Tản mạn cuối tuần


Mấy tuần qua , thành phố New Orleans hứng chịu những cơn gió lạnh từ miền bắc thổi về , cái lạnh như cắt da làm cho những sinh hoạt hằng ngày trở nên chậm lại .

Lạnh do thời tiết mang lại , ta có thể sưởi ấm bằng ánh lửa hay mặc thêm áo . Ngược lại , có những “cái lạnh” cho dù chúng ta đă cố gắng bằng mọi cách để làm cho ấm lên nhưng cuối cùng cũng không cảm nhận được sự ấm áp là bao ?

Vào mỗi sáng thức dậy , Tôi có thói quen ngồi một ḿnh nơi căn bếp vắng lặng để t́m chút hơi ấm bên ly cà phê nóng , rồi đọc báo mạng hay xem một clip hài để tâm hồn ḿnh được thư giăn cho một ngày mới .

Sáng nay , t́nh cờ đọc được một bài thơ “ con cóc” không tiêu đề , không rơ tác giả đăng trên mạng thấy hay quá .

Tôi đoán , Tác Giả của bài thơ này tuổi cũng đă cao , h́nh như vẫn đang c̣n yêu đời lắm . Tác giả đă mượn ư thơ để dăi bày tâm trạng của một người đang bước vào tuổi xế chiều nhưng con tim vẫn c̣n rung động , đầy cảm xúc và đang mơ ước về một t́nh yêu .

Đọc thơ , Tôi cũng t́m được chút an ủi và chợt nhận ra rằng ,cho dù ở bất kỳ độ tuổi nào , già hay trẻ , đàn ông hay phụ nữ th́ con tim đều có chung một nhịp đập , một sự rung cảm giống như nhau. Đôi lúc , Tôi cũng nghĩ đến và ước mơ là được sống trong t́nh yêu để cho con tim ḿnh cảm nhận sự ngọt ngào như thế nào là yêu nhưng lại sợ .

Tôi xin ghi lại bài thơ này v́ đó cũng là một niềm hy vọng và an ủi cho những ai đă và đang bước vào tuổi xế chiều mà vẫn c̣n lẻ bóng, đang đi t́m cho ḿnh một bóng hồng để tô điểm cho bức tranh chiều tà của ḿnh . Bài thơ “ con cóc” như sau .

60 chưa phải là già .
60 là tuổi mới qua dậy th́ .
65 hết tuổi thiếu nhi .
70 là tuổi mới đi vào đời .
75 là tuổi ăn chơi .
80 là tuổi yêu người yêu hoa
90 mới bắt đầu già
Đêm ngày vẫn cứ mặn mà yêu thương……

Thơ hay , thật ư nghĩa với đời sống 5.0 bây giờ . Thế rồi lại nhớ đến một vài trường hợp ở nơi Tôi đang sinh sống . Vào những năm gần đây có mấy bậc trưởng thượng , mặc dù đă bước vào tuổi 80 , không hiểu tại sao cái tinh thần“ yêu hoa” sống lại , thế là các ông đă lũ lượt , không quản ngại đường xa ngàn dặm , vượt đại dương bay về Quê Hương để t́m kiếm những bông hoa lạ , mục đích là để trang sức cho đời ḿnh lúc về chiều .Thât bái phục !

Chẳng ai trách ai , mỗi người dù trẻ hay già đều có quyền chọn cho ḿnh một hướng đi , một con đường đó là điều tất nhiên v́ là quyền tự do cá nhân . Như chúng ta đều biết , đời sống con người quá ngắn ngủi giống như bông hoa ngoài cánh đồng, sớm nở tối tàn ,nay c̣n mai mất nên việc tự tạo niềm vui , niềm hạnh phúc của mỗi người là một điều cần thiết trong đời sống .

Tôi lại nhớ đến một câu thơ của Cụ Nguyễn Du viết trong chuyện kiều khi nói về Thúy Kiều trong kiếp nhân sinh . “Bắt phong trần , phải phong trần . Cho thanh cao mới được phần thanh cao”…… Có lẽ đời Tôi cũng thế ….. cho dù có mơ ước đến đâu rồi cũng thế mà thôi .

Khi nói về thơ văn Tôi rất thích , nhất là những câu thơ ,bài văn có tính chất lăng mạng . Mỗi khi đọc , Tôi muốn để cho tâm hồn ḿnh được ḥa quyện vào từng lời thơ , câu văn nhất lại ước ao ḿnh được giống như những nhân vật trong những câu truyện , bài văn, câu thơ lăng mạng đó

Sáng nay t́nh cờ lại đọc được bài thơ T́nh già của Cụ Phan Khôi ( một nhà thơ kiêm nhà văn , nhà dịch thuật . v. v. ) Tôi nhớ nhất là bài “T́nh Già” của Cụ v́ đă được đọc khi c̣n thời trung học và gợi lại cho Tôi những kỷ niệm của một thời .

Cụ Phan Khôi c̣n có một bút hiệu là “ Tuot Seul” trong tiếng Anh là all alone có nghĩa là một ḿnh . Có lẽ chính v́ bút hiệu “một ḿnh” gắn liền với đời sống của Cụ , sống cũng cô đơn , chết cũng cô đơn ở ngay trong ḷng thủ đô Hà Nội .

Thơ của Cụ đă tiêu biểu cho thể thơ mới từ h́nh thức đến nội dung và âm điệu . T́nh già là một làn gió mới , xô ngă bức tường khép kín dưới thời phong kiến . T́nh yêu thời ấy ảnh hưởng rất nhiều về nho giáo như “ Nam nữ thụ thụ bất thân” thế mà Cụ Phan Khôi đă nêu lên một điểm nổi bật , đó là sự tự do luyến ái .

Chúng ta cứ tưởng tượng ngày xưa đôi trai gái yêu đương , hẹn ḥ nhau trong một đêm vừa gió lại vừa mưa , ngồi bên nhau trong căn nhà nhỏ , than thở chuyện t́nh yêu . Ôi ! sao lăng mạng quá , không c̣n sợ hăi , thoát khỏi vỏ bọc của những ràng buộc trong nho giáo về t́nh yêu . Tôi đoán rằng ,cặp đôi ngồi bên nhau không chỉ để than thở mà thôi và c̣n thể hiện t́nh yêu say đắm với nhau mà Cụ Phan Khôi không muốn nhắc đến .

“T́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dở, đời mất vui khi đă vẹn câu thề” .

Phải chi Cụ kết thúc bài thơ là tác hợp cho hai mái đầu xanh đến được với nhau th́ lại không có ǵ để luyến tiếc . Nhưng ! Yêu mà không đến được với nhau mới là chuyện ...t́nh đẹp !

Xin trích .

Bài thơ T́nh Già :

Hai mươi bốn năm xưa , một đêm vừa gió lại vừa mưa .
Dưới ngọn đèn mờ , trong gian nhà nhỏ .
Hai mái đầu xanh kề nhau than thở .
Ôi đôi ta , t́nh thương nhau th́ vẫn nặng .
Mà lấy nhau hẳn đà không đặng .
Để đến nỗi t́nh trước phụ sau .
Chi mà sớm liệu mà buông nhau …….
Hai mươi bốn năm sau ,t́nh cờ đất khách lại gặp nhau .
Đôi cái đầu đều bạc nếu chẳng quen lưng , đố có nh́n ra được .
Ôn chuyện cũ mà thôi , liếc đưa nhau đi rồi , con mắt c̣n có đuôi .

T́nh già của Cụ Phan Khôi , một phần nào đó cũng giống như những chuyện t́nh của thế hệ chúng ta sau năm 1975 .T́nh yêu bị chi phối bởi biến cố đất nước , nhiều người phải sống trong lao tù , phải xa rời Quê Hương t́m tự do , bỏ người yêu ở lại và rồi thời gian cứ trôi qua không thể chờ đợi được nên những chuyện t́nh ấy đă chết dần , chết ṃn theo thời gian và để lại trong tâm hồn những vết thương trộn lẫn bao nỗi nhớ , niềm thương . Bài thơ “ T́nh Già” có những điểm rất tương đồng , chẳng hạn như câu . “Nếu chẳng quen lưng , chớ nh́n ra được” .

Trong những thập niên gần đây khi Quê Hương đổi mới , mở cửa cho những người viễn xứ về thăm . Đây cũng là cơ hội cho những ai muốn gặp lại cố nhân nhưng có một điều ai cũng phải nh́n nhận thời gian đă làm cho hương sắc phai tàn để rồi khi gặp lại, cả hai không c̣n nhận ra nhau lúc “ hai mái đầu xanh giờ đă bạc” có chăng chỉ c̣n nhận ra nhau ở một điểm nào đó mà ngày xưa khi yêu nhau vẫn c̣n in đậm trong tâm hồn mà thôi . T́nh xưa , nghĩa cũ , người c̣n đấy , ta c̣n đây nhưng không nói lên được lời nào, để rồi cả hai bắt buộc phải dừng lại trong giới hạn để .
Ôn chuyện cũ mà thôi , liếc mắt đưa nhau đi rồi con mắt c̣n có đuôi .

