này có rất nhiều cơ sở thương mại do người việt làm chủ , từ văn pḥng bác sĩ , luật sư , cho đến mọi dịch vụ , bởi vậy tuy yếu sinh ngữ nhưng bù lại Hương tháo vát , Nàng tự lái xe đi làm , đến những nơi cần đến .
Một điểm đặc biệt , Hương nhanh chóng ḥa nhập vào cuộc sống mới , chỉ trong ṿng ba năm , Nàng đă tạo cho ḿnh một cuộc sống ổn định không lệ thuộc nhiều vào Trường như lúc mới sang . Số tiền kiếm được khi đi làm nail , ngoài khoản gởi về cho gia đ́nh , Hương ngỏ ư muốn bỏ chung vào trương mục chung với Trường để cho Trường không phải thắc mắc là tiền riêng nhưng Trường viện lư do là trương mục lấy tên của công ty cắt cỏ “ Trương Lawn care LLC” nên không tiện và Trường bảo Hương mở riêng một trương mục cho Nàng . Hương nghe hợp lư và làm theo lời đề nghị của Trường .
T́nh chỉ đẹp khi c̣n xa cách , có nghĩa là khi Hương chưa sang đây . Sống với nhau đă hơn ba năm ,càng ngày Hương cảm thấy cô đơn khi Trường chỉ chú tâm vào công việc không dành thời giờ cho Hương như thủa ban đầu . Hương vẫn biết công việc cắt cỏ rất bận và mệt mỏi nhưng càng ngày Trường càng lơ là nhất là chuyện chăn gối . Có những hôm đi làm về , Hương ngồi một ḿnh nơi pḥng khách thấy ḷng ḿnh trống vắng không c̣n t́m được những cử chỉ âu yếm mặn nồng như ngày xưa . Trường thường lấy lư do mệt , rồi đi ngủ sớm , có khi cả tuần không ân ái ,nhất là dạo gần đây, Trường thường than đau lưng .
Là đàn bà , Hương rất nhạy cảm về tâm lư đàn ông nhất là chuyện pḥng the . Hương vào cả trang mạng để t́m hiểu thêm về căn nguyên tại sao đàn ông khi có tuổi thường biểu hiện sự gắt gỏng , ít ham muốn chuyện chăn gối . Lư do là sự tự ty mặc cảm về căn bệnh “trên bảo dưới không nghe” ….. nhưng Trường đâu có già , Anh vừa mới bước qua tuổi 50 , ở tuổi rất sung sức . Hương chưa t́m ra căn nguyên nhưng Nàng âm thầm mua bổ thận hoàn dương cho Trường dùng , biết đâu t́nh cảm vợ chồng trở lại b́nh thường .
Hương là một thiếu nữ đang độ tuổi xuân th́ cũng như muôn vàn phụ nữ khác , dĩ nhiên sự ham muốn xác thịt vẫn c̣n đang rực lửa, hơn thế nữa Nàng cũng ước ao có một đứa con cho vui nhà nhưng hơn ba năm ṃn mỏi trông chờ cũng không được . Mấy lần Hương đề nghị cả hai đứa đi khám để t́m cách chữa trị nhưng Trường gạt đi .Có lẽ chính v́ sự tự ty , mặc cảm nên Trường thường hay có thái độ lạnh nhạt với Hương , đôi lúc Anh gắt gỏng làm Hương buồn nhưng Nàng vẫn âm thầm chịu đựng và t́m cách thuyết phục Trường .
Những ngày tháng gần đây , trong lúc mệt mỏi v́ cuộc sống đang bế tắc th́ Nghĩa xuất hiện , Chàng có văn pḥng lo dịch vụ giấy tờ bảo lănh di trú ở Bellair cũng là bạn thân của Trường . Nghĩa đă lo cho Trường bảo lănh Hương được định cư ở đây nên vợ chồng Trường rất mang ơn .
Một hôm Hương đến văn pḥng của Nghĩa để làm giấy tờ thi vào quốc tịch . Nghĩa nhận thấy Hương có điều ǵ khác biệt , không được vui như trước . Nghĩa gặn hỏi măi Hương thú thật
.- Em cũng biết chả hiểu v́ sao dạo gần đây , Anh Trường thay đổi tính nết , hay gắt gỏng , Em có hỏi nhưng Anh Trường không nói , đôi lúc Em thấy buồn và mệt mỏi quá .
Nghĩa là một gă đàn ông khá điển trai lại có kiến thức nhưng đường t́nh duyên lại lận đận . Nghĩa cũng có gia đ́nh nhưng nửa đường gây gánh có lẽ cũng chỉ v́ thói trăng hoa của Anh nên gia đ́nh tan nát .
Nghĩa đă để ư Hương từ ngày mới đến nhưng chưa có cơ hội tiếp cận nhiều , giờ nghe Hương nói thế , Nghĩa mừng thầm nhưng giả vờ trong bộ mặt thiểu năo rồi an ủi Hương cho đúng thủ tục .
– Em cũng đừng lo nghĩ nhiều không tốt , có lẽ Trường gặp chuyện khúc mắc ǵ đây . Đă lâu rồi Anh cũng không thấy Trường ghé Anh nói chuyện chơi . Thôi ! để lúc nào Anh gặp Trường t́m hiểu nguyên nhân rồi khuyên Trường xem sao , chỗ bạn bè chí cốt chắc nó nghe Anh đấy .
Hương thấy Nghĩa nói vậy an tâm đưa mắt nh́n Nghĩa rồi nói .
– Vâng ! nếu được vậy th́ hay biết mấy , Em nhờ Anh khuyên Trường dùm chứ cứ im lặng như thế này Em thấy chẳng giải quyết được ǵ .
Ngồi đối diện nói chuyện , khi Hương gỡ cặp kính mát xuống , bất chợt Nghĩa nh́n thấy đôi mắt Nàng hơi quầng thâm , Nghĩa la lên .
- Ấy chết ! Em bị làm sao mà đôi mắt quầng thâm như thế kia, Trường nó có làm ǵ Em không , ở bên này bạo hành với phụ nữ là đi tù đấy . Thôi được rồi , để Anh gặp Trường chiều nay , cái thằng có vợ đẹp như thế mà không biết điều chút nào . Anh mà có được người bên cạnh như Em Anh sẽ .. Biết lỡ lời nhưng Nghĩa đâu cần để ư .
Ngồi nói chuyện với nhau cả tiếng đồng hồ , Nghĩa quên mất Hương đến đây chiều nay để điền đơn xin gia nhập quốc tịch , măi sau nghe Hương nhắc , Nghĩa mới mở ngăn kéo lấy sấp hồ sơ và giúp Hương điền vào từng khoản , sau cùng bảo Nàng kư vào và không quên gởi tập luyện thi quốc tịch cho Nàng . Mọi chuyện vừa xong , Nghĩa nh́n đồng hồ đă hơn năm giờ chiều và cũng là giờ văn pḥng đóng cửa , Nghĩa bạo dạn hỏi Hương .
– Em đă ăn ǵ chưa ! nếu chưa Anh mời Em đi ăn rồi ḿnh nói chuyện thêm . Nhớ nhá ! Em phải kể cho Anh nghe đầu đuôi câu chuyện về Trường như thế nào để Anh c̣n biết cách khuyên cho Em . Nghĩa cũng chẳng ngại ngùng nhắc lại câu .
- Cái thằng có vợ đẹp như thế mà …..rồi Nghĩa mỉm cười vu vơ .
Thật sự trong thâm tâm Nghĩa chỉ muốn nói cho đúng thủ tục để an ủi Hương chứ chẳng có thằng đàn ông nào dại ǵ mà mua việc nhất là chuyện vợ chồng người ta xào xáo . Nghĩa nh́n lén Hương , thấy Nàng hơi lưỡng lự , có lẽ v́ ngại . Nghĩa hiểu ư , Anh trấn an .
– Nếu Em bận , để khi khác cũng được . Hay là Anh đến nhà Em bây giờ để gặp Trường xem sao ?
Hương vẫn c̣n đang giận Trường v́ cuộc khẩu chiến đêm qua , bây giờ Nghĩa đến có thể Trương đặt nghi vấn là Hương đem chuyện này kể cho Nghĩa . Nghĩ thế , Hương trả lời .
– Anh Trường giờ này chả biết có nhà hay không , cả tuần nay đều đi sớm về muộn , rồi lại ăn uống thất thường . Anh cũng biết , Em làm Nail măi đến gần 9 giờ tối mới về th́ Anh Trường đă lăn ra ngủ rồi nên ít có thời gian nói chuyện với nhau .
– Thôi , chuyện đâu c̣n có đó , muộn rồi Anh muốn mời Hương đi ăn tối với Anh nhé ? Hương lưỡng lự đôi chút , đến khi Nghĩa hỏi lần thứ hai , Hương ậm ừ trả lời .
– Em sợ ! …. Nghĩa mừng thầm v́ Hương không từ chối mà cũng chưa nhận lời đó là dấu hiệu tốt cho Anh . Nghĩa nói thêm . Có ǵ đâu , giữa Anh với
Trường là chỗ bạn thân Em đừng có ngại , Em muốn ăn ở đâu , chọn chỗ rồi ḿnh đi . Hương nh́n Nghĩa bảo .
- Tùy Anh ở đâu cũng được . Nghĩa vui hẳn , đứng dậy đến bên Hương và đề nghi .
- Anh biết có nhà hàng shushi mới khai trương , tuần trước Anh có ghé , nhiều món ăn ngon lắm .
Nghĩa biết gu của Hương rất thích shushi v́ trước đây Anh vẫn thường xuyên rủ vợ chồng Trường đi ăn . Hương nh́n Nghĩa cười nói
- Gớm ! sao Anh vẫn c̣n nhớ là Em thích món shushi vậy . Nghĩa cười
– Đi ăn với vợ chồng Em bao nhiêu lần làm sao không nhớ Em thích ǵ . Anh đề nghị ḿnh đi chung xe cho tiện , ăn xong Anh chở em về lấy xe được không .
Đă từ lâu trong thâm tâm Nghĩa muốn có cơ hội tiếp cận với Hương nhất là được ngồi gần Nàng trong không gian riêng tư . Đây có lẽ là cơ hội ngàn vàng cho Nghĩa nên Anh không thể đánh mất cơ hội này được . Nghĩa bỏ tập hồ sơ trong ngăn kéo , lấy chùn ch́a khóa , đến bên Hương rồi sánh bước ra khỏi văn pḥng . Hương không mấy ngại v́ vẫn coi Nghĩa là ân nhân của vợ chồng Nàng nên chuyện đi ăn chung với nhau là điều chẳng ai thắc mắc vả lại ở thành phố lớn như Houston này có mấy ai để ư những chuyện đi ăn chung với nhau như thế này .
Khoảng nửa tiếng sau , Nghĩa đậu xe lại ở parking trước cửa nhà hàng shushi Sekushi ở Plaza . Anh ra khỏi xe và mở cửa cho Hương xuống rồi cả hai sánh bước đi vào nhà hàng . Nghĩa bạo dạn nắm tay Hương khi băng qua đường v́ có nhiều xe qua lại . Hương cũng không để ư và cho đây là một việc hết sức tự nhiên nhưng Hương không ngờ chính v́ cái nắm tay này Nghĩa lại hiểu là Hương đang cần sự chăm sóc của Anh .
Bước vào nhà hàng ,Nghĩa vẫn nắm bàn tay Hương rồi đi theo người Host dẫn đến đến bàn . Nghĩa thật ga lăng , kéo ghế mời Hương , gọi ly rượu chát mà Nàng hay uống . Nghĩa đề nghị những món ăn ngon ở đây Hương hơi xúc động về những cử chỉ lịch thiệp của Nghĩa ,tự nhiên Hương lại so sánh với Trường . Chả bù mỗi khi đi ăn với Trường , mạnh ai người ấy ngồi, ăn ǵ , uống ǵ tự kêu . Trong bữa ăn Nghĩa tinh tế , không đả động ǵ đến chuyện của Trường và Hương , Nghĩa dùng hết những lời hay ư đẹp rót vào tai Hương , nhất là tạo cho Hương một cái nh́n mạnh mẽ của người đàn ông trưởng thành và thành đạt như Nghĩa
Nghĩa học được cái chân lư bất di bất dịch từ trước đến nay . Đàn bà họ yêu bằng tai nên tất cả những mỹ từ đều được Nghĩa đưa ra xử dụng . Với đàn bà , đă khen th́ phải khen cho tới bến , dù đó chỉ là sáo ngữ . Trong suốt bữa ăn , Nghĩa luôn nh́n thẳng vào mắt Hươg để ḍ phản ứng , Anh đọc được ư nghĩ của Hương qua đôi mắt thật buồn của Nàng . Cuối cùng Nghĩa cảm thấy vui khi Hương bắt đầu tâm sự nhất là niềm vui dần dần hiện trên gương mặt của buồn phiền của Nàng .
Sau bữa ăn , Nghĩa giữ đúng lời hứa ,chở Hương trở về văn pḥng cho Hương lấy xe . Nghĩa lịch sự mở cửa cúi xuống đợi cho Hương vào xe của nàng , vô t́nh đôi g̣ bồng của Hương chạm vào má Anh . Nghĩa cảm nhận được sự rạo rực nhưng Anh chỉ mỉn cười nh́n Hương và Hương cũng đáp lại bằng ánh mắt và nụ cười rồi nói bye bye.
Nghĩa là người bạn cũng là người thầy hướng dẫn Hương cách làm thế nào để trả lời xuông sẻ những câu vấn đáp từ 100 câu hỏi khi thi nhập quốc tịch . Anh phải bỏ mất cả tháng sau những giờ làm việc , ngồi bên Hương sát hạch , hỏi Nàng bằng tiếng anh như một vị giám khảo . Có nhiều lúc Hương không theo kịp v́ tŕnh độ sinh ngữ c̣n kém nhưng Nghĩa không lấy thế làm buồn mà c̣n vui v́ có cơ hội được ngồi cạnh Hương .
Hôm đưa Hương đến địa điểm sát hạch , Nghĩa gặp được một người bạn Mỹ và cũng là khách hàng quen của Nghĩa làm trong ban giám khảo , Nghĩa nhờ Anh bạn giúp đỡ . Ở đâu cũng vậy , nhất thế , nh́ thân nên cuộc sát hạch diễn ra thật tốt đẹp . Từ trong pḥng sát hạch bước ra , Hương tươi cười chạy đến ôm Anh . Hương chẳng ngần ngại đặt một nụ hôn lên má Nghĩa và nói
– Cảm ơn Anh rất nhiều nếu không có Anh chắc Em không thể đậu vào công dân được . Mấy người vào trước Em , khi trở ra mặt họ buồn so , hỏi ra mới biết phải thi lại . Nghĩa mỉn cười nh́n sâu vào trong đôi mắt của Hương rồi nói đùa .
- Chắc Ông giám khảo thấy Em đẹp , mất tự chủ rồi cho Em đậu đấy . Em cũng biết , thường th́ khi đàn ông đối diện với người đẹp , họ hay lúng túng như thế cả . Nói xong Nghĩa nháy mắt làm Hương mỉm cười , Hương đập nhẹ vào vai Anh hỏi .
– Thế Anh có bao giờ như vậy không ?
Nghe Hương hỏi câu này , nàng đang gởi tín hiệu cho Anh , Nghĩa thấy tim ḿnh đập mạnh , Anh hiểu ư nhưng không dám trả lời v́ chưa phải lúc . Nghĩa đề nghị .
– Hôm nay , Anh sẽ đưa Em đi ăn mừng ngày Em thi đậu vào công dân , bây giờ Em không c̣n phải lo lắng ǵ nữa .Quay qua Hương , Nghĩa nói thêm .
- Hay Em gọi cho Trường biết để Anh ấy mừng , hỏi Anh ấy có muốn đi ăn cùng không ?
Hương ngần ngừ .
- Thôi Anh ạ ! để tối về Em nói cũng được , giờ này Anh ấy vẫn c̣n đang làm .
Nghĩa hỏi Hương vậy là cho đúng thủ tục thôi chứ Anh biết ư của Hương vả lại có thằng đàn ông nào dê gái mà lại muốn t́nh địch ở bên .
Không chần chờ v́ cơ hội đă đến , Nghĩa ngang nhiên nắm tay Hương bước đi ra băi đậu xe , cả hai luôn cười nói như một cặp t́nh nhân đă quen nhau lâu rồi .Sau bữa ăn trưa , Nghĩa rủ Hương ghé vào shopping , Anh chẳng ngần ngại mua tặng Hương một bộ kem dưỡng da thời trang và chai nước hoa hàng hiệu . Qua những cử chỉ lịch thiệp của Nghĩa khiến Hương càng có cảm t́nh với Anh , chả bù cho Trường , chưa bao giờ Trường mua cho Hương được một thỏi son chứ đừng nói chi những đồ hàng hiệu mà Nghĩa tặng cho Nàng .
