MÂY VẪN C̉N BAY

VI VÂN.

Ngọc Tuyền bước dọc theo bờ biển Santa Monica* chầm chậm đi về hướng vắng người, để lại những dấu ấn rời rạc của bàn chân trên nền cát trắng. Những cơn sóng từ ngoài xa xô dạt vào bờ mang theo chút hơi mát lạnh của biển khơi, những hàng Queen Palms quanh bờ biển cao thẳng tắp, ngất ngưỡng, ngă nghiêng theo chiều gió lộng, bầu trời xanh thẳm với nhiều mây trắng đang lững lờ bay ngang. Nh́n sóng nước, biển khơi, mây trời… Tuyền chợt thấy ḷng bâng khuâng xúc cảm, nàng nhận thấy phong cảnh nơi đây gần giống như bờ biển Nha Trang ngày nào. Ôi, Nha Trang, Nha Trang! Cái tên nghe sao thân thiết quá! Nha Trang không phải là quê của Tuyền, là quê hương của chàng. Dù Tuyền chỉ đến đó vài lần nhưng nàng thương mến nó vô cùng v́ đó là vùng trời ngọt ngào trong kư ức.

Mới đó mà đă mấy mươi năm rồi, thời gian trôi nhanh quá. Kỷ niệm ngày xưa tưởng đă xóa mờ theo cơn sóng trùng dương trôi xa ngoài muôn trùng hải lư, tưởng đă nhạt phai như mái tóc xanh ngày nào giờ đă nhuốm màu sương bụi trắng, tưởng đă lịm tắt theo tuổi xuân tàn úa của Tuyền…nhưng sao vẫn c̣n đây những trăn trở măi không nguôi. Kỷ niệm ơi, sao nhớ nhung chất ngất, sao lưu luyến vô vàn, sao nỗi buồn cứ măi dâng ngập trong hồn. Nha Trang ơi! Nơi ấy bây giờ ra sao? Có ǵ thay đổi không? Có c̣n những đôi t́nh nhân ngồi bên nhau trên bờ biển ngắm mây bay, ngắm ánh tà huy nhạt nḥa trong chiều vắng? Hoặc ngắm trăng treo giữa đỉnh trời rộng mà mơ ước chuyện tương lai như tôi và chàng ngày ấy không?

Lần đó là lần thứ hai Tuyền ra Nha Trang thăm Bác Năm. Lúc nhỏ Tuyền đă đi với ông Nội một lần nhưng cô không nhớ ǵ cả, lần nầy Tuyền nhất định sẽ đi thăm hết các thắng cảnh của Nha Trang cho thỏa ḷng mơ ước về một vùng biển xanh bát ngát.

Chiều hôm ấy Tuyền lang thang một ḿnh ra bờ biển để ngắm hoàng hôn trên biển. Tuyền ngây ngất đê mê trong khung cảnh tuyệt vời đó. Ráng chiều đỏ rực phản chiếu trên mặt biển chập chờn, lung linh màu hổ phách, những đợt sóng xô đuổi nhau làm nước văng tung tóe lấp lánh như những hạt kim cương đang khiêu vũ. Không khí trong lành, mát mẻ, biển mênh mông, ngút ngàn xa thẳm, bờ cát mịn thoai thoải chạy dài quyến rũ. Xa xa cầu Xóm Bóng mờ mờ qua làn khói sóng, thấp thoáng những cánh buồm trắng của thuyền đánh cá, thuyền chài, thuyền câu lênh đênh ngoài khơi đang rủ nhau về bến. Tuyền cảm thấy ḿnh ngập ch́m trong tuyệt tác của thiên nhiên, không bút họa nào diễn tả hết nét đẹp của biển Nha Trang lúc hoàng hôn buông xuống.

Tuyền đi dần xuống mé biển, một cơn gió mạnh chợt thổi qua làm chiếc khăn choàng cổ bằng tơ của Tuyền vụt tung bay ra mặt nước. Không kịp suy nghĩ Tuyền lao theo chiếc khăn định lấy lại v́ sợ bị mất. Th́nh ĺnh một bàn tay cứng rắn nắm cô lại và la lớn:

- Cô làm ǵ thế? Coi chừng té xuống biển đó.

Tuyền trả lời ngay mà không quay nh́n lại:

- Tôi phải lấy lại cái khăn choàng.
 

 Được rồi, cô đứng đây để tôi lấy giúp cô.

Lúc bấy giờ Tuyền quay nh́n lại th́ ra là một thanh niên, cô nói:

- Vâng, nhờ ông giúp giùm tôi.

Người thanh niên bước mấy bước tới mặt nước chộp được chiếc khăn đưa đến cho Tuyền, cô vui mừng cảm tạ:

- Cám ơn ông nhiều lắm. Đây là quà của anh họ tôi bên Pháp gửi về nên tôi rất quư nó.

Người thanh niên đưa tay sờ lên càm ḿnh rồi khôi hài:

- Tôi đâu có râu mà sao cô kêu tôi bằng “ông” ?

- Dạ, đó là phép lịch sự mà. Nhưng nếu ông không thích th́ tôi sẽ gọi bằng…anh vậy.

Anh ta cười:

- Như thế sẽ dễ nghe hơn và tôi cũng không buồn v́ nghĩ ḿnh đă thành…ông lăo rồi.

