VẬT ĐỔI SAO DỜI.

Tác giả Bút Xuân Trần Đ́nh Ngọc, thời VNCH ông vừa là thầy giáo dạy học ở Nguyễn Bá Ṭng, Thánh Mẫu, Quang Minh, Hồ Chí Thiện... cộng tác viên viết cho các báo Xây Dựng, Ḥa B́nh, Thẳng Tiến, Sống Đạo...

Với Cù Huy Cân, thời c̣n cắp cặp đi học, MN tôi cũng thích thơ của ông ta. Hoài Thanh giới thiệu và trích thơ ông ta trong Thi Nhân Việt Nam một vài bài thơ đọc cũng ra hồn lắm.

MN được nghe từ miệng người em trai út ( Cù Huy Chử ) ông ta kể lại: Bố là một cụ đồ nho xứ Nghệ hết thời kiêm thất thời. Tối ngày ngồi đồng một chỗ, ruồi đậu không thèm đuổi. Ngồi cắn cái cán quạt buồm và cấu mấy nan chiếu cói.... vô công rỗi nghề. Nhà đông con, bố không làm ǵ. Tất cả trông cậy vào sự tần tảo của bà mẹ mua đầu chợ bán cuối chợ ( Sao giống TT Xương thế? ). Thuở nhỏ Huy Cận phải đi ở đợ cho người bà con ở Huế để vừa được nuôi ăn vừa được đi học.

Theo như lời Huy Cận kể với MN tôi th́ ông ta có một đứa em út, anh ta rất thương cô em út này, hai anh em có rất nhiều kỷ niệm lúc c̣n ấu thơ với nhau. Thời gian anh ta vào Huế vừa ở đợ ( ô sin ) vừa đi học. Hè, về nhà nghỉ mới hay em gái út bị đậu mùa chết. Chôn ở miếng đất cuối vườn nơi trồng mấy cây thùy dương ( thông reo ). Bài thơ Ngậm Ngùi theo lời kể của ông ta ra đời là do biến cố này: Bài thơ anh khóc em. Chính ông ta kể với MN khi ông ta vừa mới đi công cán ở Pháp về dưới cái mác Thứ trưởng Bộ Văn Hóa. CHHV là con trai trưởng ông ta. Lăo rất hănh diện với anh em bà con và bạn bè đồng sự v́ có đứa con ( cả ) đang học Luật ở Sorbone trong tương lai sẽ là Tiến sĩ Luật. Să là cố vấn Luật cho chính phủ. Năm đó là đầu mùa hè 1988. Nếu không có cái dù của bố liệu CHHV có được một " VÉ " đi du học do tiền nhà nước tài trợ không?

Chiều 4 /5/1975 khoảng 7h tối, mở tivi thấy mặt Cù Huy Cận chàm dzàm một cục như mặt lợn xuất hiện trên tivi đọc một bài thơ gă mới sáng tác trên đường bay từ Hà Nội vào Saigon ( lăo kể đi bằng Trực thăng ). Xong bài thơ gă cười khà khà coi bộ khoái trá kiểu như " tiểu nhân đắc y tiểu nhân cười...." Mọi sự kính nể v́ thi tài, tôn trọng anh thi sĩ này trong tôi ( MN ) biến mất ngay lập tức. Thay vào đó là sự coi thường nhân cách của y. Sau này y c̣n trâng tráo tự nhận ḿnh là một trong những nhà thơ lớn của dân tộc tôi lại càng khi dể hơn.

Y cũng chỏm ( theo y kể là được phân phối ) được một căn nhà lầu 4 tầng ở đường Đinh Công Tráng ( gần Bến Bạch Đằng ). Riêng Cù Huy Chử nhờ công lao phục dịch Trần Đức Thảo nên khi triết gia đi Tây, y chỏm căn biệt thự của ông Thảo số 200 đường Phát Diệm ( gần Trần Hưng Đạo ): khẳm của.

