NHỮNG ĐIỀU ĐẾN MUỘN MÀNG


Trước năm 1975, tôi quen nàng qua sự giới thiệu của anh họ nàng — người bạn cùng khóa sĩ quan Thủ Đức 8B+C/72 Bất Khuất với tôi. Chúng tôi thân nhau từ ngày c̣n lội bùn thao trường, ăn cơm “cá mối” nhà bếp, ngủ chung một “sam”. Anh quư tôi, nên có lần cười nói nửa đùa nửa thật:

“Để tao giới thiệu cho mày em họ tao. Con gái Sài G̣n đàng hoàng.”

Nàng gặp tôi trong một buổi chiều không có ǵ đặc biệt. Tôi c̣n nhớ rất rơ, nàng mặc áo dài màu nhạt, nói năng nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt th́ tinh anh. Tôi th́ vụng về, quê mùa, nói chuyện trước sau đều như “báo cáo”. Xuất thân từ Cái Sắn, Kiên Giang — con nhà làm ruộng — tôi mang theo cái chất nhà quê không giấu được, dù đă khoác áo sĩ quan.

Chúng tôi quen nhau một thời gian ngắn. Không có căi vă, cũng chẳng có kỷ niệm ǵ sâu đậm. Chỉ là vài buổi gặp mặt, vài câu chuyện lửng lơ. Rồi nàng xa dần. Sau này tôi mới biết, nàng chê tôi cù lần, không hợp. Tôi không trách. Người ta có quyền chọn lựa. Tôi chỉ lặng lẽ quay về với đời ḿnh, mang theo một nỗi buồn rất nhẹ, như bụi bám vào vai áo.

Tôi nghĩ, thế là hết. Mỗi người một ngả. Không c̣n gặp lại.


💛🩵❤️


Nhưng đời không đi thẳng như những ǵ ta tưởng.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam đổi màu. Tôi và bao nhiêu sĩ quan khác bị gọi đi “học tập cải tạo”. Cái chữ “học tập” nghe hiền lành, nhưng thực chất là những tháng năm dài lê thê trong trại tù Cộng sản.

Tôi bị đưa vào một trại “cải tạo”, và thật trớ trêu, anh họ của nàng cũng bị giam chung với tôi. Hai đứa nh́n nhau, không cần nói nhiều. T́nh bạn ngày cũ trong quân ngũ trở thành điểm tựa hiếm hoi giữa chốn lao tù.

Cứ sáu tháng một lần, nàng lên trại thăm nuôi anh họ. Những gói quà nhỏ, ít đường, ít cá khô, vài lon gạo. C̣n tôi — con nhà nghèo — cha mẹ ở quê xa, tiền bạc không có, thăm nuôi thưa thớt. Có khi cả năm không thấy ai.

Những lần như thế, nàng đều chia cho tôi một phần. Không nhiều. Chỉ là một nắm cơm thêm, một miếng cá khô, đôi khi là gói thuốc rê. Nàng đưa rất tự nhiên, không nói ǵ. Tôi nhận, cũng không dám nh́n lâu.

Giữa chúng tôi không có lời yêu thương. Chỉ có sự im lặng. Tôi biết, đó là sự thương hại nhiều hơn là t́nh cảm. Nhưng giữa cảnh tù đày, cái thương hại ấy lại quư hơn vàng.

Suốt sáu năm trong trại tù, tôi không bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Nàng cũng không. Chúng tôi giữ cho nhau một khoảng cách vừa đủ, đủ để không làm ai khó xử, cũng đủ để thấy ḷng ḿnh ấm lên đôi chút.

Rồi tôi được thả. Sau đó đi theo diện HO sang định cư ở Mỹ. Từ ngày bước lên máy bay, tôi không c̣n tin tức ǵ về nàng nữa. Như thể một đoạn đời đă khép lại.

Ở Mỹ, tôi lập gia đ́nh. Vợ tôi là người hiền, chịu thương chịu khó. Chúng tôi có hai đứa con. Cuộc sống không giàu sang nhưng yên ổn. Tôi nghĩ ḿnh đă đi trọn một ṿng đời như bao người khác.

Cho đến ngày vợ tôi mất.

Một căn bệnh đến nhanh, đi cũng nhanh. Chỉ để lại tôi và hai đứa con c̣n đang tuổi lớn. Tôi trở thành gà trống nuôi con, lặng lẽ, cặm cụi, không than thở. Hai mươi năm trôi qua như vậy. Con cái trưởng thành, lập gia đ́nh. Tôi lên chức ông nội.

Tôi tưởng đời ḿnh chỉ c̣n lại những buổi sáng yên lặng, những buổi chiều ngồi trước hiên nhà, nhớ lại những gương mặt đă đi xa.


❤️🩵💛


Rồi một ngày, trong buổi dạ tiệc ở nhà một người bạn cùng khóa Bất Khuất với tôi tại New Orleans, tôi gặp lại nàng.

Ban đầu, tôi không nhận ra. Người phụ nữ tóc đă điểm bạc, dáng gầy, ánh mắt vẫn trầm. Phải đến khi nàng cười, có nốt ruồi son bên má phải và gọi đúng tên tôi, tôi mới đứng lặng người.

Nàng cũng vậy. Chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu. Không nhắc đến những điều đau buồn nhiều. Chủ yếu là ôn lại tuổi trẻ, những ngày c̣n xanh áo lính, những kỷ niệm vụn vặt tưởng đă quên.

Nàng kể chồng nàng mất v́ tai nạn xe. Hai con đă lớn, đă lập gia đ́nh. Nàng sống ở New York một ḿnh trong căn apartment nhỏ. Hoàn cảnh của nàng giống với của tôi đến lạ lùng.

Bạn bè trong buổi tiệc, sau khi biết chúng tôi đă từng quen biết nhau, th́ cười nói rôm rả. Người trêu, người chọc, người thật t́nh. Có người c̣n đề nghị tổ chức họp khóa Bất Khuất 2027 ở New York và… làm đám cưới cho "hai đứa" chúng tôi.

Chúng tôi nh́n nhau, dở khóc dở cười.

Hơn bảy mươi tuổi rồi. Con cháu đủ cả. Chúng tôi đă là ông nội, bà ngoại. Hai chữ “đám cưới” nghe vừa buồn cười, vừa xa xỉ.

Nhưng trong ánh mắt nàng, tôi thấy không c̣n sự chê trách năm xưa. Chỉ c̣n là sự trầm tĩnh của người đă đi qua quá nhiều mất mát. C̣n trong ḷng tôi, cũng không c̣n mặc cảm của thằng con trai nhà quê, cù lần ngày trước. Chỉ có sự b́nh thản và một chút ấm áp muộn màng.

Chúng tôi không hứa hẹn điều ǵ. Chỉ trao nhau số điện thoại. Chỉ nói sẽ giữ liên lạc với nhau.

Liệu chúng tôi có thể "ghép đôi" hay không? Tôi không biết. Ở tuổi này, người ta không c̣n dám nói trước điều ǵ. Nhưng tôi hiểu một điều: có những mối lương duyên không mất đi, chỉ là chúng đến muộn mà thôi.

Câu chuyện của chúng tôi, có lẽ, nên dừng lại ở đây. Phần c̣n lại, xin bạn đọc đừng thúc hối và nôn nóng muốn biết ... đoạn kết. Cứ để thời gian sẽ trả lời.

BK Nguyễn Minh Tự


Note:
Tôi đang tập tàng viết văn và câu chuyện ở trên chỉ là hư cấu, do trí tưởng tượng đặt ra. V́ vậy, nếu có sự trùng hợp với đời thường là việc ngoài ư muốn và mong được bạn đọc lượng thứ, cám ơn.

 

 


VĂN CHƯƠNG

 Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời  


Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về  
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu  
Chuyện t́nh khó quên  
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến  
Ba, bốn phát  
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum  
Passage to Freedom
Đất nước tôi!  
C̣n nhớ mùa xuân
Tết  
Rồi lá thay màu  
Từ gịng sông này  
Làng tôi  
C̣n đó tuổi thơ  
Tháng 7 trời mưa  
Chuyện đang cần đề tựa  
Hành tŕnh đến Tự Do  
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng Đông Tác - Dĩ An  
Dở dang  
Tất niên "Nội" 2015-2016  
Tết trong kỷ niệm  
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh cảm đồng môn  
42 Năm T́nh  
Chúc mừng hội ngộ  
Tôi và Tiểu Đoàn 7 TQLC  
Thơ gửi Đại Gia 
Dấu ấn vào đời  
USA 20 năm và Tôi  
Hăy c̣n đó niềm tin  
Pleiku và hoài niệm  
Kư sự những ngày tháng 2  
Một mảnh đời  
Xuân quê hương
Một chuyến về thăm nhà
Tết đến
Một buổi chiều, hai người già
Đời người như thoáng mây bay
Hồi tưởng về một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng ḿnh
Hai h́nh ảnh - một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè không thể quên !
Họp mặt
Những cái tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh của 5 ngày t́m về một thời tuổi trẻ  
Kỷ niệm Quân trường: Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng chúng tôi
Bài thơ trên đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây Du Hí truyện
Làm trong sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên