ĂN VÀ TÙ.

Trong một bài Quan Điểm cách nay cỡ non nửa thế kỷ thôi nghĩa là vào thời người dân miền Nam VN c̣n sống dưới nền Đệ II Cộng Ḥa, một lần nghe được câu nhận xét như sau: " Người dân sống dướI gông cùm cai trị của cộng sản chỉ có NGHÈO ĐÓI, LẠC HẬU, THIẾU THỐN, NGU DỐT, TUYÊN TRUYỀN MỘT CHIỀU....."

Mấy anh kư giả bày ra cái tṛ bị, gậy đi ăn mày. Trong đó có mấy anh lá mặt lá trái Hồ Ngọc Nhuận, Hồ Ngọc Cứ, Ngô Công Đức ( Báo Tin Sáng ) Lm ( chưa hồi tục ) Nguyễn Ngọc Lan, ( Báo Đối Diện ) LM Chân Tín....một số nhân vặt ăn có, kên kên dây máu ăn phần như mụ Ngô Bá Thành. Họ GÀO lên đ̣i chính phủ Thiệu phải thay đổi cách hành xử, phăi thực thi Dân Chủ, Nhân Quyền......T/ T Thiệu trả lời họ rằng:" Một khi các ông đang tự do biểu t́nh không phải xin phép một ai lại c̣n đ̣i hỏi chính phủ phảiđáp ứng yêu sách của các ông là chính các ông dang được hưởng quyền làm người, quyền Dân Chủ và chính phủ đang tôn trong yêu sách của các ông đó. Các ông đang được hưởng quyền Dân Chủ mà các ông không ư thức được hay sao? Nếu các ông sống dưới sự cai trị của bọn cộng sản liệu chúng nó có để yên cho các ông làm những chuyên như thế này hay tương tự không?....". Quả thế, ít năm sau thời gian và thực tế đă trả lời không những quá đúng mà c̣n quá phũ phàng.

Vài ba chục năm trước đây, người dân của một nước mà chính phủ tự hào là " đỉnh cao trí tuệ "đă từng đánh thắng mấy tên đế quốc sừng xỏ. Đă là đỉnh cao trí tuệ th́ c̣n ai hơn được bây giờ mà 90% dân chúng sống bằng nông nghiệp lại phải ăn bo bo, một thứ thực phẩm cho ngựa ḅ ở Nga Sô, Ấn Độ...mà phàm muốn ăn được thứ này phải xay ra mới tiêu hóa được. Cả nước đói vàng mắt bởi cái thứ luật " ngăn sông cấm chợ " cả chục năm trời. Chẳng khác nào chính sách cai trị phong kiến thời Trung Cổ hay " Bế quan tỏa cảng " của bọn vua chúa Tàu và quan quân nhà Nguyễn v́ " nhất Tàu nh́ ta ". Triều đại Lê Duẫn, Lê Đức Thọ, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu cũng chỉ lặp lại cái man rợ của những triều đại trước mà thôi. Không biết huênh hoang đỉnh cao trí tuệ ở cái chỗ nào?

Việc anh lính Bắc Hàn gác biên giới đào thoát qua Nam Hàn bị đồng đội bắn bị thương chí chế khi khám trong ruột mới phát giác ra hằng hà sa số sán lăi khu trú trong ruột trong nội tạng không biết tự bao giờ. Các chuyên viên Nam Hàn lấy làm kinh ngạc, dị kỳ làphảiv́ có lẽ trongd89ời họ chưa hoặc không bao giời gặp phải t́nh trạng quái đản này. May ra chỉ có lư thuyết. Tuy nhiên các nhà nghiên cứu y khoa Âu Mỹ ắt phải lấy làm thích thú về việc này v́ đây sẽ là một bài học không tiền khoáng hậu cho những nghiên cứu t́m ṭi khoa học của họ dưới rất nhiều khía cạnh.

Với những ai đă từng hân hạnh được Cách Mạng KHOAN HỒNG NHÂN ĐẠO tha cho tội chết bắt tội sống được Cách Mạng tạo điều kiện cho đi HỌC TẬP CẢI TẠO một thời gian để được sống trong ḷng dân tộc. Bảo đảm không một ai đă từng trải qua ( ngôn ngữ bây giờ gọi là Trải Nghiệm ) những môi trường " Học Tập " này sẽ chẳng lấy làm lạ lùng hay ngạc nhiên sốt nào cả.

Cái đói dày ṿ, dai dẳng từng giờ từng ngày tuần tháng năm. No dồn đói góp dường như chỉ là câu nói cho có lệ. Người ta đói triền miên đói tràn lan, đói quặn thắt ruột. Không c̣n từ ngữ nào có thể diễn tả cho đủ tận cùng của các cơn đói. Ông Tây cà lồ có câu nói:" qui dort dine / ai ngủ là ăn rồi " coi bộ lạc quẻ sang thế giới khác. Chắc mấy anh hồng mao chưa hề hay chưa bao giờ được hân hạnh " trải nghiệm " ( trong ngoặc kép ) qua cái đói nó mần răng nên mới rặn ra được cái nhận xét mộc mạc như thử.

Thế nên để " khắc phục " ( vẫn trong ngoặc kép ) cái bụng nó xuống đường liên tu bất tận lại c̣n làm sao tha được cái thân tàn tạ làm cu li, nô lệ sao đạt được chỉ tiêu của trại giam giáng xuống cho mỗi thân tù đày trước khi trút hơi thở cuối cùng là được giải phóng theo đúng nghĩa đen của ngôn từ.

Họ ăn, họ tọng, họ dộng vào mồm vào họng bất cứ cái ǵ có thể ăn có thể tiêu hóa được miễn sao lừa cái bao tử cho nó bớt làm giặc. Chưa nói đến bao nhiêu chuyện khác xung quanh nào có phải chỉ cái ăn không thôi đâu. Luật nọ lệ kia, quy định khác nó ràng buộc những thân h́nh đă c̣m cơi càng thêm gầy rộc đi v́ bị bức ép đủ mọi bề. Vậy mà khát vọng sống c̣n vẫn âm ỉ trong từng con người, chỉ chờ cơ hội bùng dậy. Đừng hỏi tại sao những tù nhân nhất là những tù nhân chính trị trong các trại giam cộng sản họ lại căm ghét chế độ có hệ thống. Một động lực vô h́nh liên kết họ lại với nhau khi có thể. Đó là điều chê độ cai trị sợ nhất nên chúng luôn luôn phải làm sao phân hóa chia rẽ họ càng nhiều càng tốt càng có lợi cho họ về mặt kiểm soát, đàn áp cai trị.

MƯA NGUỒN.

 


B̀NH LUẬN

2017
2016

Viễn thông, bưu chánh  
Dáng h́nh phụ nữ  
Kinh nghiệm làm ăn  
Chuyển ḿnh trước thời cuộc  
#NeverTrum và deep state
Đàn áp tôn giáo  
Thăng Long hoài cổ
Câu chuyện về một lá thư  
Cuộc ra đi của những kẻ hái khế  
Các vụ án Manafort & Cohen  
Đặt tên đường
Tỵ nạn Việt và TT Trump
Trump siêu nhân?
Gánh vàng đi đỗ sông ngô  
Chiến lược xâm lăng  
Chiến tranh kinh tế 
Vơ sĩ Trump đi Âu Châu  
Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam  
Nghề bán nước  
Tái chế 
Tâm sự thi nhân
Các mũi giáp công Mỹ tung ra để hạ gục TQ...  
Tiếng kêu của bầy b́m bịp  
Luật rọ mơm
Đàm phàn Mỹ - Bắc Hàn tiếp tục đi tới  
30/4/1975: Ngày cỏ độc và loài man dại lên ngôi  
“Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ?  
Sức mạnh ở đâu  
Tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc...  
Vật đổi sao dời
Đồ con rùa  
Bầu bán cuối năm  
Người Việt lớn tuổi qua Mỹ tại sao bị ghét ?
Nội cát bát nháo  
Người ngoại quốc nghĩ về Việt Nam ngày nay  
Một thế hệ... vứt đi !
Thắc mắc biết hỏi ai?  
Ăn nói tráo trở
Phần “Con” và phần “Người”  
Làm Tổng Thống Mỹ  
Đầu óc... chỉ nghĩ tới đó !  
Ai hơn không được  
Ăn và tù

Tên đường
Những chính sách thiên tả từ Mỹ qua Âu Châu đều thất bại...  
Nếu không nh́n lại, ḿnh sẽ mất quá khứ và tương lai  
Âm mưu hán hoá  
Mặc cảm của sự dốt nát  
Luật thuế mới