MẶC CẢM CỦA SỰ DỐT NÁT

Khoai lang chấm muối ăn bùi,
Lấy chồng bộ đội( thà ) lấy cùi sướng hơn. ( ca dao thời đại )


A Ha! 2 câu trên phải nói là phóng dao th́ chính xác hơn. Phóng dao đây không phải là lấy con dao chặt thịt hay dao chó lụi vào be sườn đồng chí của bọn cán bộ cán cuốc cán mai cán xuổng ( dốt đặc cán mai ) đang làm hiện nay của 2 phe Trọng Lú và Dũng xà mâu đang đánh nhau chí chết mà mấy tên đang bị tó, câu lưu điều tra ( điều cha điều mẹ ǵ chúng nó ) hay ra ṭa xử chỉ là những con dê tế thần. Tṛ mị dân bịp bợm. Người dân quá quen, nhàm quá rồi, kiếm tṛ chơi, vở kịch khác dàn dựng lại mới hơn, tân kỳ hơn mới ăn khách chớ. Xưa rồi Diễm.!!!

Phóng dao đây là phóng tác ca dao ( chữ của Công tử Hà Đông tức ông Hoàng Hải Thủy, chớ MN vốn dốt làm sao sáng tác hay chế chữ ra được. Chỉ giỏi bắt chước thôi ).

Bà con ta, quư vị phụ nữ tức nữ lưu dân Nam kỳ quốc có lối ví von thật h́nh tượng cụ thể. Tội nghiệp anh bộ đội, đa số họ cũng là nạn nhân của chế độ, của bọn đảng viên ngu dốt, độc tài độc đoán đầy mặc cảm vừa tự ti vừa tự tôn thân phận giai cấp ngu dốt thất học lẫn vô học. Bọn côn đồ lưu manh xua cả một nửa nước vào cơn lốc chiến tranh lâm cảnh lạc hậu ngu lâu dốt bền nên đất nước mới nên nỗi. Ly tán khắp nơi. Nhiều chục năm sau bao nhiêu là hậu quả, hệ lụy xấu xa, hèn nhát đồi trụy đê hèn lưu manh giả trá lên ngôi. Con người ta không dám sống thật với nhau. Nửa nước chưa thỏa măn tham vọng, chúng quàng luôn cả nước vào mới phỉ ḷng. Sẵn dâng luôn đất nước thân yêu non sông gấm vóc cho ngoại

Chưa bao giờ con dân Lạc Việt lại ly tán, chia rẽ, nghingờ lẫn nhau như thời cộng sản lên ngôi cầm quyền.

Đă qua thời bần cố nông vô sản ngự trị ở đầu môi chót lưỡi của giả trá đóng kịch. Được thay thế bằng một giai cấp mới mà Arthur Koestler trong Le Zéro et L'Infini (số không và vô tận ) đă vạch ra từ cuối thập niên 1950. Đó là giai cấp thống trị mới, giái cấp bần cố nông vô học trở thành đám tư bản, mafia đỏ. Chúng bắt đầu đổi lốt, học đ̣i làm quư tộc, ăn chơ trụy lạc sa đọa...đủ tứ giống tội trên cơi đời.

Cái lạ là mặc cảm đó chúng trùm lên đầu đối tượng của chúng là nhân viên hành chánh lẫn quân sự của chế độ VNCH đă đối đầu với chúng trong cuộc chiến ư thức hệ Quốc - Cộng mà chúng đánh lừa dân chúng bằng cuộc chiến chúng mệnh danh là Giải Phóng, chống Mỹ cứu nước. Vài chục năm sau chiến tranh, đă rơ ai chống ai, ai giải phóng ai. Thật éo le trớ trêu cho vận mệnh một dân tộc.

Biết bao nhiêu chuyện khôi hài chế nhạo, mỉa mai bỉ thử nói không quá là mạt sát khinh bỉ kẻ chiến thắng lộ rỏ sự lạc hậu ngu dốt, quê mùa cả quỷnh, ngớ ngẩn ngô nghê nhưng đầy sự lưu manh láu cá của loài phi cầm phi thú bất lương không tim óc, vô học.

Đất nước lâm cảnh đọa đầy đến bao giờ???!!!.

MƯA NGUỒN.


MẶC CẢM CỦA SỰ DỐT NÁT


Lớp đào tạo bác sĩ "cấp tốc" trong ṿng 6 tháng. Tốt nghiệp ra trường.

Bài của Nguyễn Liệu về “cái bằng tiến sĩ

Năm 1976, chấm dứt chiến tranh, bác sĩ Tôn thất Tùng, một bác sĩ giỏi, học tại Pháp, kẹt trong kháng chiến, rồi phải phục vụ cho Việt cộng, đă mạnh dạn viết bài báo đề nghị bác sĩ Việt cộng được đào tạo trong chiến tranh, phải thi và học lại. Nếu không học lại hoặc học mà thi không đậu, th́ không cho hành nghề v́ không đủ tiêu chuẩn của một bác sĩ.

Tôn thất Tùng, một đảng viên cộng sản, cũng phải đợi gần 80 tuổi mới liều mạng nói một sự thật mà đă cắn răng chịu đựng gần hết cuộc đời. Bởi v́ chính ông đă chứng kiến đă đào tạo những đảng viên trung kiên, dốt nát trong 6 tháng trở thành bác sĩ y khoa, đáng lẽ phải đào tạo từ 6 năm đến 15 năm sau khi tốt nghiệp trung học..

Tại sao không gọi y tá mà phải gọi bác sĩ. Đó là đặc điểm của….

Dốt nhất, nghèo nhất, ít suy nghĩ nhất, ngu nhất, là những yếu tố căn bản của đảng viên trung kiên cộng sản. Mac và Engels quan niệm, con người ngu nhất, nghèo nhất là con người trung thành nhất. Giai cấp bần cố nông, công nhân thấp nhất, là giai cấp tiên phong của đảng cộng sản, ngoài ra là những giai cấp phản động, muốn dùng chúng phải cải tạo chúng theo giai cấp tiên phong.

Từ ngày có đảng cộng sản Việt Nam, người có học bị xem là kẻ thiếu trung thành, kẻ phản bội, cho nên lănh tụ Mao trạch Đông quá mặc cảm dốt nát đă nói thẳng thừng “Trí thức không bằng cục phân”. Câu nói đó trở thành một nguyên lư cho đám cán bộ lănh đạo cộng sản. Câu nói của Mao trạch Đông đó làm cho người lănh đạo cộng sản tự tin rằng ḿnh có giá trị, có bản lĩnh, có đạo đức cách mạng vô sản, v́ ḿnh không phải là trí thức, tức ḿnh hơn cục phân. Nhiều lần tôi đă nói, nếu Hồ chí Minh là một trí thức như cụ Phan châu Trinh, như Nguyễn thế Truyền,… th́ không bao giờ được làm bí thư của đảng cộng sản Đông dương. Thiếu bằng cấp, dốt nát, là một lợi khí tốt để cho Hồ chí Minh bước lên nấc thang lănh đạo đảng cộng sản.

Tôi, người viết bài này, đă chứng kiến trước mặt, cái cảnh thê thảm của người lỡ có bằng cấp, muốn được đảng tin không biết làm sao xóa bỏ cái lỡ hiểu biết của ḿnh. Cố nhiên họ một mặt không dám đọc sách, nhất là sách ngoại ngữ, v́ giai cấp bần cố nông, bọn ăn mày ăn xin ngoài chợ, không làm chuyện đó. H́nh thức th́ có phần dễ, họ ăn mặc rách rưới, để thân thể cho dơ dáy, ngồi cạnh họ phải có mùi hôi của dân lao động chân chấm tay bùn. Ngôn ngữ rất khó, họ sợ hai chữ lăng mạn của lớp tiểu tư sản. Ví dụ họ không dám nói “trăng đẹp, hoa hồng đẹp, Tây Thi đẹp…” mà thường nói cho nhiều người nghe “ đống rơm của bác đẹp quá, các luống cày đẹp quá, hố ủ phân tuyệt đẹp. Bác (Hồ chí Minh )cầm cây cuốc đẹp quá, chú Đồng nhỗ cỏ đẹp quá…chị nuôi bản lĩnh quá, đẹp quá, chị du kích đứng gác đẹp quá v.v…Bởi vậy Chế Lan Viên mới viết “ Một lỗ hầm chông đẹp hơn vạn đoá hoa hồng”, Tế Hanh viết “ Năm nay anh trồng cây bưởi góc nhà”. Tôi chắc chắn trên 100% những người có học, không cần nhiều, cỡ lớp đệ tứ niên ngày xưa trở lên, nếu kẹt trong chế độ cộng sản từ 1945 đến 1975 đều ít nhiều phải đóng kịch như thế (Các thầy Hoàng Tuỵ, Lê trí Viễn, Nguyễn thiện Tụng, Phan Thao (con cụ Phan Khôi) Trần tế Hanh... đă qua thời kỳ cố lột xác như thế. Nếu không lột xác th́ không được vào đảng)

Sau năm 1975, hết chiến tranh, cộng sản về thành, nhất là thành phố Sài g̣n. Đám cán bộ trung cấp và cao cấp từ Bắc vào, từ núi xuống, từ bưng biền ra, chới với trước nép sống có văn hóa của người dân miền Nam, chế độ cũ. Sự ngớ ngẩn dốt nát lố bịch của đám cán bộ đó đă làm cho dân chúng miền Nam khinh khi, và đă có nhiều chuyện tiếu lâm ngày nay vẫn c̣n truyền.

Từ chỗ học tập làm cho giống lớp bần cố nông để vào đảng, nay cũng những cán bộ đó học tập làm cho giống lớp tiểu tư sản, lớp có tiền, lớp trí thức.

Bắt chước cách ăn mặc của lớp tiểu tư sản th́ dễ, chỉ cần trước hết, liệng ném cái nón cối, bỏ hẳn đôi dép đế xe hơi gọi là đôi dép bác Hồ (đế xe hơi làm đôi dép nguyên là của cu li kéo xe, người đổ thùng cầu tiêu,… họ quá nghèo, không có tiền mua đôi giày, nên lượm đế xe hơi bỏ làm giầy, và những người này là trung kiên của đảng cộng sản, là cán bộ lănh đạo đảng cộng sản sau đó. Cụ Hồ bắt chước họ, cho giống họ, nên dùng đôi dép đó chứ Hồ chí Minh không sáng chế ra đôi dép đó, thế mà gọi là dép bác Hồ bác cũng nhận bừa, không cần đính chính, đó cũng là tính chất của…)

Họ, cán bộ cộng sản, xa lánh ngay lớp bần cố nông nghèo đói. Ngày trước cán bộ cộng sản nếu kể lai lịch cha mẹ ông bà có người đói, người làm mướn, người ăn xin ăn mày, thậm chí có người chết đói, th́ họ rất hănh diện v́ họ thuộc thành phần tốt nhất, vô sản nhất, lành mạnh nhất, trung kiên nhất. Ngày đó nếu cán bộ nào có cha mẹ, bà con, ông bà, là người khoa bảng, làm quan, th́ xem như kẻ phản bội. Bởi vậy dù cố gắng tới mức nào, Phạm Tuyên con quan thượng thư Phạm Quỳnh, Bùi Tín con cụ thượng thư Bùi bằng Đoàn, Hoàng Tụy con cháu tướng Hoàng Diệu, nhiều lắm là làm nhạc sĩ , làm báo, làm giáo sư khoa học, không bao giờ được vào hàng ngũ cán trung kiên của đảng.

