Chuyện anh thằng thun

Có anh chàng nọ về ở rể bên gia đ́nh vợ. Một hôm ba mẹ vợ và vợ anh ta đi vắng, nhà chỉ c̣n lại anh ta và bà chị vợ.
Buổi trưa, bà chị vợ nằm ngủ trưa trong pḥng, anh ta t́nh cờ đi ngang qua thấy bà chị vợ nằm khoe phơi phới nét xuân xanh trên giường ( chị vợ chưa có chồng ). Tự nhiên " thằng nhỏ " của anh ta bật dậy 135 độ, nhưng v́ là người có trí thức nên cũng ráng kiềm nén sự ham muốn của ḿnh lại. Anh ta đứng ngoài pḥng thơ thẫn và làm một bài thơ để khuyên răn " thằng nhỏ " của anh ta như sau:

Bài thơ 1

"Ấy ấy " đừng có vùng lên.
Đây phận dưới, đó phận trên.
Nếu biết điều , nên thun lại.
Chớ vẫy vùng, ắt chẳng nên.


Bà chị vợ nằm trong pḥng lúc này chưa ngủ, nghe anh ta làm bài thơ như vậy trong ḷng cảm thấy rất " bức rức". Bèn làm lại một bài thơ đối đáp lại như sau:

Nam nhi chi chí đại trượng phu.
Dượng mà nói vậy, Dượng mày ngu.
Nó có muốn, th́ cho nó muốn.
Chị là chị vợ, " chị chi Cu ".


Bài thơ 2

Sao mầy chẳng biết kẻ bề trên.
Gặp chị gật đầu ngẫng cổ lên.
Khôn hồn cuối xuống teo đầu lại.
Kẻo mà mang tội với bề trên.


Bà chị vợ nằm trong pḥng lúc này chưa ngủ, nghe anh ta làm bài thơ như vậy trong ḷng cảm thấy rất " bức rức". Bèn làm lại một bài thơ đối đáp lại như sau:

Dượng mầy nói vậy dượng mầy ngu
Khí phách anh hùng đại trượng phu
Nó muốn ngang nào cho ngang nấy
Chị mầy chị vợ chị chi cu.


Phước Nhân st