Tên mới của nghề làm đĩ

Một cô gái bị bắt vào đồn công an. Tại đây cô phải khai lư lịch. Cô vừa khai tên xong th́ tên công an ngước lên nh́n cô với vẻ ngạc nhiên:
“Lại là cô nữa!”
Cô gái thản nhiên:
“Dạ! Cũng em!”
Tên công an nhớ lại lần trước bị cô gái móc méo khi khai nghề nghiệp; nên lần này anh ta chận trước v́ sợ bị cô gái “lợi dụng” chuyện khai báo để “nói xấu cán bộ”:
“Tôi biết cô làm nghề ǵ rồi, khỏi khai!”
Cô gái cười:
“Dạ nghề của em th́ không thay đổi, nhưng tên gọi có thay đổi ạ!”
Tên công an nh́n cô gái lườm lườm; hắn biết mấy cô gái giang hồ này mồm miệng rất chua ngoa, sợ bị mắc lỡm, nhưng không thể không hỏi. Hắn ta nói cộc lốc:
“Tên ǵ?”
Cô gái vẫn giữ nụ cười trên môi:
“Trước, em khai em làm nghề “chủ tịch quốc hội”, v́ em thấy bà chủ tịch quốc hội cứ bị người ta gọi là “con đĩ thúi”, th́ anh bảo em nói xấu lănh đạo. Cái tội nói xấu lănh đạo sẽ bị nghiêm trị, em sợ lắm; với lại gần đây nghe các cán bộ lănh đạo muốn đổi Hà Nội thành Paris; thành phố Hồ Chí Minh thành Singapore…, nên lần này em cũng bắt chước đổi tên…”
Tên công an sốt ruột cắt ngang:
“Cô thật lắm mồm! Tên ǵ th́ khai ngay ra đi!”
Cô gái gật gù:
“Dạ anh công an nói rất đúng. Em thật nhiều mồm. Mồm để đối đáp với anh; mồm để cho bọn đàn ông chui ra từ đó mà làm chủ tịch, làm tổng bí thư, làm công an…”
- Quảng Cáo -
Tên công an giận quá đập bàn văng tục:
“Địt mẹ! Con đĩ thúi. Mày xỏ xiên ông đó à? Mày có khai không th́ bảo?”
Cô gái ra vẻ sợ sệt:
“Dạ dạ … em khai chứ. Bố em mà vô đây cũng phải khai chứ nói ǵ em! Em đâu dám xỏ xiên ai, mà có muốn xỏ xiên cũng không có cái ǵ để xỏ. Chỉ có em từ hồi được giải phóng đến giờ mới bị hết thằng này xỏ tới thằng khác xiên! Bà chủ tịch quốc hội bị chửi là “con đĩ thúi” th́ có cả cái đảng của anh nhảy vô bảo vệ nên thúi mấy cũng thành thơm. C̣n em, bị anh chửi là thúi th́ thành thúi thiệt rồi! Dạ dạ… nghề của em vẫn là nghề đĩ thúi; nhưng tên gọi mới là “đĩ nhà nước” ạ!”
Tên công an định mắng “cô thật lắm mồm” nhưng gượng lại kịp. Anh ta sừng sộ:
“Giờ lại ḷi ra “đĩ nhà nước”! Đĩ nào là “đĩ nhà nước”, đĩ nào là “đĩ nhân dân”?”
Cô gái khoa tay:
“Không có “đĩ nhân dân”; tuy em làm đĩ nhưng cũng phải là “đĩ nhà nước” mới oai, mới oách!”
Tên công an trợn mắt lầu bầu:
“Địt mẹ! Đĩ mà c̣n oách cái ǵ!”
“Dạ… Oách chứ. Hễ cái ǵ dính tới nhân dân th́ không tàn cũng mạt. Anh không thấy sao? Quân đội nhân dân th́ bị Tàu giết chết mà nhà nước không cho lấy xác, không cho làm lễ tưởng niệm.. Công an nhân dân th́ bị nhân dân gọi xách mé là chó vàng. Chỉ có cái kho bạc là ngon nhất th́ đảng giành lấy làm ngân hàng nhà nước. Đời làm đĩ trăm đắng ngàn cay rồi, anh cho em ké chút tên nhà nước vô cho nó oách chút mà…!”
Tên công an chịu hết nổi, xua tay nói:
“Thôi cô về đi, không cần phải khai báo ǵ nữa. Nhưng tôi cho cô về lần này, không phạt là để cô kiểm điểm bản thân, kiếm cái nghề khác lương thiện mà làm ăn….”
Cô gái vẫn chưa chịu đi, căi:
“Anh lại nói xấu em rồi! Nghề của em có chỗ nào không lương thiện? Em bán cái của em sở hữu chứ có trộm cắp lường gạt ǵ của ai đâu? Em thấy có đứa c̣n bán cả nước….”
Tên công an giận dữ quát lên, ngắt lời:
“Địt mẹ! Có chịu cút đi không?”
“Dạ đi. Đi chứ! Ở đây để rồi phải tự cắt cổ bằng tay trái một nhát, xong chuyển sang tay phải tự cắt thêm hai nhát nữa à?!”

Công an Tô Lâm