Từ ngày họ bắt chước người tiểu tư sản người trí thức th́ họ cố tập cho ra lớp người này. Về ăn mặc, nói năng, kiểu cách ăn chơi, tiêu tiền, lễ nghi v…v.. dù sao cũng dễ bắt chước nhất là bắt chước sự ăn chơi sa đọa th́ rất dễ. Nhưng bắt chước có tŕnh độ hiểu biết th́ thật là khó, gần như vô vọng.

Để khắc phụ sự khó khăn đó, đảng chủ trương cho học tại chức, học không cần đến trường, học không cần đọc sách, học không cần làm bài, và một năm có thể ghi danh vài ba lớp. Phải cần 12 năm để học hết trung học, đảng cho học hai năm hết trung học.

Bằng cử nhân bằng tiến sĩ cũng vậy cũng học tại chức.

Phe chiến thắng mà bị dân chúng chê dốt, đó là điều đau khổ nhất của Việt cộng. Đó là lư do bằng tiến sĩ mọc lên như nấm. Thêm vào đó, phong trào thi đua tham nhũng phát triển mạnh. ‘Ngành ngành tham nhũng, người người tham nhũng’, th́ bằng cấp không cần ghi danh chờ thời gian nữa, mà có ngay, nếu có số tiền qui định.

Cán bộ cộng sản, nhà cửa có rồi, xe cộ có rồi, tỳ thiếp có rồi, bỏ nón cối, bỏ áo lănh tụ, bỏ đôi dép Bác Hồ, ăn mặc kiểu tân tiến, kiểu Mỹ, tiệc tùng, uống rượu, cà phê, uống trà, nhảy đầm, theo kiểu bọn quí phái phong kiến ngày xưa….Nhưng c̣n thiếu tŕnh độ học vấn để nông dân, dân lao động không khinh bỉ “dốt mà làm sang” nên phải có mảnh bằng. Đă mua th́ chịu tốn mua thứ cao nhất tốt nhất, và do đó bằng tiến sĩ đảng bán đắt như tôm tươi.

Một đề nghị thực tế.

Tôi hoàn toàn đồng ư với đảng cộng sản ồ ạt sản xuất bằng cấp để đánh tan thành kiến “cộng sản là bần cố nông”. Trước năm 1954, dân chúng ở Quảng ngăi có ư khinh thường đám cán bộ đảng thường nói “ bọn bcn, tức bọn bần cố nông”. Không riêng ǵ ở Việt nam ở Cuba, Bắc Hàn ngày nay tiến sĩ bác sĩ đầy đường đầy sá, không làm ǵ cho hết. Bởi v́ học rút ngắn thời gian, hạ thấp chương tŕnh, và ưu tiên cho đảng viên không có th́ giờ đi học và không biết chữ, hoặc biết sơ sơ, nhưng cần có bằng tiến sĩ.

Để khỏi gây tác hại cho dân chúng, tôi đề nghị, đảng không nên khuyến khích đảng viên cán bộ đảng nhận bằng tiến sĩ về y học, khoa học. V́ hai loại này có thể đưa đến chỗ giết người v́ không thực học.

Tôi c̣n nhớ rất rơ năm 1984, ra khỏi tù tôi về Saigon. Con tôi bị sốt tôi nghi là sốt xuất huyết tôi đem vào bịnh viện nhi đồng. Theo lời khuyên chân thành và khẩn cấp của dân chúng, tôi thức trắng đêm bên giường bịnh, để canh chừng bác sĩ. Lúc đó bịnh viện Sài g̣n có hai loại bác sĩ, một loại của chế độ cũ c̣n lại, một loại tập kết mới về, loại bác sĩ Tùng đă cảnh báo cho dân chúng biết. Tôi canh chừng nếu bác sĩ tập kết về khám bịnh hoặc chích thuốc cho con tôi, th́ lập tức tôi cản không cho, và tôi cũng canh chừng nếu đứa nhỏ không sống được tôi phải bảo vệ xác chết của nó cho được toàn vẹn, đó là lời khuyên của đồng bào miền Nam.

Cấp bằng tiến sĩ không gây tác hại cho dân chúng, nên chọn những loại như văn chương nghệ thuật, phong tục, v..v… càng viễn vông càng mơ hồ càng tốt. Tôi rất phục TÔ HUY RỨA, TIẾN SĨ DỐT NHẤT Ở VIỆT NAM biết thân phận ḿnh nên không chọn tiến sĩ y khoa hay tiến sĩ cầu cống, cũng không chọn tiến sĩ kinh tế, tiến sĩ luật, tiến sĩ giáo dục… v́ những thứ này dễ ḷi đuôi chuột khi đụng đến thực tế. Ông chọn tiến sĩ “xây dựng đảng”, không làm hại người nào.

Đảng nên xem bằng tiến sĩ như phẩm hàm cửu phẩm bát phẩm ngày xưa triều đ́nh cho các viên chức đúng tiêu chuẩn. Những chức này không làm hại người nào, chỉ để gọi danh xưng mà thôi. Người ta thường gọi tiến sĩ về ngành ǵ ví dụ ông Nguyễn văn A tiến sĩ kinh tế, ông Nguyễn văn B tiến sĩ toán học v..v…

Những tiến sĩ này vô hại nên phát cho đảng viên:

Tiến sĩ văn chương thơ Bác,
Tiến sĩ ca dao kháng chiến,
Tiến sĩ mưa phùn gió Bấc,
Tiến sĩ cá thài bai,
Tiến sĩ buổi chiều vàng,
Tiến sĩ đồng lúa chín…..

Tôi ví dụ như vậy để các ông tiến sĩ không làm cho dân chúng lo lắng. Bởi vậy khi tôi nghe đảng ra quyết tâm phấn đấu trong 10 năm nữa sẽ đào tạo 20 ngàn tiến sĩ, tôi tin tưởng việc này đảng làm được và làm hơn có thể đưa lên gấp 10 tức 200 ngàn tiến sĩ.

Nguyễn Liệu


Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017I

"GIẢI PHÓNG": NỖI KINH HOÀNG CỦA NGƯỜI DÂN NAM VIỆT

Ngày nay hầu như nhân loại trên khắp hoàn cầu đều lấy năm Chúa Kitô giáng sinh làm mốc định thời gian, chúng ta đang ở vào năm 2010, tức là 2010 năm kể từ ngày Chúa giáng thế. Nhiều sự kiện khoa học hay lịch sử cũng được xác định dựa trên mốc thời gian này cho dù những dữ kiện đó hoàn toàn không liên quan ǵ đến niềm tin tôn giáo hay tín ngưỡng. Chẵng hạn nhà toán học Pythagore sinh năm 580 và mất năm 500 trước Công Nguyên, Tề Hoàn Công trị v́ từ năm 685 đến năm 643 trước Công Nguyên… Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng xảy ra năm 42 sau Công Nguyên… Các văn bản bằng tiếng Anh th́ dùng BC (before Christ) hoặc AD (Anno domini) để chỉ những sự kiện xảy ra trước hoặc sau Thiên Chúa giáng thế.

Tiến Sĩ LÊ HIỂN DƯƠNG

Riêng người Việt nam chúng ta từ trong Nam ngoài chí Bắc từ sau 30 tháng tư năm 1975 lại có một mốc định thời gian mới: “hồi trước giải phóng” hay “hồi sau giải phóng”, tất nhiên người Việt ḿnh nghe măi rồi quen tai và không thấy ǵ phản cảm khi dùng hoặc nghe cụm từ này… Nhưng khi tôi vô t́nh dùng nó lúc nói chuyện với một đồng nghiệp người nước ngoài rằng “…after the liberation of the south…” th́ ông ta sững sốt hỏi ngay rằng “… liberation from what?…” – Giải phóng khỏi cái ǵ? Th́ tôi mới hốt hoảng với cách dùng cụm từ này để định mốc thời gian của người Việt… bởi đối với hầu hết người Việt, nhất là người miền Nam hoặc đối với cả đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 nữa, th́ “giải phóng” là một nỗi ám ảnh trong cả đời người… C̣n nhớ ngày 30 Tư năm 1975, lúc đó chúng tôi c̣n là sinh viên của đại học sư phạm Vinh đă hồ hởi, phấn khởi ḥ reo meeting nhiều đêm ngày để mừng Miền Nam được hoàn toàn giải phóng, bởi chúng tôi tin rằng từ đây đồng bào Miền Nam ruột thịt của chúng tôi sẽ không c̣n đói rách lầm than và không c̣n sống trong cảnh “ngụy kềm, Mỹ hăm” nữa… Họ đă được đảng và Bác cùng nhân dân Miền Bắc chúng tôi giải phóng. Và những tháng tiếp theo đó chúng tôi được tận mắt nh́n thấy hàng đàn hàng lủ bọn ngụy quyền ác ôn bị sự trừng phạt của chính quyền cách mạng, của nhân dân miền Bắc và của chính chúng tôi… Số là mỗi tuần một lần. chúng tôi được chính quyền và ban giám hiệu nhà trường thông báo vào những ngày giờ có những ô tô của cục quân pháp chuyển tù cải tạo là những sỹ quan, ngụy quyền ác ôn của chính quyền Mỹ Thiệu đi ngang qua địa phương để đến các trại cải tạo ở mạn ngược. Cùng với đồng bào địa phương, mỗi sinh viên chúng tôi phải chuẩn bị đầy đủ cơ số đá trứng nhặt từ đường ray xe lửa để khi đoàn xe tù đi ngang qua là hô hào toàn dân trút những trận mưa đá lên đầu những tên ngụy quyền ác ôn này, bởi chúng có quá nhiều nợ máu với nhân dân, với đất nước… Và sau mỗi lần trừng trị bọn ngụy quyền ác ôn đó, chúng tôi đều có hội họp, báo công và được tuyên dương khen thửơng, được kết nạp vào đoàn, được vinh dự đứng vào hang ngũ của đảng v́ đă đả thương được bao nhiêu sỹ quan ngụy quyền đó. Tất nhiên là cũng có nhiều buổi họp báo công, chúng tôi cũng bị phê b́nh kiểm điểm v́ đă không có trường hợp thương vong nào được ghi nhận trong những vụ “tập kích” đó…

Kết thúc 4 năm đại học với vô số những cuộc tập kích để ném đá vào những xe chuyển tù, rồi chúng tôi cũng tốt nghiệp đại học, rồi được đảng và nhà nước chi viện vào miền Nam để mang ánh sáng văn hóa vào cho đồng bào miền Nam ruột thịt bao năm qua sống trong u tối lầm than v́ cứ liên miên bị ngụy kềm, Mỹ hăm chứ đâu có được học hành ǵ…

Chúng tôi thực sự choáng ngợp khi xe qua khỏi vùng chiến sự Quảng Trị, đến Huế, đến Đà Nẵng.. rồi Nha Trang, Sài G̣n rồi về Miền Tây, đến thị trấn Cao Lănh, đâu đâu cũng lầu đài phố xá chứ có tường đất mái tranh như ở thành phố Vinh chúng tôi đâu!

Nhận xong nhiệm sở từ ty giáo dục Đồng Tháp, chúng tôi được đưa về công tác tại trường trung học sư phạm Đồng Tháp ngay tại trung tâm của thị trấn Cao Lănh, và tại đây, trong suốt nhiều năm liền chúng tôi được bố trí ở tại khách sạn Thiên Lợi mà chính quyền cách mạng đă tịch biên từ tên tư sản Thiên Lợi… Chúng tôi đi từ choáng ngợp này đến choáng ngợp khác, bởi đây là lần đầu tiên chúng tôi biết được thế nào là “Khách Sạn”, biết được thế nào là lavabo là hố xí tự hoại, bởi cả thành phố Vinh, cả tỉnh Nghệ An chúng tôi hay thậm chí cả miền Bắc XHCN lúc bấy giờ chỉ sử dụng hố xí lộ thiên, để c̣n dùng nguồn “phân Bắc” này để canh tác, để tăng gia sản xuất theo sáng kiến kinh nghiệm cấp nhà nước của đại tướng Nguyễn Chí Thanh mà được bác Hồ khen thưởng và có thơ ca ngợi rằng:

“Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh
Anh về phân Bắc, phân xanh đầy nhà”…

Thậm chí ở xă Hưng Lĩnh, Hưng Nguyên quê tôi lúc bấy giờ c̣n có cả những vụ án các tập đoàn viên, các hợp tác xă viên can tội trộm cắp phân bắc từ các hố xí của láng giềng để nộp cho hợp tác xă… Tôi thấm thía hơn với những câu thơ ca ngợi miền Bắc đi lên XHCN của Tố Hữu mà ngoài sinh viên học sinh chúng tôi ra th́ hầu như cả nhân dân miền Bắc lúc bấy giờ ai cũng thuộc nằm ḷng:

“Dọn tí phân rơi nhặt từng ngọn lá
Mỗi ḥn than mẩu thóc cân ngô
Hai tay ta gom góp dựng cơ đồ…”

Tôi bắt đầu nghi ngờ với cụm từ “giải phóng miền nam” … Rồi những trận đổi tiền để đánh tư sản, rồi nhiều nhà cửa của đồng bào bị tịch biên, rồi hàng triệu đồng bào bắt đầu bỏ nước ra đi, nhiều giáo sinh của trường chúng tôi cũng vắng dần theo làn sóng đi t́m tự do đó… tôi bắt đầu hiểu đích thực ư nghĩa của cụm từ “giải phóng niền nam” và bắt đầu cảm thấy xấu hổ cho bao nhiêu năm sống trong niềm ảo vọng mù quáng của bản thân… mà dù ở chừng mực nào cũng được xem là thành phần trí thức trong xă hội…

 


B̀NH LUẬN

2017
2016

Viễn thông, bưu chánh  
Dáng h́nh phụ nữ  
Kinh nghiệm làm ăn  
Chuyển ḿnh trước thời cuộc  
#NeverTrum và deep state
Đàn áp tôn giáo  
Thăng Long hoài cổ
Câu chuyện về một lá thư  
Cuộc ra đi của những kẻ hái khế  
Các vụ án Manafort & Cohen  
Đặt tên đường
Tỵ nạn Việt và TT Trump
Trump siêu nhân?
Gánh vàng đi đỗ sông ngô  
Chiến lược xâm lăng  
Chiến tranh kinh tế 
Vơ sĩ Trump đi Âu Châu  
Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam  
Nghề bán nước  
Tái chế 
Tâm sự thi nhân
Các mũi giáp công Mỹ tung ra để hạ gục TQ...  
Tiếng kêu của bầy b́m bịp  
Luật rọ mơm
Đàm phàn Mỹ - Bắc Hàn tiếp tục đi tới  
30/4/1975: Ngày cỏ độc và loài man dại lên ngôi  
“Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ?  
Sức mạnh ở đâu  
Tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc...  
Vật đổi sao dời
Đồ con rùa  
Bầu bán cuối năm  
Người Việt lớn tuổi qua Mỹ tại sao bị ghét ?
Nội cát bát nháo  
Người ngoại quốc nghĩ về Việt Nam ngày nay  
Một thế hệ... vứt đi !
Thắc mắc biết hỏi ai?  
Ăn nói tráo trở
Phần “Con” và phần “Người”  
Làm Tổng Thống Mỹ  
Đầu óc... chỉ nghĩ tới đó !  
Ai hơn không được  
Ăn và tù

Tên đường
Những chính sách thiên tả từ Mỹ qua Âu Châu đều thất bại...  
Nếu không nh́n lại, ḿnh sẽ mất quá khứ và tương lai  
Âm mưu hán hoá  
Mặc cảm của sự dốt nát  
Luật thuế mới