Tuyền cũng cười theo anh và nh́n anh kỹ hơn. Đó là một thanh niên khoảng 24-25 tuổi, da ngâm ngâm, cao gầy, tóc cắt ngắn, trán rộng. Anh có đôi mắt thật đẹp mang một nét buồn u ẩn, mênh mông xa vắng, dễ thu hút người đối diện.

Anh hỏi Tuyền:

- Cô làm ǵ ở đây một ḿnh vậy? Nhà cô gần đây không?

- Tôi thích một ḿnh đi ngắm cảnh trời chiều trên biển. Tôi ra đây thăm bác tôi thôi. Quê tôi ở tận miền Tây, chắc anh là dân ở đây?

Anh gật đầu:

- Vâng! Cha mẹ tôi ở tại thành phố nầy, nhưng tôi đi lính hiện đang đóng quân ở Long Xuyên. Tôi tên Thuần Phong, xin được biết tên cô và cô ở tỉnh nào?

- Dạ tôi tên Ngọc Tuyền, tôi ở tỉnh Phong Dinh.

- Ồ! Phong Dinh là Cần Thơ mà. Tôi ở gần cô lắm, chúng ta cùng ở vùng 4 đó.

- Tôi biết Long Xuyên tức là tỉnh An Giang. Tôi có học trường Thoại Ngọc Hầu hai năm trước khi về trường Đoàn Thị Điểm.

Anh reo lên:

- Th́ ra ḿnh có…họ hàng với nhau.

- Cái anh nầy, ai họ hàng với anh chứ.

- Th́ ḿnh ở hai tỉnh kế nhau, giờ gặp mặt ở đây coi như ḿnh cũng có duyên .

- Anh nói …có duyên ǵ?

Anh cười ph́:

- Kết bạn bè cũng là duyên đó cô.

Tuyền nhún vai:

- Sao anh biết tôi sẽ chịu kết bạn với anh?

Anh vẫn cười:

- Tôi nghĩ một cô gái có gương mặt hiền lành như cô chắc không hẹp lượng mà chê bỏ một người bạn như tôi đâu.

- Anh tự tin như vậy sao?

- Tôi không tự tin nhưng tôi…tin cô.

Tuyền chỉ biết lắc đầu nh́n anh. Anh nói:

- Tôi là lính đánh giặc, ít có th́ giờ nên làm ǵ cũng vội vă, lúc nào cũng vội vàng. Mong cô thông cảm. À, nhà bác cô ở đường nào?

- Dạ, đường Phan Bội Châu số…

Phong bỗng tỏ ra thân mật với Tuyền:

- Trời sắp tối rồi, để tôi đưa cô về nhé!

- Thôi khỏi, cám ơn anh.

- Vậy để ngày mai tôi đến thăm Tuyền.

Tuyền lắc đầu:

- Ư, không được đâu, bác tôi không thích. Tôi cũng không muốn bị rầy.

Phong nh́n chăm chăm vàoTuyền rồi nói:

- Cô đă bao nhiêu tuổi rồi mà bác ấy khó khăn với cô như thế?

Tuyền phân trần:

- Các cụ là vậy mà. Thôi anh về đi, dù sao tôi cũng rất cám ơn anh.

- Vâng! Chào cô.

Nói xong anh quay gót bước đi. Tuyền cũng lửng thửng theo lối cũ trở về.

Đêm dần xuống, không gian nhạt nḥa, chập choạng, gió ngoài khơi thổi về mang chút nồng nàn của mùi biển mặn. Hàng lá bên đường trổi giọng ŕ rào, xào xạt ḥa cùng tiếng sóng ru buồn của biển, âm vang như một cung nhạc t́nh cổ điển. Tuyền chợt thấy ḷng lâng lâng cảm xúc, không biết có phải v́ băi biển chiều nay thơ mộng quá hay v́ đôi mắt u ẩn buồn của chàng trai xa lạ lần đầu tiên gặp gỡ?

Hôm sau Phong đến nhà Tuyền thật sớm. May mắn cho Tuyền v́ cả nhà Bác Năm vừa đi vắng chỉ có bà vú ở nhà thôi. Phong khẩn khoản muốn được làm hướng dẫn viên đưa Tuyền đi xem phong cảnh của quê hương chàng. Sau một lúc đắn đo và v́ nóng ḷng muốn chiêm ngưỡng thắng cảnh của miền thùy dương cát trắng nầy nên cuối cùng Tuyền đă nhận lời Phong. Phong đưa Tuyền đi khắp nơi bằng xe Honda, qua từng con đường, từng khu phố và các thắng cảnh. Nào là cầu Xóm Bóng, cầu Hara, đồi Lasan, tháp bà Ponagar, bồn binh Quang Trung, cảng cá… đặc biệt là pho tượng Phật trắng nổi bật trên một đỉnh cao. Phong cho biết ở đây c̣n có Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân, Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân và Trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế. Anh luôn miệng giới thiệu, giải thích cho Tuyền nghe về nguồn gốc, về đặc điểm của từng nơi, từng chỗ. Sau cùng chàng đưa Tuyền đến một băi biển có nhiều ḥn đá lỏm chỏm, quang cảnh ở đây êm đềm, trầm mặc. Họ ngồi trên mỏm đá nh́n biển khơi đang dậy từng cơn sóng nhỏ. Phong kể cho Tuyền nghe về tuổi trẻ, về cuộc đời của chàng. Phong đă lớn lên và sống êm đềm bên bờ biển Nha Trang với những hàng dừa xanh biếc, với gió biển lồng lộng bốn mùa, với những con sóng nhấp nhô quen thuộc. Chàng có một gia đ́nh hạnh phúc: cha là công chức, mẹ hiền thục đảm đang, hai anh em trai và một chị gái. Tuyền cũng cho Phong biết nàng có một cuộc sống thật b́nh yên, trầm lặng bên bờ sông Hậu, dù cha mất sớm, mẹ một thân nuôi bốn người con gồm một anh trai, một em gái và một em trai nhỏ.