Cũng nhờ công lao hăn mă đi đầu gối với Tố Hữu, Trường Chinh ...và thành tích đàn áp thủ tiêu một số người quốc gia và văn nghệ sĩ thời Nhân Văn giai Phẩm và Rèn Cán Chỉnh Quân mà gă mới chỏm được cái Thứ trưởng rồi Bộ trưởng Văn Hóa sau này.

Riêng lăo em trai út gă, Cù Huy Chử chỏm được căn biệt thự ở Làng Đại Học Thủ Đức mà chủ nhân ông là ông bà Mai Trần Ngọc Tiếng. Ô Bà Mai Trần Ngọc Tiếng có Tiến Sĩ khoa học ở Mỹ, dạy ở ĐH khoa học. Bà là người đứng ra tổ chức Đại Hội Giáo Dục Á Châu năm 1974 ở trường Kỹ Thuật Việt Đức thời Ông Ngô Khắc Tỉnh làm Bộ Trưởng Giáo Dục. Biệt thự của ÔB Mai Trần Ngọc Tiếng này tọa lạc ngay sau trường Trung Học Công Lập Thủ Đức ( cách một con đường ). Sau đổi là trường Hoàng Đạo. Bên trái biệt thự này là nhà nữ Giáo Sư Bùi Thị Lạng ( nữ Tiến sĩ sinh vật đầu tiên của VN học ở Mỹ về dạy học theo lời mời của cụ Diệm. Chính bà kể lại cho tôi ) Nh́n xéo về phía trái là nhà số 444 Đoàn Kết là biệt thự của ông Lư Chánh Trung ( Giáo Sư Triết ở Văn Khoa ). Đại khái vậy. Nhà cửa, biệt thự ở Làng Đại Học bị chúng vào chỏm, chia nhau. Cái th́ ở cái th́ tặng cấp trên để vừa kiếm điểm vừa t́m cách tiến thân hết trơn. Giáo sư nếu có nhà ở Saigon về ở là c̣n may. Nếu không cũng ra đường ở. Bà Bùi thị Lạng phải ở chung với gia đ́nh một tên Đại úy công an làm ở Sở CA Saigon và một đám lâu la độc thân khác.

Riêng Phạm Tuyên th́ được một số nhà phê b́nh văn học, văn nghệ sĩ của VNCH ví như sau: Đây là một trường hợp điển h́nh " HỔ PHỤ MÀ SINH KHUYỂN TỬ "

Nói tóm lại bản chất ra sao, hành động như vậy. Chẳng lẽ ăn cướp lại đi nói chuyện, kèm hành động bác ái nhân đạo?

