Sáng sớm cuối tuần, ít người phải đi làm, ít người muốn ra khỏi nhà khi bên ngoài lạnh dưới không độ. Trời vào Đông, năm nay suốt từ tuần cuối Thu, nhiều đợt tuyết nối nhau đến. Tối hôm qua, tuyết lại rơi thêm. Lớp tuyết mới phủ dày kín một lớp trắng tinh lên trên các lớp tuyết rơi từ hơn hai tuần nay, gặp lạnh không tan được. Hầu hết các tiệm quán ở khu Little Saigon cũng bị ảnh hưởng thời tiết vắng khách hơn.

Hai người mới vào quán vừa ngồi xuống, người đàn bà đă quay sang bàn kế bên, ngạc nhiên:

- Ủa sao hai ông bà c̣n ở đây?!... năm nay không d́a ăn Tết à?

- Đi chứ!...

Bà bạn trả lời rồi hất mặt về hướng người đàn ông ngồi đối diện ḿnh, đang lua cặp đủa vun đầy sợi ḿ vào miệng, nói tiếp:

- Chỉ tại ổng cứ bảo chờ "xeo" thêm, rốt rồi mua hỏng được cái vé nào hết !

Lột cái nón len dầy để lên mớ áo khoát ngoài nằm trên ghế bên cạnh, bà nói không chờ quay lại nh́n bạn ḿnh:

- Thiếu cha ǵ vé, bà!

- Ai hỏng biết vậy! Nhưng vé "xeo" kia ḱa!... họ bảo chờ qua Giáng Sinh...

- Qua rồi! Mua chưa?.. Tui với ông này lấy chuyến bay tuần tới.

- Vậy à! Tui cũng tuần tới đây! Mà bửa nào bay?

- 14 tây. C̣n bà?

- Tui cũng 14 tây!

- Hảng nào vậy?

Ông chồng hớp miếng trà rồi xen vào đỡ lời cho vợ:

- E chai na!

- Vậy là cùng máy bay rồi... 13 triệu bảy phải hong?

Nghe bạn hỏi, bà quay sang lườm ông chồng đang ăn:

- Sao rẻ quá vậy!

- Ông bà trả hết bao nhiêu?

Người chồng lờ đi tia mắt sắt lẻm của vợ, gắt khẻ:

- Lo ăn cho xong đi, nguội lạnh hết rồi!

- Ừ th́ tui ăn đây chứ!

Nói xong, bà quay sang bàn vợ chồng người bạn, khẻ hất mặt và đưa mắt liếc nhanh về hướng ông chồng ḿnh, hạ giọng:

- Ổng nói với tui tới 16 triệu hai lận!

- Ối!... xê xích chút đỉnh mà, bà ơi!

- Hứ, hai triệu chớ ít oi à!

- Sớm chậm một chút, có khi hên sui th́ mua giá mắc... cuối năm mà, thiên hạ ai cũng muốn d́a ăn Tết!

Ờ!

... cuối năm mà, thiên hạ ai cũng muốn d́a ăn Tết!

Thiên hạ rất đúng!
Nhưng sao thằng Hai chợt nghe nghẹn thở.
Nước từ mũi nén nghẹt xuống cuống họng. Mở mắt, mắt cay xè.
Nước!
Nước đen ng̣m!

Bản năng của một sinh vật vùng vẫy trước cái chết, thúc đẩy hai chân nó cḥi đạp để ngoi lên bên trên mặt nước. Sự sống hối hả t́m lại sinh khí cho buồng phổi. Nước theo không khí len vào mũi, tràn vào miệng. Cái mặn đắng của muối trong nước biển làm nó sặc sụa. Gịng máu mang dưỡng khí đến khối óc cho nó kịp thức tỉnh để biết ḿnh đang c̣n sống, để nó thêm kinh hoàng khi thấy chiếc ghe đă bị hai tàu hải tặc Thái húc găy đôi. Một nửa thân ghe mang khối động cơ ch́m mất trong ḷng đại dương. Chỉ c̣n mũi ghe nhấp nhô trên đầu sóng.

Ôm tấm ván vụn của chiếc ghe, nó bơi đi. Cứ bơi. Giữa đại đương mênh mông, chẳng biết đâu là bến, hướng nào là bờ. Cứ bơi. Bơi qua đêm đen. Lắm lúc nó tưởng sẽ được chết. Chết như đă nghĩ đến, khi vượt biển, thà được chết trong biển trời tự do.

Nhưng rồi, trưa hôm sau, Thượng Đế đă cho chiếc tàu đánh cá thấy nó để cứu vớt, cho nó c̣n sống để biết 73 thuyền nhân trốn thoát ngục tù cộng sản, giờ chỉ có 17 người được vớt lên và đưa vào bến bờ tự do ở Mă Lai.