Phong cho biết hai ngày nữa anh phải trở về đơn vị. Thật trùng hợp v́ ngày đó Tuyền cũng phải về nhà. Phong nói:

- Tôi có nhờ một người bạn Không Quân gửi tôi đi về Sàig̣n bằng máy bay quân sự. Nếu Tuyền đồng ư tôi sẽ nhờ xin thêm một chỗ để cô cùng đi cho đỡ vất vả.

Tuyền mừng rỡ:

- Ố, nếu được như vậy th́ tốt quá v́ Tuyền cũng ngại đi xe đ̣ đường xa lắm. Nhưng liệu có xin được chỗ không anh?

Phong gật đầu:

- Tôi nghĩ có lẽ được thôi. Chiều mai tôi trả lời cho Tuyền biết nhé!

Trời đang vào buổi trưa nhưng không gian mát dịu, gió thổi về từ ngoài khơi lồng lộng, trên cao mây trắng bồng bềnh bay ngang hờ hững. Phong ngước nh́n thật lâu những áng mây trôi trên trời với vẻ mặt say mê, anh nói:

- Tôi rất thích những áng mây kia, tôi muốn được bay như chúng để đi khắp cùng trời cuối đất. Tôi ngưỡng mộ chúng v́ chúng rất an nhiên tự tại, không vướng bận ưu phiền, không quan tâm những ǵ xảy ra chung quanh. Chúng có thể bay đến bất cứ nơi nào chúng muốn, c̣n chúng ta …nhiều lúc tôi cảm thấy như ḿnh bị đóng trong một cái khung nhỏ hẹp, muốn vùng vẩy, muốn thoát ra những ràng buột đó nhưng đành bất lực. Tuy nhiên tôi vẫn biết tôi c̣n trách nhiệm, bổn phận của người trai thời loạn nên không thể làm ǵ hơn.

Tuyền nh́n Phong thông cảm:

- Tâm sự của anh mới nghe qua có vẻ phức tạp nhưng thật sự không có ǵ khó hiểu. Tôi cũng biết tuổi trẻ của chúng ta có nhiều hoài vọng, ước mơ, muốn bay nhảy trong thế giới mộng tưởng của ḿnh. Nhưng hoàn cảnh của những người trai như anh, những người trai trót sinh ra trong cuộc chiến nầy chỉ có một con đường đi mà thôi, đó là…

- Là tiến lên phía trước, hô to “xung phong” và bóp c̣ súng phải không cô?

- Anh nầy thật là…

- Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Chúng ta nói chuyện khác vui hơn. Tuyền định học ngành nào khi vào Đại Học?

Tuyền nh́n Phong nhỏ giọng:

- Thật ḷng Tuyền muốn học về Báo Chí. Nếu là con trai Tuyền muốn làm Phóng Viên Chiến Trường, nhưng tiếc thay Tuyền chỉ là con gái. Có lẽ Tuyền sẽ thi vào Đại Học Sư Phạm cho an phận một đời thôi.

- Sao Tuyền bi quan và chán nản như vậy? Phải phấn đấu để đạt được mộng tưởng chứ. Hoàn cảnh của cô khác hơn tôi mà.

- Nhưng có nhiều lúc “lực bất ṭng tâm” anh ạ!

Cả hai cùng cười, sau đó họ lặng yên không nói ǵ nữa. Phong nh́n mặt biển xanh đang nhấp nhô từng cơn sóng bạc ngoài xa bỗng dưng anh cao hứng cất tiếng hát nho nhỏ. Giọng trầm ấm, tha thiết lẫn nồng nàn, Tuyền nhắm mắt lại để tâm hồn ḥa theo lời hát của Phong:

“ Nha Trang ngày về.
Ḿnh tôi trên băi khuya.
Tôi đi vào thương nhớ.
Tôi đi t́m cơn gió.
Tôi xây lại mộng mơ năm nào.
Bờ biển sâu, hai đứa tôi gần nhau…”

Phong đă dứt bài hát mà Tuyền vẫn c̣n nhắm mắt, c̣n đang thả hồn theo giọng ca buồn vời vợi của chàng. Phong nh́n Tuyền mỉm cười nói:

- Thôi mở mắt ra đi cô bé. Đang giữa trưa nắng mà mộng du hay sao?

Tuyền mở mắt ra bẻn lẻn:

- Tại anh hát hay quá nên Tuyền nhắm mắt để thưởng thức. Đó cũng là thói quen của Tuyền.

Phong nh́n mái tóc Tuyền đang tung bay trong gió rồi mỉm cười giải thích:

- Tôi rất thích bài hát đó. Mỗi lần về lại Nha Trang tôi thường nghêu ngao hát chớ không phải là tâm sự của tôi đâu, bởi v́…tôi không có người yêu.

Tuyền nh́n vào mắt Phong trề môi:

- Hỏng dám tin đâu. Cở tuổi anh mà chưa có bồ th́ chỉ có ma tin anh.

- Tôi nói thật mà. Có một lần đổ vỡ nhưng lâu rồi, tôi đă quên mất. Bây giờ tôi đang đi t́m đây, không biết “ai đó” có cho tôi cơ hội không?

Tuyền quay mặt lầm bầm:

- Anh nầy kỳ chưa. Ăn thua ǵ đến tôi chứ?

Nh́n vẻ thẹn thùng của Tuyền, Phong lắc đầu mỉm cười.

Rồi sực nhớ ra Tuyền bảo Phong:

- Thôi anh cho Tuyền về, sợ đi lâu quá bác biết không tốt. À, anh nhớ xin chỗ máy bay cho Tuyền về Sàig̣n với nhé!

- Chuyện đó tôi lo được, Tuyền yên tâm đi.

Hai người chia tay trở về nhà. Trời vẫn đẹp, nắng chan hoà nhảy múa trên cỏ cây hoa lá, ngoài kia đàn chim hải âu xoăi cánh bay lượn là đà trên sóng nước. Tuyền thấy ḷng hân hoan như nh́n thấy mùa Xuân vừa chợt đến.

Hai hôm sau Tuyền từ giă gia đ́nh bác Năm để trở về Sàig̣n trên chuyến bay quân sự cùng Phong. Bắt đầu từ giây phút đó Tuyền và Phong trở nên thân thiết như bạn bè lâu ngày. Phong chăm sóc, lo lắng cho Tuyền thật chu đáo khiến cô vô cùng cảm động.

Đến Sàig̣n Phong đưa Tuyền tới một tiệm ăn trước khi ra bến xe. Tuyền như đứa trẻ con không ư kiến, không phản kháng, riu ríu theo Phong ra xa cảng Miền Tây để mua hai vé xe: một về Cần Thơ cho Tuyền, một về An Giang cho Phong. Rồi họ từ giă nhau mỗi người đi mỗi ngă. Phong hứa sẽ đến thăm Tuyền khi có dịp.

Tuyền về nhà hai hôm sau nàng nhận được một điện tín của Phong:

“ Anh về đến nơi b́nh yên nhưng có lệnh đi hành quân. Khi nào trở về anh sẽ báo tin cho Tuyền rơ. Đừng lo cho anh, ráng học hành và giữ ǵn sức khỏe. Anh Phong.”

Tuyền chợt nghe xao xuyến trong ḷng. Bỗng dưng anh thành quen thuộc, gần gủi với nàng vậy sao? Không ai nói lời nào tha thiết mà h́nh như họ đă thiết tha với nhau rồi. Ôi! Chuyện đời khó đoán! Là “tiếng sét ái t́nh” chăng? Không đâu, sao lại nhanh như thế. Tuyền thắc mắc trong ḷng, không t́m ra câu giải đáp.

Rồi mùa nhập học đến, Tuyền không được vui vẻ như những năm trước v́ bạn bè tản mác khắp các phân khoa, chỉ c̣n được ba đứa bạn thân cùng chung lớp. Bù đắp vào sự buồn tẻ đó thỉnh thoảng Tuyền nhận được thư Phong với những lời thân ái, thiết tha, tŕu mến. Tuyền chấp nhận Phong như một người bạn chân thành, một người bạn tri âm. Phong đi hành quân liên tục, hết nơi nầy đến nơi khác, lặn lội trong khói lửa, súng đạn ngập trời, hiểm nguy không lường. Tuyền thấy thương mến và cảm phục anh cũng như những người lính Việt Nam Cộng Ḥa ngày đêm chiến đấu cho lư tưởng tự do dân tộc, đang bảo tồn, ǵn giữ từng ngọn cây, tấc đất, con sông, bờ suối của quê cha đất tổ.

Tuyền có một người chú đang làm việc tại Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 4. Tuyền t́m đến chú để hỏi thăm về Sư Đoàn 9 Bộ Binh của Phong. Chú Bảo cười nói với Tuyền:

- Chú đă nói rồi, đừng dại dột như cô của cháu, lấy chồng lính rồi khóc ngày, khóc đêm mỗi khi chồng đi đánh trận. Cháu mới quen mà đă lo lắng cho người ta như vậy, nếu sau nầy thành chồng vợ th́ c̣n khổ tâm hơn.

- Chú nói ǵ kỳ vậy? Cháu hỏi cho biết thôi, anh ấy không phải là bồ của cháu đâu.

Chú Bảo cười lớn:

- Chú của cháu đă qua thời kỳ đó rồi, cháu không qua mắt được chú đâu. Thôi được rồi, chú sẽ nói sơ sơ về Sư Đoàn 9 Bộ Binh cho cháu nghe nhé!

“Sư Đoàn 9BB được thành lập vào đầu năm 1962 ở Qui Nhơn thuộc vùng 2 và năm 63 th́ di chuyển về Sa Đéc vùng 4. Sư Đoàn 9BB chịu trách nhiệm trong khu vực các tỉnh: Vĩnh Long, Vĩnh B́nh, An Giang, Sa Đéc. Các Trung Đoàn 14, 15, 16 chiến đấu rất anh dũng, kiên cường trên các trận địa. Chiến thắng mang lại vẻ vang cho Sư Đoàn 9 BB là những cuộc hành quân Phi Long, đặc biệt tại vùng Lưỡi Câu, Mỏ Vẹt nằm sát biên giới Miên-Việt. Sư Đoàn 9BB là một trong những đơn vị đem quân đánh tận ổ Cộng Quân ngay trên xứ Chùa Tháp (Kampuchia). Từ sau năm 1970 Sư Đoàn trở thành lực lượng cơ động nồng cốt của Quân Đoàn 4, sẵn sàng yểm trợ bất cứ nơi nào trong lănh thổ Quân Khu 4. Sư Đoàn được mệnh danh là Sư Đoàn Mũi Thép ( huy hiệu của Sư Đoàn là số 9 với hai màu xanh, đỏ và h́nh mũi tên)…và c̣n nhiều chiến công khác chú không nhớ hết. Đó, cháu có thấy hănh diện v́ bạn trai ḿnh đang phục vụ cho Sư Đoàn 9 BB không?"

- Chú chọc cháu rồi. Cám ơn chú nhiều lắm. Từ hôm nay cháu có thể khoe với bạn bè là ḿnh biết ít nhiều về Sư Đoàn 9BB.

Tuyền chào chú ra về ḷng thấy hân hoan và hănh diện v́ Phong.

Một buổi chiều cuối Đông, không gian u buồn hiu hắt, mây xám giăng giăng trên bầu trời, lá vàng rơi ngập lối đi, từng cơn gió nhẹ lướt qua làm môi khô se sắt, làm tâm hồn của cô gái đôi mươi thấy cô đơn giá lạnh. Tuyền chợt nhớ đến Phong, vậy mà đă hơn một năm quen nhau rồi, nàng nhớ đến đôi mắt buồn mênh mông xa vắng của anh, nhớ đến giọng ca trầm trầm nồng ấm, nhớ đến nụ cười thân ái và cái nh́n dịu dàng anh dành cho Tuyền.

Chợt có bóng người thấp thoáng ngoài cổng,Tuyền bước ra xem, nàng bỗng giật ḿnh kinh ngạc v́ Phong đang đứng sừng sững trước mặt nàng. Không giấu được nỗi vui mừng Tuyền reo lên:

- A, anh Phong. Sao anh t́m được nhà Tuyền? Sao anh về đây được vậy?

Phong mỉm cười:

- Cho anh vào nhà trước đă. Anh đang mỏi chân quá rồi đây.

Vào nhà, Phong nh́n quanh và nói:

- Anh về đây công tác vài ngày. Không có ai ở nhà sao em?

- Dạ, mẹ em đi chùa tụng kinh tới khuya mới về, hai em của em th́ tới nhà bạn chơi, anh trai em đi lính ở xa. À, về đây anh ở đâu? Anh ăn cơm chưa? Để em dọn cơm cho anh ăn nhé!

Phong gật đầu:

- Vậy cũng tốt, anh đang đói đây. Anh định sau khi gặp em sẽ ra tiệm cơm ăn. Anh sẽ ở tạm trong Câu Lạc Bộ Sĩ Quan.

Tuyền dọn cơm cho Phong. Bữa cơm đơn sơ, đạm bạc chỉ có tô canh chua cá lóc và một dĩa tôm rim mặn, nhưng Phong ăn một cách ngon lành. Tuyền nh́n Phong ái ngại:

- Em không biết anh đến nên không làm món ngon đăi anh.

- Như vầy là quư lắm rồi em. Anh là lính mà, ăn ǵ cũng được. Vả lại đồ ăn em làm rất ngon đối với anh.

Tuyền cảm thấy như ḿnh là một người vợ đang lo bữa cơm cho chồng, nghĩ như vậy nên nàng thẹn thùng, đỏ mặt. Phong nh́n thấy nên hỏi:

- Em làm sao vậy?

- Không có ǵ đâu anh.

Phong cười, tiếp tục ăn, nét mặt vô cùng hớn hở, chắc không phải v́ bữa cơm mà v́ một nguyên do nào khác.

Sau bữa cơm Phong bảo Tuyền:

- Mẹ em đi chùa về khuya vậy em đi với anh tới Câu Lạc Bộ Sĩ Quan, anh cất hành lư rồi ḿnh ra Hội Quán phía trước uống cà phê, nghe nhạc. Sẵn đó ḿnh nói chuyện với nhau, được không em?

- Nhưng…em chưa xin phép mẹ.

Phong găi đầu ra chiều suy nghĩ rồi chậm răi nói:

- Tuyền à, anh biết em ngại đi chơi với anh. Em có biết tại sao một đứa con trai phải tốn nhiều tâm huyết, dành bao nhiêu sự lo lắng, quan tâm đến một người con gái không? Một người lính như anh chắc không có nhiều th́ giờ làm như vậy với bất cứ ai đâu, chỉ có với người anh thật ḷng yêu mến, quư trọng mới như vậy thôi, em có hiểu không Tuyền?

Vừa nói Phong vừa tiến đến nắm chặt tay Tuyền và hôn lên trán nàng khiến Tuyền bàng hoàng, ngỡ ngàng…tay nàng run lên trong tay Phong, mặt nàng nóng bừng bừng v́ đây là lần đầu có người con trai tỏ t́nh đường đột với nàng như vậy. Qua phút giây xúc động Phong nói nhẹ như hơi thở:

- Anh yêu em Tuyền ạ! Chắc em cũng thừa biết điều đó rồi. Với hơn một năm quen biết, t́m hiểu nhau chắc không gọi là hấp tấp phải không em? Những cuộc t́nh thời chinh chiến là vậy, chúng ta không có nhiều thời gian gần gủi nhau nhưng chúng ta cảm nhận được sự chân thành của đối phương là đủ.

Tuyền không biết nói ǵ, chỉ mở to mắt nh́n anh ngơ ngác. Phong ôm Tuyền vào ḷng và cười nói:

- Làm ǵ mà ngơ ngẩn vậy cô bé.

Tuyền nép đầu vào ngực Phong, ḷng ngập tràn hạnh phúc.Từ giây phút nầy Tuyền biết ḿnh đă có một người trong tim và sẽ cùng chia xẻ vui, buồn với người đó trong suốt đoạn đường tương lai.

Phong đưa Tuyền về Câu Lạc Bộ, sau khi chàng cất hành lư họ cùng ra Hội Quán t́m nước uống và nghe ca nhạc. Ở đây lúc nào cũng đông khách, đó là những người lính chiến, những cặp t́nh nhân trẻ đến để tâm sự, để t́m khuây khỏa nỗi buồn, niềm đau khi chiến tranh đang bao trùm sông núi. Phong và Tuyền ngồi ở một bàn trong góc pḥng mờ khuất. Tuyền nh́n khuôn mặt đậm màu sương gió của Phong mờ mờ, lung linh dưới ánh đèn, đôi mắt chàng buồn diệu vợi làm tê tái hồn cô. Phong đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc ḷa xoà trên vầng trán ngây thơ dễ thương của Tuyền và hỏi:

- Nghĩ ngợi ǵ vậy cô bé? Có muốn ra nhảy với anh một bản không?

- Dạ…cũng được.

Phong d́u Tuyền ra sàn nhảy trong ánh sáng mờ nhạt của đèn, trong điệu nhạc rưng rưng sầu ḥa cùng giọng ca lê thê buốt giá của người ca sĩ nghe buồn như cơn gió chiều lướt trên sông vắng:

“ Nhắm mắt cho tôi t́m một thoáng hương xưa. Cho tôi về đường cũ nên thơ, cho tôi gặp người xưa ước mơ…
Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau, ôi sao ngh́n trùng măi xa nhau, hay ta c̣n hẹn nhau kiếp nào? Em ở đâu? Anh ở đâu? Có nghe mưa sầu buồn đen mắt sâu…”**

Ṿng tay Phong ôm chặt lấy Tuyền, nàng nghe hơi thở nhè nhẹ của chàng trên tóc ḿnh, Tuyền ngước nh́n Phong, đôi mắt chàng như chất chứa một trời sầu muôn thuở, đôi mắt nầy sẽ làm nàng nhung nhớ măi không vơi. Lời Phong nhẹ như gió:

- Tại sao cuộc t́nh nào cũng lắm đau thương thế? Anh mơ ước một mối t́nh trọn vẹn bên người anh yêu mến.

Nói xong Phong cúi xuống hôn nhẹ lên môi Tuyền, nàng quay mặt thẹn thùng nhưng ứa lệ v́ cảm động. Tuyền biết rằng từ nay những giọt nước mắt nầy sẽ c̣n tuôn chảy nữa.

Phong đưa Tuyền về, đêm xuống lâu rồi đường khuya im ĺm hiu hắt, sương giăng mờ trên thành phố. Đêm bao trùm vạn vật, đêm ru giấc b́nh yên cho muôn người trừ hai kẻ yêu nhau đang lang thang dưới trời Đông giá lạnh. Đêm nay Tuyền biết rằng mẹ đang lo lắng và giận dữ đứa con gái lần đầu ngỗ nghịch nhưng Tuyền đă chuẩn bị tâm tư và chờ đợi sự trừng phạt, dạy dỗ của mẹ. Tuyền biết rằng nếu nàng không đi với Phong đêm nay th́ sẽ không có dịp nào đi cùng chàng được. V́ mai đây Phong sẽ trở về đơn vị, sẽ lao ḿnh vào cuộc chiến, sẽ lăn vào những trận đánh kinh hồn…và biết đâu Tuyền sẽ không c̣n cơ hội gặp lại chàng nữa. Nghĩ đến điều nầy Tuyền chợt muốn khóc, chợt thấy thương chàng thật nhiều và trân quư từng giây từng phút bên chàng.

Phong choàng vai Tuyền bước chậm qua các ngă đường vắng lạnh nhưng ḷng ấm áp, tim ngọt ngào hương vị t́nh yêu. Gió khuya vi vu vờn trên vai, trên áo, trên mái tóc c̣n vương mùi khói trận của Phong. Vầng trăng hạ tuần đă lên tự bao giờ, vầng trăng nằm bơ vơ cô độc cuối trời xa như báo hiệu giây phút bên nhau sắp hết, Tuyền nh́n Phong thầm nghĩ: “ đêm nay anh đưa em về rồi mai đây đường đời ḿnh em một bóng, ai sẽ đưa em về? Phong ơi! Em sợ lắm, sợ một ngày sẽ mất anh, xa anh vĩnh viễn.”

Hai hôm sau Tuyền đưa Phong ra bến xe để anh về Long Xuyên. Cả hai ngậm ngùi quyến luyến, những lời tha thiết tạ từ kể sao cho hết trong giờ phút chia tay. Trước khi đi Phong đưa tay chỉ vầng mây bay lờ lững trên bầu trời và hứa với Tuyền:

- Mỗi khi nhớ anh em hăy nh́n những đám mây kia. Ngày nào nếu “mây vẫn c̣n bay” là anh vẫn c̣n yêu em, hăy tin tưởng ở anh.

* * *
Thời gian thầm lặng trôi qua, t́nh yêu của Phong-Tuyền vẫn nồng đậm qua những trang thư trao gửi. Đến năm 1972 chiến trường trở nên sôi động, Phong đi hành quân đánh trận liên miên. Miền Trung ngập tràn khói lửa, t́nh thế cấp bách, hiểm nguy. Quê hương, sông núi đang oằn oại tang thương bởi đạn pháo, bởi xe tăng, bởi biển người từ Bắc phương tràn xuống. Tuyền nghe tin Trung Đoàn của Phong được tăng phái cho lực lượng giải tỏa An Lộc và đơn vị của chàng là một trong những đơn vị tiếp tay với đoàn quân tử thủ An Lộc của Tướng Lê Văn Hưng. Đó là những ngày tháng kinh hoàng, chấn động trong lịch sử, một mùa Hè ngập trời rực đỏ bởi lửa, máu, xác bạn, xác thù, xác đồng bào chủng tộc…

Tuyền hoảng hốt, bàng hoàng, lo lắng v́ trên các đài phát thanh, báo chí luôn đưa tin về những trận đánh ngoài đó thật kinh hồn, khốc liệt. Bao nhiêu người gục ngă, bao nhiêu chiến sĩ hy sinh. Các đơn vị của QLVNCH vẫn tiếp tục chiến đấu, kẻ đứng lên, người ngă xuống nhưng họ vẫn oai phong, kiên cường không khuất phục. Cuối cùng An Lộc được giải toả, cổ thành Quăng Trị cờ vàng bay phất phới trong nắng chói chang của mùa Hè. Nhưng rồi Tuyền không được tin tức ǵ của Phong cả. Nàng tự trách ḿnh quá sơ sót khi không hỏi Phong về địa chỉ nhà chàng ở Nha Trang, không quen biết một người bạn thân nào của chàng trong đơn vị. Giờ đây nàng không thể ḍ thăm tin của Phong được, nàng chỉ biết chàng thuộc Sư Đoàn 9BB Trung Đoàn 15, đóng quân ở Long Xuyên, thế thôi. Tuyền đau đớn, xót xa ân hận, nàng chạy đi khắp nơi, hỏi thăm nhiều chỗ nhưng vẫn không có ai biết ǵ về Phong cả. Tuyền chỉ c̣n biết ngồi nhà cầu nguyện b́nh an cho chàng và chờ đợi.

Hơn một tháng trôi qua, Phong vẫn bặt vô âm tín. Một lần nữa Tuyền lấy cớ ra Nha Trang thăm Bác Năm nhưng mục đích chính là t́m gia đ́nh Phong để biết tin của chàng. Tuyền nhớ có lần Phong nói nhà chàng trên đường Độc Lập nhưng nàng không biết số nhà. Sau hơn nửa ngày cố gắng ḍ hỏi, Tuyền không t́m được gia đ́nh chàng, không ai biết ǵ về họ cả. Buồn bă, tuyệt vọng Tuyền lang thang ra bờ biển, nơi ngày xưa Phong và nàng ngồi bên nhau tâm sự. Cảnh vật vẫn như cũ không có ǵ thay đổi mà người xưa đă trôi dạt phương nào? Vẫn c̣n đó hàng dừa xanh nghiêng ḿnh theo chiều gió, bờ cát mịn thoai thoải chạy dài, những mỏm đá cheo leo đợi chờ con sóng…và trên cao mây vẫn c̣n bay và sẽ c̣n bay măi đến ngàn năm nhưng anh đă về đâu? Ở đâu? Anh đă quên lời hứa ngày nào rồi sao? Anh nỡ bỏ em lại một ḿnh với bao nhung nhớ, đắng cay, đau khổ sao anh? Tuyền nhắm mắt lại… trước mắt nàng là cả một vùng trời đen tối, nàng ngồi bơ vơ trên gộp đá và có cảm giác như Phong đang ngồi bên nàng, đang vuốt tóc nàng và đâu đây mơ hồ trong hơi gió âm thanh bài hát ngày nào như c̣n vang vọng lại:

“…Đêm xưa biển nầy.
Người yêu trong cánh tay.
Đêm nay c̣n cát trắng.
Đêm nay c̣n tiếng sóng.
Đêm nay c̣n trăng soi.
Nhưng rồi chỉ c̣n tôi trên băi khuya khóc người t́nh…” **

Tuyền tuyệt vọng, tan nát cơi ḷng khi nghĩ đến Phong, chàng đă tham gia trận đánh oai hùng nhưng bi thương đẫm máu đó chắc khó có hy vọng c̣n sống sót. Không biết xác thân chàng đă bị vùi chôn dưới những đống gạch điêu tàn đổ nát, hoặc trôi dạt trên ḍng sông nào hay bị vùi lấp nơi ven rừng hóc núi hoang vu? Tuyền thù ghét chiến tranh, oán hận những người xâm lăng gây tang tóc, chia rẻ những mối t́nh đôi mươi nồng thắm như Tuyền-Phong và không biết bao nhiêu cặp t́nh nhân trẻ khác. Thượng Đế ơi! Chúng tôi có tội t́nh ǵ? Chúng tôi đă làm ǵ mà cả một thế hệ phải nhận lănh hết phần đau thương thua thiệt nầy chứ?

Tuyền thờ thẩn ra về, nàng bước đi như người mộng du, như loài ốc vô hồn, đôi chân tê buốt nặng nề, chếnh choáng, xiêu vẹo, nước mắt rơi lả tả. Sau lưng nàng gió vẫn vi vu thổi buồn qua mấy hàng cây, sóng biển vẫn rầm ŕ vỗ về ghềnh đá, mặt biển vẫn xanh màu mơ ước, và trên cao mây trắng vẫn bồng bềnh bay về một phương nào xa xôi vô định…Tuyền biết rằng nàng sẽ không c̣n gặp lại Phong nữa v́ t́nh yêu của chàng cũng như áng mây kia, cứ bay xa, bay măi, sẽ không bao giờ quay về chốn cũ…

Vi Vân .

*Biển Santa Monica, một thắng cảnh ở Nam California.
* *Nửa Hồn Thương Đau - Phạm Đ́nh Chương.
** *Nha Trang Ngày Về - Phạm Duy.




 

 


VĂN CHƯƠNG

Bài vở cũ 2016
Bài vở cũ 2015
Bài vở cũ 2014
Bài vở cũ 2013 
Bài vở cũ 2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Mây vẫn c̣n bay  
Buồn vui quân trường  
Trần Hoài Thư & Thủ Đức gọi ta về  
Ngày tháng buồn hiu  
Những mùa Trung Thu 
Để lâu, c… trâu hóa bùn  
Người Pleiku năm cũ
Mối bận tâm xă hội
Quê hương của tôi  
Đằng trước và đằng sau  
Mấy mánh lừa mới tại Quận Cam  
Hồi kư của Vương Mộng Long  
Làng Việt kiều  
Viết cho ngày lên tám… mươi  
Tôi người Mỹ, vợ tôi người Việt
Trả nợ ân t́nh  
Đói  
Đà Lạt sương mù: Năm tháng ngao du 
Người cao tuổi
Chuyện tù của Phó Tổng Thanh Tra NHQG VNCH  
Những bàn tay đă nắm  
Cái lon Guigoz  
Thằng khùng
Một nụ cười  
Hai cô thôn nữ  
Chiến thắng Xuân Lộc: QLVNCH vẫn ngạo nghễ
dù bị bức tử
 
Con cọn nợ ba  
Truyện ngắn Ư Nga  
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH
Phải chăng là định mệnh  
Con gái Hà Nội ở đâu?  
Trai Petrus Kư, Gái Gia Long & Trai Chu Văn An, Gái Trưng Vương  
Đoản văn của một người tử trận  
Người Việt gốc Mỹ  
Trời buồn tháng hạ  
Dân chơi cầu 4 cẳng   
Đất nước vĩ đại và lạ lùng !
Câu chuyện người lính VNCH  
Chàng... Donald Trump 
Trần Hoài Thư, người ngồi vá lại những linh hồn  
Người đàn bà trên cầu Nitelva
Thư số 67c - Gửi người lính QĐND  
Nói chơi mà không phải nói giỡn  
Mẹ
Chôn súng
Đứa con thất lạc  
Tháng Tư nhớ về các chiến sĩ đă hy sinh oanh liệt  
Phúc ấm con ban !!!  
Formosa với nỗi buồn Tháng Tư
Một ngôi sao quư vừa tắt  
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975  
Sau 42 năm mất SaiGon
Nghĩ về người vợ lính
Chân dung người vợ lính VNCH
Tôi không chết đâu  
Tháng tư đen, không dễ ǵ quên  
Câu chuyện về đôi đũa  
Những ngày tháng ba  
Những ngày tháng tư  
Tâm thư - Những ngày cuối tháng 4  
Nguyễn Đức Quang, khi bài hát trở về
Hăy ngủ yên Đà Nẵng của tôi ơi
Ngày 29-3-1975: Đà Nẵng trong cơn hấp hối  
Nh́n lại ḿnh sau 42 năm tỵ nạn, từ tháng 4-1975  
Đờn ca tài tử miền tây
Nói với người trung đội trưởng cũ ...  
Đồi Delta  
Những bước chân vào đời

Bao giờ cho tôi quên
Vài kỷ niệm về Tết trong tù Hà Nội
Mùa xuân trên quê hương ngoài kư ức  
Xin một đời góa bụa cùng anh  
Đón xuân này nhờ xuân xưa  
Nằm đêm nghe tiếng rao hàng
Như vằng trăng khuya
Góc tối  
Cho nhuẩn nhuyễn ra  
Người bạn Khóa 2 Học Viện Cảng Sát Quốc Gia  
Chúc Tết  
Đầu năm viết cho con gái  
Bên nhau đi nốt cuộc đời