MƯA NGUỒN


Cù Huy Hà Vũ

Chào anh Cù Huy Hà Vũ,
Đọc bài kèm đây anh viết về cha anh, nhà thơ Cù Huy Cận, tôi phải bịt miệng chạy vội vào nhà tắm mấy lần để...mửa ! Giờ này mà anh c̣n ca tụng thằng giặc Hồ tội đồ số 1 của dân tộc, bán biển dâng đất cho kẻ thù truyền kiếp, đày đọa dân tộc trong suốt gần 100 năm sống thua con chó Âu Mỹ, đất nước lùi xa vài ba trăm năm so với lân bang mà tay sai và chủ tướng Hồ của cha con anh không hề biết nhục, cha con anh khen tướng cướp cũng không hề biết ngượng miệng, biết nhục là ǵ, th́ tôi cũng chịu cho anh có cái gène mù đặc và luồn trôn của cha anh ! Thật là cha nào con nấy. Không trách anh tuyên bố: Tôi không chống đảng ! Trong khi toàn dân chống đảng v́ những lư do ǵ anh quá biết ! Văn Giang, Thái Hà, Cồn Dầu, Hà Tĩnh mới đây, nhiều nơi khác … đảng CSVN cướp đất của nông dân, đẩy họ vào con đường đói khổ, lầm than. Anh có thấy nước nào ức hiếp người dân như thế không (?) nhất là cha anh khi xưa, là nhà thơ, chữ nghĩa đầy ḿnh, ca tụng nông, công nhân lên tới trời xanh !
Đọc bài anh viết, tôi không hiểu v́ sao cha anh lại ca tụng giặc Hồ như Thuợng đế vậy ?
"Năm 1945, người dân thấy Hồ lần đầu tiên ở Hà Nội và Hải Pḥng. Bố tôi chỉ là một Nhà Nho lỡ vận không được đi thi Hương v́ Pháp bỏ tu`năm 1911, bố tôi nh́n Hồ rồi bảo tôi:
"Bố coi tướng ông Hồ này mắt to mắt nhỏ, gân máu chằng chịt, là kẻ rất hiếu sát và gian dối. Mặt chuột kẹp không phải người quân tử.”
Vừa xuống cảng, Hồ đă giết người rồi (Nguyễn Văn Măo, trung đội trưởng bộ đội vơ trang của Hồ và Giáp, Hồ giết để thị uy, dù Măo không có tội ǵ, lại có nhiều công trong bộ đội Vơ trang Tuyên Truyền).
Bố tôi nói tiếp: bây giờ theo ông ta rồi có ngày ông ta bán nước cho coi, c̣n giết người không đồng chính kiến th́ ông ta giết không biết thế nào mà kể được ! Bây giờ hoan hô cho lắm, sau này sẽ chửi nhiều ! Con chớ đi theo ông Hồ mà lỗi với Tổ quốc và mang hận."
Đó là những lời bố tôi dặn bảo tôi ngày 20-8-1945 (hay là 21, tôi đă quên) trước Nhà hát Lớn Hải Pḥng khi dân Cảng đón ông Hồ xuống hiệu triệu kháng chiến.
Ngay sau đó, Cù huy Cận theo Trần Huy Liệu vào Huế tịch thu ấn tín của vua Bảo Đại.
Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận, ngay chuyến đó, giết Học giả Phạm Quỳnh và con cả Pham Quynh`là Phạm Giao.
V́ vợ Pham Giao quá đẹp, hoa khôi Đồng Khánh, Trần Huy Liệu (BT Thông Tin Tuyên Truyền của Hồ, đảng viên kỳ cựu đảng CS quốc tế, uy tín hơn cả Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong…) cướp chị này và cưỡng dâm, sau mấy tháng, chuyện đến tai Hồ, Hồ bắt Liệu dâng chị này cho Hồ chơi. Đó là đại giải phóng và đại cách mạng của Hồ và Cù Huy Cận mà ngay thực dân Pháp dă man chó đẻ cũng không cướp vợ và tài sản của dân ngang ngược và dă man thô bỉ như thế !
Cù Huy Cận sao không biết những tội ác đó !? Nhưng v́ miếng đỉnh chung, y phải câm để hưởng tiếp và cho vợ con hưởng tiếp. Giá vợ Cù Huy Cận lọt mắt xanh của con yêu râu xanh Hồ, th́ chưa biết đâu được ….
Một Đại tá QĐNDXHCNVN, ông Đào Văn Nghệ nói Hồ chơi ráo hết vợ con thủ hạ khi Hồ thích. Chuyện “đực cái” với người CS th́ cũng không khác thú vật, nào có quan trọng chi ! Được Chủ tịch nước gọi, nhiều thằng chồng rất mừng v́ đời sắp lên hương ! Hỏi Kư giả Bùi Tín, Việt Thường, nhà văn Dương Thu Hương, BS Dương Quỳnh Hoa là quá rơ.
