ĐỊNH MỆNH

Tiếng bánh xe rít trên đường v́ bị thắng lại thật gấp. Một tiếng “ầm” vang lên rùng rợn. Một sức mạnh ghê gớm xô Lâm về phía trước. Lâm mơ hồ cảm thấy đầu chàng như bị đập vào kính xe, ngực chàng đập vào bánh lái. Người chàng bị kẹt cứng giữa bánh lái và ghế ngồi. Chàng ngất đi.

Khi Lâm tỉnh lại th́ cũng là lúc chiếc xe cứu thương với những ánh đèn chớp và tiếng c̣i hụ vừa đến. Hai xe cảnh sát đă ở đó tự lúc nào. Một cái đậu phía trước và một cái đậu sau xe chàng. Một người cảnh sát đứng giữa đường chặn các xe qua lại và ra dấu cho họ đi theo một con đường khác. Hai người cảnh sát khác đứng ngay trước cánh cửa phía tài xế lúc đó đă được mở rộng, một người cầm máy liên lạc gọi về cơ quan xin bác sĩ cấp cứu và trực thăng tải thương. Lâm nghe ông ta nói là nạn nhân bị kẹt trong xe không thể đưa ra ngoài một cách dễ dàng, c̣n người cảnh sát kia th́ ghi ghi, chép chép. Chắc là họ đang làm biên bản về tai nạn xe cộ của chàng. Trông họ có vẻ bận rộn lắm nhưng nét mặt họ lại rất trầm tư. Nhanh như chớp, nhân viên cấp cứu từ xe cứu thương nhảy ra khỏi xe ngay khi xe vừa đậu lại. Họ phải mất đến nửa giờ và phải dùng cưa để cưa cái trụ bánh lái mới đem được Lâm ra. Cùng lúc đó, xe của Thoại, em Lâm, chở mẹ và em gái chàng vừa đến. Lâm thấy Thoại mặt mày xanh mét, hơ hải chạy lại chỗ chàng. Lan, đứa em gái út d́u mẹ bước theo sau. Hai người vừa đi, vừa khóc. Thấy mẹ, Lâm cười trấn an :

- Mẹ, mẹ đừng khóc. Con có sao đâu!

Bà Hải đang để hết tinh thần vào cuộc cấp cứu của nhân viên cứu thương nên không để ư đến lời chàng nói. Lâm lại nghe Thoại nói với người cảnh sát :

- Chào ông cảnh sát. Tôi là Thoại, em ruột của nạn nhân. Người nhận điện thoại của ông lúc năy. Có cả mẹ và em gái tôi cùng tới.

- Chào ông Thoại. May mà ông ở gần và tôi liên lạc ngay được. Ông và gia đ́nh đến đúng lúc. Như ông thấy, nhóm cấp cứu đang hết sức làm việc. Chúng tôi đă xem xét và sẽ tiến hành cuộc điều tra xem v́ lư do ǵ mà ông Lâm đang lái xe lại lạc tay lái, đâm vào gốc cây như thế. Lúc đó, trên đường rất vắng nên không ai thấy được nguyên nhân gây ra tai nạn. Xem trong xe, chúng tôi không thấy có rượu hay điều ǵ khả nghi. Dù vậy,
chúng tôi phải chờ kết quả thử máu để biết rơ hơn.

Lâm thấy Thoại đến bên mẹ, nói lại những điều Thoại nghe được từ người cảnh sát. Mẹ chàng vẫn khóc. Lâm thấy thương quá, chàng đặt tay lên vai bà Hải dịu dàng :

- Mẹ đừng khóc. Con có đau đớn ǵ đâu!

Bà Hải như tủi thân lại càng nức nở nhiều hơn. Người ta đặt Lâm vào chiếc băng ca đặt ngay trên nền cỏ và làm những động tác hô hấp nhân tạo cho chàng. Nhưng lạ, Lâm không cảm thấy đau mặc dầu máu chảy từ mặt xuống đỏ hết cả ngực áo và đọng lại trên xe. Một chân chàng bị gẫy. Lâm nh́n quanh, những người cư ngụ gần đấy đứng tụm lại từng nhóm nhỏ. Họ vừa xem, vừa nói ǵ với nhau Lâm nghe không rơ. Đột nhiên, Lâm thấy người chàng hơi co lại và ngay sau đó, duỗi ra thoải mái. Người y sĩ luôn tay cầm ống nghe đặt lên ngực Lâm hoặc cầm cổ tay để theo dơi nhịp tim chàng đập lại đưa ống nghe lên vùng ngực trần của chàng. Sau đó, ông dùng một tay vành mí mắt Lâm ra, tay kia cầm một chiếc đèn pin nhỏ xíu rọi vào đồng tử. Lâm không thấy chói mắt mà chàng thấy trán người y sĩ lấm tấm mồ hôi. Ông nh́n người y tá, nói ǵ với cô ta. Lâm thấy cô y tá gật đầu. Người y sĩ nhẹ nhàng kéo tấm “ra” trắng từ bụng Lâm lên phủ kín mặt
chàng.

- Đừng làm thế, Bác sĩ! Tôi có sao đâu!

Lâm hoảng hốt ngăn tay người y sĩ nhưng ông ta vẫn thản nhiên và không để ư đến Lâm. Mặt ông có vẻ buồn. Người y tá đem lại cho ông một mớ giấy tờ, ông lặng lẽ ghi chép và kư tên. Xong, nói vài lời với người cảnh sát rồi đi về hướng đậu xe, Lâm vội gọi với theo :

- Bác sĩ! ... Bác sĩ! ... hăy bảo người ta mở tấm ra này ra đi! Mẹ tôi khóc ḱa. Tội nghiệp. Đừng làm bà cụ sợ !

Người y sĩ không trả lời. Ông lặng lẽ lên xe rồ máy chạy đi. Lâm càng thêm hoảng hốt, chàng quay nh́n mẹ. Mẹ chàng lúc này không đứng nữa mà ngồi bệt xuống nền cỏ vệ đường, cạnh chiếc cáng khóc nức nở. Hai tay bà hết giơ lên rồi lại hạ xuống trong một động tác vừa tức cười, vừa tội nghiệp. Lan ôm cánh tay mẹ và cũng nức nở khóc như bà. Lâm cảm thấy vừa sợ hăi vừa xốn xang bực bội v́ từ mẹ chàng đến ông bác sĩ, không ai chịu nghe lời chàng nói. Lâm bèn nh́n Thoại cầu cứu. Ngày thường, Thoại là người b́nh tĩnh nhất nhà thế mà hôm nay lạ thật, Lâm thấy Thoại như mất hồn và h́nh như Thoại cũng khóc. Lâm tức ḿnh :

- Mày không nói mẹ nín đi rồi đưa mẹ về à Thoại? Tao có sao đâu. Mày thấy không, tao không cả cảm thấy đau nữa mà. Hơi một tí là cả nhà cứ loạn lên!

Thoại chưa kịp nói mẹ nín và đưa mẹ về như lời Lâm nói th́ trực thăng đă đến và nhân viên cấp cứu ngay tức khắc, được lệnh đưa chàng đến một bệnh viện gần nhất. Trong ḷng chiếc trực thăng, cô y tá có đôi mắt màu hạt dẻ thật đẹp lật tấm vải phủ mặt Lâm,
nh́n rồi nói với hai nhân viên bạn :

- Ông này đến từ Việt nam. C̣n trẻ. Đời sống của ông ta ngắn quá. Tội nghiệp!

Lâm thấy khó chịu và chàng không thèm căi với người y tá. Chàng lẩm bẩm một ḿnh :

“Chẳng ai quan tâm đến lời ḿnh nói th́ ḿnh có căi nhau với họ cũng vô ích. Thôi, ḿnh nói bằng hành động vậỵ” Nghĩ thế, Lâm đưa tay lên kéo phăng tấm ra phủ mặt chàng. Tấm ra như tuột khỏi giữa những ngón tay Lâm và vẫn nằm im đó. Lấy làm lạ, Lâm đưa tay kéo thêm lần nữa. Tấm ra vẫn không nhúc nhích. Lâm hoảng sợ níu
tay người y tá :

- Cô ơi, làm ơn lấy tấm vải che mặt tôi ra. Tôi có chết đâu. Tôi đang nói chuyện với cô đây này!

Không có tiếng cô y tá trả lời. Lâm cố hét to lên. Vẫn không ai nghe chàng cả. Qua làn vải trắng, Lâm nh́n thấy ḿnh nằm như ngủ, mắt nhắm nghiền, da chàng tái xanh và
nét mặt thanh thản b́nh yên. Lâm hoang mang sợ hăi. Trực thăng hạ xuống, người ta đưa Lâm vào pḥng cấp cứu. Một ông bác sĩ tiến đến, mở tấm vải ra và lập lại những công việc mà người bác sĩ trước đây đă làm lúc ở chỗ xảy ra tai nạn. Lâm hiểu rằng đây là cơ hội cuối cùng chàng phải nói để cho ông bác sĩ biết là chàng c̣n sống, để mọi người biết rằng họ đă lầm. Nếu chàng không nói cho họ biết lần này th́ có lẽ chàng sẽ chẳng c̣n cơ hội nào tốt hơn để nói. Lâm gào lên. Chàng túm lấy tay người y sĩ khi ông vành mắt chàng ra và đẩy mạnh cái ống nghe tim ra khỏi ngực ḿnh. Nhưng một lần nữa Lâm lại nhận thấy ḿnh thua cuộc. Những động tác của chàng đều không giúp chàng như ư. Tấm ra lại từ từ phủ lên mặt Lâm. Người bác sĩ lại kư tên vào những tờ giấỵ Bây giờ th́ Lâm thật sự sợ hăi và chàng bật khóc.

Không bao lâu, người ta đưa chàng đến một căn pḥng rất rộng, có những cửa sổ bằng kính đóng im ĺm. Căn pḥng to thế nhưng chẳng có bàn ghế ǵ cả mà lại có nhiều ngăn kéo h́nh khối chữ nhật. Ở đầu mỗi ngăn có một cái tay cầm bằng đồng dùng để kéo ngăn ra. Ngay phía trên tay cầm là một khung nhỏ cũng h́nh chữ nhật mà Lâm thấy một vài cái có tên tuổi và ngày tháng ghi trên đó. Những ngăn kéo này được xếp theo ba dăy, mỗi dăy có bốn tầng. Hai dăy sát vào tường và một dăy nằm chính giữa đối đầu nhau. Lâm nghĩ, trông thật lạ mắt.

Hai người đàn ông lực lưỡng đặt Lâm vào một cái túi nylon lớn vừa với người chàng và kéo zipper đóng kín lại. Sau đó, họ mở một ngăn kéo ra, để chàng vào đó, nhét mảnh giấy có ghi tên chàng vào cái khung nhỏ h́nh chữ nhật. Họ bấm nút mở độ lạnh và lặng lẽ bỏ đi. H́nh như họ rất quen thuộc với việc này v́ chỉ trong nháy mắt là họ làm xong và vẻ mặt họ không mảy may xúc động. Lâm ngừng khóc ṭ ṃ nh́n quanh pḥng. Năm người, ba đàn ông, hai đàn bà đă đến đây trước Lâm cũng đang nh́n chàng ṭ ṃ không kém. Lâm buồn bă và sợ hăi, đang định cúi xuống tiếp tục khóc th́ một người
đàn ông trẻ, dỏng cao bước đến bắt tay Lâm :

- Chào anh, mới tới hả ? Tôi là Tony

- Tôi là Lâm. Chỗ này là chỗ nào? Anh ở đây lâu chưa? Tại sao tôi lại vào đây?

Trước câu hỏi dồn dập của Lâm, Tony chậm răi trả lời :

- À, đây là nhà xác. Những người ở đây chờ thân nhân lănh về mai táng. Tôi ở đây đă hai tháng rồi. Tôi xa gia đ́nh từ lâu lắm nên mất liên lạc, v́ thế, chả ai t́m ra họ ở đâu để báo tin. Nhiều người đến trước và sau tôi đă đi gần hết. Tôi là người ở đây lâu nhất đó.

- Anh nói ǵ Tony? Nhà xác? Nghĩa là chúng ta chết thật rồi à?

- Đúng mà không. Con người sống trong đời sống vật thể họ nhận họ là người sống, họ gọi ḿnh là người chết. Có lẽ tại anh c̣n mới quá nên anh chưa rơ mọi chuyện thôi. Lúc trước tôi cũng vậy, nhưng từ từ rồi anh sẽ quen đi.

Lâm hoảng sợ định bỏ chạy nhưng không hiểu sao chàng không rời được căn pḥng :

- Không, tôi không chết. Tôi chưa chết. Tôi chỉ bị thương nhẹ thôi! Anh xem, tôi không đau đớn ǵ cả th́ sao tôi lại chết!

Tony cười thân mật, chàng vỗ nhẹ vai Lâm :

- Tội nghiệp ông bạn mới của tôi! Hăy b́nh tĩnh mà nh́n ra sự thật. Chúng ta đă thật sự ra khỏi thế giới loài người bằng xương bằng thịt. Chúng ta không chết mà đang đi vào một đời sống khác, một thế giới khác. Cái thế giới này có rất nhiều điều trái ngược với thế giới mà chúng ta vừa đi qua. Nói một cách khác, chúng ta không chết mà chỉ biến thể thôi. Bằng cớ là chúng ta vẫn c̣n nh́n thấy và nói chuyện được với nhau. Cũng như đời sống trước, đời sống này cũng có những phiền toái và bất tiện. Chúng ta biến thể nhưng chúng ta vẫn trong sự xếp đặt và điều khiển bởi Tạo Hóa. Một sự xếp đặt huyền diệu của luật luân hồi, luân chuyển trong vũ trụ. Giả dụ như giọt nước biến thành mây rồi lại trở thành giọt nước. Nhiều người của cơi vật thể tưởng rằng chết là hết, là rũ sạch phiền toái, là ra khỏi sự ràng buộc của tạo vật. Họ nghĩ cũng đúng, nhưng chỉ đúng phần nào. Anh xem, tôi đâu muốn ở đây, thế nhưng người ta đem tôi vào đây, nhốt tôi trong cái hộc đá lạnh này, thế là từ đó tôi chỉ quanh quẩn ở đây thôi, có đi đâu th́
cũng chỉ chốc nhát rồi cũng lại trở về, muốn rời bỏ nơi này mà không rời được.

Nghe Tony nói, Lâm nh́n lại ḿnh. Qua lớp ngăn kéo bằng sắt, Lâm thấy chàng nằm im ĺm và sức lạnh từ từ làm chàng cứng lại. Bây giờ th́ chàng đă nhận được rằng chàng đă thoát ra khỏi cái thể xác của ḿnh. Lâm thổn thức khóc.

- Lâm à, nếu buồn th́ cứ khóc. Lúc xưa tôi cũng hay khóc lắm nhưng bây giờ th́ quen rồi. Tuy vậy, trong đời sống này cũng có nhiều điều thích thú và không phiền toái như đời sống của vật chất. Chúng ta bây giờ không c̣n lệ thuộc vào vật thể mà chỉ c̣n lệ thuộc vào tâm linh. Anh không c̣n cảm thấy đói khát đau đớn nữa phải không? Điều đó anh cũng đă xác nhận với tôi lúc năy rồi mà. Chỉ có vật thể mới cảm nhận được vật thể và chỉ có tâm linh mới cảm nhận được tâm linh. Với tâm linh, chúng ta biết buồn, vui, biết cảm nhận những ǵ mà thể xác không cảm nhận được. Khi c̣n ở thế giới của vật thể chúng ta có cả hai phần nên cảm nhận được cả từ hai phía. Cuộc sống của chúng ta bây giờ bớt đi nhiều phiền toái lắm v́ chúng ta không c̣n cần đến những nhu cầu phục vụ cho vật thể. Chúng ta có cái lợi là chúng ta nh́n thấy và cảm nhận được tất cả đời sống vật chất và t́nh cảm của những con người trong thế giới vật thể, nhưng họ th́ lại không thấy và cảm nhận được chúng ta. Chúng ta không thể xê dịch được đồ vật dễ dàng như họ nhưng chúng ta lại có sức mạnh điều động họ làm theo ư muốn của chúng ta, làm họ nghĩ đến điều chúng ta muốn và ngay cả làm họ phải thay đổi ư định về một việc ǵ.
Thôi, Lâm, lại đây! Lại đây tôi giới thiệu những người bạn mới với anh.

Lâm cảm thấy chàng lướt đi thật nhanh trên mặt đất. Chàng nh́n xuống chân ḿnh th́ thấy là không cần phải bước từng bước như xưa. Thấy ngồ ngộ và một chút thích thú, lần đầu tiên từ lúc ra khỏi đời sống vật thể, Lâm mỉm cười.

- Đây là Magarette, mới vào đây hôm qua. Sal, Lisa đến từ hôm kia c̣n ông cụ Dan th́ mới tới sáng hôm nay.

Mọi người chào Lâm với nụ cười, trừ Lisa. Nàng vẫn ngồi yên chỗ cũ, chỉ ngước nh́n Lâm thật nhanh rồi lại úp mặt vào hai bàn taỵ Magarette bắt tay Lâm niềm nở :

- Anh Lâm, tôi đọc được tên anh rồi. Anh người Việt nam phải không? Xưa, tôi có người chú đi lính bên Việt nam bị Việt cộng bắn què gị, được giải ngũ về. Khi về, ông ta đem theo một bà vợ Việt và nhiều đặc sản. Tôi được ông cho một cái kẹp tóc bằng đồi mồi thật đẹp, tôi rất thích. À, mà sao anh lại vào đây?

Lâm bị lôi cuốn vào sự vui vẻ, niềm nở của Magarette :

- Tôi đang lái xe trên một khúc đường vắng, không nhanh lắm. Bỗng một người con gái bất ngờ băng ngang đường. Sợ đụng nhằm cô ấy, tôi hoảng quá, thắng gấp, mất thăng bằng, thế là xe đâm vào gốc câỵ

- À ra thế. C̣n tôi, tôi lấy ông chồng làm luật sư. Ông ấy làm lắm tiền lắm nhưng có tật mê cờ bạc. Một hôm có người xách súng đến t́m ông để đ̣i nợ nhưng ông không có nhà. Người này tưởng tôi giấu chồng tôi trong nhà nên xô tôi ra để đi vào. Tôi chạy
theo túm ông ta lại, ông gỡ tôi ra th́ đạn nổ.

Cửa pḥng xịch mở, hai người đàn ông mặc áo choàng màu xám nhạt đi vào kéo theo một chiếc bàn dài có bánh xe. Họ cầm trên tay một mảnh giấy đi đến ngăn kéo của
Magarette xem lại tên rồi mở ngăn kéo ra. Không hiểu sao, Lâm biết được người đàn ông có chiếc mũi dài tên Sam c̣n người kia, đầu hói gần hết tóc tên Ken. Hai người khiêng cái bao nylon đựng Magarette ra khỏi ngăn kéo đặt lên bàn rồi đẩy ra cửa. Magarette nh́n mọi người không nói, chỉ vẫy tay từ biệt.

Giọng Tony lại đều đều :

- Nhà quàn đấy. Họ đem Magarette đi để trang điểm thật đẹp cho nàng. Sau đó, người thân được gặp mặt nàng lần cuối trước khi người ta đem nàng đi chôn.

Lâm chợt bồi hồi :

- Tội nghiệp mẹ tôi quá. Không biết bây giờ mẹ tôi ra sao.

- Anh sẽ thấy mẹ anh ngay, nếu như anh chịu khó tập trung nghĩ về bà ấy nhiều hơn một chút.

Đúng như lời Tony nói, Lâm đứng bên cạnh mẹ. Bà Hải ngồi trên chiếc ghế bành, đầu nghiêng sang một bên ngủ thiếp đi. Trong hơi thở mệt nhọc của mẹ, Lâm c̣n cảm thấy dư âm của những tiếng nấc nghẹn ngào. Tay bên phải bà cầm một chiếc khăn mỏng ẩm nước mắt. Tay trái bà cầm chiếc ảnh của Lâm. Lâm cảm thấy xót xa thương mẹ, chàng đưa tay vuốt mái tóc lấm tấm bạc trên đầu bà Hải và vừa định cúi xuống hôn bà th́ h́nh ảnh bà Hải chợt biến mất, Lâm lại trở về trong căn nhà ướp xác.

- Tony, tôi vừa gặp mẹ tôi. Mẹ tôi đang say ngủ. Tôi vừa định hôn bà th́ tôi lại ở đây.

Tony cười :

- Tôi biết. Tại anh mới quá đấy. Sự tập trung của anh chưa được mạnh mẽ lắm. Rồi anh sẽ quen đi. Nhớ rằng thế giới của chúng ta là thế giới của tâm linh. Cái ǵ cũng bắt nguồn từ tinh thần, thế nên sự tập trung của tinh thần là điều cốt yếu, nếu không th́ kết quả chỉ được nửa vời như anh vừa trải qua. Nhưng không sao đâu, từ từ anh sẽ tập được điều đó.

Ngừng một lát, Tony chậm răi :

- Thế giới của chúng ta không có thời gian, v́ thế, chúng ta sẽ không bị già đi. Thế giới của chúng ta cũng không có không gian. Do đó, chỉ cần tập trung nghĩ đến người nào, nơi nào là ta ở đó ngay. Trong lúc đầu, có thể anh sẽ cảm thấy nhớ nhung luyến tiếc đời sống mà anh vừa đi qua, nếu cuộc sống đó đem cho anh nhiều viên măn. Mỗi khi có người thân nhắc nhớ và gọi tên anh là anh sẽ ở ngay bên cạnh họ. Lâu dần, sự nhắc nhớ ấy sẽ thưa đi th́ đó cũng là lúc anh cảm thấy dễ chịu trong đời sống nàỵ Tôi, tôi không bị ràng buộc bởi những thứ đó v́ ngay cả lúc này gia đ́nh tôi cũng chẳng biết tôi như thế nào nhưng tôi lại biết rất rơ về họ. Mẹ tôi đă rời cuộc đời vật thể cách đây bốn năm và bà đang có một cuộc sống vui vẻ hơn xưa. Chúng tôi thỉnh thoảng có gặp nhau. Bố tôi đang sống với bà vợ kế chỉ bằng tuổi tôi và cơ sở chế tạo vật dụng bằng nhựa của ông vẫn phát đạt. Với ông, tôi là đứa con hoang đàng chi địa, không chịu đến hăng của ông để làm một người phụ tá trung thành cho ông. Ông từ tôi và đặt mọi kỳ vọng vào thằng Tom, em tôi. Nhờ thế, tôi không bị kêu gọi ray rứt bởi cái đời sống vật thể mà tôi mới đi qua.

Bên ngoài trời xẩm tối. Ánh đèn vàng tỏa ra từ trên trần làm căn pḥng đă lạnh lùng buồn bă lại càng thêm lạnh lùng buồn bă. Lisa đă ngưng úp mặt vào tay. Cô ta ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ dán mặt vào khung kính ngó ra ngoài trời tối mông lung. Sal và Dan vẫn lặng thing ngồi lửng lơ dựa lưng vào ngăn kéo của họ. Lâm ngồi bệt dưới đất c̣n Tony th́ hiếu động, anh đi đi lại lại trong pḥng. Một luồng khí lạnh luồn qua từ khe cửa khiến mọi người không ai bảo ai đều quay nh́n về hướng ấy. Một làn khói trắng mỏng manh len qua khe cửa và tụ lại. Lâm thảng thốt :

- Nhung? Phải Nhung không? Sao em lại ở đây?

Người con gái có mái tóc ngang lưng sà xuống ngồi cạnh Lâm :

- Anh Lâm. Bây giờ th́ ta thực sự được sống bên nhau rồi đó. Bao nhiêu năm nay em đau khổ v́ không làm sao để anh nhận ra em. Khi được tiền anh gởi về, em dành dụm để vượt biên t́m anh. Tàu em bị bọn cướp Thái Lan chận cướp hết tiền bạc. Em và sáu cô gái khác bị chúng thay phiên nhau hăm hiếp suốt một ngày một đêm. Sau đó, bọn nó trả tụi em về tàu, lấy búa đập lên đầu đàn ông con trai, ném hết dầu xuống biển và đục cho tàu ch́m. Tàu ch́m. Cả tàu hơn trăm người chỉ có hai người đàn ông, tám người đàn bà và hai trẻ em sống sót. Dù biết bơi và bơi giỏi nhưng v́ đuối sức và đau khổ, lại tuyệt vọng, em buông xuôi. Mất nhiều ngày chờ cho cơ thể ră nát và cá rỉa hết thịt em mới lên được trên bờ. Ở đất liền em lại phải mất nhiều tháng mới t́m được anh. Đời sống này mới lạ với em quá, lại không người hướng dẫn, cái ǵ cũng phải tự ḿnh ṃ mẫm, t́m hiểu lấy nên khi t́m được anh em mừng quá. Em ở bên anh đă gần ba năm mà anh không hay biết ǵ. Em phải chờ đến lúc lời thề xưa ứng nghiệm em mới thật sự được gặp anh.

Lâm ôm chầm lấy Nhung. Anh nhớ lại đêm chia tay, lúc lau nước mắt cho người vợ sắp cưới, chàng đă nói :

- Nhung, hăy tin vào t́nh yêu của chúng ta. Của em và của anh. Quê hương ta là đây thật nhưng em biết đấy, anh không thể nào ở lại được. Sẽ không ai cho anh sống một đời sống b́nh thường của một con người nữa. Anh phải đi. Nếu c̣n sống, anh sẽ cố gắng tạo cơ hội cho chúng ta sớm gặp lại nhau. Ngoài em ra, tim anh không c̣n chỗ cho một h́nh bóng nào nữa cả. Nếu phụ bạc em, anh xin thề. Thề là anh sẽ chết...

Nhung vội đưa tay bịt miệng Lâm :

- Đừng thề thế, anh. Em sợ. Rồi đây anh ra đi, đường đời bao nhiêu là bất trắc. Cuộc đời sẽ có nhiều đổi thay và nhiều ngă rẽ. Đôi khi, không do ư muốn của ḿnh. Yêu anh, em tin anh và không muốn anh phải ràng buộc v́ một lời thề.

Sau khi được tin Nhung mất tích trong chuyến vượt biên, Lâm vô cùng đau khổ. Qua nhiều năm dài Lâm kiên nhẫn nhờ hội Hồng Thập Tự và cơ quan thiện nguyện ở các trại tị nạn vùng Đông Nam Á giúp t́m tông tích Nhung nhưng chàng không hề được một tin nhỏ về nàng. Bà Hải thương con nhờ người mai mối. Bà nghĩ rằng có vợ, Lâm sẽ nguôi ngoai nhưng lần nào Lâm cũng t́m cách chối từ. Một năm trước đây, Hiền, một người con gái có đôi mắt giống đôi mắt của Nhung đến xin việc nơi chàng làm. Đôi mắt ấy đă làm Lâm xao xuyến. Từ đó, chàng hay t́m cách nói chuyện với Hiền. Lúc đầu chỉ là những chuyện vu vơ mưa nắng. Sau, hai người cảm mến nhau và Lâm thấy Hiền có thể thay Nhung xoa dịu nỗi cô đơn và niềm đau khổ trong chàng. Mới tuần trước, nhân dịp mời Hiền đi ăn tối, Lâm đă chính thức cầu hôn và Hiền đă sung sướng nhận lời. Ngay hôm ấy, Lâm đă thấy nỗi reo vui trong đôi mắt của bà Hải khi chàng ngỏ lời nhờ mẹ lo liệu để đến nhà thăm ba má Hiền và ngỏ ư. Lâm chợt ngừng suy nghĩ, chàng nh́n Nhung ôn tồn :

- Nhung, em tha lỗi cho anh...

Nhung lại đưa tay bịt miệng chàng :

- Anh. Anh đừng nói ǵ nữa cả. Em biết hết rồi. Không phải lỗi tại anh. Anh không hề phụ bạc em. Cuộc đời đă du chúng ta vào những con đường ấy. Kể ra th́ bất công và nghiệt ngă cho anh quá. Nhưng đó là định mệnh. Dù bất cứ ở trong đời sống nào chúng ta cũng vẫn phải tuân theo sự an bài của định mệnh. Nói một cách khác, của Tạo Hóa. Anh biết người con gái băng ngang đường trước khi xe anh đâm vào gốc cây là ai không? Chắc anh không thể ngờ được đâu. Chính là em đấy. Do định mệnh, em đă đến để đón anh!


Ngô Minh Hằng

 


VĂN CHƯƠNG

Bài vở cũ 2016
Bài vở cũ 2015
Bài vở cũ 2014
Bài vở cũ 2013 
Bài vở cũ 2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Định mệnh
Chín... chín... chín... nhưng chưa rục  
Ái hữu & hậu duệ Khóa 5 V́ Dân TĐ họp mặt
Đoạn trường Tuyết Nga....  
Nỗi uất hận của vị Tướng mất nước  
Ta về  
Nấm ngọc hương thiền
Giấc mơ Đại Dương (Ocean Dream)
Hẻm lính  
Cho ngàn sau lơ lửng với ngàn xưa
Mây vẫn c̣n bay  
Buồn vui quân trường  
Trần Hoài Thư & Thủ Đức gọi ta về  
Ngày tháng buồn hiu  
Những mùa Trung Thu 
Để lâu, c… trâu hóa bùn  
Người Pleiku năm cũ
Mối bận tâm xă hội
Quê hương của tôi  
Đằng trước và đằng sau  
Mấy mánh lừa mới tại Quận Cam  
Hồi kư của Vương Mộng Long  
Làng Việt kiều  
Viết cho ngày lên tám… mươi  
Tôi người Mỹ, vợ tôi người Việt
Trả nợ ân t́nh  
Đói  
Đà Lạt sương mù: Năm tháng ngao du 
Người cao tuổi
Chuyện tù của Phó Tổng Thanh Tra NHQG VNCH  
Những bàn tay đă nắm  
Cái lon Guigoz  
Thằng khùng
Một nụ cười  
Hai cô thôn nữ  
Chiến thắng Xuân Lộc: QLVNCH vẫn ngạo nghễ
dù bị bức tử
 
Con cọn nợ ba  
Truyện ngắn Ư Nga  
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH
Phải chăng là định mệnh  
Con gái Hà Nội ở đâu?  
Trai Petrus Kư, Gái Gia Long & Trai Chu Văn An, Gái Trưng Vương  
Đoản văn của một người tử trận  
Người Việt gốc Mỹ  
Trời buồn tháng hạ  
Dân chơi cầu 4 cẳng   
Đất nước vĩ đại và lạ lùng !
Câu chuyện người lính VNCH  
Chàng... Donald Trump 
Trần Hoài Thư, người ngồi vá lại những linh hồn  
Người đàn bà trên cầu Nitelva
Thư số 67c - Gửi người lính QĐND  
Nói chơi mà không phải nói giỡn  
Mẹ
Chôn súng
Đứa con thất lạc  
Tháng Tư nhớ về các chiến sĩ đă hy sinh oanh liệt  
Phúc ấm con ban !!!  
Formosa với nỗi buồn Tháng Tư
Một ngôi sao quư vừa tắt  
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975  
Sau 42 năm mất SaiGon
Nghĩ về người vợ lính
Chân dung người vợ lính VNCH
Tôi không chết đâu  
Tháng tư đen, không dễ ǵ quên  
Câu chuyện về đôi đũa  
Những ngày tháng ba  
Những ngày tháng tư  
Tâm thư - Những ngày cuối tháng 4  
Nguyễn Đức Quang, khi bài hát trở về
Hăy ngủ yên Đà Nẵng của tôi ơi
Ngày 29-3-1975: Đà Nẵng trong cơn hấp hối  
Nh́n lại ḿnh sau 42 năm tỵ nạn, từ tháng 4-1975  
Đờn ca tài tử miền tây
Nói với người trung đội trưởng cũ ...  
Đồi Delta  
Những bước chân vào đời

Bao giờ cho tôi quên
Vài kỷ niệm về Tết trong tù Hà Nội
Mùa xuân trên quê hương ngoài kư ức  
Xin một đời góa bụa cùng anh  
Đón xuân này nhờ xuân xưa  
Nằm đêm nghe tiếng rao hàng
Như vằng trăng khuya
Góc tối  
Cho nhuẩn nhuyễn ra  
Người bạn Khóa 2 Học Viện Cảng Sát Quốc Gia  
Chúc Tết  
Đầu năm viết cho con gái  
Bên nhau đi nốt cuộc đời