Rót thêm chút nước trà nóng, đưa lại gần vợ nó:

- Trà nóng, em!

Nh́n vợ ḿnh ngồi yên lặng nghe chuyện Tết của người ta, thằng Hai chợt nghe nhói trong tim.

Tết lại đến!
Gần bốn mươi năm rồi c̣n ǵ!
Sang đây, làm người ly hương, hai đứa mới biết nhau và rồi nên vợ thành chồng.
Vợ chồng nó tỵ nạn cộng sản, sống ở xứ người lâu hơn thời chào đời và lớn lên ở quê hương.
Hơn bốn mươi năm rồi, từ khi cộng sản cướp miền Nam tự do, hai đứa nó có ngày nào là Tết đâu!
Tết như ngày xưa ấy!
Tết trong an b́nh tự do như thời Sài G̣n c̣n là Sài G̣n!
Tết như kỷ niệm thật êm đềm của nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân đă ghi lại:

"ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui
nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
trông bánh chưng ngồi chờ sáng
đỏ hây hây những đôi má đào"


Từ khi bọn cộng sản tráo trở, xua quân giết người, biến những ngày an b́nh đón Xuân của dân tộc thành cuộc thảm sát Tết Mậu Thân. Tết nhắc nhớ lắm tang tóc, thương đau. Tết đă không c̣n là những giây phút an b́nh, nhất là cho những người khoát áo trận, nơi tuyến đầu. Lời nhạc đă làm biết bao những người lính như nó thấm thía vô vàn, buồn nát ḷng khi "Xuân Này Con Không Về".

Gần bốn mươi năm rồi c̣n ǵ!

Nơi xứ người, mỗi năm khi Tết đến, cơm chay để Rước Ông Bà cũng là giỗ nhớ ngày cha, mẹ, anh và em của vợ nó, cùng tất cả thuyền nhân trên con tàu đă mất tích từ năm 80.

Từ đấy, Tết đến đă không c̣n là niềm vui đón Xuân sang cho vợ nó, cho nó và cho các con.

Để thoát khỏi gông cùm của chế độ cộng sản man rợ, gần triệu xác người vượt biển t́m tự do đă nằm trong ḷng biển, hay bị vùi dập trên hoang đảo. Bao nhiêu trăm ngàn người vượt rừng đă bỏ xác.

Vết thương tỵ nạn cộng sản chưa bao giờ lành, hăy c̣n rỉ máu.

Thảm cảnh người dân ồ ạt trốn chạy đoàn quân tự xưng là “giải phóng” và can đảm chọn cái chết v́ tự do hơn là phải sống trong chế độ man rợ; tuy không sao kể ra được hết, đă thật sự lột trần tất cả các mặt nạ xảo trá của đảng cộng sản Việt Nam. Đảng và nhà nước cộng sản vô cùng bối rối kinh hoảng trước dư luận thế giới. Phạm Văn Đồng, thời làm thủ tướng chính phủ của cái nhà nước gọi là Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đă quá độ bực tức mà mất khôn ngoan, xấc xược lấp liếm tuyên bố với truyền thông thế giới rằng:

“những người vượt biên, vượt biển là bọn chạy trốn tổ quốc, là bọn đĩ điếm, trộm cướp”

Đồng và cái đảng của ông ta muốn nói ǵ th́ cứ nói, nhưng rơ ràng là đảng và nhà nước cộng sản đă không thể giấu diếm che đậy được nỗi sợ hăi tột cùng trước hành tŕnh t́m đến Tự Do của dân chúng trong nước!

Dĩ văng, tự nó phai mờ theo thời gian!

Hàng chục năm nay, đảng cộng sản cứ luôn miệng khuyến dụ người tỵ nạn cộng sản hăy quên đi quá khứ. Thế nhưng, quá khứ tội ác của đảng cộng sản, tự nó đă ghi vào lịch sử bằng máu và nước mắt của dân tộc Việt Nam. Hơn nữa, tội ác của đảng cộng sản không phải là quá khứ, không phải chỉ có trong quá khứ mà vẫn tiếp diễn đến thời điểm hiện tại. Kẻ phạm tội vẫn chối bỏ tội phạm, tất nhiên tái phạm tội ác.

Trên bàn có tờ báo cũ; nó mượn để đọc, khi mới vào quán. Tờ Thời Báo, số báo đă ra từ hôm cuối tháng 9. Trang b́a h́nh màu tươi sáng rực rỡ, dành cho tin mừng với chú thích "Freedom at last - VOICE Canada và 19 đồng bào tỵ nạn bị lăng quên ở Thái Lan gần 30 năm qua đặt chân lên bến bờ Tự Do hôm Thứ Sáu 23/09 tại phi trường Toronto.".

Người tỵ nạn bên người thiện nguyện với nụ cười trên môi, niềm vui trong ánh mắt! Có trẻ thơ c̣n bồng trên tay. Có người như chị Lê Thị Ba, sĩ quan huấn luyện viên của trường Nữ Quân Nhân thuở nào, là một phụ nữ trẻ trung khi vượt biển năm 1989; nhưng nỗi nhục nhằn, gian truân trong cuộc sống lưu lạc không tương lai đă sớm biến chị thành một người cao niên gầy yếu!

Trang trong, qua bài Người Vẫn Cứu Người, anh Nam Lộc có ghi lại:

"lúc ngồi trên chuyến bay từ Los Angeles đến Thái Lan qua ngă Hong Kong, tôi ngỡ ngàng khi nhận ra gần nửa chỗ ngồi là người Việt Nam từ Hoa Kỳ về thăm quê hương, ai cũng ngạc nhiên khi nh́n thấy tôi tưởng là bạn đồng hành và hỏi thăm rối rít “làm sao mà ông dám về VN”? Tôi nói đùa “đoán trước chuyện ǵ sẽ xẩy ra cho nên tôi chỉ mua vé một chiều”!

H́nh ảnh trên làm tôi chợt nhớ đến một câu hát của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng trong nhạc phẩm “Kinh Khổ”: “Người về một ngày một đông hơn, người đi càng lúc càng thưa dần”!

Người về một ngày một đông hơn!
Trong những người về, chắc có người cũng đă từng phải th́ thầm bàn chuyện "chôn dầu vượt biển"!
Bây giờ, câu chuyện về ăn Tết qua lại, oang oang, rộn ră, nghe vui như ngày đă Tết!
Người ta hớn hở bàn nói, từ các chiến tích ḷn lót tờ đô-la nơi cửa quan cộng sản ở phi trường đến những kinh nghiệm ăn chơi. Họ dặn ḍ nhau đừng mang nữ trang thật, cùng những cách cất dấu tiền bạc....

- Em uống thêm cà-phê.

Thằng Hai đưa tách cà-phê sang vợ nó. Hai đứa nó chia nhau tách cà-phê. Vợ nó không biết uống cà-phê, nhưng từ khi thương nhau, em thích chia với nó vị đắng với chồng. Vị đắng của cà-phê hôm nay bổng dưng đắng hơn.

- Ḿnh đi nghen em!

Thằng Hai nói với vợ. Hai đứa cùng rời quán ăn.
Trời Đông. Trời vẫn lạnh.
Ngoài này, buổi sáng yên b́nh, dễ chịu hơn.

Mẹ Việt Nam ơi!

“Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
nay én bay đầy trước ngơ
mà tin con vẫn xa ngàn xa”


Bùi Đức Tính

 


VĂN CHƯƠNG

Bài vở cũ 2016
Bài vở cũ 2015
Bài vở cũ 2014
Bài vở cũ 2013 
Bài vở cũ 2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Thư số 67c - Gửi người lính QĐND  
Nói chơi mà không phải nói giỡn  
Mẹ
Chôn súng
Đứa con thất lạc  
Tháng Tư nhớ về các chiến sĩ đă hy sinh oanh liệt  
Phúc ấm con ban !!!  
Formosa với nỗi buồn Tháng Tư
Một ngôi sao quư vừa tắt  
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975  
Sau 42 năm mất SaiGon
Nghĩ về người vợ lính
Chân dung người vợ lính VNCH
Tôi không chết đâu  
Tháng tư đen, không dễ ǵ quên  
Câu chuyện về đôi đũa  
Những ngày tháng ba  
Những ngày tháng tư  
Tâm thư - Những ngày cuối tháng 4  
Nguyễn Đức Quang, khi bài hát trở về
Hăy ngủ yên Đà Nẵng của tôi ơi
Ngày 29-3-1975: Đà Nẵng trong cơn hấp hối  
Nh́n lại ḿnh sau 42 năm tỵ nạn, từ tháng 4-1975  
Đờn ca tài tử miền tây
Nói với người trung đội trưởng cũ ...  
Đồi Delta  
Những bước chân vào đời

Bao giờ cho tôi quên
Vài kỷ niệm về Tết trong tù Hà Nội
Mùa xuân trên quê hương ngoài kư ức  
Xin một đời góa bụa cùng anh  
Đón xuân này nhờ xuân xưa  
Nằm đêm nghe tiếng rao hàng
Như vằng trăng khuya
Góc tối  
Cho nhuẩn nhuyễn ra  
Người bạn Khóa 2 Học Viện Cảng Sát Quốc Gia  
Chúc Tết  
Đầu năm viết cho con gái  
Bên nhau đi nốt cuộc đời