Cù Huy Cận c̣n giết rất nhiều nhân vật Quoc Gia thời gian đó và sau này, trong đó có Tổng Đốc Ngô D́nh Khôi và con cả.
Thằng em Phạm Giao sau này là NS Phạm Tuyên, quên thù cha anh, làm bài hát:" Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng" Thằng này do vợ Pham Giao bắt Trần Huy Liệu phải nuôi bởi nó là em Pham Giao.
Cù Huy Cận bị giới Văn Nghệ sĩ hồi đó chửi không c̣n thiếu từ ǵ (!) v́ y đi theo Hồ và Trần Huy Liệu, tức CS quốc tế, giết rất nhiều anh em Văn Nghệ sĩ trong đó có Khái Hưng, Lan Khai, GS Dương Quảng Hàm, và rất nhiều đảng viên VNQuocDanĐang, khởi đầu từ căn nhà ở phố Ôn Như Hầu, Hà Nội. Anh ruột tôi hơn tôi 10 tuổi, lúc đó học ở Hà Nội, biết những chuyện đó, kể lại.
Nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam và ông Vũ Hồng Khanh (VNQDĐ), ông Nguyễn Hải Thần (VNCachMangĐongMinhHo^i) và một số khác như Bộ Trưởng Thanh Niên Phan Anh, ông Huỳnh Thúc Kháng … đă quá dại theo Hồ thành lập Chinh'Phu Liên Hiệp các đảng phái, mà không biết rằng đó chỉ là chiêu bài để Hồ lừa người Quốc Gia mà giết cho tuyệt nọc.
Quả vậy, 3 ông trên (NTT, VHK, NHT) nếu không đào thoát kịp thời th́ đă ra nghĩa địa y như Phạm Quỳnh và Ngô D́nh Khôi cùng hai người con cả vô tội bị giết oan. Ngay cả Bảo Đại, Cố Vấn Chinh Phu Viet Minh, cũng phải kiếm cớ ra ngoại quốc đi họp rồi chuồn luôn, không th́ Hồ và Liệu, Cận, Giáp giết rồi !
Cù Huy Cận khéo luồn trôn, hôn đít bạo quyền miễn là ăn sung mặc sướng v́ từ thằng nhà thơ chết đói, nay được làm BoTruong Canh nông, Thứ trưởng, Chu tich này Chủ tịch kia th́ cái bả vinh hoa đó, bị mắc vào không phải là khó. Ân huệ đó, trải qua hơn nửa thế kỷ, thằng con là Cù Huy Hà Vũ vẫn kết cỏ ngậm vành, chưa quên !
Năm 1953, Hồ bắn bà Cát Hanh Long trong CaiCachRuongĐa^t dù bà là đại, đại, đại ân nhân của Vẹm (VC), chỉ có một “tội” là quá giầu, nhưng đă dâng cho Hồ 700 lạng vàng ngay lúc đầu và 100 lạng và hàng chục ngàn mẫu ruộng "Tuần lễ Vàng". Cù Huy Cận có mù mới không biết chuyện này và thay v́ can gián tội ác (quá thân thiết đến nỗi ngủ chung giường với Hồ) th́ lại ca tụng Hồ như Thượng đế, a dua với cái cực Ác.
Hàng trăm ngàn cán bộ VC đang làm việc với Vẹm trung ương bị qui chụp là địa chủ ác ôn, bị đấu tố, xử bắn, nhẹ th́ đi cải tạo không có ngày về, mất hết chức quyền, mất cả quyền công dân, bị thóa mạ thua con chó chỉ v́ có vài sào ruộng tư hay là do khôn ngoan, cần mẫn làm việc mà có dư dăm ba thùng thóc nên bị đem ra bắn. Nguyễn Văn Đô, huyện ủy ngay sát Hà Nội là một ví dụ cụ thể. Trường Chinh giết bố mẹ v́ có vài sào ruộng dưỡng già, báo chí đăng ầm ĩ, Cù Huy Cận cũng ḷi cho nên mới cắm đầu khen tướng cướp và cả bọn cướp.
Rồi sau thang' 7-1954, cả triệu người Bắc bỏ hết mọi thứ, tro^n' chay vào Nam tránh nạn CS, có lẽ Cù Huy Cận đă mù đặc và óc bùn nên không thấy ǵ, không thắc mắc ǵ, chứ cả Bac Viet người ta rầm rộ bỏ hết để vào Nam tránh nạn CS.
Có lẽ Nguyễn Tuân nói câu thời danh trong kỳ này: Cái cột đèn có chân, nó cũng đi ngay và v́ vậy Nguyễn Tuân bị trù dập chứ không an toàn sung sướng như tên hôn đít Hồ, Cù Huy Cận !
Năm 1945, Bút Xuân mới hơn chục tuổi, c̣n Cù Huy Cận ít nhất cũng bằng anh cả But Xuan tức hăm mấy, ba mươi, có ngu đần ít học mấy cũng phải biết người ta gọi Hồ là thằng CongSan Tam vô. Y xuống Phát Diệm, nịnh bợ ĐGM Lê Hữu Từ và ĐGM Phạm Ngọc Chi, mời Đức cha Từ làm Cố Vấn Chinh'Phu cho Hồ, rồi xin rửa tội, o bế giáo dân Bùi Chu Phát Diệm qua hai ông Giam'Muc này, nhưng người Cong Giao' không bị lừa, không sờn ḷng, mà nhất quyết lập hai Khu Tự Vệ, đặt CongSan ra ngoài, hễ vào là bị bắt giải cho huyện, tỉnh Quốc Gia xử lư.
