CHUYỆN BÉ THỤY ĐIỂN

Thơ Trần Quốc Bảo.

-----o0o-----


Ở Tỉnh Gävle miền Trung Thụy Điển,
Mới xẩy ra một câu chuyện xót xa (*)
Cặp vợ chồng kia, v́ mối bất ḥa,
Đành đoạn đem nhau ra Ṭa ly dị.

Ṭa phán quyết, luận cứ theo pháp lư:
Người vợ toàn quyền quản trị căn nhà,
C̣n anh chồng, phải xách gói đi ra,
Với chiếc xe và đứa con gái nhỏ.

Chuyện thương tâm, khởi sự từ khi đó,
Đứa gái nhỏ, mới lên mười tuổi đầu,
Mang trái tim non nớt, thấm nỗi đau,
Vẫn tới trường mỗi ngày, nào ai biết!


Bé âm thầm, gương mặt buồn da diết!
Tan học, một ḿnh, lủi thủi ra xe.
Bố bận đi làm, tối mịt mới về,
Để sẵn cho con, bánh ḿ, chai nước.

Con bé gan ĺ, không tưởng tượng được!
Chấp nhận cô đơn, thiếu thốn mọi bề,
Không chay chơi, không áo nọ quần kia,
Thậm chí, thiếu cả nước nôi tắm rửa!

Bé vô lớp chẳng hé môi than thở,
Sống cực kỳ khổ sở sáu tháng trời.
Đến một hôm, bạn nó ngửi thấy hôi,
Liền hỏi bé: “Sao có mùi khó thở?”

Bé tủi thân, khóc oà lên nức nở,
Nghẹn ngào rằng: “Em sống trong xe hơi,
Đă rất lâu không được tắm nên hôi!”
Bạn nhỏ kia liền tŕnh lên cô giáo.

Rồi câu chuyện lọt đến tai nhà báo,
Loan tin ra cả Thụy Điển khóc thương.
Hàng ngàn gia đ́nh hảo tâm đến trường,
Xin bảo trợ Bé nạn nhân vắng mẹ.

Tuy chuyện buồn bởi gia đ́nh cháu bé,
Nhưng Thị Trưởng đă xin lỗi toàn dân.
Hiệu trưởng Trường, nhận trách nhiệm một phần
Cùng Viên chức Xă hội, đều từ chức!

--o--

Tôi chợt khóc bởi ḷng buồn ray rứt!
Không khóc v́ bé Thụy Điển kể trên,
Mà khóc thương... vô số bé không tên
Ở Việt Nam, hiện vô cùng thê thảm!

Các em sống giữa đám người vô cảm,
Chỉ biết tiền, nhờ bán Nước, hại Dân!
Đảng cầm quyền là một lũ bất nhân
Nào biết đến những trẻ em đói khổ!

Trần Quốc Bảo

Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com

(*) Bản tin của Nicole Jones, ngày Jan. 23, 2020