Óc khôi hài của các danh nhân.

 

Einstein.

  
 

Albert Einstein nói về thuyết Tương Đối của ḿnh, có một anh chàng hay nghi ngờ hỏi:

– Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi, không thể chấp nhận những cái mà nó không nh́n thấy.

Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:

– Được, điều đó có vẻ có lư lắm. Bây giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây, th́ tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.

*

Albert Einstein có lần nói với các nhà báo:

– Các ông đừng đặt vấn đề về quốc tịch của tôi.

Những năm c̣n lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ th́ tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lư thuyết của tôi đề ra là đúng, th́ người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế.

Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lư thuyết của tôi đề ra c̣n có những thiếu sót th́ người Pháp sẽ nói tôi đă từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.

Balzac.

Đêm khuya, một người ăn trộm vào nhà Balzac. Anh ta lục hết mọi ngăn kéo, mọi ngơ ngách. Nhà văn sốt ruột:

– Đừng t́m nữa chi cho mệt. Chính tôi mà c̣n t́m không ra nữa là anh!

Tolstoy.

Lev Tolstoy viết một truyện ngắn, và gửi đến một ṭa soạn tạp chí, kư tên khác. Sau hai tuần, ông đến ṭa soạn để biết số phận truyện ngắn của ḿnh. Một biên tập viên trẻ tiếp ông không lịch sự lắm và bảo thẳng truyện ngắn của ông sẽ không được đăng.

– V́ sao thưa ông? – Nhà văn hỏi lại.

– Thưa ông thân mến, khi đọc truyện ngắn của ông, tôi hoàn toàn tin đây là một người viết văn c̣n non nớt. Tôi thành thật khuyên ông hăy bỏ cái thích thú viết lách đi. Vào tuổi tác như ông, bắt đầu viết th́ đă muộn rồi. Trước kia, xin lỗi, ông đă viết ǵ chưa?

Tolstoy trả lời giọng trầm lắng:

– Tôi có viết một số tác phẩm mà người đọc cũng đánh giá là được, chẳng hạn như: “Chiến tranh và ḥa b́nh” hay “Anna Karenina”…

Người biên tập lặng đi không nói nên lời nữa.

800px-ilya_efimovich_repin_1844-1930_-_portrait_of_leo_tolstoy_1887

Lev Tolstoy (1887) do Ilya Yefimovich Repin vẽ.

Victor Hugo.

Một lần, đại văn hào Pháp Victor Hugo đi thăm nước Phổ. Khi đến biên giới Pháp Phổ, một nhân viên hải quan nước Phổ hỏi:

– Xin ông cho biết ông làm nghề ǵ?

– Tôi viết.

– Tôi muốn hỏi ông sinh sống bằng nghề ǵ?

Lần này Hugo đáp gọn:

– Bằng ng̣i bút.

Nhân viên hải quan nọ gật đầu ra vẻ thông hiểu. Sao đó anh ta ghi vào tờ thị thực nhập cảnh: “Hugo, nhà kinh doanh ng̣i bút”.

Mark Twain.        

Trong chuyến thăm nước Pháp, Mark Twain đi tàu hỏa đến Dijon. Buổi chiều hôm đó ông mệt và buồn ngủ. Do đó, ông đề nghị người soát vé giúp đánh thức ông dậy khi tàu đến Dijon. Nhưng trước hết, ông giải thích rằng ông là người ngủ rất say. “Tôi có thể sẽ phản đối to tiếng khi ông cố đánh thức tôi dậy” – Ông nói với người soát vé – “Nhưng đừng bận tâm.. Dù thế nào cũng cứ cho tôi xuống tàu nhé!”.

Mark Twain đi ngủ. Sau đó, khi ông thức dậy th́ đă là đêm khuya và tàu đă đến Paris. Ông nhận ra ngay rằng người soát vé đă quên, không đánh thức ông dậy khi đến ga Dijon. Ông rất bực, chạy đến người soát vé :

Mark Twain nói:

– Suốt đời tôi chưa bao giờ giận như thế này!

Người soát vé nh́n ông một cách b́nh thản và nói:

– Người Mỹ mà tôi cho xuống ở ga Dijon ấy c̣n cáu gấp đôi ông nữa.

mark-twain-6fa45e42400eea8cac3953cb267d66a33825a370-s800-c85

Mark Twain được biết đến là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ. (Ảnh: andina.pe)

*

Một lần, Mark Twain đến một thành phố nhỏ, ông có buổi nói chuyện ở đây. Tối đến, ông vào một tiệm ăn, chủ hiệu hỏi:

– Ngài mới đến thành phố này phải không ạ?

– Vâng, tôi vừa mới đến đây.

– Ngài thật là may mắn, tối nay có buổi nói chuyện của Mark Twain, ngài đi nghe chứ?

– Chắc chắn là có.

– Thế ngài đă có vé vào chưa?

– Ồ! Chưa, chưa.

– Thế th́ có khi ngài phải đứng đấy.

– Vâng, thật đáng tiếc, tôi luôn luôn phải đứng trong các buổi nói chuyện của Mark Twain.

Thanh Ngọc

(Theo vietsciences.free.fr)