Ngược lại, người Cong Giao' bị du kích xung quanh bao vây và hăm hại nếu đi đâu một ḿnh lọt vào làng do Vẹm kiểm soát. Chúng giết người QuocGia mỗi đêm. Có một xă vùng tôi, 2 người thay nhau lên chức Xă trưởng trong ba tháng đều bị du kích giết thảm.
Cù Huy Cận y như người mê ngủ, cứ phủ phục bái lậy Hồ mà kiếm miếng cơm thừa canh cặn, nịnh quá đến nỗi Hồ cho nằm chung giường, Cận không biết rằng cũng cái giường đó Hồ đă (và sẽ) nằm với Nông Thị Xuân và hàng trăm, mấy trăm đứa con gái 13, 15 tuổi quàng khăn đỏ, chỉ tuổi con, cháu Cận, cưỡng dâm chúng và rồi có lúc lại giết chết tươi những đứa này bịt miệng để chứng tỏ Hồ Chủ tịch vẫn c̣n trinh. Hồ cũng giết cả Nông Thị Xuân sau khi Xuân đă cho Hồ thằng Nguyễn Tất Trung (nay lang thang ở Hà Nội như thằng mất trí v́ cái chết đau thương của mẹ no'). Nên nhớ Nông Thị Ngát đă là vợ Hồ từ hang Pắc Pó, năm 1940, Ngát sinh te^n Nông Dức Mạnh. C̣n Nông Thị Xuân lúc về Hà Nội cung cấp "cái dâm" cho Hồ năm 1956 th́ y thị mới khoảng 19 tuổi, tức thị sinh khoảng 1936-1937. Trước khi dâng cho Hồ, Xuân đă là cán bộ hộ lư.
Tóm lại, Cù Huy Cận là một Việt gian mù đặc theo tướng cướp Hồ, Hồ có đại tội với dân tộc nhất là tội bán nước th́ Cận và những tên khác như Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh, Thọ, Bùi Bằng Đoàn, Nguyễn Trọng Vĩnh, Chu Tấn, Văn Tiến Dũng, Trần Văn Trà, Hà Sĩ Phu, Tố Hữu v.v... không kể xiết (!) đều có tội ṭng phạm phải trả lời trước Công Lư về tội diệt chủng.
Bài này chỉ nêu sơ qua tội trạng của Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận, từ thang' 8/1945, chưa phải là Bản Cáo trạng. Bản án của chúng phải được soạn thảo kỹ lưỡng rất nhiều.
Dân tộc VN sinh phải giờ đa đoan nhiễu sự khốn nạn, người quốc tế sống thoải mái, hạnh phúc, làm giàu, tự do dân chủ, đủ thứ sung sướng.
C̣n VN, đẻ ra một thằng Hồ quái thú, quái vật nên long đong lận đận, suốt trăm năm chửi bới nhau, chém giết nhau, làm nô lệ cho các đế quốc, c̣n người dân th́ khổ nhục thua con chó Âu Mỹ, ăn chỉ khoai sắn bo bo, đi học phải đu dây, bơi hay ngồi trong bao ni-lông...
Dù VN có hết CongSan trở thành Dân chủ th́ phải 200 năm mới bằng xă hội thời Pháp thuộc (Cù Huy Ha` Vũ chưa ra đời) , c̣n theo cho bằng miền Nam trước 30-4-1975 th́ ít nhất phải 300 năm !
Hăy coi hiện nay đám con nít ngu đần chửi tục cả ngày và đám thanh niên chỉ biết đánh chém nhau và nhậu, tiếp viên hàng không chuyên ra nước ngoài buôn lậu và ăn cắp để cả nước bị chửi là rơ mức sa đọa và chậm tiến của nước Việt dưới chế độ CS như thế nào !
Tôi không có ác cảm hay ân oán chi với Cù Huy Cận và Cù Huy Hà Vũ, trái lại hồi nhỏ tôi rất thích bài thơ Trường Giang của Cù Huy Cận. Nhưng, Tổ quốc trên hết, tôi không thể không nói ra các sự thật mà tôi đă trải nghiệm và chứng kiến.
Cù Huy Hà Vũ được sang đây, tôi cũng rất mừng cho anh ta, nhưng anh ta phải làm ǵ để khỏi phụ ḷng toàn dân, chứ không phải viết bài khen Hồ tặc, một tội đồ của dân tộc ; viết như vậy là giống như đạp vào mặt người tị nạn vgcs hải ngoại kể cả những đoàn thể bảo trợ cho vợ chồng anh ta sang đây và cưu mang.
Chớ có chơi cái mửng “khổ nhục kế” nhá, Cù Huy Hà Vũ !

