ỐM VỢ

 
Đầu năm 1978 , Tôi được tạm tha sau gần ba năm tù trong rừng u minh . Khi được thả , Tôi chỉ nặng khoảng 40 kư v́ thiếu dinh dưỡng , nước da vàng như thể người mắc bịnh viêm gan . Khỏe không ra khỏe , ốm không ra ốm . Có người bảo tôi bị bịnh ngă nước , thật sự Tôi chẳng hiểu bịnh ngă nước là ǵ .
Hôm đó , vào một buổi trưa hè tháng tư . Nhiệt độ nóng lên tới trên 34 độ C , khoảng 93.4 độ F . Mẹ tôi ngồi ở đầu hè dưới bóng mát của bụi trúc để tránh cơn nóng ban trưa . Tôi cũng ngồi bên rồi nh́n mái tóc bạc trắng của Mẹ , thấy thương Mẹ hết sức .

Chị dâu cả cũng ngồi hàng hiên ở nhà ngang , đang phe phẩy cây quạt cho hai đứa cháu v́ sức nóng hừng hực như lửa từ trời hất xuống , dáng vẻ mệt mỏi .
Măc dù ở đồng quê nhưng vào những tháng ba , tháng tư không có mưa nên nhiệt độ lên rất cao . Sức nóng làm Tôi mệt đừ rồi nằm dài trên nền gạch trước hiên nhà để t́m chút hơi lạnh từ đất nhưng cũng chẳng khá ǵ . Mẹ nh́n Tôi nằm co quắp , với ánh mắt đầy vẻ lo lắng, lắc đầu rồi nói .

- Không khéo mày bi bịnh sốt rét ngă nước đấy , thử lên nhà cô Nền xin ít thuốc uống xem sao .

Ở quê Tôi ngày đó , y tế rất giới hạn sau 1975 . Bệnh xá đầu kênh th́ không có bác sĩ , y tá , ngay cả thuốc cũng hiếm nên không mở cửa thường trực . Thuốc tây là loại rất khan hiếm , có lẽ chính v́ vậy bộ y tế khuyến khích người dân dùng đến những dược liệu đông y để trị bịnh .

Ở xóm cũng có một ông bác sĩ quân y , cấp bậc đại úy mới đi tù về . Tôi có ghé lại thăm nhân tiện hỏi bệnh t́nh , khi Tôi kể triệu chứng Ông bảo không sao đâu , rồi viết cho mấy loại thuốc bảo tôi gởi ai lên thành phố mà mua chứ quanh đây không có đâu . Ông c̣n cho ít viên chioroquine về uống v́ triệu chứng cũng có thể là sốt rét rừng .

Về nhà Tôi nói với Mẹ là những loại thuốc trị bệnh ở đây không có nếu có ai quen trên thành phố gởi họ t́m mua dùm . Tôi biết toàn những loại thuốc mắc tiền lại hiếm . Nh́n gương mặt buồn xo của Mẹ mà ḷng Tôi thấy xót xa . Mẹ thương Tôi nhưng nhà nghèo biết làm sao bây giờ . Mẹ nh́n Tôi nói .

- Mấy năm nay , nhà chỉ trông vào lúa và thuốc lào nhưng năm hai năm nay nhà nước cấm nên chẳng ai trồng thuốc lào , c̣n ruộng lại không có phân bón nên lúa thất mùa . Con cũng biết nhà đông người , có được miếng ăn là phúc lắm , làm ǵ có tiền mà …. Chẳng cần nghe Mẹ kể , Tôi cũng hiểu hoàn cảnh gia đ́nh như thế nào nên Tôi trấn an Mẹ .

- Con nói thế thôi , ông bác sĩ nói bệnh con từ từ hết ấy mà , ông có cho mấy viên chloroquine uống chắc không sao đâu .

Vào thời điểm 1978 mấy tuyến đường lên thành phố nhất là vào Sài G̣n bị công an kiểm soát rất kỹ . Lệnh nhà nước đang siết họng dân chúng , họ cấm buôn bán những mặt hàng nhu yếu phẩm như gạo , đường , thuốc . v . v. lên thành phố và từ thành phố đi ra . Chính v́ vậy Tôi đành ôm căn bệnh “ngă nước” và đến nhà cô Nền y tá vườn thử xem sao .

Nhắc đến Cô Nền , cũng là người cùng làng , sau năm 1975 , Gia đ́nh thuộc diện không dính nợ máu như gia đ́nh tôi nên cô được đề cử theo học khóa y tá cấp tốc trên huyện mấy tuần . Nói là y tá cho hợp lệ vậy thôi chứ ở huyện họ hướng dẫn một vài cách trị bệnh bằng thuốc dân gian để về cấp thuốc cho dân .
Một trong những loại thuốc ngày đó cả nước ai cũng biết đó là (xuyên tâm liên) .Thuốc này chẳng ai biết cách thức bào chế như thế nào nhưng nghe đồn thuốc hiệu nghiệm cho cán binh bộ đội bị sốt rét trong rừng ngày đó . Tôi không tin nhưng trong hoàn cảnh này biết làm ǵ hơn . Khi đến , cô cho một bọc với những viên nho nhỏ màu nâu và dặn uống theo chỉ dẫn . Tôi uống cả tháng mà có thấy ǵ đâu , da vẫn vàng như nghệ lại c̣n gầy trơ xương nữa .

Mấy tháng sau , người Tôi càng ngày càng vàng vọt , bệnh t́nh không thuyên giảm làm Thầy Mẹ tôi lo . Vào một buổi trưa đầu tháng sáu , trời cũng đă bớt nóng v́ có vài trận mưa . Thầy Mẹ Tôi ra ngồi ngoài hiên sau bữa cơm trưa kể chuyện ngày xưa trên đất bắc , câu chuyện nào cũng có câu mở đầu “ dạo bỏ bắc vào nam” Tôi vẫn thuộc ḷng và kết thúc câu chuyện bằng tiếng thở dài . Kể xong Thầy kéo một hơi thuốc lào , uống ngụm nước chè ém khói rồi đứng dậy ra vườn sau quốc đất trồng rau không quên dặn Tôi

- Chiều nay mang ít thóc giống đă ngâm ra “xạ dặm” lại mấy chỗ lúa không mọc . Tôi định đứng dậy đi làm cho sớm th́ bà Chị dâu đang phe phẩy chiếc quạt cho hai đứa cháu ở nhà ngang gọi .

- Tiện thể chú coi mấy công ruộng của Anh Chị có chỗ nào cần xạ thêm chú làm cho Anh chị nhé . Anh đi làm thủy lợi chắc cả hai tuần nữa mới về . Thầy nghe thế nói thêm .

- Con cứ xạ thưa thưa cũng được , mai mốt rồi cấy sau .

Ư của Thầy dặn Tôi hiểu . Anh th́ đi công tác thủy lợi kiếm miếng cơm , Chị ở nhà coi hai đứa cháu vả lại thóc cũng chẳng c̣n bao nhiêu , nên Thầy bảo xạ thưa là vậy .

Lúc đi xạ về , trời oi bức thế mà người Tôi lạnh toát , run cầm cập . Mẹ nh́n tôi ánh mắt lo lắng rồi bảo .

- Đă bảo ốm th́ ở nhà , chăm dẵm làm ǵ bây giờ mang thêm bệnh .

Nh́n nét mặt u sầu của Mẹ , Tôi có muốn trấn an cũng không được v́ người càng lúc càng lạnh buốt . Tôi chợt nghĩ . Mẹ lo là phải v́ vào năm 1956 khi định cư ở đây , Tôi bị ốm thương hàn tưởng chết , nhà đă mua gỗ đóng ḥm để chôn Tôi nhưng không hiểu sao Tôi sống lại .

Có lẽ Mẹ nhớ đến ngày đó nên sợ Tôi không qua khỏi lần này nên bảo Thầy tôi bán gấp con lợn nái để lo thuốc cho Tôi . Cũng may Anh lái buôn mới bị du kích ấp cảnh báo nên không dám đến . Hết phương cứu , Mẹ gọi ông Anh rể và Chị ở gần nhà lại đè ra cạo gió rồi bắt đứa Em lấy lá xả , lá chanh nấu nước cho Tôi xông . Mấy ngày sau bệnh thuyên giảm , có lẽ v́ Tôi uống thêm mấy viên chloroquine và kiên tŕ nấu nước xông .

Vào buổi chiều , thấy Tôi đi lại được , Mẹ bảo đứa Em bắt con gà nấu cháo ăn cho lại sức . Cả nhà đang ngồi ăn th́ bà chị dâu vui miệng nh́n Tôi rồi lên tiếng .

- Con nghĩ Chú ấy không bị ǵ đâu Thầy Mẹ , cứ thử lấy vợ Chú ấy xem sao ? không khéo ( ốm vợ ) đấy ?

Mấy đứa Em trợn mắt hết nh́n Chị dâu rồi lại nh́n Tôi . Nghe Chị nói , tự nhiên Tôi thấy đổ mồ hôi , không biết có phải cháo nóng hay lời của bà Chị Dâu làm

Tôi đổ mồ hôi hay không ? Chắc cả hai .

Tôi giật ḿnh, đặt bát cháo dở xuống nh́n Chị hỏi lại .

= Chị nói Em ốm ǵ , bệnh lạ thế ?

Vẫn phe phẩy chiếc quạt Chị bảo .

- Ốm vợ chứ c̣n ốm ǵ nữa Chú .

Mẹ tôi đang rầu rĩ nhưng khi nghe Chị nói là Tôi “ ốm vợ” Mẹ ph́ cười làm cả nhà cười theo , c̣n Tôi th́ mắc cở . Tôi tự hỏi ,sao lại có thứ bệnh quái lạ này , khoa học đâu thấy nói ,mà từ trước đến giờ có thấy ai ốm kiểu như tôi lấy vợ là hết đâu ?

Sau vài tháng Tôi khỏe lại nhưng nước da vẫn c̣n vàng . Có vài lần Thầy Mẹ nói Tôi lấy vợ nhưng rồi bỏ ngoài tai , viện đủ lư do . Thầy bảo , nhà c̣n một đống Em . Tôi hiểu điều đó nhưng suy nghĩ cả gần năm , lấy vợ rồi làm ǵ để sống , nhà có mấy công ruộng , chẳng lẽ …. Tôi ấp úng thưa với Thẩy Mẹ .

- Thầy Mẹ cứ để cho suy nghĩ thêm , mà con ở vậy cũng đâu có sao ? vả lại con thấy cũng chưa được khỏe .

Nghe tới đó Thầy quay đi và nói .

- Liệu có ở vậy suốt đời th́ cứ ở !

Tôi biết Thầy giận nên Tôi bỏ ra ngoài bờ ao ngồi ,trong ḷng buồn vời vợi . Chữ hiếu tôi chưa đáp đền , chữ t́nh làm sao tôi dám mơ .

Trời mùa hè nóng bức , những đọt tàu lá chuối héo quách , khóm tre già trơ trọi ,chỉ c̣n vài cành lá đang treo lủng lẳng để chờ cơn gió nhẹ là rụng xuống . Mặt nước ao đang cạn dần , vài con cá rô phi lâu lâu cũng chồi lên đớp bóng . Tôi buồn quá ,ngồi đó trong thinh lặng , suy nghĩ bâng quơ , lấy vợ rồi làm ǵ để sống đây , nhà nghèo , đông người lại chỉ có 20 công đất vả lại Tôi có quen ai đâu mà lấy nhất là trong hoàn cảnh mới ra tù . Buồn quá v́ chẳng t́m được giải pháp nào cho ổn thỏa , thôi th́ cứ nhắm mắt làm ngơ , mặc cho số phận …..

Thế rồi , bẵng đi vài tuần , tưởng câu chuyện ốm vợ mà bà Chị dâu tôi nêu ra sẽ đi vào quên lăng , Tôi thở phào nhẹ nhơm nhưng hôm đó , Tôi nhớ rơ vào ngày Chúa Nhật , Tôi từ trong nhà đi ra vườn sau để tưới rau th́ thấy Thầy tôi lững thững bước vào ngơ , mặc bộ bà ba đen mới toanh . Tôi tưởng Thầy đi lễ về nhưng giờ th́ đă quá trưa đâu có Thánh lễ nào .

Vừa vào nhà , Thầy treo chiếc nón trên tường , ngồi xuống bàn, miệng tủm tỉm cười ,đưa tay lấy cái tích nước trong dành ra ,rót vào cốc , rồi kéo cái điếu bát đến gần, vo viên thuốc lào nhét vào lơ , bật lửa rít một hơi , thong thả nhả từng ngụm khói lên trần nhà . Mẹ th́ bao giờ cũng chiếm chỗ ngồi bó gối ở cái ghế cuối bàn , tựa lưng vào tường . Tôi đến ngồi cạnh Mẹ, đối diện với Thầy , định kéo cái điếu bát làm một hơi th́ nghe Thầy lên tiếng .

- Sáng nay ,Thầy đă vào nói chuyện với Ông Bà ngoại T trong ấy rồi , lúc nào rỗi con đi vào đó hỏi thăm Ông Bà xem sao .

Mẹ ngồi đó , không ngạc nhiên , chắc là Thầy đă nói cho Mẹ biết nhưng Tôi lại chẳng hay sự ǵ . Tôi nh́n Thầy rồi hỏi

- Thầy bảo ǵ ,con chưa hiểu ?

Thầy tôi nói thêm .

- Ừ ! th́ Thầy muốn dạm cháu Ông Bà T ấy cho con .

Nghe Thầy nói , tai Tôi lùng bùng rồi nh́n Thầy trả lời .

- Ơ hay ! Thầy làm thế coi sao được , con có biết ǵ đâu ?

Thầy tôi bảo .

- Th́ Ông Bà có đứa cháu gái , Thầy hỏi thử cho con !

Trời tháng bẩy giữa trưa , sức nóng vẫn c̣n hừng hực mà Tôi cảm thấy lạnh cả người , sợ căn bệnh “ ngă nước” lại tái phát . Tôi đă hơn hai mươi lăm tuổi rồi , việc hôn nhân là do Tôi quyết định chứ , ai đời Thầy tôi lại đi dạm vợ cho tôi , lỡ người ta không đồng ư có phải xấu hổ không . Thấy vẻ mặt không tán thành của Tôi , Thầy tôi có vẻ bực ḿnh ,Thầy nói một câu rồi đứng lên bỏ ra ngoài

- Anh làm sao th́ làm , lớn rồi !

Mẹ vẫn ngồi trên ghế , đăm chiêu nh́n Tôi , rồi lấy vạt áo lau mắt . Tôi đoán chừng Mẹ đang xúc động và nói .

- Th́ con cứ thử nghe Thầy đi .

Cả tuần lễ , Tôi như người mất hồn , ra vào không dám nh́n Thầy . Bà chị dâu gặp Tôi lại hỏi .

- Chú Luyện ,Nghe nói Thầy đi hỏi vợ cho Chú đấy à , chỗ nào vậy ? Tôi trả lời .

- Em có biết ǵ đâu , đang khi không Thầy làm thế nhỡ …..Tôi bỏ lửng câu nói rồi ra đằng sau lấy cái quốc đi dẫy cỏ sau vườn .

Thật sự , lúc đó Tôi cũng chẳng biết cháu của Ông Bà T là ai , nhà Ông Bà th́ Tôi biết v́ con đường vào đó Tôi đă đi ṃn gót chân khi c̣n học tiểu học trong trường Thầy Giáo Thứ từ cuối thập niên năm mươi cho đến năm 61 khi thi xong tiểu học .

Tôi như người lạc vào mê hồn trận và im lặng . Cứ mỗi lần Thầy Mẹ gợi ư nhắc lại th́ Tôi đánh trống lăng . Tôi t́m cách hoăn binh v́ biết rằng nếu t́nh trạng này kéo dài sẽ không ổn v́ chưa t́m được giải pháp nào hay hơn .

Thật sự ở trong làng này ,Tôi cũng chẳng biết ai , nhớ ai . Nói đúng hơn chẳng có ai thương Tôi có mấy cô gái cùng trang lứa đă yên bề gia thất hết rồi , vả lại xa nhà đă lâu , mấy năm quân ngũ rồi mấy năm tù , trở về Tôi có biết ai . Bây giờ với thân h́nh c̣m cơi của Tôi giống như ( bộ xương cách trí) có cô nào dám xâm ḿnh rước về v́ thế mà Tôi chần chừ đến cả mấy tháng suy nghĩ làm thế nào cho Thầy quên đi việc dạm vợ cho Tôi .
Bẵng đi cả tháng những tưởng mọi chuyện đă đi vào quên lăng th́ chuyện bắt đầu trở lại . Hôm đó , khi di dự đám cưới của người Anh bà con Nguyễn Công Quận BK 343 cũng đi Tù về cùng đợt với Tôi lấy vợ .

Trong bữa tiệc Thầy tôi chỉ cho Tôi người mà Thầy dạm ngồi ở bàn đối diện . Thoạt nh́n Tôi khớp quá , Nàng trẻ lại có sắc rồi tự nhiên thấy ḷng chùng xuống v́ viễn cảnh không mấy tốt đẹp dần hiện ra trước mắt . Tôi cứ mong thầm làm thế nào để cho Nàng chê Tôi bằng cách nào đó v́ Tôi biết chắc Gia Đ́nh Nàng đă nói cho Nàng biết là muốn hỏi Nàng cho Tôi . Hôm đó , Tôi cũng không để ư v́ trong ḷng đang mang nỗi buồn, chỉ mong cho tiệc tàn nhanh để ra về .

Đến mục cô Dâu , Chú rể đi từng bàn chúc rượu , chả biết trời xui đất khiến thế nào hôm đó BK Quận ngà ngà say và nhờ tôi đi cùng để tiếp rượu . Tôi miễn cưỡng nhận lời , khi đến bàn mấy cô , Tôi nâng ly cùng nói ấp úng vài câu cảm ơn thay cho BK Quận . V́ khớp quá không nói được ǵ làm cả bàn cười rộ . Điều đáng buồn là cũng có Nàng ngồi bàn đó , Tôi không dấu nổi buồn khi chạm phải ánh mắt của Nàng .

Khi tiệc tàn , anh em chúng tôi có bổn phận ở lại gỡ rạp cưới và trả bàn ghế v́ thời gian đó vẫn c̣n trong thời kỳ bao cấp chưa có công ty nào thầu đám cưới như bây giờ . Hỏi ra ,Tôi mới biết nàng tên Ph.. bạn thân người vợ mới cưới của BK Quận .

Rồi bẵng đi hơn một tuần , cũng vào chiều chúa nhật , Thầy tôi trong bộ bà ba đen đi đâu về . Tôi đang ngồi vá lại cái quần để đi ruộng , Thầy đến bên và nói .
- Thầy mới vào nói chuyện với ông Bà ngoại và có cả con của Ông Bà nữa, là Mẹ vợ tôi sau này . Họ bảo con cứ vào chơi đừng ngại ǵ cả .

Tôi nh́n thầy định nói điều ǵ nhưng nghĩ lại phận làm con không muốn cho Thầy Mẹ buồn ḷng. Tôi cứ cúi đầu, vá tiếp chiếc quần rách và không ư kiến .
Cả đêm nằm trằn trọc suy nghĩ không sao ngủ được , Tôi chẳng có lựa chọn nào khác bởi v́ trước đây khi c̣n ở nhà , Tôi chẳng quen một người con gái nào cùng xóm, nói chi là bồ bởi v́ tôi vừa gầy lại vừa xấu chẳng có ai dám quen Tôi . Đến khi nhập ngũ , lại vắng nhà biền biệt , ba năm trong tù kiếm đâu ra bóng hồng . V́ chữ hiếu , Tôi đành nhắm mắt đưa chân , thôi th́ trong nhờ đục chịu

Mấy hôm sau , thấy vẻ mặt buồn so của Thầy, Tôi áy náy lấy hết can đảm và bảo Thầy , mai con sẽ vào trong ấy . Nh́n nét mặt Thầy vui lên , miệng tủm tỉm cười th́ lúc đó mặt Tôi lại buồn so .

Sáng hôm sau , vừa thức dậy ,Tôi mặc vội chiếc áo cũ màu xanh da trời c̣n xót lại từ ngày c̣n trung học treo ở góc tường , mà nói cho đúng ngày đó Tôi cũng chẳng có bộ nào ngoài mấy bộ bà ba và bộ đồ lính ngày xưa . Tôi thầm nghĩ , chẳng có ai lần đầu tiên đi gặp “ư trung nhân “ mà ăn mặc như tôi , rớt là phải nhưng biết làm sao hơn , nghèo th́ cam chịu .

Khi vào đến ngơ nhà nàng , Tôi run lắm định quay gót trở về nhưng cứ nghĩ đến Thầy Mẹ ,Tôi bạo dạn bước vào . Căn nhà lá ba gian , hè th́ lồi lơm v́ nước mưa xoáy ṃn , Tôi nhẹ nhàng từng bước men theo , khi đi qua cửa sổ , liếc nh́n thấy Nàng đang nằm trên giường .

Thấy bóng người đến , Nàng ngồi dậy , xuống giường và đi ra cửa sau . Hôm đó , Tôi vùa run vừa sợ khi giáp mặt với Gia Đ́nh nàng . Cũng may ,người mà làm cho Tôi đỡ ngượng , đó là ông chú của nàng , Ông tuy nhỏ hơn Tôi nhưng vui tính , mời ngồi uống nước và rồi Tôi được diện kiến Bà Nội và cả Bà Mẹ nàng nhưng không gặp Nàng v́ có lẽ mắc cở đă trốn sang nhà Ông Bà Ngoại cách đó mấy căn .

Chẳng biết lư do ǵ , mấy hôm sau Tôi nghe tin bên nhà Nàng ngại Tôi hơi có tuổi lại c̣m cơi và c̣n lư do chính đó là Gia đ́nh nàng đang trong thời kỳ chờ đợi tin tức bảo lănh của Bố nàng bên mỹ .

Thật sự Tôi cũng chẳng buồn v́ biết thân phận của ḿnh . Tôi nghĩ , đây là số trời đă định . Thầy tôi biết chuyện cũng buồn , suốt ngày ở ngoài vườn lo trồng rau .Tôi vui lắm , tưởng rằng đời trả lại cho Tôi cuộc sống b́nh thường thế nhưng một hôm sau bữa cơm chiều Thầy Mẹ ra ngồi trước hè , gọi tôi lại và bảo .

- Ông Bà bên trong có nhắn con vào chơi , chắc có chuyện ǵ muốn nói .

Tôi nh́n Thầy rồi lên tiếng .

- Ơ ! Thầy hay thật , nhà người ta đă không đồng ư sao Thầy c̣n hỏi làm ǵ ?

Thầy tôi chép miệng .

- Thầy đâu có nói ǵ với họ đâu , sáng nay Bà đi chợ về gặp Thầy ,Bà nói thế .

Lại một đêm mất ngủ , Tôi cũng không hiểu ǵ , đă không đồng ư sao giờ lại đổi ư nhưng vâng lời sáng hôm sau Tôi vào . Lần đến thăm này thấy thân thiện hơn , cũng được gặp Nàng nhưng giới hạn không quá nụ cười mà chẳng biết nụ cười thương mến hay thương hại ..?

Thế rồi ngày qua ngày , Tôi được phép đến nhà Nàng . Một hôm khi đến chơi , Gia Đ́nh mời lại dùng cơm , Tôi xin phép là nhà có việc để ra về nhưng khi nghĩ đến Thầy Mẹ và thấy Nàng nh́n Tôi với ánh mắt thiện cảm nên Tôi ở lại .

Trong suốt bữa ăn , thật may cho Tôi lần đầu tiên mới được nh́n thấy tận mắt nhan sắc của Nàng . Tôi thầm nghĩ và không trách gia đ́nh nàng chê tôi có tuổi bởi v́ Nàng mới vừa tṛn mười tám cái xuân xanh, ở độ tuổi đầy mộng mơ. Nàng cũng ước mơ ngày nào đó gặp được người trong mộng ước , cùng trang lứa để xây hạnh phúc lâu dài ai ngờ v́ sự xuất hiện của Tôi đă làm cho ước mơ nàng hơi hụt hẫng . Tôi đoán ,có lẽ cũng chỉ v́ chữ hiếu và Nàng đành chấp nhận gặp Tôi .

Mấy tuần sau vào một buổi chiều Tôi ghé thăm , cũng như thường lệ ngồi uống nước và nói chuyện . Gia đ́nh hiêu ư , cho phép Tôi được gặp Nàng . Buổi tối hôm đó chúng tôi gặp nhau dưới cây dừa , gần cầu ao ngay trên lối đi . Đứng bên nhau gần cả tiếng mà cả hai chả biết nói câu ǵ có ấn tượng . Dưới ánh trăng rằm sáng vằng vặc , Tôi lén nh́n đôi mắt thật Nàng long lanh trên khuôn mặt với làn da trắng ngần làm con tim Tôi thoáng rung động . Nàng tựa vào cây dừa , bàn tay vân vê tà áo cũng chẳng nói được ǵ ngoài những câu hỏi thăm như Tôi rồi kết thúc bằng lời chia tay chẳng mấy đậm đà . Khi Nàng định quay gót, Tôi hiểu ư và xin phép ra về , ḷng cũng thực sự chưa cảm nhận được điều ǵ đúng nghĩa về buổi hẹn ḥ này .

Thế rồi chuyện ǵ đến sẽ đến , có thể v́ chữ hiếu Nàng đành chấp nhận lấy Tôi . Đám hỏi rồi đám cưới được tổ chức mấy tháng sau . Tôi thật sự biết ơn Nàng và nhớ măi câu .”Yêu rồi cưới , hay cưới rồi yêu” và Tôi thuộc về cưới rồi yêu . Quả Đúng như vậy , t́nh yêu hai đứa sau khi cưới càng ngày càng đậm đà . Nàng hiểu được những lo lắng trong cuộc sống mới của hai đứa nên luôn động viên Tôi và cố gắng sống cho phải đạo làm dâu thảo .

Vào những ngày cuối tuần , hai đứa chúng tôi thường ở bên nhà Nàng và ở lại đến khuya mới về để Nàng có cơ hội gần gũi Mẹ nàng và những người thân. Qua những yêu thương mà Tôi dành hết cho Nàng , họ hàng bên ngoại đă hiểu được và rất thương Tôi .Nàng cũng chẳng ngần ngại thổ lộ những hạnh phúc khi hai đứa bên nhau .

Đă bảo , cưới rồi yêu , t́nh yêu cũng đâu kém ǵ . Mấy tháng sau ngày cưới cũng như thường lệ , vào ngày cuối tuần , hai đứa trở về thăm Mẹ và nhà ngoại . Sau bữa cơm chiều , Mẹ nàng dẫn hai đứa tôi xuống nhà bếp , cả hai chẳng hiểu chuyện ǵ . Mẹ nàng ngó trước ngó sau mặc dù tối đó chẳng có ai . Mẹ nói nhỏ , Gia Đ́nh Chú D́ Công sắp đi vượt biên , D́ có nói với mẹ cho gia đ́nh ḿnh đi cùng . D́ bảo , ai góp được bao nhiêu cũng được, số c̣n lại qua được bên đó sẽ trả sau .

Tôi thật sự bàng hoàng , thầm nghĩ trong chế độ này, ra đi ai chả muốn nhất là những người không tương lai như hai đứa tôi nhưng nghĩ lại ,lấy đâu ra số tiền dù ít ỏi ,Tôi thấy sao mong manh quá .

Vài hôm sau, Tôi kéo Thầy ra tận ngoài bờ mẫu , tŕnh bày với Thầy về chuyện vượt biên và hỏi Thầy có giúp được ǵ cho chúng con không . Tôi thấy ánh mắt Thầy đăm chiêu ngó mông lung ra cánh đồng lúa đang trong mùa nước lũ . H́nh như Thầy cũng có linh cảm điều ǵ , nh́n Tôi thầy bảo .

- Chả biết có đi được không ,lỡ bị bắt lại ….. Thầy im lặng chẳng nói ǵ nữa . Tôi hiểu và an ủi thầy .

- Thầy biết , con ở lại cũng chẳng yên với bọn công an ở đây , nếu Thầy thương con , cầu nguyện cho chúng con . Nghe đến đó Thầy rướm lệ rồi quay gót .

Thùng thuốc lào duy nhất , là tài sản cuối cùng của Gia Đ́nh dấu hơn hai năm để pḥng khi có chuyện cũng phải bán đi , mặc dù chẳng được bao nhiêu nhưng đó là niềm an ủi khi t́nh thương bao la của Thầy Mẹ được trao ban cho hai đứa tôi . Những ngày sau này , nh́n Mẹ buồn nhiều v́ chưa biết vượt biên như thế nào nhưng Mẹ biết nếu có chuyện ǵ , thân xác chúng tôi sẽ chôn vùi dưới đáy biển hoặc bị bắt lại , Tôi sẽ phải tiếp tục nằm trong tù không biết ngày nào được ra và người đau khổ nhất đó là vợ Tôi .

Những ngày sau này ,Mẹ thường hay ngồi bó gối trên ghế . Có hôm Mẹ nh́n tôi rướm nước mắt , chẳng nói lời nào , chỉ biết kéo vạt áo lau ḍng lệ , sợ khóc thành tiếng mọi người sẽ biết . Mẹ âm thầm chịu đựng và luôn dơi mắt theo từng bước chân của tôi . Có những lúc tôi vắng nhà chưa kịp về , mẹ đứng ngồi không yên . Thầy điềm đạm , b́nh tĩnh hơn , ngày nào cũng chặt trúc đan rổ , rá cho quên đi nỗi lo lắng . Có hôm ngồi đan rổ với Thầy , liếc nh́n lên gương mặt đầy nếp nhăn v́ lo lắng , Tôi thấy Thầy cứ lâu lâu hắt hơi ,hỉ mũi , Tôi hỏi

- Thầy bị ốm phải không . Thây bảo không , chắc mọt trúc làm Thầy ngứa mũi nên hắt hơi nhưng Tôi hiểu . Ngồi bên ,Thầy căn dặn Tôi đủ điều như thể muốn trăn trối điều ǵ của người Cha trước giờ lâm chung . Có nhiều lúc Thầy ngồi thẫn thờ, đôi mắt nh́n về một phương trời xa xôi ,đến khi hỏi Thầy , Thầy giật ḿnh .

Đă đến lúc phải rời xa Gia Đ́nh , hôm đó là ngày Chúa Nhật ,Thầy Mẹ dậy sớm từ bao giờ . Tôi đoán đêm qua Thầy Mẹ chẳng thể t́m được giấc ngủ khi biết rằng ,trước khi trời sáng ,Thầy Mẹ chẳng c̣n thấy con nữa ngay cả sẽ vĩnh viễn mất con , hai đứa tôi cũng không sao chợp mắt được . Đêm nay là đêm cuối cùng dưới mái ấm Gia Đ́nh , nhà tuy nghèo nhưng đầy ắp t́nh thương . Thầy Mẹ mặc quần áo chuẩn bị tham dự Thánh lễ Chúa nhật khi trống nhất nhà thờ đổ dồn. Tôi chạy ra sau nhà ,tát nước chiếc thuyền ba lá để chuẩn bị ra đi . Thầy Mẹ tôi vẫn ngồi ở ghế chờ , Tôi trở vào nhà đến bên, ṿng tay ôm Mẹ và vuốt mái tóc điểm sương của Mẹ mà nước mắt chảy dài . Mẹ cũng chẳng khác ǵ Tôi . Thầy th́ cứng rắn hơn , với chiếc điếu bát , rí một hơi thuốc lào , nhả khói trên trần nhà rồi đứng dậy bảo mẹ .

- Ḿnh đi thôi bà ơi , quay qua tôi Thầy dúi vào tay tôi cỗ tràng hạt cũng là lúc trống hai nhà thờ đổ dồn rồi quay gót bước đi .

Tôi biết Thầy đang xúc động chẳng khác ǵ Mẹ. Tôi theo Thầy Mẹ ra trước ngơ , đứng nh́n hai mái đầu bạc như hai chiếc bóng đổ dài đang lững thững bước từng bước khập khễnh đi trong lớp sương mù . Tôi mường tượng , con đường từ nhà đến Nhà Thờ chỉ độ ba trăm thước , thường ngày chỉ mất năm mười phút nhưng hôm nay chắc dài lắm v́ mỗi bước đi sáng nay là mỗi bước nhớ thương cho người con và cũng là những bước lo âu v́ bao nguy hiểm đang chờ đợi trước mặt cho con ḿnh .

Tôi trở vào nhà , Vợ tôi đă sẵn sàng , mỗi đứa chỉ vỏn vẹn hai bộ đồ , một gói cơm nếp mật , vài nải chuối và cái thúng làm phương tiện ngụy trang cho chuyến đi . Đứa em vợ tôi mới năm tuổi ngủ chưa đă , bị đánh thức dậy nh́n ngơ ngác .

Trời vẫn c̣n dầy đặc lớp sương mù , chúng tôi xuống thuyền . Tôi nh́n lại căn nhà lần cuối rồi chống sào , con thuyền lướt trên ḍng nước nổi men theo đường ranh phân chia hai ruộng lúa hướng về phía kênh Đông B́nh . Mặc dù sương mù dầy đặc nhưng Tôi vẫn định hướng được đâu là nhà Anh Chị tôi bên đó , nhà mới mua được nửa lô đất vài tháng trước . Thuyền vẫn lướt theo con nước , có lúc mắc kẹt vào những mô đất trên cánh đồng , Tôi nhẩy xuống kéo thuyền ra khỏi mô đất và tiếp tục đi . Gần tiếng đồng hồ Tôi đă đến sau nhà Anh chị th́ cũng là lúc trời vừa hừng sáng .

Ánh sáng ban mai báo hiệu một ngày mới bắt đầu và cũng là chặng đường đầy bất trắc đang chờ vợ chồng tôi ở trước mặt . Nghe tiếng động phía sau nhà , Anh tôi nâng cái cửa đan bằng liếp tre rồi bước ra và hỏi .

- Ai đó ! Tôi khẽ lên tiếng .

- Em đây , Anh tôi chạy đến kêu lên .

- Lạy Chúa tôi , hai Em đi đâu đây ?

Tôi bảo Anh nói nhỏ , có lẽ Anh đoán ra điều ǵ chẳng lành nên cúi xuống cầm sợi dây rồi cột thuyền vào gốc tràm .

- Đi vào nhà . Anh tôi bảo .

Vợ chồng và đứa em theo Anh vào nhà .Hai đứa con Anh nghe tiếng động cũng thức dậy tụt xuống khỏi giường ,chạy đến bên Tôi nói .

- Chú Luyện Má ơi !

Chị tôi đă thức từ lúc nghe tiếng động , đứng đón vợ chồng tôi ở cửa và hỏi .

- Hai Em đi đâu mà sớm vậy ?

H́nh như Anh tôi đoán được , Anh ra dấu cho chị đừng nói lớn .Tôi kể sơ qua và nói chúng Em đi vượt biên , Em chào Anh chị và các cháu, Em để thuyền đây mai Anh đưa về cho Thầy rồi chẳng nói thêm lời nào . Ráng chừng hiểu được Anh Chị tôi đứng yên bất động sau đó Anh lên tiếng .

- Sao không nói cho Anh chị biết trước để Anh chị gởi một đứa đi theo . Thôi ! Hai Em đi đi , Anh chị cầu nguyện cho và Anh tôi tiễn tôi ra đường .

Mặt trời vừa nhú lên , những tia nắng ửng hồng của buổi b́nh minh trải dài trên con đường đất lổm chổm từ nhà Anh dẫn đến chợ Tân Hiệp . Những tia nắng cũng đang giăng mắc trên những cḥm cây hai bên đường và nắng cũng đang nhảy múa theo từng nhịp trên con sông . Những lượn sóng nhấp nhô thi nhau nối đuôi khi con đ̣ máy lướt qua .

Vợ tôi mặc bộ bà ba đen , đầu đội cái thúng trong có vài nải chuối và nắm cơm nếp mật . C̣n Tôi , chưa bao giờ tôi thấy khỏe như thế này . Từ ngày cưới vợ , cái bệnh ngă nước phải chào thua Tôi . Mặc dù chỉ nặng vừa đúng 40 kí , Tôi cơng đứa em vợ 5 tuổi đi trên con đường đất sao thấy nhẹ tênh , không biết mệt . Vậy là Chị Dâu Tôi nói đúng . Tôi chẳng có bệnh ǵ ngoài căn bệnh “Ốm Vợ “ .

Vừa đến chợ Tân hiệp , chiếc xe lam đang chờ đón khách . Tiếng anh lơ xe thúc dục , Rạch Giá bà con ơi , nhanh lên c̣n ba chỗ nữa , mau lên nhanh chân th́ c̣n . Chúng tôi bước lên và xe rời bến .

Ḷng lo sợ , Tôi im lặng xiết tay vợ rồi dơi mắt trên đoạn đường đang dần bỏ lại sau lưng , tay kia ôm đứa Em . Tôi nhắm mắt thả tâm hồn về căn nhà dấu yêu có vườn rau , ao cá , cánh đồng lúa đang mùa nước nổi , nhớ ngôi Thánh đường mà giờ này Thầy Mẹ tôi đang dâng lời cầu nguyện cho những người con t́m đường vượt biên . Cả một vùng trời thương nhớ đong đưa trước mặt và nước mắt tuôn trào .

Trời đă về chiều , chiếc xe lam ngừng lại tại bến , chúng tôi bước xuống . Bà d́ đang đón chúng tôi , trên tay xách một giỏ đồ ăn chắc cũng ngụy trang tránh con mắt của mấy tên công an đang lượn lờ .. Vạt nắng chiều yếu ớt vừa chợt tắt trên những mái nhà hai bên bờ sông , trên bến đ̣ . Chúng tôi theo Bà D́ đi sâu vào con hẻm gần đó rồi ṿng ra bến đ̣ xuống thuyền chờ màn đêm buông xuống sẽ ra khơi ./.

Trần Luyện 34

 

 


VĂN CHƯƠNG

 Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời  


Ốm vợ
Một đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về  
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu  
Chuyện t́nh khó quên  
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến  
Ba, bốn phát  
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum  
Passage to Freedom
Đất nước tôi!  
C̣n nhớ mùa xuân
Tết  
Rồi lá thay màu  
Từ gịng sông này  
Làng tôi  
C̣n đó tuổi thơ  
Tháng 7 trời mưa  
Chuyện đang cần đề tựa  
Hành tŕnh đến Tự Do  
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng Đông Tác - Dĩ An  
Dở dang  
Tất niên "Nội" 2015-2016  
Tết trong kỷ niệm  
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh cảm đồng môn  
42 Năm T́nh  
Chúc mừng hội ngộ  
Tôi và Tiểu Đoàn 7 TQLC  
Thơ gửi Đại Gia 
Dấu ấn vào đời  
USA 20 năm và Tôi  
Hăy c̣n đó niềm tin  
Pleiku và hoài niệm  
Kư sự những ngày tháng 2  
Một mảnh đời  
Xuân quê hương
Một chuyến về thăm nhà
Tết đến
Một buổi chiều, hai người già
Đời người như thoáng mây bay
Hồi tưởng về một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng ḿnh
Hai h́nh ảnh - một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè không thể quên !
Họp mặt
Những cái tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh của 5 ngày t́m về một thời tuổi trẻ  
Kỷ niệm Quân trường: Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng chúng tôi
Bài thơ trên đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây Du Hí truyện
Làm trong sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên