Cô lái đ̣ và Thiền Sư

Ngày kia, một Thiền sư phải qua sông. Vị Sư bước lên một chiếc đ̣ của một cô lái xinh đẹp.

Cô lái đ̣ không những không lấy tiền mà c̣n xin được đi theo hầu.

Nhà sư hỏi: “V́ sao?”

Cô lái đ̣ đáp:
"Thầy không những nh́n em, mà c̣n nh́n vào giữa hai chân em, một cách đường đường chính chính, không úp mở, không lén lút. Đấy gọi là an nhiên trực diện với cái thực thể uyên nguyên, chứ không giả điếc không nghe, giả mù không thấy, giả ngu không hiểu. Tâm thức này chỉ thấy ở những bậc đại chân tu đă đạt đến cảnh giới thượng thừa. Nên em bội phần khâm phục, muốn được theo thầy học đạo.”

Nhà sư trầm tư một lúc rồi thong thả đáp:
"Quả là ta đă nh́n vào giữa hai chân cô. Ta cứ tưởng tâm ḿnh đă hoàn toàn tĩnh lặng, không ngờ tâm ta lại ba đào nổi sóng. Thế mới biết c̣n lâu lắm ta mới có thể đạt đến cái cảnh giới thượng thừa mà cô mong đợi. Ta đă phụ ḷng cô, thật đáng tiếc!"

Cô lái đ̣ suy nghĩ một lúc rồi ngập ngừng:
"Nhưng em... vẫn muốn... theo thầy.

Nhà sư hỏi: “V́ sao?”

Cô lái đ̣ đáp:
"Trước em tưởng thầy là bậc chân tu nên xin được theo để học đạo. Nay em biết thầy là kẻ chân t́nh nên xin được theo để nâng khăn sửa túi."

Nhà sư chắp tay:
"Thiện tai! Thiện tai!"

Một thời gian sau, những người thường qua đ̣ không c̣n thấy cô lái đ̣ nữa mà lại có người đàn ông lái đ̣… nh́n kỹ ra th́ chính là ông Thiền sư ngày nào!

“Thế cô lái đ̣ đâu rồi Thầy?”

“Cô ấy đi lấy chồng dzồi.”

“Mà cổ ấy lấy ai dzậy hà?”

“Th́ cổ ấy lấy tui…