Cựu Dân Biểu Quốc Hội VNCH (1971-1975)
GS Bút Xuân Trần Đ́nh Ngọc

 


B̀NH LUẬN

2017
2016

Viễn thông, bưu chánh  
Dáng h́nh phụ nữ  
Kinh nghiệm làm ăn  
Chuyển ḿnh trước thời cuộc  
#NeverTrum và deep state
Đàn áp tôn giáo  
Thăng Long hoài cổ
Câu chuyện về một lá thư  
Cuộc ra đi của những kẻ hái khế  
Các vụ án Manafort & Cohen  
Đặt tên đường
Tỵ nạn Việt và TT Trump
Trump siêu nhân?
Gánh vàng đi đỗ sông ngô  
Chiến lược xâm lăng  
Chiến tranh kinh tế 
Vơ sĩ Trump đi Âu Châu  
Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam  
Nghề bán nước  
Tái chế 
Tâm sự thi nhân
Các mũi giáp công Mỹ tung ra để hạ gục TQ...  
Tiếng kêu của bầy b́m bịp  
Luật rọ mơm
Đàm phàn Mỹ - Bắc Hàn tiếp tục đi tới  
30/4/1975: Ngày cỏ độc và loài man dại lên ngôi  
“Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ?  
Sức mạnh ở đâu  
Tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc...  
Vật đổi sao dời
Đồ con rùa  
Bầu bán cuối năm  
Người Việt lớn tuổi qua Mỹ tại sao bị ghét ?
Nội cát bát nháo  
Người ngoại quốc nghĩ về Việt Nam ngày nay  
Một thế hệ... vứt đi !
Thắc mắc biết hỏi ai?  
Ăn nói tráo trở
Phần “Con” và phần “Người”  
Làm Tổng Thống Mỹ  
Đầu óc... chỉ nghĩ tới đó !  
Ai hơn không được  
Ăn và tù

Tên đường
Những chính sách thiên tả từ Mỹ qua Âu Châu đều thất bại...  
Nếu không nh́n lại, ḿnh sẽ mất quá khứ và tương lai  
Âm mưu hán hoá  
Mặc cảm của sự dốt nát  
Luật thuế mới