Nghĩa chở Hương về v́ sáng nay đi chung một xe cho tiện . Nghĩa dừng xe trước căn hộ của vợ chồng Hương ,Anh bước ra ṿng qua bên kia , mở cửa xe cho Hương bước xuống . Một cử chỉ thật ga lăng của những gă đàn ông họ sở làm Hương cảm động hơn . Trong lúc đó ,Trường trong bộ quần áo lem luốc đang h́ hục sửa cái máy cắt cỏ . Nghe tiếng xe ngừng trước ngơ , Anh nh́n ra , thấy Hương bước ra từ chiếc xe BMW mới toanh của Nghĩa mà tự nhiên ḷng chùng xuống .Đúng ra , Trường phải hớn hở chạy ra hỏi Hương thi cử như thế nào và đồng thời cảm ơn Nghĩa , thế nhưng nh́n Nghĩa trong bộ vest màu đen đang đưa tay d́u Hương bước ra khỏi xe tự nhiên Trường thấy tim ḿnh buốt nhói . Hương vui vẻ , đi vội đến bên Trường , cười tươi và khoe với Anh là đă thi đậu vào quốc tịch .Thay v́ mừng rỡ nhưng ngược lại , mặt Trường lại méo xẹo khi nh́n Nghĩa rồi gượng nói .
– Chúc mừng Em . Quay qua Nghĩa , Trường nói .
– Cảm ơn ông nhiều nhá , có bận ǵ không , đợi tôi bỏ cái máy cắt cỏ vào thùng xe rồi vào nhà chơi .
Nghĩa đứng bên với vẻ mặt hơi tự măn khi nh́n Trường lam lũ trong bộ quần áo dính đầy dầu mỡ , Anh lên tiếng .
- Để khi khác , nói rồi Nghĩa nh́n đồng hồ và xin phép ra về , định quay đi Nghĩa chợt nhớ một điều quay lại bảo Trường .
– Này ! Bà xă vào công dân , khi nào mở tiệc khao anh em chứ ?
Trường nghe nghĩa nhắc , Anh lau bàn tay đầy dầu nhớt vào cái khăn đen kịt nh́n Nghĩa nói .
– Thôi ! chiều thứ bẩy này mời ông lại nhà , Tôi sẽ gọi bọn thằng Dũng , Kiệt , Trọng cho tụi nó biết , lâu lắm rồi Anh em không có dịp gặp nhau . Nghĩa định đưa tay bắt chào từ biệt nhưng nh́n bàn tay đầy dầu mỡ của Trường Anh lại thôi và vội bước ra xe .
Trên đường trở lại văn pḥng , Nghĩa vừa lái xe vừa vẽ ra một viễn tượng trong đầu . Một ngày nào đó , Hương sẽ nằm gọn trong ṿng tay của Anh v́ Anh đọc được trong mắt Hương những điều khắc khoải của một người con gái trẻ đang cần sự chăm sóc , vỗ về . Nghĩa không c̣n lo ngại cho Hương nữa v́ giờ đây nàng đă trở thành công dân mỹ . Bất chợt Nghĩa nghe tiếng c̣i xe đằng sau kêu inh ỏi , Anh hoàn hồn nh́n lại , v́ xe Anh chạy cấn lane . Tên mỹ đen rú ga vượt lên , quay cửa kính , nh́n sang Nghĩa lẩm bẩm chửi thề , gă c̣n đưa ngón tay giữa về phía Nghĩa vẻ mặt tức giận ,rồi rồ ga mất hút .
Chương 5
Bữa tiệc mừng Hương thi đậu vào công dân mỹ được tổ chức vào tối thứ bẩy cuối tuần tại căn hộ của vợ chồng Trường . Hôm đó Nghĩa đến sớm hơn , không phải để phụ mà là muốn cho Hương biết Anh là người quan tâm đến bữa tiệc mừng của Hương và cũng có nghĩa là công của Anh không nhỏ vả lại mấy ngày rồi từ hôm được Hương tặng nụ hôn , tự nhiên Anh lại nhớ đôi môi ướt át đó .Nghĩa không đến tay không như những lần nhậu trước , Anh mang theo hai chai XO đến dự tiệc . Thật sự chưa bao giờ Anh dám bỏ tiền mua những thứ mắc tiền mỗi khi bạn bè rủ đi nhậu , cùng lắm là chai whisky rẻ tiền , hoặc két bia budlight là cùng . Bạn bè của Anh đặt cho Anh biệt hiệu là ( Nghĩa kẹo kéo) thế mà hôm nay , Anh dám xách đến những hai chai XO làm sao Trường không ngạc nhiên . Trường nhẩm tính , sơ sơ cũng gần ba trăm đô chưa tính thuế . Trường biết tính của Nghĩa nhưng làm bộ hỏi .
– Ủa Nghĩa ! dạo này mày không thích uống bia nữa sao ,đổi gu khi nào vậy ?
Nghĩa nghe Trường nói nhưng chưa hiểu hết ư hỏi lại .
– Mày nói đổi gu là gu ǵ ?
Trường nh́n Nghĩa nhếc mép cười .
– Mẹ kiếp ! Hai chai rượu đắt tiền đó mày .
Nghĩa cười khẩy trả lời .
– Lâu lâu đổi gu chút không được sao ? có đáng bao nhiêu .Bạn bè không à !
Đang nói chuyện , Hương từ ngoài mở cửa bước vào , trên tay xách hai túi nặng , Nghĩa thấy vậy đứng dậy đỡ hai túi xách trên tay Hương nói lớn , cốt để cho Trường nghe thấy ,
- Chị để Tôi xách cho , sao Chị mua ǵ nhiều thế, ăn sao hết .
Hương ph́ cười nhưng không dám , trước giờ gặp Hương , Nghĩa cứ Anh Em ngọt xớt , mới hai ngày trước Nghĩa c̣n giả vờ ôm chặt Hương khi Nàng từ pḥng thi ra thế mà giờ này … Hương nói cho có lệ .– Vâng Anh đưa dùm em vào bếp cho Anh Trường , Em ra ngoài xe, c̣n ít đồ nữa .
Nghĩa mang hai túi đồ vào bếp , nói như trách Trường .
– Mày tổ chức tiệc lớn như thế này , tụi tao thấy ngại quá , vài con khô mực đưa cay như mấy lần trước là được rồi . Trường biết cái tính của Nghĩa , cái ǵ nó nói cũng được , bạn bè mỗi lần nghe nó nói , đều lắc đầu .
Nửa tiếng sau , bọn thằng Dũng , Kiệt , Trọng cũng có mặt , trên tay đứa nào cũng xách thùng bia . Vừa đến nơi , thấy Nghĩa đang phụ Trường dọn bát đĩa ra bàn , tụi nó cười lớn v́ từ trước đến giờ Nghĩa chưa bao giờ vác cái mặt đến sớm trong các bữa tiệc . Thằng Dũng lên tiếng khi nh́n thấy hai chai XO để trên bàn .– Ê Trường ! mày chơi lớn tối nay phải không , sao không cho tụi tao biết ?
Trường chưng hửng nh́n Dũng hỏi .
– Ư mày là sao ?
Dũng cười nhe bộ răng sún nói .
- Th́ hai chai Xo này !
Trường chép miệng nh́n Dũng , liếc qua Nghĩa rồi trả lời .
– Của thằng Nghĩa đó . Cả bọn ngạc nhiên đổ dồn con mắt nh́n Nghĩa , rồi Kiệt lên tiếng .
– Chà ! ngàn năm một thủa nhe , hèn ǵ nó đến sớm hơn mọi lần . Trọng nâng chai Xo từ bàn lên ngắm nghía rồi hỏi
- Ê Nghĩa !Mày mua hay lại chôm ở đâu thế , đồ thật hay giả đó mày . Nghĩa biết tính t́nh của từng đứa , độc thân chơi với nhau hai mươi năm rồi , tụi nó hay nói móc họng nhưng chẳng đứa nào giận nhau . Nghĩa vỗ ngực nói .
– Nghĩa chứ đâu phải đồ bỏ , bộ tụi bay tưởng tao không dám mua XO nhậu hả , chuyện nhỏ . Cả bọn cười vui .
Cả cái băng độc thân trầm trồ khen tài nấu nướng của Hương khi đồ ăn được dọn ra bàn . Dũng nhanh nhẩu lên tiếng .
- Xin Gia chủ tuyên bố lư do trước khi nhập tiệc .
Trường nh́n Hương nói .
– Nay ngày vui của Em , mừng Em trở thành công dân Mỹ , Em nói vài câu .
Hương bẽn lẽn đập vai Trường bảo .
– Ơ hay ! Anh là gia chủ Anh nói chứ .
Trường thấy vợ đùn cho ḿnh , thôi th́ lâu lâu mới có cơ hội Anh lên tiếng .
– Trước hết cám ơn tụi bay đến đây để chúc mừng vợ tao thi đậu vào công dân , đặc biệt cám ơn thằng Nghĩa đă giúp vợ chồng tao mọi chuyện . Thôi ! chúng ta cùng nâng ly .
Tiếng ly chạm nhau khởi động cho tiệc mừng , chưa kịp dô, dô th́ Nghĩa đưa tay cản rồi nói .
- Ơ hay ! Nay là ngày vui của Hương , Hương cũng phải uống với tụi Anh một ly chứ , lấy thêm ly ?
- Trường đứng dậy , mở tủ lấy thêm cái ly đặt xuống bàn , Nghĩa nhanh tay cầm chai rượu XO rót vào ly rồi trao cho Hương , ánh mắt Nghĩa chạm phải ánh mắt của Hương , Hương cúi xuống . Nghĩa hắng giọng nói .
– Bây giờ chúng ta cùng nâng ly , chúc mừng Chị Hương .
Lại một lầ nữa , Hương muốn ph́ cười khi Nghĩa nói ( mừng chị Hương )nhưng Nàng cố nhịn , sau khi uống cạn ly rượu , Hương lên tiếng .
– Cám ơn các Anh đă đến chúc mừng Em , Thôi ! xin mời các Anh .
Chả cần Hương mời , đám độc thân uống hết ly rượu , thảm nhiên cầm đũa gắp liên tục . Hương ngồi giữa Nghĩa và Trường nhưng chưa ăn , Nghĩa thấy vậy gắp miếng thịt gà luộc , chấm chút muối tiêu bỏ vào bát cho Hương bảo .
– Chị ăn đi kẻo nguội mất ngon ……
Hương nh́n đồng hồ đă hơn 12 giờ khuya , Nàng mệt đừ người v́ từ chiều đến giờ lo đi chợ rồi nấu nướng dọn dẹp . Đúng ra Hương cũng chẳng muốn tổ chức tiệc mừng làm ǵ bởi v́ nàng biết sau những chầu nhậu như thế này , pḥng khách chẳng khác ǵ băi chiến trường mà người dọn dẹp chẳng ai khác là Nàng nhưng v́ chiều Trường cũng muốn cho Anh nở mặt với bạn bè , vả lại đă lâu Trường cũng chưa có dịp qui tụ Anh em như thế này . Hương đến bên Trường nói nhỏ .- Em muốn ngủ sớm v́ ngày mai c̣n phải đi làm . Anh cứ để sáng mai khi thức dậy ,Em dọn cho .Hương quay qua nói với mọi người .
– Các Anh cứ tự nhiên nhá , Em xin phép …nói xong Hương lững thững đi vào pḥng .
Năm đứa , hai chai Xo giờ chỉ c̣n là chai không đang nằm ngổn ngang dưới nền nhà cùng với những chai bia . Bữa tiệc bây giờ như một cái chợ , rượu vào lời ra , mấy thằng thi nhau lên tiếng , riêng có Nghĩa ít nói .
***
Hầu hết các tiệm nail kề cận ngày lễ thường mở cửa cả ngày chủ nhật . Để chiều ư Hương ,Trường ra hiệu cho mấy đứa nói nhỏ nhưng đến lúc này chả có đứa nào chịu nghe .Hương lấy quần áo đi vào pḥng tắm, nhà trong chung cư một pḥng , họ thiết kế pḥng tắm và vệ sinh chung, ngay sát hành lang giữa pḥng khách và pḥng ngủ . Khi cánh cửa pḥng tắm khép lại , Hương trút bỏ bộ quần áo hôi dầu mỡ , bước vào trong bồn , làn nước ấm làm Nàng thấy dễ chịu . Hương cúi xuống nh́n đôi g̣ bồng căng tṛn lẫn trong bong bóng bọt xà bông , Nàng đưa tay kỳ nhẹ rồi mỉm cười một ḿnh . Dễ có đến cả tháng rồi , Trường không đụng chạm trên da thịt , nhất là vùng đồi non của Nàng khiến Nàng lại nghĩ đến những phút ân ái ngày xưa , tự nhiên cảm thấy rạo rực …….
Bên ngoài bàn , Nghĩa giả vờ lè nhè say nhưng biết Hương đang tắm v́ Anh nghe được tiếng nước chảy và c̣n h́nh dung ra thân h́nh nơn nà của Hương , tự nhiên lửa dục t́nh lại bừng lên trong Anh nhưng bị dập tắt bởi những tiếng dô ! dô ! một trăm phần trăm em ơi của đám lưu linh làm Nghĩa thất vọng .
***
Cả mấy tháng nay , Trường hay tỏ ra lạnh nhạt với Hương có lẽ v́ sự tự ty mặc cảm khi khả năng giường chiếu của Anh không mấy khả quan , mặc dù Hương cố gắng mua đủ mọi loại thuốc bổ thận hoàn dương , ngay cả đă mấy lần Nàng ghé hiệu thuốc nam gia truyền Cảnh Thiên trên đường Bellair mua thuốc về sắc cho Anh dùng nhưng cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu .Vài lần , Hương khuyên Anh đến gặp bác sĩ để t́m ra nguyên nhân rồi chữa trị nhưng những lần như thế Trường đều gạt đi . Hương thật sự cảm thấy lo ngại v́ nếu t́nh trạng này kéo dài sẽ đưa đến hậu quả nghiêm trọng cho cuộc sống lứa đôi . Nhiều lúc Hương ngồi một ḿnh trong pḥng rồi nghĩ đến những ngày tháng trong tương lai, không biết sẽ ra sao ? Mộng ước muốn được trở thành người mẹ càng ngày càng xa vời v́ đă hơn năm năm rồi mà chẳng được .
Hôm Hương ghé qua văn pḥng của Nghĩa nhờ Anh khai thuế , Nghĩa đọc được nỗi lo âu trong đôi mắt của Hương . Nghĩa vồn vă mời Hoa ngồi và hỏi .– Em nói thật cho Anh nghe , có phải Em đang gặp chuyện khó xử phải không . Trường đă làm cho Em buồn ?
Hương vẫn nh́n mông lung trên bức tường , treo bức phông có h́nh những cô gái trẻ mặc bikini sau cái ghế bành của Nghĩa đang ngồi . Nàng không để ư đến Nghĩa đang nói ǵ . Đến khi Nghĩa hắng giọng , hỏi lần thứ hai , Hương mới nh́n Anh cười và trả lời .
– Đâu có ǵ , tụi Em vẫn b́nh thường mà .
Nghĩa chưa tin những ǵ Hương nói và Anh nghi ngờ Hương đang dấu Anh điều ǵ , Nghĩa nhấn mạnh .
– Nếu có điều ǵ khúc mắc , Em cứ nói cho Anh, biết đâu Anh có thể giúp Em được, Anh nói thật , mỗi lần thấy Em không vui là Anh cũng thấy buồn .
Khi Hương nghe Nghĩa nói , Nàng thấy nỗi buồn vơi đi phần nào về sự quan tâm , v́ ngoài Nghĩa ra, chẳng có ai hiểu hoàn cảnh của Hương bây giờ . Nàng chợt nghĩ và đem so sánh ,phải chi Trường cũng biết quan tâm Nàng như Nghĩa th́ chuyện vợ chồng đâu đi vào bế tắc như thế này . Hương lấy lại b́nh tĩnh , Nàng nh́n Nghĩa rồi bày tỏ .
- Em cũng chẳng hiểu sao nữa , càng ngày Anh Trường càng tỏ ra lạnh nhạt với Em , Anh cũng biết ngoài Anh Trường ra , bên này Em chẳng có ai là người thân để mà tâm sự , Anh có cách ǵ khuyên Anh Trường cho Em được nữa không ? Hết thuốc chữa rồi Anh ạ ! Nói lên điều này , Hương thấy buồn .
Nghĩa ồ lên một tiếng .– Có chuyện đó sao , Trường có một người vợ đẹp , đảm đang như Em mà không biết yêu thương …
Lúc này , Nghĩa lại lập lại cái điệp khúc mà trước giờ Nghĩa vẫn tả khi gặp khi Hoa nói về Trường . Nghĩa đứng dậy , đi đến bên Hương , Nghĩa đặt tay xoa nhẹ bờ vai mềm mại theo lối người mỹ , rồi an ủi .
– Thôi ! Em cũng đừng buồn , Anh sẽ cố gắng gặp Trường và khuyên Anh ấy .
Thật ra Nghĩa đă có một chân lư rất rơ ràng là không xen vào chuyện xào xáo của bất cứ vợ chồng ai , ngay cả với Trường và Hương , Anh chỉ hứa cho Hương yên tâm . Trong thâm tâm Nghĩa bây giờ chuyện xào xáo giữa Trường và Hương là một lợi thế cho Anh bởi v́ (nghêu c̣ có mổ nhau th́ ngư ông mới đắc lợi ). Nghĩa nh́n Hương rồi thong thả nói .
– Mà Em cũng biết đấy , chuyện vợ chồng nếu không hợp với nhau , giải quyết không được th́ nhờ đến pháp luật . Anh thấy trên đất mỹ theo thống kê , cứ mười cặp cưới nhau chỉ sau mấy năm đă có đến mấy cặp đ̣i ly dị . Em cũng đừng có ngại khi bày tỏ quan niệm sống cho Trường biết , vả lại quyền b́nh đẳng luôn được luật pháp ở đây tôn trọng .
Hương không mảy may kháng cự khi bàn tay mềm mại của Nghĩa xoa lên vai của Nàng , đă lâu rồi Nàng mới t́m lại được cái cảm giác vỗ về như thế . Hương ngước lên nh́n Nghĩa thầm cảm ơn rồi Nàng nhét vội mớ giấy tờ khai thuế mà nghĩa không cần vào túi xách , đứng lên chào Nghĩa ra về .
Nghĩa theo Hương ra tận băi đậu xe , ư nghĩ thoáng hiện ra trong đầu khi Nghĩa để ư Hương dạo này đẫy đà hơn lúc trước, có nghĩa là Hương xinh hơn . Nghĩa mở cửa xe cho Hương vào , định quay vào nhưng không hiểu sao lại cúi xuống hôn Nàng . Hương chẳng hề cưỡng lại mà c̣n ngước mắt như thầm cảm ơn và Nàng cho xe rời băi , Nghĩa vẫy tay chào và đứng nh́n đến khi chiếc xe của Hương mất hút cuối con đường .Nghĩa mỉm cười vu vơ .
***
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén , Nghĩa và Hương càng ngày gần như công khai với những buổi hẹn ḥ, đi ăn với nhau . Trường th́ bận rộn với công việc cắt cỏ , Anh cũng không có nhiều thời gian quan tâm đến chuyện của Hương thường vắng nhà hay về trễ . Hương cũng vậy , sự lạnh nhạt của Trường làm nàng cũng quen dần không bận tâm nhiều như lúc ban đầu . Mặc dù hai người chung một nhà nhưng không chung giường . Đêm nào Hương ngủ trong pḥng , Trường vác mền ra ngủ ở sô pha pḥng khách .Trường cũng đă biết Nghĩa và Hương đă đến với nhau từ lâu nhưng chưa bắt gặp lần nào , mấy lần Trường hỏi , Hương chối . Có những đêm Hương đi măi gần sáng mới về , Trường đợi nơi pḥng khách , Anh hỏi nhưng Hương không trả lời đi thẳng vào pḥng và đóng cửa lại . Trường mất b́nh tĩnh , đạp cửa xông vào , cuộc căi vả lớn tiếng xảy ra , lúc này Hương chẳng ngần ngại nói cho Trường biết chuyện t́nh cảm giữa Hương và Nghĩa . Trường thấy đau hơn thiến nhưng biết làm ǵ bây giờ .Thời gian sau này , Trường cố thuyết phục Hương nhưng không có kết quả, Trường chịu đựng được một năm rồi xin ly dị .
Hôm ra ṭa , thủ tục dễ dàng v́ hai người chưa có con , nhà th́ Trường mướn , tài sản ngoài chiếc xe Toyota truck cũ và dụng cụ cắt cỏ . Trong trương mục “ Trương landscrapping “ chỉ có hơn ngàn đô . Hoa nói với người luật sư là nàng để lại hết cho Trường , phiên ṭa kết thúc nhanh chóng ngoài dự tính .
Về đến nhà , Trường hỏi Hương số tiền mặt cả trăm ngàn mà Trường giao cho Hương giữ khi mới qua ,Anh muốn lấy lại . Hương trả lời , vẫn c̣n nằm trong safety box gửi ở ngân hàng . Sau phiên ṭa , Hương dời đến chỗ ở mới để bảo đảm an toàn cho tính mạng , Hương chỉ sợ Trường quẩn trí làm liều .
Cả tháng sau , Trường không thấy Hương nói ǵ về số tiền. Mấy lần Trường hỏi , Hương cứ khất lần bảo v́ bận công việc nên không có giờ . Trường nhận thấy có điều ǵ bất ổn ,dù đă thỏa thuận với Hương là sẽ chia cho Nàng 1/3 số tiền đó nhưng cũng không thấy Hương nói ǵ . Bây giờ Trường mới hiểu và nhận ra một điều “ đồng tiền đi liền khúc ruột” là ǵ nhưng đă trễ .Trường suy nghĩ hết nước nhưng biết làm ǵ hơn, dùng bạo lực th́ không dám v́ nếu xảy ra chuyện , cánh cửa nhà tù lúc nào cũng rộng mở nên Anh đành ngậm bồ ḥn . Có lúc thấy ḿnh ngu , Trường chỉ an phận và nhớ đến câu . Bắc thang lên hỏi ông trời , đưa tiền cho gái giữ có lấy lại được không ?
Hôm Hương trở về dọn đồ đi đến căn hộ mà Nghĩa mới mướn dùm ở gần Bellair , Trường đứng chặn trước cửa , hỏi Hương một lần cuối về số tiền . Hương thẳng thừng trả lời .– Tôi đă lấy ra và trả cho cái xe Lexus Anh mua c̣n thiếu hết hơn ba chục ngàn , số c̣n lại vẫn c̣n nằm trong safety box , khi nào rảnh ,Tôi sẽ lấy ra trả lại cho Anh .
Trường cay cú v́ Hương đă làm những chuyện đáng lư phải hỏi ư kiến của Anh trước . Trường giận giữ , mất b́nh tĩnh khi nghe Hương nói , không cần suy nghĩ , Anh vơ vội cái b́nh cắm hoa trên kệ mém về phía Hương nhưng không trúng . Hương thấy vậy chạy vội ra ngoài , hai người mễ Hương mướn đang khênh đồ thấy vậy vất xuống bỏ chạy . Hương sợ hăi chạy ra ngoài đường ngồi thở , Nàng vội kêu Nghĩa cầu cứu . Khi nghe tiếng Hương nói trong điện thoại với vẻ sợ hăi , Nghĩa hỏi .
– Em b́nh tĩnh , nói cho Anh nghe chuyện ǵ đang xảy ra . Hương trả lời Nghĩa trong tiếng khóc .
– Nó định giết Em !
Nó là ai ? Nghĩa hỏi .
– Là Trường chứ c̣n ai nữa ?
- Ủa ! Trường dám đến nhà cuả Em hành hung phải không ? Em có cần Anh gọi cảnh sát không ?
Hương thở hổn hển nói .
– Không phải nhà Em , mà là nhà của Trường .
Nghĩa lấy làm ngạc nhiên v́ Anh đă mướn cho Hương căn nhà riêng , Nghĩa hỏi .
- Mà Em trở lại đó làm ǵ ?
Hương trả lời Nghĩa giọng không ra hơi .
-Dọn đồ của Em c̣n lại .
Nghĩa nghe thế toát mồ hôi , ú ớ chẳng biết phải khuyên Hương như thế nào , măi sau Nghĩa gặn hỏi .
– Thế Trường nó muốn ǵ ở Em ?
Hương khóc thút thít bảo .
- Nó muốn lấy lại số tiền Em c̣n giữ .
Nghĩa thở phào v́ đă nh́n thấy khúc mắc , trước đây Hương cũng có nói nhưng Nghĩa đâu cần để ư , chuyện tiền bạc giữa Trường và Hương Anh thật sự không muốn xen vào nếu để lọt ra ngoài , thiên hạ sẽ đồn ầm lên Anh là thằng đàn ông đi cướp cả t́nh lẫn tiền . Nghĩa phân trần cho Hương hiểu rồi đề nghị .
– Anh vẫn biết là của chồng công vợ , Em nên trả lại một nửa số tiền đó cho Trường , coi như chia hai tài sản , đó là điều hợp lư .Anh chỉ sợ căng quá , tức nước vỡ bờ , Trường làm liều th́ nguy hiểm lắm . Nghe Anh đi !
Hương im lặng một lúc rồi nói .
– Vâng ! Để Em suy nghĩ và sẽ nói chuyện với Trường sau , bây giờ Em phải về , không thể ở đây lâu được . Hương cúp điện thoại , lái xe ra khỏi parking .
Hai hôm sau , Hương gọi cho Trường và nói .
- Số tiền sẽ chia hai , Mỗi người một nửa , nếu đồng ư , ngày mai Tôi sẽ lấy và giao cho Anh .
Trường khăng khăng không chịu ,đ̣i lấy lại hết , Trường bảo .
– Số tiền đó là của Tôi tiết kiệm hơn mười năm làm cực khổ , cô không có công ǵ .
Hương nhẫn nại phân trần nhưng Trường nhất định không chịu , Hương đâm liều, dọa dẫm Trường .
– Nếu Anh không chịu , Tôi sẽ nhờ luật sư can thiệp .
Trường nghe thế chùn ḷng , tuy không biết nhiều về luật nhưng trường hợp này Anh biết nếu đưa ra ṭa số tiền lớn như thế , chắc chắn sẽ rắc rối v́ ṭa sẽ hỏi và Anh phải chứng minh các giấy tờ lợi tức xem có phù hợp hay không . Chỉ riêng cái tội tội trốn thuế , khai gian có thể đi tù như chơi . Trường đau như thiến , hai ngày sau Anh gọi cho Hương . Tôi đồng ư , khi nào cô giao tiền .
Sau khi ly dị , Trường sống bất cần đời , công việc cắt cỏ thường bê trễ , bị các chủ nhà than phiền v́ không cắt đúng hẹn . Hơn bốn mươi sân cỏ trước đây giờ chỉ c̣n gần hai mươi cái . Phần lớn các chủ nhà tuy biết Trường cắt tỉa rất đẹp nhưng không v́ thế mà tiếp tục để cho Trường bê trễ trong công việc dọn dẹp sân của họ . Nhiều lần Trường đến năn nỉ nhưng chỉ nghe được hai tiếng xin lỗi , v́ đă có người khác dọn dẹp rồi . Người mỹ họ thẳng thắn , không như người á đông , làm được việc, họ mướn c̣n nếu không họ sẽ từ chối ngay . Trường nhận ra cái dại của ḿnh , đă mất t́nh lại c̣n mất cả hai mươi cái sân cỏ nữa .
Chương 6
T́nh tan vỡ và tiền cũng mất . Hơn 40 sân cỏ giờ chỉ c̣n lại gần hai mươi cái nên Trường không c̣n bận rộn . Đám băng độc thân từ ngày thấy Trường lâm vào cảnh bị vợ bỏ cũng ít rủ Trường tham gia vào các cuộc vui như trước nữa .
Căn nhà trọ bây giờ bỗng dưng thấy lạnh tanh . Mặc dù Hương không c̣n ở đây nhưng h́nh ảnh của Nàng cứ như bóng ma lẩn khuất đâu đây , nhất là mỗi khi đêm về . Mấy tháng nay , Trường càng mất ngủ nhiều hơn , có nhiều khi Anh thức suốt đêm suy nghĩ mông lung và buồn cho t́nh đời đen bạc rồi lại hận kẻ bạc t́nh .
Những lúc buồn như thế này , tự nhiên Trường lại nhớ đến Cúc . Anh và Cúc đến với nhau dễ có đến gần hai năm nhưng Anh chưa t́m được t́nh yêu đích thực mặc dù Cúc một người đàn bà hết mực thương Anh . Cách đây hơn 6 năm về trước , cũng chỉ xu hướng lấy vợ trẻ nên Anh đă bỏ Cúc về Việt Nam lấy Hương để rồi mang nỗi đau như hôm nay .
Bây giờ , Trường cảm thấy hối hận và tiếc nuối nhưng đă muộn . Buồn quá , mấy lần Trường tính điện thoại hỏi thăm Cúc và xin lỗi Cúc nhưng lại sợ Cúc nghĩ xấu cho Anh nên lại thôi .
Nhắc đến Cúc, tuy bị Trường bỏ nhưng Nàng không thể nào quên Anh được v́ đây là mối t́nh đầu . Đă bảo ,T́nh đầu bao giờ cũng khó quên .
Từ ngày Cúc biết chuyện Hương đă bỏ Trường và về sống chung với Nghĩa . Cúc cũng chẳng ngạc nhiên v́ biết trước được điều này sớm muộn cũng sẽ xảy ra . Ở thành phố Houston đă có nhiều trường hợp xảy ra như thế chỉ v́ “ anh lầm đưa em sang đây” . Không riêng ǵ với những Anh chàng thích gái trẻ và ngay cả những ông già đă bẩy tám chục tuổi , “thích gặm cỏ non” về Viêt Nam cưới vợ trẻ đưa sang đây , hầu như chỉ sau một thời gian là ră gánh . Tự nhiên ư nghĩ chợt thoáng qua trong đầu Cúc , có khi nào Trường quay lại …. Rồi Cúc mỉm cười vu vơ .
Hôm Trường ghé chợ hồng kông mua bao gạo và vài thứ cần thiết . Đang đẩy xe t́nh cờ Anh nh́n thấy Cúc , Anh cố t́nh né tránh nhưng khôg may Cúc đă nh́n thấy Anh và gọi lớn .
- Anh Trường ! Anh Trường !
Trường nghe nhưng giả vờ quay đi , đến khi Cúc gọi đến lần thứ ba . Trường không c̣n cách nào khác mới quay lại th́ cùng lúc Cúc đă đẩy chiếc xe đến ngay trước mặt . Biết không thể né tránh được ,Trường bất đắc dĩ mỉm cười , gật đầu chào nhưng không vồn vă như thủa xưa . Cúc hiểu hoàn cảnh của Trường , Nàng làm ra vẻ thảm nhiên như không biết chuyện ǵ , liếc nh́n Trường từ trên xuống dưới rồi Cúc nói như trách .
- Gớm ! có vợ rồi quên mất cả Em phải không , mấy năm nay chả thấy bóng dáng Anh ? vừa nói Cúc làm bộ nh́n quanh rồi hỏi.
- Ủa ! Chị nhà đâu sao không thấy đi chung ?
Trường giật ḿnh , vẻ mặt buồn so , Anh nh́n Cúc trả lời .
- Ḿnh và Hương đă ly dị cả mấy tháng nay rồi Cúc ạ !
Cúc trợn tṛn đôi mắt ra chiều ngạc nhiên nh́n Trường rồi hỏi .
- Có chuyện đó sao ! lạ nhỉ ?
Nét mặt Trường khổ sở khi nói điều đó với Cúc v́ mắc cở . Trường im lặng , một lát sau Anh nh́n Cúc tỏ vẻ muốn xin lỗi v́ những chuyện ngày xưa . Anh cúi đầu thở dài rồi nói .
– Ḿnh không ngờ là đường t́nh duyên của ḿnh sao quá lận đận quá Cúc ạ !
Thấy Trường có vẻ buồn , Cúc cũng làm bộ thiểu năo rồi nói lời phân ưu cùng Trường cho đúng thủ tục để an ủi Anh .
– Thôi ! Anh cũng đừng có buồn , cũng tại duyên số đă định . Người ta nói , có duyên gặp nhau nhưng hết duyên th́ đi có ǵ đâu mà Anh phải bận tâm . Nói câu này Cúc muốn cho Trường hiểu là Cúc không quan tâm hay nhiều chuyện .
Liếc nh́n , Trường nhận thấy Cúc có gầy đi một chút nhưng dáng xinh hơn . Khi nói chuyện với nhau , Trường để ư h́nh như Cúc không tỏ vẻ giận lại c̣n cởi mở nên Anh bạo dạn hỏi Cúc .
- Lâu nay Cúc vẫn khỏe chứ , vẫn c̣n ở chỗ cũ phải không , tiệm tùng dạo này sao rồi ?
Cúc thấy Trường có vẻ vẫn c̣n quan tâm đến ḿnh , Nàng cười rồi nói .
- Vâng ! Em khỏe , vẫn ở chỗ cũ . Khi nào rảnh ghé Em chơi !
Nghe Cúc nói tự nhiên Trường cảm thấy an tâm , mặc cảm của người phụ t́nh đă làm Anh bớt lo và tim thoáng rung động . Trường lấy hết can đảm nh́n vào mắt Cúc rồi nói .
- Cho Anh xin lỗi về những chuyện ngày xưa nhé Cúc …
Nghe Trường nói với một giọng đầy ân cần và h́nh như vẫn c̣n quan tâm đến Cúc , một cảm giác thân thương của ngày xưa lại ùa về trong Nàng . Cúc nh́n Trường với ánh mắt yêu thương rồi nói .
– Em thấy Anh gầy đi nhiều lắm , ăn uống có b́nh thường không ? Thôi th́ mọi chuyện đă xong cả rồi ,duyên số ấy mà , Anh cố gắng chăm sóc cho bản thân ḿnh , nhỡ ốm đau nằm đấy ai lo cho …
Trường cảm động khi nghe Cúc nói , Anh cứ nghĩ rằng khi gặp lại Cúc sẽ phải nghe những lời lẽ đay nghiến từ Nàng nhưng ngược lại . Liếc nh́n đồng hồ vẫn c̣n sớm , nửa muốn đứng nán lại thêm chút nữa nói chuyện với Cúc nhưng bất thần điện thoại rung . Anh nh́n cúc rồi bảo .
- Cám ơn Em vẫn c̣n nhớ đến ….. Anh xin phép phải về , có dịp Anh sẽ nói chuyện với Em nhiều hơn . Nói xong Trương lấy bao gạo, cho vào xe rồi đẩy đi .
Cúc đứng nh́n dáng vẻ thiểu năo của Trường bước đi mà thấy tội nghiệp rồi Cúc nói với theo .– Hôm nào rảnh , ghé Em nhé Anh Trường ….
***
Nói về Cúc , một người con gái đă gần bước vào tuổi 50 và đường t́nh duyên lại kém may mắn . Có lẽ cũng chỉ v́ nhan sắc của Cúc kém mặn mà , thân h́nh hơi “ mỡ màng “ một chút nên ít có gă đàn ông nào để ư , mặc dù Nàng là người con gái rất hiền thục và chăm chỉ làm ăn . Hiện làm chủ tiệm nail , công việc rất bận rộn lại không giao tiếp rộng chính v́ vậy mà chưa t́m được ư trung nhân . Khi Cúc bước vào tuổi bốn mươi , cũng có người ngỏ ư thương nhưng người đó đă qua một lần đ̣ và có con riêng nên Cúc không nhận lời.Cách đây hơn 6 năm , Cúc biết Trường trong trường hợp khá hy hữu . Ngày đó gă người mễ cắt cỏ cho nhà Nàng bị sở di trú bắt v́ ở lậu , Cúc chưa t́m được ai th́ một người bạn làm nail giới thiệu cho Cúc công ty Trương Landscapping LLC đến cắt cỏ . Khi Trường đến gặp Cúc , lúc nói chuyện mới biết là đồng hương , cả hai cùng quê ở xă Tân Tiến thuộc Tỉnh Cà Mau . Ngày qua tháng lại , Cúc thấy Trường hiền lành lại chăm chỉ làm ăn nên đem ḷng thương rồi hẹn ḥ với nhau .
Ngày đó , Cúc đang ở vào độ tuổi bốn mươi lẻ , nhiều đêm ngủ thức giấc rồi lại nghĩ đến thân phận và nhan sắc của ḿnh cứ tàn phai theo thời gian mà thấy xót xa . Khi gặp được Trường , Cúc thấy ḿnh giống như cây khô trong tháng hạn gặp cơn mưa rào tự nhiên Cúc thấy đời đáng yêu hết sức . Chuyện t́nh kéo dài được vài năm , Cả hai cũng có những buổi hẹn ḥ nhưng Trường tỏ vẻ không mặn mà cho lắm rồi bất thần Cúc không thấy Trường hỏi ra mới biết Trường đă về Việt Nam cưới vợ .
Khi chuyện t́nh tan vỡ . Cúc buồn đến cả năm . Hôm Cúc đi coi bói , lúc bốc quẻ , bà thầy ngạc nhiên , hết nh́n Cúc rồi nh́ lá bài , cuối cùng bà thầy phán một câu mà Cúc buồn măi cho đến bây giờ . Bà thầy bảo , đường t́nh duyên của Cúc vẫn c̣n lận đận có thể đến năm 50 tuổi mới qua cái hạn lúc đó mới gặp được ư trung nhân và yên bề gia thất .
Bây giờ Cúc nghĩ lại và giật ḿnh , có khi nào lời bà thầy bói nói năm đó giờ ứng nghiệm ? chỉ c̣n mấy tháng nữa là sinh nhật thứ 50 của Cúc rồi và Trường lại một lần nữa xuất hiện …..chả nhẽ ư trung nhân thật sự lại là Trường, tự nhiên Cúc mỉm cười vu vơ và tự trấn an ḿnh .Có khi nào t́nh cũ không rủ cũng đến ????
Sau lần gặp lại Cúc ở chợ , Trường thấy Cúc không bận tâm đến việc Anh và Hương bỏ nhau . Trường cảm thấy không mấy xấu hổ v́ Cúc vẫn đối xử tốt và ân cần với Anh như ngày nào , Trường cảm thấy thương Cúc hơn bao giờ hết . Ư nghĩ trở lại với Cúc lại nhen nhúm trong ḷng và Anh hứa với ḷng ḿnh nếu Cúc không chê Anh , Anh nguyện sẽ cùng sống chung với Nàng suốt quăng đời c̣n lại để bù đắp cho Nàng v́ Anh hiểu được chỉ có Cúc sẽ là bến đỗ dài lâu mà thôi .
***
Hôm đến nhà Cúc chơi , đây là lần đầu tiên sau hơn năm năm Anh trở lại căn nhà này . Lúc đầu Trường hơi ngại ngùng nhưng chỉ ít phút sau Anh t́m lại được những giây phút quen thuộc, ấm cúng của thủa nào khi Cúc tiếp đón Anh rất niềm nở .Vẫn chiếc ghế sô pha mà Anh ngồi đó hằng giờ bên Cúc ngày xưa , bộ bàn ăn với hai chiếc ghế cũng không thay đổi . Bức tranh của ông mỹ già tặng Anh ngày đó khi dọn cỏ mà Anh đem đến treo ở pḥng khách nhà Cúc vẫn c̣n đó , nhất là tấm h́nh bán thân của Anh chụp rồi phóng lớn , lồng trong cái khung mạ màu vàng Anh tặng cho Cúc khi yêu nhau vẫn c̣n treo trên tường sát ngay bàn ăn .
Ngồi nói chuyện với Cúc dễ đến cả buổi chiều , Trường cảm nhận được sự thương yêu mà Cúc luôn dành cho Anh . Anh cứ nghĩ là Cúc sẽ trách móc về sự bội phản của Anh nhưng ngược lại . Có lẽ Cúc hiểu được tâm trạng của Anh nên Cúc không nhắc lại những chuyện đă qua . Hôm đó ,Cúc mời Trường ở lại ăn tối , lúc đầu Trường lưỡng lự nhưng thấy Cúc nhiệt t́nh quá Anh không từ chối được . Lúc ăn, Cúc bạo dạn ngỏ lời .
- Cám ơn Anh đă nhận lời đến với Em, Anh cũng đừng suy nghĩ nhiều , dù sao ḿnh vẫn là đôi bạn thân từ trước đến nay . Chuyện ḿnh không đến được với nhau trước đây có lẽ v́ duyên số chưa đến và Em kém may mắn nhưng lúc nào Em cũng lo lắng và quan tâm tới Anh .
Trường cảm động , nh́n Cúc với ánh mắt đầy thương yêu , Anh hiểu Cúc vẫn c̣n thương và chờ đợi Anh , tự nhiên tim Anh rung động . Trường bạo dạn đưa bàn tay chai cứng nắm lấy bàn tay no tṛn của Cúc rồi mở lời .
– Anh xin lỗi Em v́ ngày đó … nói đến đó , cổ họng Trường nghẹn lại .
Cúc hiểu và đưa bàn tay c̣n lại vỗ nhẹ , an ủi Trường .
– Chuyện qua rồi , bỏ đi Anh , ḿnh vẫn là đôi bạn thân mà .
Trường càng xúc động muốn rơi nước mắt , Anh đứng lên ,đến bên Cúc rồi nói .
– Cúc , Em thật độ lượng bao dung quá . Em mới thật sự là người Anh hết mực “kính trọng “?
Cúc ph́ cười v́ Nàng đang chờ đợi hai chữ “yêu thương” th́ Trường lại nói kính trọng . Nhân cơ hội này Cúc cũng đứng dậy , choàng ṿng tay đẫy đà của Nàng ôm gọn Trường , gục đầu vào vai chàng , chẳng ngại ngùng nói nhỏ .
- Bao năm , Em vẫn chờ đợi Anh !!! Thế rồi cả hai đă d́u nhau vào giấc mộng qua nụ hôn muộn màng …..
Sau bữa ăn , Trường xin phép ra về v́ đă hơn mười một giờ khuya để cho Cúc nghỉ ngơi . Cúc tiễn Anh ra tận băi đậu xe rồi Nàng mới quay trở vào nhà .
Kể từ hôm đó, Trường thường xuyên ghé lại nhà Cúc mỗi buổi chiều khi Cúc đóng cửa tiệm . Anh thường ghé qua chỗ bán đồ ăn nhanh mua một vài món mang đến để ăn chung với Cúc . Trường trút bỏ được mặc cảm là người t́nh phụ . Nói đúng ra , qua một lần ch́m đ̣ , Anh đă nhận ra giá trị đích thực của t́nh yêu mà Cúc dành cho Anh .
Có hôm Cúc bảo Trường ở lại , cả hai đứa nằm nói chuyện với nhau mà chỉ nằm xuông thôi , không làm ǵ hết . Tuy nằm bên nhau nhưng đôi lúc Cúc nghe được tiếng Trường thở dài , biết Anh vẫn c̣n buồn , Cúc làm ra vẻ thiểu năo cho đúng thủ tục về nỗi đau mà Trường đang mang . Cúc hạ giọng .
- Thôi Anh ạ ! đừng có buồn , cuộc đời đâu có ai ngờ trước được , người ta thường nói , ḍ sông ,ḍ biển th́ dễ ai ḍ được ḷng người . Anh cũng biết , “sông có lúc , ḷng người có khúc” đó là điều chẳng ai chối căi được phải không Anh ?
Trường vốn là gă ít học , chậm hiểu lại đang buồn nhưng khi nghe Cúc nói Anh ph́ cười , măi đến khi Cúc gặn hỏi Anh mới trả lời .
- “Sông có khúc, ḷng người có lúc” . chứ Em bảo ḷng người có khúc mà khúc ǵ mới được chứ .
Cúc chợt hiểu , Nàng bẽn lẽn như cô gái mới lớn trong buổi hẹn ḥ đầu tiên , tát yêu lên má Anh rồi nói .
- Anh kỳ ghê , tại Em ít học nên nghĩ sao nói vậy , chọc Em hoài …
Tự nhiên Trường càng thấy yêu thương Cúc nhiều hơn v́ sự hiền lành , chất phát của Nàng , Anh gh́ chặt Cúc vào ḷng , đặt lên môi nàng một nụ hôn . Cúc ngả đầu vào ngực chàng, nhắm mắt để hưởng trọn những hương vị ngọt ngào t́nh yêu muộn màng mà đă không có từ bao năm nay .
Ngày tháng trôi qua thật êm đềm , Cúc giờ đây đă vui trở lại . Trường bây giờ thường xuyên đến và ở lại với Cúc hằng đêm , căn nhà Anh mướn khi c̣n chung sống với Hương vẫn c̣n đó nhưng lạnh tanh . Có những lúc Cúc bảo Anh trả nhà rồi về sống chung cho tiện nhưng ư Cúc đưa ra Anh rùi rắng măi .
Trường chỉ sợ một ngày nào đó Cúc cũng bỏ Anh như Hương th́ kiếm đâu ra chỗ ở nên Anh chưa trả lời Cúc được .
Gần một năm đi lại với Cúc , một hôm đang cắt cỏ , Trường nhận được điện thoại Cúc gọi báo tin là nàng có thai . Trường giật ḿnh v́ từ trước đến giờ cứ ngỡ là ḿnh vô sinh . Anh hỏi Cúc .
– Em nói ǵ Anh không hiểu !
Cúc ngưng một giây rồi nói .
– Em mới ở văn pḥng bác sĩ ra v́ cả hai tuần nay Em thấy trong người khác lạ , khi bác sĩ khám và nói Em có thai được hơn hai tháng rồi
Trường khựng lại vài giây , tự nhiên một cảm xúc dâng trào trong ḷng . Bao nhiêu tự ty mặc cảm trong ḷng biến mất , điều mà Anh mong đợi bấy lâu nay đă trở thành hiện thực , Anh run run nói .
– Em ! như vậy là ḿnh sắp được … . Đang nói chuyện , người chủ nhà mà Trường tỉa cây gọi Trường làm thêm ǵ đó , Trường bảo Cúc cúp máy và sẽ gọi lại .
Từ lúc nghe tin Cúc có thai đă được hơn hai tháng , Trường tự trách ḿnh sao không để ư nhưng nghĩ lại , chuyện đàn bà , Cúc không nói làm sao Anh biết được .
Khi biết Cúc có thai , Trường quyết định trả căn nhà mà Anh mướn hơn mười mấy năm nay và dọn về chung sống với Cúc v́ Anh hiểu trong thời gian sắp tới Cúc cần Anh rất nhiều . Trường mướn người đổ thêm parking phía bên hông nhà của Cúc để đậu cái thùng xe chứa máy cắt cỏ . Anh cũng làm mới lại hàng rào chung quanh nhà . Cũng may , khu nhà Cúc mua là khu thuộc giai cấp trung lưu nên không lo lắng nhiều về trộm cắp .
Hôm đứa bé chào đời , cả hai thật hạnh phúc . Cúc nh́n Trường chăm sóc hai mẹ con, Nàng rất cảm động . Ban ngày Trường tranh thủ với công việc rồi về sớm lo cơm nước cho Cúc . Trong những ngày Cúc ở cữ , Trường rất bận rộn nhưng đổi lại Anh t́m được nguồn an ủi là sự hạnh phúc bên mái ấm gia đ́nh . Mỗi chiều khi cơm nước xong , Trường thường ẵm con cho măi đến khi bé Melissa đi vào giấc ngủ . Cúc tuy đă khỏe lại nhưng chưa ra tiệm ngay v́ muốn ở nhà chăm sóc cho con , Cúc giao tiệm cho người bạn quản lư . Vào một buổi chiều , cả hai đang ngồi chơi với con , Cúc vui nh́n Trường rồi hỏi .
– Này ! Anh có nghe chuyện của Anh Nghĩa và Hương mới bỏ nhau …. Không để cho Cúc nói hết . Trường điềm tĩnh trả lời .
– Chuyện của họ đâu c̣n liên quan ǵ tới Anh nữa . Niềm vui duy nhất bây giờ của Anh là có Em và con bên cạnh là hạnh phúc rồi
Cúc nghe Trường nói , Nàng nh́n Anh với ánh mắt đầy yêu thương rồi ghé sát vào tai Trường nói điều ǵ đó . Trường quay qua trợn mắt nh́n Cúc .
– Được chưa mà Em dám ….Anh nghe nói đàn bà sinh con cần phải ở cữ tới sáu tháng mà ?
Cúc ph́ cười v́ sự hiểu biết ngây ngô của Trường . Cúc tát yêu lên má chàng và nói .
– Nỡm ! đừng giả bộ ngây thơ !!! có muốn không ?
BK Trần Luyện 34
Bên anh... c̣n có em
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ
Mối t́nh qua hai
thế hệ
Những điều đến
muộn màng
Lời nói cứu
người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh
Nửa vầng trăng
khuyết
T́nh yêu trong
thời loạn
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn:
Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó
quên
May mắn &
Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về
từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Rồi lá thay màu
Từ gịng sông này
Làng tôi
C̣n đó tuổi thơ
Tháng 7 trời mưa
Chuyện đang
cần đề tựa
Hành tŕnh đến
Tự Do
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng
Đông Tác - Dĩ An
Dở dang
Tất niên
"Nội" 2015-2016
Tết trong kỷ niệm
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh
cảm đồng môn
42 Năm T́nh
Chúc mừng hội ngộ
Tôi và Tiểu Đoàn 7
TQLC
Thơ gửi Đại Gia
Dấu ấn vào đời
USA 20 năm và Tôi
Hăy c̣n đó niềm
tin
Pleiku và hoài
niệm
Kư sự
những ngày tháng 2
Một mảnh đời
Xuân quê hương
Một chuyến về
thăm nhà
Tết đến
Một buổi
chiều, hai người già
Đời người như
thoáng mây bay
Hồi tưởng về
một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng
ḿnh
Hai h́nh ảnh -
một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè
không thể quên !
Họp mặt
Những cái
tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh
của 5 ngày t́m về một thời tuổi
trẻ
Kỷ niệm Quân trường:
Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc
sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng
chúng tôi
Bài thơ trên
đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái
ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi
tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây
Du Hí truyện
Làm trong
sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối
trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng
không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên