Nỗi Uất Hận Của Vị Tướng Mất Nước

Topa
 
Buổi sớm mai bầu trời có nhiều sương mù giăng dầy đặc khắp cả một vùng toàn rừng và đồi núi xung quanh, có hai người đàn ông, một trung niên và một trẻ, kẻ trước người sau lầm lũi đi về hướng những căn nhà của các cán bộ trại tù cải tạo. Người trẻ đi sau đeo cây súng AK trên vai, đó là viên vệ binh oắt con mặt lúc nào cũng vênh váo và thái độ th́ rất lấc cấc xấc xược. Viên vệ binh này nổi tiếng xấc xược với tất cả những người được gọi là cải tạo viên, dù người đó lớn tuổi đáng cha đáng chú của anh ta. Người đi trước lớn tuổi hơn và đó chính là vị Tướng bị mất nước và bị phỉnh gạt để phải có mặt ở chốn rừng thiêng nước độc này từ nhiều tháng qua. Theo cách làm việc của những người được gọi là “cách-mạng”, th́, luôn luôn bất ngờ và bí mật. Dù không được báo trước là sẽ đi đến đâu và làm ǵ, nhưng ông Tướng đoán biết là ông sẽ lại phải chịu bị thẩm vấn về một điều ǵ đó mà “cách-mạng” mới biết – hay đă biết rơ – nhưng muốn thẩm tra lại. Bản tính nghi ngờ cố hữu của người cộng sản luôn luôn là vậy.

Viên vệ binh đưa ông Tướng vào trong một căn pḥng và nói:

-Anh đứng chờ đấy. Cán bộ sẽ đến nàm việc với anh ngay bây giờ.

Nói xong viên vệ binh liền đi ra khỏi pḥng. C̣n một ḿnh, ông Tướng nh́n quanh quan sát căn pḥng. Căn pḥng vuông vức và không lớn; chỉ có một cái bàn và hai cái ghế. Căn pḥng chỉ có một cái cửa duy nhất mà ông Tướng vừa bước chân qua. Từ khi bị đưa về trại tù này, hôm nay là lần đầu tiên ông Tướng được đưa đến đây. Ông Tướng đă hiểu đúng là ḿnh được đưa đến đây để làm ǵ. Ông Tướng quay mặt lại nh́n ra phía sau lưng. Ông thấy tên vệ binh đáng tuổi con cháu ông vừa đi chân vừa đá những viên sỏi trên đường. Ông nhếch môi mỉm nụ cười nhẹ. Một nụ cười thương hại cho những người trẻ miền Bắc đă bị nhồi vào sọ một thứ chủ thuyết chỉ biết hận thù và xảo trá, nên họ mới có thái độ và những lời nói vô cùng xấc xược với những người bị thất thế mà phải vào đây; dù người đó đáng tuổi cha ông của họ. Đối với những người vệ binh có nhiệm vụ trong các trại tù mà ông đă ở qua, ông không hề oán trách hay giận họ khi họ có những thái độ và lời nói có tính miệt thị và hỗn xược với ông. Mà, nếu có trách oán th́ ông chỉ trách oán những người từ một đất nước xa lạ đă đến trên quê hương ông gọi là giúp đỡ mọi phương tiện pḥng thủ để chống lại bọn cộng phỉ phương Bắc đang âm mưu thôn tính các nước trong vùng. Từ đó, kẻ thù cùng màu da và tiếng nói với ông đă có lư do để tạo ra cuộc chiến tranh tương tàn. Khi quân đội miền Nam đang chiến thắng trên hầu hết các mặt trận th́ những người xa lạ kia liền rời bỏ quê hương ông ra đi sau khi đă cúp hết mọi viện trợ, để lại bao đau thương tang tóc uất hận cho đồng bào ông và, buộc quân đội hùng mạnh mà ông đang phục vụ phải buông súng đầu hàng trong tức tưởi. Quân đội miền Nam thật sự hùng mạnh và lừng danh với các sư đoàn thiện chiến,với các quân nhân gan dạ không hề sợ chết, quyết đem thân ḿnh ra chống trả lại sự xâm lăng để bảo toàn cuộc sống hạnh phúc ấm no cho đồng bào. Quân đội anh dũng đó đă và đang bị những đ̣n thù tàn độc mà kẻ thù cố ư giáng xuống bất cứ ở đâu và bất cứ nơi nào trên thân thể của những người được gọi với mỹ từ cao đẹp là, cải tạo viên.

Buồn năo nề và hận tận xương tủy.” Đây là câu mà ông Tướng thường thốt ra mỗi khi ông nhớ lại những tháng ngày tung hoành trên khắp bốn quân khu, và, với hiện tại. Ông buồn và hận v́ đại đơn vị do ông chỉ huy chưa được đánh một trận nào ra hồn mà đă phải bị bắt buộc đầu hàng… dẫn đến việc ông phải đi tŕnh diện để vào tù. Ông Tướng lại nhớ đến vị Tướng Tư-Lệnh Quân Đoàn. Một vị Tướng tài giỏi và đức độ nhưng cô đơn.Trong trận Điện Biên Phủ ông ấyđă từng bắt nhịp bài Quốc ca Pháp La Marseillaise cho lính Quốc gia Việt Nam vừa hát vừa xông lên phản kích ở đồi C1 và được các sĩ quan Pháp nể phục. Ông Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn đă tự t́m đến cái chết để minh oan với toàn quân và toàn dân về việc thượng cấp đă đổ hết mọi tội lỗi cho ông trong cuộc lui quân khỏi vùng cao nguyên.

Cái c̣n lại trong cuộc đời mỗi con người là ân nghĩa. Ân nghĩa như ḍng suối mát tưới trên một đời người, một kiếp người. Vị Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn đă sống trọn vẹn ân nghĩa… cho đến ngày ông không c̣n trên cơi đời này nữa. Ông Tướng tin rằng, với một người như vị Tư Lệnh Quân Đoàn sẽ luôn mỉm cười nơi chín suối. Nếu ông Tướng là người không có đạo Công Giáo th́ ông đă gặp lại vị Tư Lệnh tài ba và đức độ của ông từ lâu rồi. Một phát súng vào đầu, đó là việc mà ông đă từng muốn thực hiện trước khi Saigon thất thủ.

Ông Tướng không hề ân hận khi quyết định ở lại với quê hương đất nước mà ông đă quyết dâng hiến cả cuộc đời để bảo vệ đến cùng. Ông là một trong những vị Tướng lănh vào những ngày thủ đô Saigon hấp hối vẫn c̣n phương tiện, c̣n trực thăng để bay ra hạm đội 7. Ông ở lại và hănh diện v́ đă làm tṛn bổn phận: Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm. Ông Tướng không lúc nào là không nhớ đến vợ con. Ông thương người vợ hiền và chung thủy đă quyết định ở lại quê hương cùng ông và chấp nhận mọi sự nghiệt ngă sẽ giáng xuống gia đ́nh, nên đă từ chối lời mời của viên Đại Tá Chỉ huy phó cơ quan DAO muốn giúp đưa đi di tản.

Ông Tướng vẫn đứng yên trước cái bàn và hai cái ghế. Hai mươi phút đă trôi qua mà vẫn chưa có người nào đến để gọi là làm việc với ông. Có lẽ kẻ thù muốn làm nhục ông bằng cách bắt ông phải đứng chờ dù trong bao lâu mà không được ngồi, nếu chưa được phép. Một sự lăng nhục có chủ ư và điều đó đă làm cho kẻ thù của ông lấy làm sung sướng. Họ sung sướng được hành hạ, được lăng nhục tất cả những vị sĩ quan của miền Nam, đặc biệt là những người mang cấp Tướng; là những người đă từng đánh cho họ tan tác và chạy trối chết đến phải trốn chui trốn nhủi tận trong rừng sâu. Nhưng, nếu như họ hả hê sung sướng một, th́ ông Tướng lại hả hê sung sướng gấp bội phần. Cho đến nay và măi măi kẻ thù sẽ không bao giờ khuất phục được ông. Kẻ thù đă áp dụng mọi cực h́nh tinh vi và tàn độc nhất… Ông và các vị Tướng thất thế luôn giữ thái độ của người Tướng lănh từng chỉ huy các đại đơn vị, nên, dù trong t́nh thế nào th́ kẻ thù cũng không bao giờ dám khinh thường.

Ông Tướng buồn bă nh́n lên tấm h́nh treo trên cao sau cái ghế. Cái ghế mà lát nữa đây sẽ có người cán bộ ngồi vào đó. Và, người đó dù với cấp bậc nào th́ cũng có quyền bắt ông Tướng phải nói ra những điều mà người đó muốn.Tấm h́nh lớn treo trên cao chụp gương mặt người đàn ông già với râu tóc bạc phơ mà đồng bào miền Bắc xem như là ông thánh.Trái lại, đối với ông Tướng và đồng bào miền Nam th́ lại xem ông là tên tội phạm đă đem một chủ nghĩa man rợ vô nhân tính vào quê hương để gieo rắc đau thương, hận thù, chia ly và tang tóc đến với mọi người.

Ông Tướng vẫn yên lặng đứng thẳng người trước cái ghế mà lát nữa đây ông sẽ ngồi vào đó. Ông sẽ ngồi vào cái ghế mà kẻ thù đă ví đó là ghế của bị cáo. Cũng như ở những nơi khác, cái ghế này đặt cách xa cái bàn khoảng nửa thước ngầm cho người ngồi vào ghế đó biết ḿnh là tội phạm. Tội không chịu buông súng sớm hơn để… được giải phóng sớm hơn. Ông Tướng miên man nghĩ, nếu như cuộc chiến chấm dứt mà phần thắng nghiêng về những người miền Nam th́ kẻ thù chắc chắn sẽ được đối xử đúng phẩm cách, đúng đạo lư và đúng với bản tính của con người Việt-Nam là, nhân đạo.

Cánh cửa sịch mở, một vị sĩ quan đeo cấp hàm đại úy xuất hiện. Viên đại úy đi thẳng đến cái ghế đặt sau cái bàn và rồi anh ta cố ư làm như là bận rộn t́m chỗ để đặt cái “xắc cốt” nên không nh́n đến ông. Ông Tướng quan sát viên sĩ quan. Anh ta là hiện thân của giai cấp bần cố nông v́ cái mặt nh́n thật ngu đần và gian ác, với mái tóc như rễ tre trên cái mặt đen xạm và tai tái của người bị bệnh sốt rét quanh năm. Cái hàm răng của viên sĩ quan làm cho ông Tướng nhớ đến những năm tháng ông phục vụ ở vùng đồng bằng sông Cửu-Long. Trong một đơn vị kia có một người lính gan ĺ và sát cộng nổi tiếng đến độ Việt cộng t́m mọi cách để trừ khử mà không được. Đó là theo lời khai của các cán binh Việt cộng khi bị bắt. Một hôm ông ghé thăm đơn vị này, các đồng đội của anh lính nổi tiếng sát cộng trong một lúc vui đùa đă chỉ vào người lính có hàm răng trên nhô ra như mái hiên nhà và nói với ông: “Trung Tá ơi, thằng này ngoài tài sát cộng, nó c̣n có tài nạo dừa mà chỉ trong tích tắc là hết một trái mà không cần đến bàn nạo.” Nghĩ đến những trái dừa làm cho ông Tướng nhớ đến một vùng quê hương nổi danh với món kẹo dừa thơm ngon và béo ngậy. Những viên kẹo dừa thơm phức và ngọt lịm làm cho ông Tướng phải nuốt vội nước miếng. Một trong những phương pháp trả thù của kẻ thù là không bao giờ cho những “cải tạo viên” được ăn no nhưng lại bắt phải làm việc thật nhiều và thật nặng. Nh́n cái tướng bần cố nông của viên Đại úy, ông Tướng đoán tŕnh độ học vấn của anh ta chắc chắn chỉ i tờ… đă làm cho ông, một lần nữa phải thốt ra câu: “Buồn năo nề và hận tận xương tủy.
Sau khi viên sĩ quan đặt được cái ‘xắc cốt” lên bàn và kéo ghế ngồi, hắn chỉ tay vào cái ghế trước mặt:

-Anh… ngồi xuống đấy đi.

Ông Tướng từ từ ngồi xuống với hai tay đặt trên đùi. Ông Tướng hơi ngẩng đầu nh́n lên cao nhưng lại vội vàng cúi xuống nh́n ngay mặt viên sĩ quan; tuy có ngu đần nhưng cũng đỡ hơn nh́n h́nh tên tội phạm.
Viên sĩ quan rót nước trà vào hai cái ly, hắn đặt ly nước trà trước mặt ông Tướng và mời:

-Mời anh dùng cốc lước chè cho ấm. Giời hôm lay hơi nạnh đấy.

Ông Tướng mỉm nụ cười nhưng vẫn ngồi yên và mắt vẫn nh́n ngay mặt viên sĩ quan chờ đợi.Từ khi phải đi tù, ông Tướng đă tiếp xúc với những người sĩ quan đối nghịch từ cấp nhỏ cho đến cấp Tướng. Nhiều người trong họ nói ngọng N ra L và ngược lại. Mặc dù là người đang có quyền nhưng rơ ràng viên sĩ quan đă tỏ ra lúng túng khi thấy thái độ của ông Tướng nh́n ḿnh và cười mỉm. Anh ta cố giữ cho b́nh tĩnh khi cầm bao thuốc lá Sông Hương, một loại thuốc thơm cao cấp rút ra một điếu gắn lên đôi môi thâm đen ś và đốt hút. Hút xong một hơi dài, anh ta đưa bao thuốc về phía ông Tướng và mời:

– Mời anh.

– Cám ơn cán bộ, tôi không hút.

– Anh không hút thuốc à?

– Có… nhưng hiện tại tôi không thấy thèm.

Viên sĩ quan để bao thuốc lá bên cạnh, bên tay trái của anh ta rồi từ từ lấy trong cái “xắc cốt” ra một tập hồ sơ. Viên sĩ quan nh́n vào tập hồ sơ và nói chứ không nh́n ông Tướng:

-Hôm lay tôi được trên giao nhiệm vụ đến gặp anh để hỏi anh một vài vấn đề… cho được sáng tỏ hơn. Anh cũng hiểu nà chúng tôi đă biết hết mọi chuyện rồi nhưng chúng tôi vẫn muốn tự anh viết ra để trên có cơ sở đánh giá xem anh có thành thực và đă nĩnh hội được như thế lào về cách mạng. Trong bản tự khai của anh có hai vấn đề mà anh cố t́nh giấu giếm không viết ra. Buổi lói chuyện hôm lay nà cơ hội để cho anh lói ra hết những ǵ c̣n nấn cấn trong ṇng anh. Chúng tôi muốn biết nà… giai đoạn… từ núc anh về chỉ huy một đại đơn vị thuộc Quân khu II cho đến khi anh nên Tướng, cụ thể anh đă giết bao nhiêu người chiến sĩ cách mạng của chúng tôi mà trong tờ khai không thấy anh viết ra?

-Tôi vào…

Trong một phút sơ hở v́ phải chú ư lắng nghe xem viên sĩ quan muốn nói ǵ, hỏi ǵ với giọng ngọng nghệu và đặc sệt của người dân Nghệ Tĩnh, nên, ông Tướng đă để cho viên sĩ quan chỉ tay vô mặt ông và nói như quát:

-Trước khi trả nời tôi hay anh muốn lói với tôi điều ǵ anh phải… thưa gởi cho đúng phép nhé. Chúng tôi nà cán bộ được đảng giao trách nhiệm giáo dục các anh để trở thành người có ích cho xă hội. Chúng tôi sẽ nghiêm trị bất cứ người lào vẫn ngoan cố không chịu tiếp thu những ǵ chúng tôi đă truyền dạy.

Sau câu nói, viên sĩ quan thay đổi nét mặt và nh́n ông Tướng vẻ dịu dàng hơn:

– Bây giờ anh lói tiếp đi.

Ông Tướng nuốt nhanh nước miếng như nuốt nỗi uất nghẹn vào tận đáy ḷng. Quân đội mà ông từng phục vụ luôn tôn trọng phẩm cách con người, dù người đó là người dân b́nh thường hay là kẻ thù bị lính của ông bắt được. Ông Tướng từng cảm thấy phiền ḷng khi biết được những người an ninh thuộc quyền ông đă có hành vi tra tấn hay lời nói mạt sát với những người cán binh Việt cộng trong lúc bị thẩm cung; ngoại trừ những người ngoan cố. Nhưng, hôm nay vị thế của ông Tướng đă khác rồi. Được làm vua, thua làm… tù binh. Mà, tù binh của cộng sản th́ phải chịu đủ mọi thứ hành hạ. Ông nói nho nhỏ trong miệng câu mà ông vẫn thường nói: “Buồn năo nề và hận tận xương tủy.”

-Thưa cán bộ, tôi về Quân khu II năm 1972 và chỉ huy một trong những binh chủng thiện chiến nhất của miền Nam.Tôi đă chỉ huy nhiều chiến dịch và những trận đánh… Chẳng hạn như trận Pleime năm 1965 và 1974. Đặc biệt là năm 1974 khi Sư đoàn 320… của cách mạng sau ba mươi ba ngày đêm với hai mươi hai lần tấn công biển người vào căn cứ… chỉ có năm Đại đội pḥng thủ, nhưng, đă không chiếm được căn cứ. Nếu cán bộ muốn biết chúng tôi đă giết bao nhiều người của cách mạng th́ tôi xin xác nhận là… rất nhiều.Tôi chỉ có thể phỏng chừng là… nhiều chục ngàn…

Viên sĩ quan ngắt ngang lời ông Tướng và hỏi:

-Anh có thấy đó nà tội ác chống nại nhân dân chống nại cách mạng với vũ khí của bọn Mỹ không?

-Thưa cán bộ, đă là người lính, mà lại là người lính trong suốt hai mươi hai năm trời ngoài mặt trận để chống lại sự xâm lăng…

Viên sĩ quan đổi sắc mặt giận dữ và đập mạnh tay lên bàn. Đôi con mắt của anh ta long lên như tóe lửa nh́n ngay mặt ông Tướng thất thế và quát lên thật lớn đến văng cả nước miếng ra bàn:

-Anh phải nhận định cho rơ ai nà người xâm năng mới được. Có phải đó nà bọn Mỹ ác ôn không? Bọn Mỹ đă đem vũ khí súng đạn tàu bay tàu thủy vô xâm chiếm lước ta và c̣n được bọn ngụy các anh tiếp tay lên đảng của chúng tôi mới phát động cuộc chiến tranh giải phóng và đă đưa đến thắng nợi hoàn toàn vào lăm một chín bảy nhăm. Đảng của chúng tôi đă nănh đạo công cuộc giải phóng miền lam khỏi bọn xâm nược Mỹ, và đánh cho bọn ngụy ác ôn các anh phải đầu hàng vô điều kiện để đưa đến thắng nợi nà v́ đảng của chúng tôi, quân đội anh hùng của chúng tôi được toàn dân ủng hộ. Anh nà Tướng anh phải thấy rơ điều lày hơn ai hết để mà ăn lăn hối cải qua việc học tập và nao động để trở thành người có ích cho xă hội sau lày. Lếu các anh cải tạo tốt th́ rồi đây trên cũng sẽ xem xét mà dùng nại các anh tùy theo khả lăng và tŕnh độ nhận thức của mỗi người.

Viên sĩ quan ngưng nói và cầm ly nước trà lên uống. Viên sĩ quan thấy ông Tướng ngồi im như lắng nghe nên anh ta cố tỏ ra nhă nhặn với ông Tướng và hỏi với giọng nhẹ nhàng hơn:

-Một điều quan trọng lữa cũng không thấy anh viết ra đó nà: Anh nà người được nên Tướng sau cùng của miền lam để lắm quyền Tổng chỉ huy cuộc tháo chạy khỏi cao nguyên. Chúng tôi muốn anh lói ra đây rơ ràng và chính xác về cái kế hoạch rút quân khỏi cao nguyên của anh như thế lào mà để rồi bị chúng tôi đánh đến không c̣n một manh giáp lào cả, nà sao?

-Thưa cán bộ, cán bộ cũng là quân nhân và cũng có cấp bậc cao th́ cán bộ cũng hiểu là, ngoài tôi là vị Tướng mới được vinh thăng th́ Quân đoàn c̣n có vị Tư lệnh và Phó Tư lệnh. Quân đoàn có nhiều đơn vị, có nhiều cơ quan, tôi đâu biết là những đơn vị nào, đồn trú ở đâu, ai chỉ huy…Vậy làm sao tôi thảo kế hoạch và điều động được để gọi là Tổng chỉ huy?

-Thế… đài phát thanh Saigon và đài quân đội… Chẳng nẽ họ lói sai?

-Thưa cán bộ, tôi không biết v́ đâu và do ai mà đài phát thanh đă gọi tôi là Tổng chỉ huy trong khi hai vị Tư lệnh và Tư lệnh phó Quân đoàn c̣n đó… th́ làm sao tôi là Tổng chỉ huy cho được… Do đó tôi đă không viết ra trong bản tự khai.

Viên sĩ quan bây giờ không c̣n nh́n ông Tướng với ánh mắt hằn học nữa. Anh ta nh́n vào tập hồ sơ trước mặt và hút thuốc liên tục, chứng tỏ anh ta đang bị bối rối và suy nghĩ nhiều. Có lẽ viên sĩ quan thấy điều cần muốn biết đă được ông Tướng giải đáp thỏa đáng nên một lúc lâu sau, viên sĩ quan kết luận:

-Thôi, hôm lay nàm việc với anh như thế nà tạm đủ. Hy vọng những nần tới anh sẽ… tiến bộ hơn và sẽ cho chúng tôi biết nhiều việc hơn. Anh về và viết nại bản tự khai khác rồi sẽ có người đến nhận.Thôi, anh về nghỉ… cho khỏe.

Viên vệ binh có cái mặt lấc cấc đă đứng chờ ngoài cửa khi ông Tướng bước ra. Ông Tướng bước từng bước chầm chậm đi trước tên vệ binh về hướng lán trại, nơi ông đang phải bị giam giữ chẳng khác ǵ Chúa Sơn Lâm bị giam trong lồng sắt. Ông Tướng cũng chính là Chúa Sơn Lâm, là con cọp đầu đàn của một đại đơn vị thiện chiến thuộc vùng rừng núi. Nh́n khung cảnh chung quanh trại tù, ông Tướng bùi ngùi nhớ lại những địa danh, những khu rừng, những chiến binh cảm tử đủ mọi cấp bậc đă cùng ông Tướng xông pha chiến trận ngày nào; không biết bây giờ họ ra sao. Ông Tướng cũng nhớ đến vị sĩ quan Thiếu Tá Tiểu đoàn trưởng anh hùng trong trận Pleime 1974 đă làm cho cả một Sư đoàn Việt cộng phải ôm hận. Ông ấy là người sĩ quan giỏi, đă dẫn đơn vị nguyên vẹn băng rừng từ Quăng Đức về đến Long Khánh, c̣n nhập vào Sư Đoàn 18 Bộ Binh đánh một trận để đời nữa. Đó là một trong những cấp chỉ huy ưu tú mà ông Tướng có được. Rất tiếc thời cuộc không cho phép ông Tướng thực hiện những ǵ ông ấp ủ.

Nh́n về nơi lán trại vẫn c̣n ch́m trong màn sương trắng, ông Tướng như thấy người vợ hiền và những đứa con thân yêu đang đứng đó… đưa những cánh tay gầy guộc về phía ông làm cho trái tim ông Tướng nhói đau như bị mũi dao ghim vào. Ông Tướng cúi đầu nh́n xuống bước chân ông đang bước những bước nặng nề và nói khe khẽ:

-Buồn năo nề và hận tận xương tủy!./.

ToPa (Ḥa-Lan)

 


VĂN CHƯƠNG

Bài vở cũ 2016
Bài vở cũ 2015
Bài vở cũ 2014
Bài vở cũ 2013 
Bài vở cũ 2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Định mệnh
Chín... chín... chín... nhưng chưa rục  
Ái hữu & hậu duệ Khóa 5 V́ Dân TĐ họp mặt
Đoạn trường Tuyết Nga....  
Nỗi uất hận của vị Tướng mất nước  
Ta về  
Nấm ngọc hương thiền
Giấc mơ Đại Dương (Ocean Dream)
Hẻm lính  
Cho ngàn sau lơ lửng với ngàn xưa
Mây vẫn c̣n bay  
Buồn vui quân trường  
Trần Hoài Thư & Thủ Đức gọi ta về  
Ngày tháng buồn hiu  
Những mùa Trung Thu 
Để lâu, c… trâu hóa bùn  
Người Pleiku năm cũ
Mối bận tâm xă hội
Quê hương của tôi  
Đằng trước và đằng sau  
Mấy mánh lừa mới tại Quận Cam  
Hồi kư của Vương Mộng Long  
Làng Việt kiều  
Viết cho ngày lên tám… mươi  
Tôi người Mỹ, vợ tôi người Việt
Trả nợ ân t́nh  
Đói  
Đà Lạt sương mù: Năm tháng ngao du 
Người cao tuổi
Chuyện tù của Phó Tổng Thanh Tra NHQG VNCH  
Những bàn tay đă nắm  
Cái lon Guigoz  
Thằng khùng
Một nụ cười  
Hai cô thôn nữ  
Chiến thắng Xuân Lộc: QLVNCH vẫn ngạo nghễ
dù bị bức tử
 
Con cọn nợ ba  
Truyện ngắn Ư Nga  
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH
Phải chăng là định mệnh  
Con gái Hà Nội ở đâu?  
Trai Petrus Kư, Gái Gia Long & Trai Chu Văn An, Gái Trưng Vương  
Đoản văn của một người tử trận  
Người Việt gốc Mỹ  
Trời buồn tháng hạ  
Dân chơi cầu 4 cẳng   
Đất nước vĩ đại và lạ lùng !
Câu chuyện người lính VNCH  
Chàng... Donald Trump 
Trần Hoài Thư, người ngồi vá lại những linh hồn  
Người đàn bà trên cầu Nitelva
Thư số 67c - Gửi người lính QĐND  
Nói chơi mà không phải nói giỡn  
Mẹ
Chôn súng
Đứa con thất lạc  
Tháng Tư nhớ về các chiến sĩ đă hy sinh oanh liệt  
Phúc ấm con ban !!!  
Formosa với nỗi buồn Tháng Tư
Một ngôi sao quư vừa tắt  
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975  
Sau 42 năm mất SaiGon
Nghĩ về người vợ lính
Chân dung người vợ lính VNCH
Tôi không chết đâu  
Tháng tư đen, không dễ ǵ quên  
Câu chuyện về đôi đũa  
Những ngày tháng ba  
Những ngày tháng tư  
Tâm thư - Những ngày cuối tháng 4  
Nguyễn Đức Quang, khi bài hát trở về
Hăy ngủ yên Đà Nẵng của tôi ơi
Ngày 29-3-1975: Đà Nẵng trong cơn hấp hối  
Nh́n lại ḿnh sau 42 năm tỵ nạn, từ tháng 4-1975  
Đờn ca tài tử miền tây
Nói với người trung đội trưởng cũ ...  
Đồi Delta  
Những bước chân vào đời

Bao giờ cho tôi quên
Vài kỷ niệm về Tết trong tù Hà Nội
Mùa xuân trên quê hương ngoài kư ức  
Xin một đời góa bụa cùng anh  
Đón xuân này nhờ xuân xưa  
Nằm đêm nghe tiếng rao hàng
Như vằng trăng khuya
Góc tối  
Cho nhuẩn nhuyễn ra  
Người bạn Khóa 2 Học Viện Cảng Sát Quốc Gia  
Chúc Tết  
Đầu năm viết cho con gái  
Bên nhau đi nốt cuộc đời