Những gương mặt thân thương và khó quên .

Chúng ta thường nghe câu ví “ Vui như ngày Tết” nhưng có những niềm vui khác có lẽ c̣n vui hơn ngày Tết nữa . Một trong những niềm vui đó mà hầu hết các Chiến Sĩ Việt nam Cộng Ḥa ngày xưa đă bị giam trong những trại tù khắc nghiệt của chế độ bạo chúa cộng sản khi được gọi tên ra khỏi tù . Họ đă cảm nghiệm được cái niềm vui đó như thế nào khi được gặp lại Gia Đ́nh , gặp lại những người thân yêu , gặp lại những ánh mắt nụ cười của người dân chào đón các Anh giống như ngày nào khi trở về từ mặt trận.

Thưa Quí Anh , từ ngày Tôi hân hạnh được gặp lại các bạn trong kỳ hội ngộ tại thành phố New Orleans đă mang lại cho Tôi một niềm vui khôn tả . Tôi cảm nhận được t́nh bằng hữu rất gần gũi của những người mà ngày xưa đă một thời cùng chung mái trường Thủ Đức sau hơn 50 năm xa cách .

Các Anh đă gợi lại trong Tôi những h́nh ảnh thân thương khi c̣n trong quân trường như thể được sống lại thời khắc c̣n ở bên nhau . Thật thế mỗi khi nhớ về , cảm xúc lại dâng trào .

Nhớ lại ngày đó , tất cả chúng ta là những người trai trẻ trên khắp nẻo đường , đă đáp lời sông núi , xếp bút nghiêng , đi theo tiếng gọi của đất nước , nhập ngũ để bảo vệ mảnh đất Miền Nam Tự Do . Kể từ đó các Anh và Tôi đă trở thành những người bạn thân thiết trong một Đại Gia Đ́nh để cùng nhau rèn luyện thể chất , trau dồi kỹ năng học tập , đem hết tinh thần của một người trai để sẵn sang phục vụ Đất Nước .

Sau khi tốt nghiệp , chúng ta mỗi người đi một phương trời , hiện diện trên khắp 4 vùng chiến thuật , mang trên người màu áo của các Binh Chủng và đă ngày đêm xông pha nơi tuyến đầu để bảo vệ mảnh đất Miền nam thân yêu .

Cuối tháng 4/1975 , đám mây đen phương bắc do trung cộng và liên sô tạo nên đă thổi vào Miền Nam làm đảo lộn cả một chính thể Tự Do . Nó đă biến cả Miền Nam thành một nhà tù , làm cho biết bao Gia Đ́nh ly tán , vợ chồng , con cái xa nhau . Những Quân Nhân , Dân Chính chiến đấu bảo vệ nền Tự Do phải chịu cảnh ngục tù trong các trại khổ sai .

Cuộc chiến kết thúc , tiếng súng không c̣n nhưng những tiếng kêu trong đau khổ , tuyệt vọng của những người yêu Tự Do cả các Quân Nhân , Dân Chính một đời chiến đấu lại vang lên trong các trại tù khổ sai qua những đ̣n thù dưới ách thống trị của bọn cộng sản độc tài trong suốt nhiều năm .

Mỗi khi nhắc đến ngày đau thương năm đó , các Anh và Tôi lại nhớ về những người Bạn cùng Khóa khi xưa ai c̣n , ai mất . Nhớ đến các chiến hữu QLVNCH đă anh dũng hy sinh trên các mặt trận khi chiến đấu với quân thù . Nhớ đến các Chiến Hữu đă an giấc ngàn thu trong các trại tù khổ sai và cả những Chiến Hữu đă gởi xác thân dưới ḷng biển khi t́m đường vượt biên hay trong rừng sâu .

Thưa Quí Anh . Chúng ta , những tù nhân may mắn c̣n sống sót đang định cư ở khắp nơi trên thế giới hay tại quê nhà . Mỗi người trong chúng ta là những nhân chứng sống để góp phần trong công cuộc đấu tranh dành tự do cho quê hương Việt Nam bằng cách thể hiện tinh thần Bất Khuất , Kiên Cường của những người Lính năm xưa là không chấp nhận một chế độ độc tài , đảng trị để cho thế hệ con cháu chúng ta hiểu được giá trị của hai chữ Tự Do mà Tổ Tiên chúng ta đă dày công tạo dựng .

Hơn 50 năm trôi qua , cả Tôi và các Anh không biết hết được hoàn cảnh sống của từng “ Gia Đ́nh Bất Khuất ” như thế nào . Xin hăy nhớ đến và cầu nguyện cho nhau , đó là niềm hạnh phúc vào tuổi xế chiều của những người đă “Một Thời Bất Khuất , Một Đời Bất Khuất ” .

Kỳ Hội Ngộ vừa qua , Tôi thật hạnh phúc được gặp gỡ với các Anh cùng khóa đến từ các Tiểu Bang trên đất Mỹ . Nh́n các Anh mang trên người màu áo các Binh Chủng ngày xưa Tôi thật cảm động . Tuy khác Đại Đội khi c̣n ở Quân Trường nhưng t́nh cảm dành cho nhau luôn thắm thiết . Hơn 50 năm vật đổi sao dời , tất cả đều đă già nhưng t́nh huynh đệ vẫn như ngày nào .

Mỗi khi nhắc và nhớ về các Anh trong kỳ Hội Ngộ vừa qua . Tôi lại nhớ đến những gương mặt thân thương và khó quên của Tôi , Tiểu Đội 3 / Trung Đội 3 thuộc Đại Đội 34 ngày ấy mà Tôi vẫn c̣n mang hơn 50 năm nay .


- Bùi Quốc Tuấn - Nguyễn Văn Văng - Lương Hồng Sơn - Cao Xuân Hùng - Nguyễn Như Long - Trần Văn Luyện
- Lê Hoàng Lâm - Trần Duy Thiện - Ngô Hồng Hà - Nguyễn Đ́nh Thuấn - Phạm Bá Hùng

Khi nh́n vào tấm h́nh tiểu đội 3 ,Tôi thấy rất đẹp và cân xứng , vừa đúng 11 người , khác với các Tiểu đội 1,2 và 4 đều có quân số trên 12 . Đặc biệt Tiểu Đội 3 hầu hết đều có chiều cao gần như nhau ngoại trừ Anh Nguyễn Như Long .

Điểm qua từng khuôn mặt ngày đó sao dễ thương quá .

Tôi không thể nào quên được Anh Bùi Quốc Tuấn , vừa to con lại đẹp trai . Điều mà khiến Tôi khó quên Anh v́ có một kỷ niệm nhớ măi . Anh Tuấn thường hay pha tiếng người Bắc chọc bộ tứ chúng tôi là ( Anh Thuấn , Anh Hoạt , Anh Quận và Tôi ) . Ở chung với nhau lâu ngày rau muống , rau giá , thêm chút ớt cay xào chung , lại có hương vị ngọt ngào .

Đứng kế Anh Tuấn , hàng sau đó là Anh Nguyễn văn Vang . Tôi c̣n nhớ Anh hiền lại ít nói giống Tôi .

Lương Hồng Sơn đứng thứ ba , hàng đầu . Có lẽ cả Đại Đội ai cũng biết v́ Anh điển trai , h́nh như có bà con xa gần với Lương Sơn Bạc ǵ đó nên mọi người luôn nhắc tên Anh .

Nhắc đến Cao Xuân Hùng , Tôi vẫn c̣n nhớ gương mặt gầy gầy , người nhỏ con nhưng vẫn c̣n có da thịt hơn Tôi ngày đó . Anh trầm tính , nét mặt trầm tư .

Riêng Nguyễn Như Long không cần nhắc v́ cả Đại Đội đều biết Anh . Ngày đó chúng tôi vẫn chọc Anh “ Long mă tử ” . Tuy chiều cao hơi khiêm nhượng một chút nhưng tính t́nh rất thẳng , không làm mất ḷng ai .

Phía sau Long là Tôi , có lẽ ngày đó Tôi gầy quá sợ không ăn ảnh nên bắt đứng hàng sau để không phải phô bày cái bộ xương cách trí .

Nhắc đến Lê Hoàng Lâm là nhớ nụ cười của Anh mỗi khi nói chuyện . Tôi không phải nhà tướng số nhưng khi nh́n Lê Hoàng Lâm Tôi đoán Anh có số đào hoa . Không biết đă có bao nhiêu người đẹp đi qua đời Anh ?

Trần Duy Thiện ( bà con với Tôi ) họ Trần mà . phải công nhận Anh Thiện rất nghiêm , ít khi nói chơi . Có lẽ Anh là người có chân tu th́ phải , lúc nào cũng điềm đạm , trầm tính , ai nói ǵ chỉ cười .

Khi nhắc đến Ngô Hồng Hà , dáng Anh gầy và cao , tuy xa cách hơn nửa thế kỷ nhưng Tôi vẫn c̣n nhớ gương mặt thân thương của Anh ngày nào
Nguyễn đ́nh Thuấn . Một trong những người bạn Tôi nhớ măi . Kỷ niệm khó quên , đó là bộ tứ chúng tôi đi chiến dịch chung ở xă An Lạc , Quận B́nh Chánh .Thời gian đó chúng tôi có về nhà Thuấn và Hoạt ở Cát Lái nhậu với nhau . Tính Thuấn hơi nóng một chút nhưng lại mau quên .

Người cuối cùng đó là Phạm Bá Hùng , dáng cao với gương mặt trái xoan. Anh vui tính lại rất ḥa đồng .

Không riêng ǵ các Anh trong Tiểu Đội 3 . Tôi c̣n nhớ các Anh ở Tiểu Đội khác như các Anh Phan Anh Nhựt , Ngô Tấn Tài , Trần Thế Hải , Ông văn Huệ , Tẩy Tú Bành , Lâm văn Sang , Phạm Bá Hoan , Đặng Xuân Thủy, Nồng A X́n , Trần Bê , Phúc ba đèn cầy ( Thầy chạy ) . v. v .và rất nhiều các Anh khác mà Tôi không ghi hết ở đây .

Trước khi tạm biệt , Tôi cầu chúc cho tất cả Các Anh và Gia Đ́nh trong năm mới này được khỏe mạnh và b́nh an , đồng thời cũng cầu nguyện cho các Chiến Sĩ Bất Khuất đă một thời bảo vệ Tổ Quốc hy sinh ngoài mặt trận hay trong lao tù được an nghỉ ngàn thu .

Xin được gởi đến Các Anh đang mang những căn bệnh hiểm nghèo được gặp thầy , gặp thuốc và ơn chữa lành .

Xin kính cẩn nghiêng ḿnh trước Vong Linh của các Chiến sĩ Bất Khuất mới qua đời và chân thành gởi lời phân ưu cũng như chia sẻ sự mất mát này đến Gia Đ́nh mặc dù đến muộn .

Tiếc hào kiệt đă đền nợ nước .

Thương Anh Hùng vị Quốc vong thân .

Chúc Các Anh nhiều niềm vui bên mái ấm Gia Đ́nh nhất là trong trận Super Bowl chiều nay nhé .

BK Trần V Luyện 343
8/2/2026

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

 Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời  


Ốm vợ
Một đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về  
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu  
Chuyện t́nh khó quên  
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến  
Ba, bốn phát  
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum  
Passage to Freedom
Đất nước tôi!  
C̣n nhớ mùa xuân
Tết  
Rồi lá thay màu  
Từ gịng sông này  
Làng tôi  
C̣n đó tuổi thơ  
Tháng 7 trời mưa  
Chuyện đang cần đề tựa  
Hành tŕnh đến Tự Do  
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng Đông Tác - Dĩ An  
Dở dang  
Tất niên "Nội" 2015-2016  
Tết trong kỷ niệm  
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh cảm đồng môn  
42 Năm T́nh  
Chúc mừng hội ngộ  
Tôi và Tiểu Đoàn 7 TQLC  
Thơ gửi Đại Gia 
Dấu ấn vào đời  
USA 20 năm và Tôi  
Hăy c̣n đó niềm tin  
Pleiku và hoài niệm  
Kư sự những ngày tháng 2  
Một mảnh đời  
Xuân quê hương
Một chuyến về thăm nhà
Tết đến
Một buổi chiều, hai người già
Đời người như thoáng mây bay
Hồi tưởng về một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng ḿnh
Hai h́nh ảnh - một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè không thể quên !
Họp mặt
Những cái tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh của 5 ngày t́m về một thời tuổi trẻ  
Kỷ niệm Quân trường: Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng chúng tôi
Bài thơ trên đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây Du Hí truyện
Làm trong sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên