TẾT XƯA, TẾT NÀY

...
Huế, Saigon: máu tuôn trào
Việt Nam cả nước kêu gào khóc thương
Xuân, cay khói súng chiến trường
Tết, đau lửa đạn, nén hương khóc người
Thủ tiêu, pháo kích… than ôi
Đập đầu, chôn sống, thây vùi dă man!
*
Bốn mươi năm, bọn vô thần
Dâng thêm xương máu “tế thần”… Hồ gian
Trung, Nam, Bắc kiện: Dân Oan
Truờng Sa, Bản Giốc giặc tràn. Hoàng Sa!

Ṭa Khâm Sứ cùng dâng hoa
Con chiên, Phật tử… xót xa dân t́nh
Không công lư, chẳng ḥa b́nh
Ăn chơi, thao túng lộng hành. Mặc dân!

Non sông thống khổ trầm luân,
Luân thường, đạo lư tan hoang cả rồi
Ai người thương nước xin mời,
Vùng lên lấy lại cuộc đời cho dân!

Con đường dân chủ rất cần
Biển Đông dậy sóng c̣n ngần ngại chi?
Thưa rằng tổ quốc chí nguy
Đừng mê ngủ, dậy mà đi, đổi đời!
*
Lệ dân mỗi ngày mặn môi
Lệ Anh, lệ Chị không rơi sao đành?
Trong, ngoài hiệp sức đấu tranh
Đền ơn Chiến Sĩ Vô Danh hào hùng!

Tiền nhân, huyết sử viết chung
Quê hương ta đă suy vong tận cùng
“Cùng tắc biến, biến tắc thông!”
Ngàn năm Bắc thuộc giữ ḷng chớ quên.

Đường Cùng thời phải vùng lên
Tự do, no ấm, nhân quyền chờ ta.

Ư Nga


MÂM CƠM TẾT CUNG KÍNH MỜI

*Thành kính tưởng niệm
chư anh linh, tử sĩ QL VNCH,
những thuyền nhân và đồng bào
đă chết v́ Việt Cộng

*
Khoanh ớt đỏ, lá rau thơm xanh biếc,
Giá trắng tinh, cơm: mắt liếc đậu rang,
Đậu chiên vàng, gỏi quưnh quáng khoe khoang,
Tiêu hào sảng lang thang, mè điểm dáng.

Ḍn phóng khoáng bánh tét chiên sang sảng,
Cười huênh hoang củ kiệu cũng rộn ràng,
Thêm gỏi măng, cá chép chiên óng vàng,
Đang tỏa sáng gần thịt kho, dưa giá.

Trong veo dọa, canh miến gà hương tỏa
Hành, ng̣ hoa tô điểm cạnh kim châm
Nấm th́ thầm nghe chả gị hợp âm
Xuân no ấm, cúng, thương người bất hạnh:

Chết đoản mệnh: thuyền nhân trong đói, lạnh
Chết hoàn thành: ḷng tuẫn tiết hy sinh,
Chết: lộ tŕnh bị tẩy năo, chiến binh,
Chết xó xỉnh: dân lành kinh tế mới.

Chết tức tưởi: người dân tôi quật khởi
Chết: ba đời tội danh “ngụy” tả tơi,
Chết khắp nơi: bởi nô lệ xứ người,
Đi chưa tới, tàn đời bao trinh nữ…

Vái c̣n sót? Xin nhân từ tha thứ!

Ư Nga