XUÂN NÀO TÔI ĐƯA EM VÊ
 

“Kính tặng anh chị Tám Nguyễn Văn Dưỡng”

DTDB


Tết tha phương trắng khung trời hoa tuyết
Chiều nghiêng nắng úa trải khắp nẻo đường
Biết bao giờ đón xuân trên đất Việt?
Để t́nh nồng sưởi ấm áp quê hương...

Kể từ khi quê ta tràn bóng giặc
Anh thân trai thời loạn biệt kinh kỳ
Đêm trừ tịch một ḿnh trên vọng gác
Buồn đón xuân về, buồn tiễn xuân đi

Đồn vắng, trời khuya tay gh́ báng súng
Sương gió lạnh lùng thấm áo chinh nhân
Đây tuyến lửa lọt giữa ḷng thung lũng
Đêm sáng hỏa châu, pháo rít xa gần

C̣n tôi đó, dừng quân nơi cuối băi
Ngồi nhớ xuân nào, rất mộng rất thơ
Áo tím, dù hoa thanh xuân em gái
Thoáng lạc hồn tôi rung cảm dại khờ

Rồi một sáng ánh hồng lên rực rỡ
Rừng cờ vàng phấp phới rợp trời xanh
Người em nhỏ thẹn thùng và bở ngở
Tiễn bước tôi theo nhịp khúc quân hành

Chiều tiền đồn mây giăng mờ đỉnh núi
Những cánh thư từ em gái hậu phương
Ḍng thư mát êm đềm như mạch suối
Nhen nhúm hồn tôi ước mộng b́nh thường

Ba Mươi Tháng Tư, miền Nam ta mất!
Giặc bắt tôi giam cầm tận Hà Đông
Em dầu dăi, đêm ngủ không tṛn giấc
Phải nuôi con bé dại, phải nuôi chồng...

Bao năm tháng tôi bị đày điên đảo
Trời mờ sương, lao dịch chốn rừng sâu
Thủ đoạn giết ṃn bởi tṛ tẩy năo
Chỉ mấy hôm, sương trắng nhuộm mái đầu!

Thân tù tội, ôi đau thương nghiệt ngă!
Khi tôi về, em tóc bạc phơ phơ...
Mười mấy năm rồi ngược xuôi vật vă
Ḷng kiên trinh buổi đoàn tụ em chờ

Tết viễn phương, giữa đông phong lạnh lắm
Tuyết chập chùng, hồ nước đóng thành băng
Đón xuân về, ḷng riêng sầu thăm thẳm...
Nhớ cố hương hiu quạnh mấy mùa trăng...

Xuân nơi đây không gian choàng áo tuyết
Gió lạnh lùng và nắng chiếu lung linh
Khi nào cờ vàng rợp trời nước Việt
Tôi đưa em về rũ bụi đăng tŕnh

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
Email: dtdbuon@hotmail.com