MỐI T̀NH QUA HAI THẾ HỆ
Mùa hè năm 1973, xă Phú Ḥa nằm nép ḿnh bên những rặng cao su đă cằn cỗi của tỉnh Biên Ḥa. Buổi sáng, sương c̣n vương trên lá, tiếng gà gáy lẫn trong âm thanh lục cục của nồi niêu, chén bát. Đối với dân trong xă, đoàn sinh viên sĩ quan về tham gia chiến dịch “V́ Dân” là một sự kiện vừa háo hức vừa dè chừng. Họ mang theo quân phục c̣n mới, súng lau bóng lóa, ánh mắt trẻ trung nhưng đă phảng phất vẻ nghiêm nghị của những người sắp bước vào chiến tranh thật sự.
Nguyễn Hoàng Minh – sinh viên sĩ quan đă học xong giai đoạn 1 quân sự ở Quang Trung – được phân về nhóm công tác dân vận tại xă Phú Ḥa. Minh không cao lớn, cũng không nói nhiều. Cái khiến người khác chú ư ở anh là đôi mắt trầm, sáng, và nụ cười hiền nhưng kín đáo. Ba tháng chiến dịch đối với Minh ban đầu chỉ là một giai đoạn huấn luyện khác, cho đến khi anh gặp nàng.
Nàng tên là Trần Thị Lan, nữ sinh lớp Đệ Nhất của trường trung học tỉnh. Lan nổi tiếng là hoa khôi của trường – không chỉ v́ sắc đẹp, mà v́ một vẻ dịu dàng rất riêng: nói năng nhỏ nhẹ, ánh nh́n trong veo, nhưng khi cần th́ cứng cỏi đến bất ngờ. Nhiều chàng trai con nhà khá giả, sĩ quan trẻ, thậm chí cả công chức tỉnh lỵ, vẫn thường t́m cớ đến nhà nàng.
Minh gặp Lan lần đầu trong một buổi phát thuốc và gạo cho dân nghèo. Lan đi theo đoàn học sinh t́nh nguyện của trường phối hợp với nhóm công tác của Minh. Khi nàng cúi xuống trao túi gạo cho một bà cụ, mái tóc dài khẽ rơi trước trán. Minh đứng sững lại một nhịp.
Lan ngẩng lên, bắt gặp ánh nh́n của anh, mỉm cười:– Anh đứng đó làm ǵ vậy? C̣n nhiều người đang đợi ḱa.
Minh lúng túng:– À… tôi xin lỗi.
Chỉ một câu nói ngắn, nhưng từ đó, mỗi chiều tan việc, Minh thường t́m cớ đi ngang qua con đường dẫn đến trường trung học.
Những ngày sau, họ dần quen nhau. Ban đầu là vài câu hỏi xă giao, rồi thành những cuộc tṛ chuyện dài dưới tán me già trước cổng trường.
– Sau chiến dịch anh về trường Thủ Đức học bao lâu? – Lan hỏi.
– Khoảng sáu tháng nữa. – Minh đáp – Ra trường chắc phải đi đơn vị tác chiến, v́ t́nh h́nh đang sôi động.
Lan im lặng một lúc, rồi cười nhẹ:– Vậy là nguy hiểm lắm đó.
– Chiến tranh mà, đâu tránh được.
Lan nh́n xa xăm:– Em chỉ mong… mọi người b́nh an.
Minh hiểu trong câu nói ấy có điều ǵ hơn thế. Ba tháng ở Phú Ḥa trôi qua nhanh. Minh và Lan không nói lời yêu, nhưng cả hai đều biết trái tim ḿnh đă nghiêng về phía người kia. Những buổi tối, Minh ghi vội vài ḍng nhật kư dưới ánh đèn dầu của nhà dân:“Nếu chiến tranh không có, chắc tôi đă dám nắm tay em lâu hơn.”
Ngày rời xă, Lan đứng tiễn Minh ở đầu làng. Nàng đưa cho anh một chiếc khăn tay trắng, ở góc khăn có thêu hai chữ nhỏ nhắn: B́nh An.
– Anh giữ lấy. – Lan nói. – Đừng quên Phú Ḥa.
Minh siết chặt khăn:– Tôi sẽ quay lại.
Lan cúi đầu. Nàng biết lời hứa ấy mong manh như sương sớm.
Trở lại Trường Bộ binh Thủ Đức, Minh lao vào những tháng huấn luyện cuối cùng. Đêm nào anh cũng viết thư cho Lan, kể chuyện thao trường, chuyện bạn bè. Lan hồi âm đều đặn, chữ nghiêng nghiêng, mùi mực tím c̣n phảng phất.
Ngày ra trường, v́ đậu thấp, Minh phải chọn về Sư đoàn 1.
Quảng Trị – vùng đất lửa.
Thư từ giữa Minh và Lan thưa dần. Khoảng cách địa lư, những cuộc hành quân liên miên, những trận đánh ác liệt khiến Minh nhiều khi viết thư mà không biết ngày mai ḿnh c̣n sống để nhận hồi âm hay không.
Lan ở lại Biên Ḥa. Nàng đẹp, lại hiền, gia đ́nh liên tục thúc giục chuyện chồng con. Những lá thư của Minh đến chậm, có khi cả tháng không tin tức.
Một tối, Lan nói với mẹ:– Con chờ anh Minh.
Mẹ nàng thở dài:– Con à, chiến tranh dài lắm. Đời con không thể chỉ chờ đợi.
Những ngày Lan ở lại Biên Ḥa sau khi Minh trở về trường Thủ Đức là những ngày dài và nặng nề nhất trong đời nàng. Buổi sáng nàng vẫn đến lớp, vẫn cười nói với bạn bè, nhưng tối về, căn nhà nhỏ bỗng trở nên chật chội bởi những lời hỏi han bóng gió của họ hàng, những cái thở dài của mẹ, và sự im lặng đầy suy tính của cha.
Cha Lan là người thực tế. Ông đă chứng kiến quá nhiều cảnh vợ mất chồng, con mất cha trong chiến tranh.– Con chờ nó đến bao giờ? – một tối ông nói thẳng.
Lan cúi đầu:– Con không biết. Nhưng con tin anh ấy.
Cha lắc đầu:– Niềm tin không nuôi nổi đời con.
Lan bắt đầu cảm nhận rơ áp lực. Những lá thư từ Quảng Trị về thưa thớt dần. Có thư đến trễ, có thư thất lạc. Mỗi lần nghe tiếng xe đạp dừng trước cổng, tim nàng lại thắt lại, rồi lại hụt hẫng. Trong những đêm mất ngủ, Lan tự hỏi: Nếu anh ấy hy sinh th́ sao? Nếu anh ấy không trở về th́ sao?
Ở miền Trung, đơn vị của Minh tham gia nhiều trận đánh lớn. Những ngày pháo kích không ngớt, đồng đội ngă xuống ngay bên cạnh. Minh được khen thưởng v́ chỉ huy trung đội giữ vững vị trí trong một cuộc phản kích ác liệt.
Nhưng chiến công không bù được những đêm anh nằm trong hầm cá nhân, tay nắm chặt chiếc khăn thêu chữ B́nh An, tự hỏi Lan giờ ra sao.
Một ngày, Minh nhận được lá thư ngắn của Lan:“Anh Minh, Gia đ́nh em đă quyết. Em xin lỗi. Mong anh hiểu và giữ ǵn sức khỏe.”
Minh gấp thư lại, rất chậm. Anh không khóc. Anh chỉ cảm thấy trong ḷng trống rỗng.
Ở Quảng Trị, Minh gần như sống trong một thế giới khác. Mỗi ngày là tiếng pháo, mùi thuốc súng, xác đồng đội. Tiểu đoàn của anh liên tục được tung vào những điểm nóng. Có trận, trung đội của Minh chỉ c̣n phân nửa quân số sau khi đă rút ra.
Một đêm sau trận đánh, Minh ngồi tựa lưng vào hầm, mở chiếc khăn tay của Lan ra. Chữ B́nh An đă nḥe dần. Anh chợt nhận ra, có những thứ chiến tranh không giết ngay, mà bào ṃn từ từ.
Trong khi đó, ở Biên Ḥa, Lan đứng trước một ngă rẽ khác. Gia đ́nh giới thiệu cho nàng một người đàn ông làm việc trong cơ quan hành chánh tỉnh. Người ấy lịch sự, ổn định, và được mọi người đánh giá là "bảo đảm".
– Nó không phải lính. – mẹ nàng nói nhỏ. – Con sẽ đỡ khổ.
Lan gật đầu, nhưng ḷng nàng trống rỗng.
Ngày nàng cầm bút viết lá thư chia tay Minh, tay nàng run đến mức phải dừng lại nhiều lần. Nàng không khóc. Nước mắt đă cạn từ những đêm dài chờ đợi.
Sau lễ cưới, Lan bước vào một cuộc hôn nhân không t́nh yêu. Chồng nàng tử tế, nhưng giữa họ luôn có một khoảng cách vô h́nh. Đêm tân hôn, Lan quay mặt vào tường, nghe tiếng thở đều đều bên cạnh, và lần đầu tiên cảm thấy ḿnh đă già đi rất nhiều.
Năm 1975, đơn vị Minh triệt thoái về Sài G̣n. Trong một trận đụng độ, anh bị thương nặng ở chân. Ngày 30 tháng 4, Minh là sĩ quan nên bị đưa đi cải tạo.
Sáu năm trong trại giam trôi qua lặng lẽ. Minh học cách chịu đựng, học cách quên đi quá khứ. Khi được thả về, anh về quê làm ruộng. Ít lâu sau, Minh cưới Hạnh – một cô giáo tiểu học hiền lành, chịu thương chịu khó.
Hạnh biết quá khứ của chồng, nhưng chưa bao giờ hỏi nhiều.
– Chuyện đă qua rồi. – Hạnh nói. – Em chỉ mong ḿnh sống tử tế từ nay về sau.
Họ có hai con: một trai, một gái.Sang Mỹ theo diện HO
Năm 1994, gia đ́nh Minh sang Mỹ theo diện HO. Những năm đầu, Minh làm hai job: ban ngày phụ kho, ban đêm lái xe giao hàng. Hạnh làm nail ở một cửa tiệm nhỏ.
Cuộc sống của Minh dần ổn định khi các con trưởng thành và học thành tài.
Một tối, con trai lớn – Tuấn – dẫn bạn gái về ra mắt. Khi cô gái vừa bước vào pḥng khách, Minh bỗng đứng sững.
Gương mặt ấy… đôi mắt ấy… giống như của Lan bốn mươi năm trước.
– Ba, đây là Linh. – Tuấn giới thiệu.
Minh cố giữ giọng b́nh tĩnh:– Cháu… cháu trông giống … một người quen cũ của bác.
Linh cười:– Dạ, nhiều người cũng nói vậy. Cháu giống má cháu.
Sau bữa cơm, Minh hỏi chuyện th́ biết Linh là con gái của Trần Thị Lan. Gia đ́nh nàng đă vượt biên sang Mỹ năm 1980.Minh im lặng rất lâu.
Linh lớn lên trong một gia đ́nh đầy đủ nhưng lạnh lẽo. Cha nàng nghiêm khắc, ít nói. Mẹ nàng dịu dàng nhưng luôn mang một nỗi buồn không tên. Linh học được từ sớm cách tự lập, cách không hỏi những điều người lớn không muốn trả lời.
Chuyện t́nh của Tuấn và Linh gặp phản đối từ phía gia đ́nh Linh. V́ ba cô biết rơ mối t́nh xưa giữa Minh và Lan.– Không được. – ông nói thẳng. – Hai nhà có duyên nợ cũ, không nên nối lại.
Linh khóc:– Con yêu anh Tuấn.
Khi Linh yêu Tuấn, nàng cảm nhận được một thứ t́nh cảm khác hẳn những mối quan hệ trước đó: chân thành, b́nh đẳng, không toan tính. Nhưng phản đối của cha đến như một nhát dao lạnh.
– Ba không cấm con yêu. – ông nói. – Nhưng không phải người này.
– V́ sao? – Linh hỏi.
– V́ quá khứ.
Linh bật khóc:– Quá khứ của ba mẹ không phải là cuộc đời của con.
Đêm đó, Linh ngồi trong pḥng tối, nhớ lại ánh mắt của mẹ khi nh́n Minh hôm gặp lại. Linh chợt hiểu: có những vết thương không bao giờ lành, nhưng không phải v́ thế mà thế hệ sau phải gánh chịu.
Minh gặp lại Lan sau hơn bốn mươi năm, trong một quán cà phê nhỏ.
Lan đă già, nhưng ánh mắt vẫn vậy.
– Em xin lỗi. – Lan nói.
Minh lắc đầu:– Không c̣n ǵ để xin lỗi nữa.
Họ nói về con cái, về cuộc sống. Không ai nhắc đến t́nh yêu cũ.
Tuấn và Linh quyết định kết hôn. Minh chỉ nói với con trai:– Con hăy sống tử tế và có trách nhiệm.
Đám cưới của đôi trẻ diễn ra thật giản dị.
Một chiều, Minh đứng trong vườn sau nhà, nh́n ánh nắng rơi qua kẽ lá. Hạnh mang trà ra.– Anh nghĩ ǵ vậy?
Minh mỉm cười:– Anh nghĩ… đời người có những mối t́nh không trọn, nhưng không v́ thế mà vô nghĩa.
Hạnh nắm tay chồng. Xa xa, có tiếng trẻ con hàng xóm nô đùa cười vang.
Chiến tranh đă lùi xa và chỉ c̣n lại những mối lương duyên – tuy đứt rồi, nhưng vẫn âm thầm nối tiếp qua hai thế hệ.BK Nguyễn Minh Tự
Bên anh... c̣n có em
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ
Mối t́nh qua hai
thế hệ
Những điều đến
muộn màng
Lời nói cứu
người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh
Nửa vầng trăng
khuyết
T́nh yêu trong
thời loạn
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn:
Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó
quên
May mắn &
Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về
từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Rồi lá thay màu
Từ gịng sông này
Làng tôi
C̣n đó tuổi thơ
Tháng 7 trời mưa
Chuyện đang
cần đề tựa
Hành tŕnh đến
Tự Do
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng
Đông Tác - Dĩ An
Dở dang
Tất niên
"Nội" 2015-2016
Tết trong kỷ niệm
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh
cảm đồng môn
42 Năm T́nh
Chúc mừng hội ngộ
Tôi và Tiểu Đoàn 7
TQLC
Thơ gửi Đại Gia
Dấu ấn vào đời
USA 20 năm và Tôi
Hăy c̣n đó niềm
tin
Pleiku và hoài
niệm
Kư sự
những ngày tháng 2
Một mảnh đời
Xuân quê hương
Một chuyến về
thăm nhà
Tết đến
Một buổi
chiều, hai người già
Đời người như
thoáng mây bay
Hồi tưởng về
một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng
ḿnh
Hai h́nh ảnh -
một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè
không thể quên !
Họp mặt
Những cái
tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh
của 5 ngày t́m về một thời tuổi
trẻ
Kỷ niệm Quân trường:
Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc
sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng
chúng tôi
Bài thơ trên
đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái
ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi
tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây
Du Hí truyện
Làm trong
sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối
trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng
không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên